Tập 2

Chương 558: Somei Yoshino (1)

Chương 558: Somei Yoshino (1)

Chương 558: Somei Yoshino (1)

[Thật sự ổn chứ? Em đi một mình được không?]

Trước sự lo lắng của Quốc Mộc Hàn Quốc - Kim Su-yeon, Saku hét lên đầy khí thế.

"Su-yeon sang. Đã bảo đừng lo mà? Dạo này ai cũng làm thế cả."

[Chị biết, nhưng đó không phải nơi nào khác mà là Núi Tinh Linh đấy.]

"Haizz. Su-yeon sang. Su-yeon sang là mẹ em đấy à?"

[Saku, không phải mamani, là mẹ (eomeoni).]

"Ế. Hehe... Ngại quá cơ."

[... Làm ơn đừng có học mấy câu đùa kỳ quặc trên mạng nữa.]

Saku gãi đầu ngượng ngùng, chớp mắt nhìn khuôn mặt mình trong gương.

Vì thường ngày luôn đeo mặt nạ nên ngay cả bản thân cô cũng hiếm khi nhìn thấy mặt mình.

Thời thơ ấu cô lớn lên trong căn phòng không có gương, và đeo mặt nạ từ năm 3 tuổi, nên ngoài những người cùng huyết thống, không ai nhìn thấy khuôn mặt cô.

Yoshino Saku.

Là gia tộc bắt nguồn từ hoa anh đào Yoshino, Saku là cây anh đào rực rỡ nhất trong thế hệ của mình.

Ngôn ngữ loài hoa đó là “ Tinh thần cao đẹp ”.

Vì không bao giờ được để lộ tâm tư ra bên ngoài, và phải sở hữu một thân thể thuần khiết vô ngần.

Saku đã đeo chiếc mặt nạ cáo lên khuôn mặt mình.

Trên làn da trắng, đôi mắt ngũ sắc tỏa sáng kỳ diệu bị che khuất bởi chiếc mặt nạ.

Nổi tiếng với nhân phẩm từ bi và tính cách dịu dàng.

Khuôn mặt xinh đẹp tương xứng với nhân phẩm ấy hôm nay vẫn bị che giấu. Cô bước vào hầm ngục.

[Dù sao thì... đó là lựa chọn của gia tộc. Cũng đành chịu thôi.]

"Cảm ơn Su-yeon sang đã lo lắng, nhưng chuyện này cũng giống như ăn cơm trước kẻng (asameshimae) thôi. Nói theo tiếng Hàn là, ăn bánh nguội!"

[Là dễ như ăn cháo. Ăn bánh nguội làm gì?]

"Ế."

Phì - Nghe tiếng cười của Su-yeon qua điện thoại, Saku nở một nụ cười nhẹ.

"Su-yeon sang."

[Ừ.]

Quốc Mộc của Hàn Quốc và Nhật Bản.

Bán đảo và đảo quốc, quan hệ chính trị hữu nghị giữa hai bên không phải là không liên quan đến sự thân thiết của hai người này.

Về mặt lịch sử thì cũng có nhiều va chạm, thậm chí có lúc từng thôn tính nhau. Nhưng quá khứ thì có can hệ gì chứ.

Ngày nay, là những quốc gia cùng thân Thế Giới Thụ, quan hệ giữa người dân cũng không đến nỗi tệ.

Mong sao có những khoảnh khắc con người cười nói với nhau trong thế giới ngột ngạt này.

Đó là mong ước của Saku, và Su-yeon cùng Saku đã nỗ lực để giải quyết mâu thuẫn giữa hai nước.

Tình hình chính trị nhượng bộ lẫn nhau. Có lẽ nhờ hiện tượng không thể thấy trong nền chính trị đối ngoại ngày nay này chăng.

Trên thế giới, Su-yeon và Saku cũng được coi là những ví dụ thành công của hệ thống Quốc Mộc tích cực.

"Cảm ơn chị, hehe."

[Nói gì đột ngột thế... Nổi da gà.]

Không phải khái niệm quốc gia cứng nhắc, mà cá nhân Saku cũng giữ lòng biết ơn.

Từ hôm nay, Saku sẽ tập trung công lược hầm ngục trong một tuần. Núi Hoa Anh Đào do gia tộc Yoshino quản lý. Hầm ngục có độ khó cao nhất lịch sử, nơi có thể lĩnh hội cực ý của Tinh Linh Thuật.

Đương nhiên trong quá trình công lược sẽ không thể liên lạc. Nếu mọi chuyện không suôn sẻ, sức khỏe có thể bị ảnh hưởng.

Thậm chí, có thể là cái chết.

"Em sẽ trở nên mạnh mẽ hơn và quay về."

[Ừ. Bảo trọng nhé.]

Saku gập điện thoại lại, đứng lặng trong tế đàn tối tăm một lúc lâu.

Đôi mắt ngũ sắc của Saku tỏa sáng bên trong chiếc mặt nạ cáo.

Saku mặc Furisode (một loại Kimono), nâng chén rượu sake lên và dâng lên tế đàn.

Vạt váy đỏ như màu tóc cô được nâng lên. Một bên tất trắng xẻ sâu lộ ra.

- Rầm rầm.

Cánh cửa từ tế đàn dẫn đến hầm ngục mở ra.

Từ giờ, Saku sẽ dành 3 tiếng đồng hồ để đi tuần hành quanh các tòa nhà của gia tộc và cử hành nghi lễ theo pháp thức.

- Leng keng, leng keng.

Chiếc đèn lồng đỏ gắn chuông rung lên.

Nhiều người trong gia tộc cầm gậy đứng canh giữ con đường của cô. Saku hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu bước đi chậm rãi.

"Mọi người, vẫn khỏe chứ."

"Vâng!"

Không phải tiếng Hàn ngọng nghịu mà là tiếng Nhật rõ ràng.

Ở một góc tầm nhìn, gia đình đang nhìn Saku với vẻ mặt tự hào.

Trách nhiệm của Quốc Mộc giờ đã trở nên quá quen thuộc.

Vị trí này vốn dĩ thuộc về chị gái cô, nhưng giờ đây đã hoàn toàn bị Saku che lấp từ lâu.

'Chị hai.'

Yoshino Haku, người đã phản bội cô trong Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng và gia nhập Flower.

Saku nhớ lại khuôn mặt chị gái một lần, rồi xóa nó khỏi tâm trí bằng một hơi thở nhẹ.

- Cộp, cộp.

Sau lời chào, Saku bước đi trong im lặng.

Tế đàn đầu tiên cô đến.

Saku quỳ xuống trước bệ, cẩn thận rót rượu vào chiếc chén đã chuẩn bị sẵn.

- Soạt.

Bộ Kimono hơi trễ xuống, để lộ chiếc cổ trắng ngần và thon thả.

Một chút khe ngực cũng lộ ra, nhưng không ai nhìn cô với tà tâm.

Một trong những nghi lễ thiêng liêng và trang trọng.

Đi qua nhiều tế đàn, Saku sẽ cởi bỏ y phục và khoác lên mình trang phục của Tinh Linh Sư.

Cô bày tỏ lòng tôn kính với nhiều Thế Giới Thụ đã bảo vệ Nhật Bản cho đến nay. Và thề sẽ tiếp nối cái tên của Thế Giới Thụ đó.

Saku với trang bị hoàn chỉnh giờ đây trở thành một Tinh Linh Sư hoàn toàn khác.

Ngã rẽ bước vào con đường của người bảo vệ quốc gia thực thụ.

Đương nhiên con đường đó sẽ không chỉ toàn màu hồng.

- Cộp.

Tại tế đàn thứ hai, cô quỳ gối trước cái cây từng cai trị biển cả.

- Cộp.

Tại tế đàn thứ ba, cô dâng thức ăn lên nữ thần của núi và sông.

- Cộp.

Tại tế đàn thứ tư, cô dâng hiến thân xác trinh nữ thuần khiết cho Thế Giới Thụ dũng mãnh.

Trong tiết trời vẫn còn se lạnh, không bao bọc bất kỳ ma lực nào khiến lông tơ dựng đứng, lúc này đây.

Saku cởi bỏ áo ngoài giữa vòng vây của những người phụ nữ, để lộ bộ ngực đầy đặn. Hơi thấp hơn thắt lưng một chút. Kéo sợi dây nối liền khe mông, đồ lót cũng tuột ra hết.

Đám lông tơ mỏng màu hồng nhạt mọc trên gò mu dường như xấu hổ, khép chặt đùi lại che đi.

Cứ thế, sau khi dâng rượu do chính mình nhai gạo làm ra lên thần linh, các vu nữ xung quanh tiến lại gần và mặc từng lớp y phục lên người Saku.

Mất 3 tiếng 20 phút để nghi lễ hoàn tất. Hơi trễ một chút.

Saku chịu đựng mà không xoa bóp cơ thể lạnh cóng. Cô vượt qua cửa ải cuối cùng.

"Saku."

"Vâng, thưa cha."

"Chỉ có con là không được bôi tro trát trấu vào tên tuổi gia tộc."

Trước câu nói của gia chủ đang đợi cô ở cuối con đường, Saku nhẹ nhàng gật đầu.

"Đương nhiên rồi ạ."

"... Bảo trọng."

"Vâng."

- Uung uung!

Hang động nằm sâu nhất trong Núi Hoa Anh Đào.

Âm thanh kỳ diệu vang vọng từ bên trong làm rung chuyển cả ngôi đền.

Saku không ngoái lại nhìn gia đình mà bước thẳng vào trong hầm ngục.

Lối vào hầm ngục này chỉ có duy nhất nơi đây.

Nghi lễ vẫn chưa kết thúc. Gia tộc Yoshino phải bảo vệ nơi này và huyết thống cho đến khi Saku chinh phục hầm ngục và trở ra.

"Nâng cao cảnh giác lên."

Bắt đầu từ lời của gia chủ, các thành viên gia tộc đã hoàn thành nghi lễ bắt đầu triệu hồi kiếm và tinh linh.

"Đây là việc đánh cược bằng cái tên Yoshino. 'Somei Yoshino' không thể để bất cứ ai cướp mất."

Gia tộc Yoshino.

Cây anh đào đã nắm quyền kiểm soát Nhật Bản bắt đầu từ thời Heian (794~1185).

Nghe nói nó đã ngăn chặn sự xâm lược của ngoại bang, vang danh thiên hạ, và trực tiếp cắm rễ xuống Nhật Bản để bảo vệ nơi này trong thời gian dài.

Dòng dõi Yoshino đó luôn hoạt động như trung tâm của Nhật Bản.

Trong thời kỳ tiền hiện đại, là Thiên hoàng đại diện cho thần linh. Là kẻ đứng đầu.

Ngay cả ngày nay khi Thế Giới Thụ trực tiếp xuất hiện, tuy không phải là người cai trị tối cao nhưng vẫn giữ vị trí quyền lực nhất.

Giống như Mugung (Vô Cùng) đã vực dậy Hàn Quốc đang trên bờ vực diệt vong vài chục năm trước.

Yoshino cũng là tồn tại giống như hoa dâm bụt của Nhật Bản.

Duy trì an ninh sắt đá. Gia tộc giữ vững tư thế trong bầu không khí nghiêm ngặt.

Gia chủ, Yoshino Oshima trừng mắt. Oshima-zakura. Loài cây cha mẹ của hoa anh đào Yoshino.

'Chỉ cần tìm ra Somei Yoshino, chắc chắn có thể bảo vệ đất nước này.'

Vua hay Flower, không quan tâm. Quan trọng là sự an nguy của quốc gia và gia tộc này.

Saku phải có được sức mạnh lớn hơn nữa.

"Gia... Khụ, Gia chủ!"

Lúc đó, một thiếu niên từ xa chạy tới hét lên.

Thiếu niên thở hổn hển, người đầy máu và đang hấp hối, xung quanh bắt đầu xôn xao.

"Có chuyện gì?"

Oshima bình tĩnh hỏi lại, thiếu niên quỳ xuống và thổ huyết.

"Tập, tập kích ạ... Là Flower."

Flower.

"... Vậy sao."

Oshima nắm chặt tay, nhắm mắt lại.

"Cái gì đến cũng phải đến. Haku. Con gái ta."

Trưởng nữ của gia tộc Yoshino, đứa trẻ lẽ ra phải vượt qua Saku để trở thành Quốc Mộc.

Haku chán ghét truyền thống và nghi lễ của gia tộc, ôm lòng thù hận gia nhập Flower và bôi nhọ tên tuổi gia tộc.

"Ôm lấy hoa."

Trước giọng nói nghiêm nghị của gia chủ, các tinh linh xung quanh dao động và run rẩy.

Sát khí vang vọng từ sườn núi thật đáng sợ, và những bông hoa mọc lên không lâu sau đó không phải là hoa anh đào.

Flower.

Chúng quyết tâm chiếm lấy kỳ ngộ của hầm ngục này sao.

"Ta sẽ đập tan chúng triệt để, để chúng không bao giờ dám đặt chân đến đây nữa."

Hai thế lực bắt đầu va chạm.

- Phừng phừng!

Ở thế giới này, cháy rừng được coi là thảm họa lớn hơn cả động đất hay sóng thần.

[Á á á á!]

Bởi vì nó gây ra thiệt hại về nhân mạng Mộc Nhân không thể so sánh được.

Bị ngọn lửa khổng lồ bao trùm, những cái cây có lý trí bị thiêu rụi trong nháy mắt.

Thậm chí nếu nơi đó là gia tộc đại quý tộc chống đỡ quốc gia thì sao.

Trên núi Yoshino không chỉ có Mộc Nhân mà còn có rất nhiều cây cối đang sinh sống, và hôm nay tất cả bọn họ đều đón nhận cái chết phù du.

"..."

Tôi không tin vào mắt mình.

'Tại sao lại đang cháy thế này?'

Chuẩn bị xong hết rồi. Cũng đã điều tra xong về núi Yoshino.

Hôm nay xuất phát để công lược hầm ngục ngay. Nhưng cái quái gì thế này. Tôi chưa làm gì cả mà gia tộc đã tan hoang rồi.

'Nếu có trở ngại thì tôi cũng định dùng vũ lực.'

Có vẻ như bí mật mà ngọn núi này nắm giữ không hề nhỏ.

Tôi bắt đầu leo núi xuyên qua biển lửa. Thấy lác đác những người bị chặt đứt tay chân đã chết.

Những cái thi thể mất đầu đang bốc cháy. Chẳng bao lâu nữa sẽ có náo loạn. Trước lúc đó xâm nhập vào hầm ngục là đúng đắn.

'Đào Viên cũng từng sụp đổ như thế này.'

Sao mấy gia tộc đóng đô trên núi lúc nào cũng diệt vong theo kiểu này nhỉ.

- Cheng, cheng!

Leo lên núi thêm một chút, tôi thấy vài cuộc giao tranh đang diễn ra.

Tôi nhẹ nhàng lờ đi.

Nhìn vào tính chất ma lực thì là Flower.

Chúng mang tính chất ma lực đặc biệt chỉ những kẻ thuộc Flower mới có.

Hơi giống với ma lực mà Heukdan (Hắc Đàn) tỏa ra.

'Muốn báo cáo một tiếng ở đây ghê.'

Có sự chuyển động của Flower. Tôi muốn quay về lãnh địa nhờ điều tra, nhưng hiện tại ở đây sóng điện thoại không thông, ma pháp không gian cũng khó sử dụng.

Không phải là không dùng được. Nhưng tọa độ xung quanh lộn xộn quá. Dùng ở đây sẽ lãng phí ma lực nghiêm trọng, mà tôi muốn bắt đầu công lược ở trạng thái tối ưu nhất có thể.

'... Cứ thế tiến hành thôi.'

Khi tiến vào đỉnh núi thoáng đãng, tế đàn đã cháy rụi hoàn toàn và nhiều thi thể đập vào mắt tôi.

Nhìn ma lực tràn ngập trong không gian, có vẻ như tinh linh đã được triệu hồi rồi chết đi lặp lại nhiều lần.

Tôi giấu kín khí tức và tiến về phía trước. Chẳng mấy chốc tôi đã đến ngay trước hầm ngục mục tiêu.

- Bịch.

Trước hang động là thi thể một ông già bị chém nát ngực.

'Gia chủ sao.'

Tuy có sự xâm nhập của Flower, nhưng nhìn khí thế thì chất lượng và số lượng đủ để trấn áp không lâu sau đó.

'Chỉ giết gia chủ rồi đi vào trong hầm ngục.'

Quan trọng là bên trong hầm ngục.

Đội tinh nhuệ đã xử lý gia chủ trong nháy mắt, có lẽ đã theo chân Saku vào hầm ngục.

Phán đoán xong, tôi lập tức bước chân vào bên trong hầm ngục.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!