Tập 2

Chương 523: Oán Hận (3)

Chương 523: Oán Hận (3)

Chương 523: Oán Hận (3)

Banya trừng mắt nhìn Lee Si-heon.

"Nhìn cái gì thế?"

Dù bây giờ bị đánh giá thấp khá nhiều, nhưng vào thời điểm đó anh ta là một trong số ít nhân tài được coi là đỉnh cao của Học viện El.

Tin đồn về Lee Si-heon thời đó khá là danh bất hư truyền.

Từ đánh giá là thực lực ngang hàng với Quốc Mộc đến việc kết liễu Mai Hoa, kẻ mạnh nhất trong các Quốc Mộc.

Là chủ đề nóng hổi của thế gian nhưng anh ta chỉ là một ngôi sao băng trên bầu trời. Sau một lần tỏa sáng, bị Thế Giới Thụ đóng dấu dị giáo và chết.

Dạo này thỉnh thoảng vẫn được nhắc đến.

Anh ta, người từng được đánh giá cao hơn Jung Si-woo trong một khoảnh khắc, nếu trưởng thành đàng hoàng thì sẽ trở thành quái vật thế nào.

Kiếm Thánh? Thiên Ma?

Dân chúng ngu muội không biết gì cả.

Mộc Linh Vương đã vượt xa hai người đó một cách nực cười. Đó chính là Lee Si-heon.

'... Rốt cuộc Abie làm sao biết được sự thật này?'

Banya không phải là người hiểu biết nhiều về tình hình bên ngoài.

Đối với cô ta chỉ có chú thuật là tất cả. Khám phá bí mật cổ đại là mục đích duy nhất.

'Tiên tri thì…. Đành chịu thôi.'

Dù nhìn thấy tương lai bị cưỡng bức nhưng Banya vẫn bình thản.

Chắc chắn là tương lai vô cùng dơ bẩn, nhưng lời tiên tri của cô ta chưa bao giờ sai.

Banya đã học cách chấp nhận vận mệnh từ nhỏ. Dù mình có bị cưỡng bức thì khi đã định sẵn cũng chỉ còn cách chấp nhận.

"Ta sẽ giải thích."

Banya bắt đầu giải thích về tương lai mình đã thấy.

Đứa trẻ tóc xanh đang ôm người đàn ông giống Vua khóc, xung quanh trở thành bình địa và bốc cháy, dựa vào biển hiệu cửa hàng thì đoán địa điểm là Hàn Quốc.

"Có thể dự đoán thời điểm không?"

"Thấy hoa bìm bìm nở, chắc là mùa hè."

"Không bị thương chứ?"

"Trừ vết trầy xước ra thì không có gì đặc biệt."

Mùa hè.

Vua gật đầu một cái rồi đứng dậy.

"Đã xác nhận. Sau này có việc sẽ gọi tiếp."

"……."

Thực sự thế là được rồi sao. Đối với Vua cô gái kia là nhân vật thế nào.

Banya nheo mắt từ từ đóng lại những bộ phận đã để lộ.

Dán băng dính có độ bám dính khá mạnh vào âm hộ, kéo áo xuống che ngực.

Nếu bị cưỡng bức thì thời điểm đó là khi nào.

Tại sao lại…. Đầu đau từng cơn.

Banya không tiễn Vua đang rời đi mà bắt đầu thu dọn vật tế của chú thuật.

Thời điểm là mùa hè.

Không thể hiểu bối cảnh và mạch lạc của sự kiện, nhưng ít nhất biết được Shiva sẽ không chết cho đến mùa hè.

Nửa năm.

Nhờ đó có thể thong thả thời gian hơn một chút.

"Dowon à, đang nghĩ gì thế?"

"Suy nghĩ tốt."

Quầy bar chỉ có hai người.

Trang phục nhẹ nhàng.

Hongyeon mặc trang phục truyền thống chỉ cần một cái vẫy tay là tuột hết, ôm chai rượu e thẹn bước tới.

Trong quầy bar nồng nặc mùi rượu khá nặng.

"Sao nhiều rượu thế?"

"Để thưởng thức cùng Dowon…. Nhìn này. Ta đã gom được rất nhiều!"

Hai tay kẹp các loại rượu thương hiệu giơ lên cao.

"Cái này là, Labre Soid…. Cái này là rượu vang Maronnier của Pháp!"

"Maronnier?"

"Đúng vậy! Sau năm 1940, lấy tên Quốc Mộc, mỗi năm chỉ ủ 40 chai…. Chàng có biết ta vất vả thế nào mới kiếm được cái này không!"

Khuôn mặt Yeon-a trả lời đầy phấn khích tràn ngập vẻ hoàng hốt.

Hongyeon có thói quen hưng phấn khi nói về rượu nên rất dễ thương.

Tôi hạ tay xuống bàn chống cằm, cười khúc khích.

"Không phải nhiều quá sao?"

"…Cái đó, lạ sao?"

"Không lạ. Chuyện tốt mà. Hồi đầu chúng ta uống rượu, toàn rượu rẻ tiền còn gì."

"Cái đó thì…."

Hongyeon bỏ lửng câu nói. Chắc nhớ lại ngày xưa uống rượu chưng cất mạnh rồi nôn thốc nôn tháo.

Hongyeon trước khi gặp tôi nghe Guseul bảo là ngày nào cũng say xỉn.

Hongyeon như vậy, bắt đầu thưởng thức rượu và sưu tầm rượu ngon là sự phát triển tích cực.

Cũng gột rửa được nhiều trầm cảm hay cô đơn nên nhìn rất tốt.

- Lạch cạch, lạch cạch.

Rượu được bày lên bàn từng cái một.

Hương thơm đa dạng, mùi vị cũng vô số.

Tôi không hẳn thích rượu của thế giới này.

Soju hay bia thì uống nhiều, nhưng rượu tây của thế giới này cách làm khá đặc biệt.

"Cái này ai làm nhỉ."

Vì trong quá trình lên men rượu có trường hợp sử dụng cơ thể Mộc Nhân.

Dùng cơ thể nào thì, không muốn nói.

Những người phụ nữ của kẻ nấu rượu lậu được gọi là 'thùng gỗ sồi' thì đủ hiểu rồi.

"Chàng muốn uống cái nào trước?"

Dù sao thấy Hongyeon hạnh phúc thế kia thì cũng đáng để chiều.

Gần đây không quan tâm được nên càng phải thế.

"Muốn say không? Thế thì đi từ cái mạnh."

"Ta muốn nhớ lâu một chút. Hôm nay… hãy bọc chút ma lực vào rồi uống nhé."

Dùng ma lực nghĩa là vừa uống vừa điều chỉnh cơn say.

Tôi gật đầu, Hongyeon thành thục rút nút bần rót cho tôi một ly.

- Róc rách.

"Có cần giải thích về rượu không?"

"Em làm được hết à?"

"Đương nhiên. Cái này là, Macallan 1947…. Rượu mạch nha của Ý nằm trong top 3 thế giới."

"Whisky?"

"Là rượu nguyên liệu từ mạch nha làm từ lúa mạch xay. Thường không uống nguyên chất nhưng… cái này thì được. Uống thử đi."

Rượu có màu như bông lúa chín.

Cho rượu nguyên chất không pha đá hay nước vào miệng rồi đảo.

"Thế nào?"

Hongyeon hỏi đầy phấn khích.

"…Hỏi thế nào thì."

Kỳ lạ là nó mềm mại hơn tưởng tượng.

Rượu ở thế giới tôi sống, chắc do không hợp gu nên thấy đắng, gắt và có mùi giống than đá.

"Không tệ. Nếu nhiệt độ lạnh hơn chút thì tốt."

"Đừng nói lời thiếu hiểu biết. Cái đó uống nguyên như thế mới ngon. Có muốn so sánh thử không?"

Làm lạnh rồi uống thấy hương vị giảm đi.

Mở to mắt thì Hongyeon cười bảo thấy chưa.

"Kỳ lạ thật."

Không bỏ gì vào mà vẫn có độ mềm mại, mùi cũng không quá khó chịu.

Dù vậy vị cồn nặng đô vẫn được giữ nguyên, đến mức cảm thấy rượu đang mê hoặc não bộ.

'Đây là rượu kiểu thế giới này sao.'

Vị ngon đến mức phá vỡ định kiến về rượu.

"Vì dùng thùng gỗ sồi tốt mà."

"Thùng gỗ sồi, ý là phụ nữ à?"

"Đúng vậy."

3 năm trôi qua vẫn còn những quan niệm chưa hiểu hết.

Mộc Nhân vẫn thực hiện chức năng như cây cối.

Tôi nhìn chằm chằm ly rượu trên tay.

"Tức là cái này, đi vào cơ thể phụ nữ rồi đi ra à."

Mộc Nhân đảm bảo vệ sinh thì không có chất bài tiết hôi hám như con người….

Nếu muốn thì cũng không bài tiết.

Ngày xưa chẳng phải bảo làm rượu vang thì trực tiếp dùng chân dẫm sao.

Ở thế giới này nghe nói khi làm rượu vang, đôi chân của Mộc Nhân xinh đẹp được sử dụng.

Cơ thể đặc biệt của Mộc Nhân biến thành sự khác biệt về hương vị.

Giống như rượu vang ủ trong thùng gỗ sồi có vị khác biệt vậy.

- Ực.

Vị thì tuyệt vời đấy.

Cái này có khác gì potion đâu.

Cú sốc tương tự như khi nghe tin nguyên dịch của potion là dâm thủy của cây Cà lồ (Gorosoe).

"Dù sao, ngon thật…. Nhưng nếu ủ rượu cần cơ thể nữ Mộc Nhân, thì rượu kia là gì?"

Tôi chỉ vào rượu Maronnier của Pháp.

Maronnier, Quốc Mộc.

Nếu tên thương hiệu là thế kia thì… không lẽ thực sự phụ nữ gia tộc Maronnier được sử dụng sao.

Vì liên quan đến Maronnier tôi biết nên càng thắc mắc.

"Cái đó sao?"

"Không chỉ là, tò mò thôi."

"Không phải như Dowon nghĩ đâu. Dù sao cũng không dùng cơ thể Quốc Mộc đâu."

"Đúng không?"

Maronnier đích thân…. Không, dùng cơ thể ủ rượu mà bán ra thị trường thì thú thật sốc lắm.

Hongyeon nhấp môi rượu nói.

"Tất nhiên, lý do thương hiệu kia gắn tên gia tộc là có nguyên do khác."

"Là gì?"

"Nghe nói gia tộc Maronnier trước ngày lễ trưởng thành, có sự kiện gia tộc là tự mình ủ rượu. Khi đó công ty rượu lo liệu các việc lặt vặt chính là thương hiệu Maronnier này."

"…Tự mình ủ á?"

"Chỉ một chai, rượu duy nhất trên thế giới này."

Vậy nghĩa là, Blanche cũng có rượu tự mình làm sao.

"Đã từng được bán một lần. Dù là con của phân gia, nhưng đã bán được 560.000 đô la."

"560.000 đô la là… 700 triệu won?"

"Nếu là con của bổn gia thì chắc giá là do người mua gọi. Vì làm trực tiếp từ việc dẫm nho mà."

Ở Pháp vị thế của Maronnier là cao nhất.

Idol cái gì, gần như thần thánh rồi.

Bán rượu do thần ủ thì chắc nhiều người bán cả gia sản để sở hữu lắm.

Tôi tưởng tượng ra cảnh Maronnier dẫm nho nát bét trong đầu.

Hình ảnh Maronnier cởi quần tất trắng hì hục làm việc vẽ ra khá dễ thương.

"Gia tộc Quốc Mộc của Nhật Bản cũng y hệt. Nghe nói nơi đó làm mỹ nhân tửu bằng cách nhai ngũ cốc bằng miệng."

"A, cái đó."

"Không ngờ có truyền thống này. Nữ Mộc Nhân nổi tiếng nhất định mang theo rượu làm từ chính cơ thể mình. Cũng có người dùng cái đó để tán tỉnh."

Ước mơ lâu đời của người yêu rượu, là thưởng thức rượu của mỹ nhân.

Vì cơ thể Mộc Nhân và rượu liên quan đến nhau nên có vẻ có nhiều tục ngữ và điển tích.

Định nâng ly rượu lên, tôi nhớ lại việc Hongyeon mời rượu tôi trong quá khứ.

"Nhắc mới nhớ, em đã mời rượu anh đúng không nhỉ?"

"……."

Ngày rủ cùng uống rượu đào tự làm.

Nghĩ lại thì, cái đó cũng là tán tỉnh à.

Hongyeon toát mồ hôi hột lén tránh ánh mắt tôi.

"…Dowon ngốc thật. Giờ mới biết sao."

"Anh không biết."

"Lúc đó là rượu lần đầu tiên ủ đấy."

Lần đầu tiên ủ.

"Bằng cơ thể em?"

Hongyeon đỏ mặt gật đầu.

Trực tiếp ủ thì đương nhiên rồi, nhưng nói ra miệng thì xấu hổ.

Nhớ lại thì rượu đào uống lần trước khá sạch và ngọt.

"Cũng muốn xem thử một lần."

"X, xem cái gì cơ?"

"Làm rượu."

"……."

Hơi bối rối rồi huých vai tôi một cái, Hongyeon.

"M, muốn xem thì sau này có thể cho xem một lần."

"Khi có thời gian."

"Khi có thời gian…. Khoan đã, Dowon lúc nào chẳng không có thời gian!"

Dù vậy thỉnh thoảng cũng chiều theo việc này còn gì.

"……."

Dỗi rồi kìa.

Tôi nắm vai Hongyeon kéo nhẹ về phía mình.

"A."

Khuôn mặt Hongyeon lọt thỏm trong lòng tôi đỏ bừng như củ cà rốt.

Cô ấy khi đối diện với tôi trở nên thụ động và dễ thương.

Lớn tuổi hơn là lớn tuổi hơn, nhưng không có vẻ ghê gớm của người lớn tuổi.

Vuốt má hay véo má Hongyeon cũng không phản ứng.

Chỉ nhắm mắt run rẩy khóe miệng nín thở trong lòng tôi.

Lúc này cần rượu.

"Yeon-a."

"…Hả?"

Ngậm rượu tây trong miệng và áp môi vào.

Rượu nồng đậm được bơm vào giữa đôi môi màu anh đào mềm mại.

"A, Dowon… ưm. Ực."

Nuốt rượu truyền từ miệng tôi, Hongyeon say đắm,

Hai tay nắm vai tôi ôm cổ.

- Chụt, chụt.

Say trong mùi rượu nồng đến mức không cảm nhận được mùi cơ thể của nhau, không chút khó chịu mà quấn lưỡi.

Hongyeon thấy rượu ngon nên cướp hết những gì trong miệng tôi, dù không còn gì vẫn dùng lưỡi liếm sạch xung quanh.

"Phù."

Rời môi ra nước miếng kéo sợi.

Tiếng tim đập thình thịch vang đến tận đây.

"Hôm nay, cũng làm sao?"

Hongyeon xấu hổ che ngực hỏi.

Tôi nhẹ nhàng cởi bỏ trang phục. Bộ ngực trần căng tròn lộ ra, tôi với tay lên bàn cầm chai rượu tây.

"Dowon à. Làm gì thế? Không lẽ, ư! Lạnh…!"

Hongyeon nghiêng đầu như hỏi làm trò gì vậy.

Ngay sau đó rượu rơi xuống ngực khiến cô mở to mắt ngạc nhiên.

Theo cử chỉ tay của tôi ngực được gom lại, rượu đọng trên đó.

"Biến thái, Dowon là kẻ háo sắc. Sắc ma!"

Rượu không gom kỹ tràn ra ngoài bắt đầu đọng lại ở rốn, và đùi dưới đó.

Tôi bắt đầu liếm cơ thể Hongyeon lần lượt.

Rượu là thứ được ủ trong cơ thể Mộc Nhân.

Rượu ở khe ngực tỏa ra hương thơm độc đáo hơn một chút, và.

- Chụt.

Rượu lạnh chạm vào làm núm vú dựng đứng căng cứng.

"Cắn thế thì…. Ư ư."

Dần dần tìm theo rượu đọng xuống dưới.

Rốn và bụng cảm thấy ngọt hơn ngực,

Dưới đùi. Rượu đọng gần âm hộ… vị ngọt của siro lá phong tràn ngập trong miệng.

"Ủ bằng cơ thể này, chắc đắt lắm nhỉ."

Trước lời của tôi Hongyeon tránh ánh mắt.

Cơ thể phụ nữ ướt át, mịn màng và mềm mại lọt vào tầm mắt.

Hongyeon cắn ngón út đỏ mặt trả lời.

"…Cái đó không bán."

Tôi đã mua ăn ngấu nghiến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!