Tập 2

Chương 829: Lễ Trưởng Thành Của Heukdan (3)

Chương 829: Lễ Trưởng Thành Của Heukdan (3)

Chương 829: Lễ Trưởng Thành Của Heukdan (3)

Heukdan không lường được mình vừa thốt ra điều gì, vội mím chặt môi.

Vừa rồi, mình đã nói gì với chú ấy vậy?

Vị đắng nhẹ của viên sô cô la tròn vo mà sư phụ đích thân đút cho, lắng xuống nặng nề trong sự tĩnh lặng của phòng ngủ chỉ có hai người.

"……."

Lời nói thích buột miệng thốt ra bất ngờ. Sao có thể không lọt vào tai sư phụ được.

Heukdan định thần lại định giải thích thì sư phụ không thay đổi sắc mặt, chỉ cười giả vờ như không biết.

Giống hệt như Cheon-do (Thiên Đào) đã chấp nhận sự nhõng nhẽo của Lee Si-heon vậy.

"Ăn thêm cái nữa không?"

"……."

Vì là lời lỡ miệng. Nếu cứ thế cho qua thì sẽ kết thúc như không có chuyện gì, và sẽ quay lại mối quan hệ thầy trò bình thường mà Heukdan mong muốn.

‘Nhưng tại sao….’

Cặn bã găm trong lòng lại khó chịu đến thế.

Heukdan xoắn tay trong chăn, chịu đựng cơn đau nhức nhối ở bụng dưới.

Khoảng cách tuổi tác thì mơ hồ, nhưng gác chuyện đó sang một bên, loại liên kết đã xây dựng cho đến nay cũng khó mà nảy sinh tình cảm yêu đương.

Tiểu Thiên Ma. Lý trí hiểu rằng khoảng cách hiện tại là vừa vặn nhất.

Nhưng nhìn thấy sư phụ tinh ý nhận ra tâm tư của mình và cố giữ khoảng cách, cô lại thấy sự bướng bỉnh tai quái trỗi dậy vô cớ.

"……Sư phụ."

"Hửm?"

Hơn nữa mình là em gái của Jeong Si-woo.

Việc sư phụ yêu thương và bao bọc mình hơn những đứa trẻ khác có lẽ là do tình yêu thương gia đình.

Trách nhiệm bắt nguồn từ tâm lý bảo vệ. Tức là loại tình yêu hoàn toàn khác với cảm xúc mình đang ấp ủ hiện tại.

-Nhói.

Ngày ma thuật đến thì đau đớn và nhạy cảm là có thật.

Dù là chuyện bình thường có thể bỏ qua, nhưng mặt vẫn nóng bừng và một góc trái tim đau nhói.

"Nghe thấy, rồi mà."

"……."

Đã cho thấy đủ mọi bộ dạng, được nuôi nấng từ khi còn non nớt, thế mà lại nảy sinh tình cảm luyến ái với đối tượng chẳng khác nào người bảo hộ.

Việc nảy sinh tình cảm yêu đương với người khác giới thường…. xảy ra khi chưa nhìn thấy sự thảm hại của người đó không phải sao.

Gặp nhau trong bộ dạng bẩn thỉu ở chợ nô lệ với chứng tâm thần phân liệt và câm nín, từ đó về sau toàn gây phiền phức, ước mơ tìm bạn cũng tự ý quyết định làm hỏng kế hoạch.

Nên. Việc sư phụ có nhiều người tình xinh đẹp không cảm thấy sức hấp dẫn từ mình là đương nhiên.

Có lẽ mình đã nguyền rủa cuộc gặp gỡ chẳng khác nào sự cứu rỗi với người này vì cảm thấy tự ti.

Người này chắc coi mình như con nuôi hay em gái thôi.

"……."

Nên không thể thốt lại lời thích đã lỡ miệng.

Nước mắt rơi từ đuôi mắt Heukdan đang chìm trong bi thương. Con thỏ đen rên rỉ vì cô đơn.

"Xin lỗi ạ…. Sư phụ."

Lời xin lỗi vì đã thích thảm hại đến mức không thể diễn tả bằng lời.

Dù đã nhận được sự ưu ái quá phận, Heukdan vẫn không thỏa mãn và mong muốn tiến triển với chú ấy.

Và đó là điều không tưởng, cao hơn cả trời.

Ngộ nhỡ bị gạt đi rằng ‘chúng ta không phải quan hệ đó’…. Thì trái tim sẽ như bị xé toạc theo thớ dọc.

Nên cô đành phải nói lời xin lỗi trước khi sư phụ thất vọng.

"Xin lỗi ạ. Xin lỗi ạ…. Ưt."

"Có gì mà xin lỗi thế?"

Lần này sư phụ cũng dịu dàng.

Không hề để lộ cảm xúc khó chịu, dùng bàn tay rộng lớn vuốt ve mái tóc bẩn.

Chải chuốt từng sợi tóc gọn gàng, sự ấm áp đó khiến trái tim như muốn tan chảy vì đau nhói. Có lẽ con cún thích người cũng có tâm trạng này chăng.

Bộp bộp. Ngay sau khi xoa dịu nỗi uất ức dâng trào bằng cái vuốt ve điêu luyện.

"Bình tĩnh chưa?"

-Gật.

Dù vậy rốt cuộc…. Tưởng chuyện này sẽ bị lờ đi như không biết.

Sư phụ của Heukdan điềm đạm nói tiếp.

"Dan à."

"…Vâng."

"Ở tuổi con có nhiều đứa tốt hơn ta lắm. Gặp gỡ chúng đi."

Lời từ chối rụt rè vang lên, nỗi uất ức của Heukdan định trào dâng rồi lại lắng xuống.

Vì trong giọng nói của sư phụ chứa đầy sự thương cảm hơn là khó chịu.

"…Chú, ghét…. em sao?"

Heukdan gần như theo bản năng tìm ra lời nói có thể làm khó sư phụ.

Không phải chó Jindo trung thành mà là dáng vẻ giống con cáo xù đuôi.

Nụ cười khổ lan trên khuôn mặt Lee Si-heon.

"Không phải ghét nhưng…. Ừm. Hơi khó xử."

Đúng là anh tăng số lượng phụ nữ bằng cách quan hệ bừa bãi và chịu trách nhiệm.

Nhưng cũng như điều đó không hướng đến Heukdan, Wiki hay Shiva. Lee Si-heon cũng có những đối tượng khó xử như vậy.

Nhưng cái đó thì liên quan gì chứ.

Việc ôm người phụ nữ khác mà lại đẩy mình ra có thể cảm thấy là phân biệt đối xử.

‘Khó xử, tức là ghét rồi còn gì.’

Nuốt ngược lời nói đã dâng lên đến cổ họng.

Vì cô nghĩ dồn ép thêm ở đây là không phải phép.

Việc để lộ cảm xúc khiến đối phương khó xử là tội lỗi. Nếu là quan hệ thầy trò thì càng như vậy.

Bảo là có đức tính nho giáo, hay cô gái nho giáo. Đó chỉ là nói đùa. Và tính cách của thiếu nữ tên Heukdan không cho phép sự nhõng nhẽo hơn nữa.

‘Em thích chú.’

‘Em muốn ở bên chú lâu hơn chút nữa.’

‘Em cũng là người lớn rồi.’

‘Em muốn gần gũi với sư phụ.’

Những tâm tư mà người khác có thể dễ dàng nói ra.

Một lời nói trả món nợ ngàn vàng.

Dù là cuộc trò chuyện thường ngày nhỏ nhặt, Heukdan cũng suy nghĩ trong đầu một lần, ở cổ họng một lần, và cuối cùng quay lại trong miệng một lần rồi mới thốt ra.

Cô tuyệt đối không thổ lộ lòng mình với sư phụ.

‘Dù vậy.’, ‘Ngộ nhỡ’, ‘Chỉ lời này thôi’.

Tuy không phải không có hy vọng mơ hồ rằng nếu dồn ép thêm thì có thể đến với người này, nhưng Heukdan không cố tìm điểm thỏa hiệp.

Heukdan chỉ,

Dồn lực vào bàn tay đang đan vào nhau trong chăn.

Nén nước mắt và thì thầm câu trả lời.

"……Vâng."

Nếu bỏ lỡ cái này thì sẽ thế nào.

Cứ thế xếp lại mối tình đầu, lớn lên, và lập gia đình hạnh phúc với người đàn ông chưa biết tên sao?

Hay là cả đời không quên được chú ấy và sống một mình trong lo âu.

Heukdan không nói được.

Giống như chứng câm nín tái phát như lần đầu gặp gỡ.

"Nói lời khó xử…. Xin lỗi ạ. Sư phụ."

Lời nói chỉ toàn sự tôn trọng được thốt ra bất chấp sự giằng xé trong lòng đau đớn biết bao.

Ngay cả người bên cạnh nhìn thấy cũng đau lòng đến mức thở dài.

Từ khe hở đó.

-Bộp.

Biểu hiện tình cảm cuối cùng không thể giải tỏa bằng lời diễn ra trong chăn.

Bàn tay nhỏ như hòn sỏi của Heukdan ngập ngừng kéo vạt áo sư phụ.

Hành động trái ngược hoàn toàn với tính cách của cô hoàn toàn không chứa đựng ý chí của Heukdan.

Bàn tay vươn ra theo phản xạ, phớt lờ phán đoán của não bộ đến mức chính cô cũng ngạc nhiên nuốt nước mắt.

Như thể cơ thể đang gào thét rằng không phải người này thì không được, phớt lờ phán đoán của não bộ.

-Nắm chặt.

Có lẽ cả tinh thần lẫn thể xác đều thuần phác, nên ngay cả trong lúc đó cái nắm tay của Heukdan cũng vô cùng rụt rè.

Lực kéo yếu ớt đến mức nếp nhăn trên áo Lee Si-heon trong chăn hoàn toàn không thay đổi.

-Sột soạt.

Động tác cọ xát như trêu ngươi bằng vân tay chạm nhẹ.

"……."

"……."

Có lẽ mình khao khát người này đến mức đó.

Dù nhận ra điều đó nhưng Heukdan không thể thốt ra lời nào.

"Có vẻ ta đã làm con bối rối nhiều rồi."

"……."

Không phải tình yêu trẻ con. Nếu nói về sự chịu đựng thì cô chịu đựng nhiều hơn bất cứ ai.

Nếu chỉ tính sự kiên nhẫn thì cô đã sống và giết chết cảm xúc chẳng kém gì người tình đang độ xuân thì.

"Haizz."

Một tiếng thở dài của người này khiến cơ thể cô run lên bần bật.

"Sao lại thành ra thế này chứ."

"……."

"Dan à. Giờ con có nghe thấy tiếng tim mình đập không?"

Huyết áp tăng lên khiến đầu đau nhức.

Tim đập thình thịch còn hơn cả khi mất anh trai và bị tiêm thuốc, hay khi đi khắp Trung Quốc và đối mặt với cái chết.

-Gật, gật.

Chuyện này là lần đầu tiên trong đời.

Cô gật đầu lên xuống một cách rụt rè.

Giọt nước lớn đọng lại nơi khóe mắt rơi xuống gối và thấm vào cùng với cái gật đầu của Heukdan.

Dáng vẻ đáng thương đó giống như.

Dù có muộn thế nào. Bất cứ lúc nào cũng được, xin hãy để em mãi yêu chú.

Sự luyến ái mong manh như chiếc lá sắp héo úa quá đỗi bi thương, khiến Lee Si-heon không thể đẩy Heukdan ra thêm nữa.

"Nào."

Khi anh giơ tay ra hiệu. Heukdan mở to mắt.

Heukdan đang khóc đến mức nước mũi hơi rỉ ra, khi nhận ra bản chất của tín hiệu đó, lập tức lắc đầu.

Cảm giác dị vật ở bụng dưới…. Nếu ôm chặt với cơ thể cảm thấy nhớp nháp và bẩn thỉu do kinh nguyệt thì có thể khiến người này khó chịu.

Khi cô đang do dự, sư phụ đã trực tiếp ôm lấy cô.

"…!"

-Ôm chặt.

Được ôm vào cơ thể to lớn mà cô luôn dõi theo bên cạnh.

Khi tình yêu mơ ước theo hướng khác với trước đây ập đến, Heukdan thổ lộ nỗi uất ức kìm nén bấy lâu và thốt ra tiếng rên rỉ ngắn.

"A…. A…."

Không thể bày tỏ lòng mình là chuyện khó khăn đến thế.

Nhưng, dáng vẻ thụ động rõ ràng thế này…. Ngược lại lại khơi gợi sự đáng yêu.

Cảm giác hơi giống bị đe dọa chăng.

Nếu Lee Si-heon tích cực chiếm lấy Cheon-do, thì Heukdan dùng dáng vẻ thụ động làm vũ khí.

Chắc không cố ý đâu, nhưng có lẽ đây cũng là nét quyến rũ đặc biệt của phụ nữ.

"Trước mắt, để thời gian trôi qua thêm chút nữa."

"……."

"Lúc đó nếu vẫn như vậy thì chúng ta sẽ nói chuyện nghiêm túc."

Hơi thở ra không nối tiếp được mà chỉ lặp lại hít vào.

Mái tóc bết mồ hôi, mỗi khi hơi thở nóng hổi của sư phụ chạm vào da, cơ thể Heukdan lại run lên rõ rệt.

Nhịp tim như muốn ngất đi. Cánh tay sư phụ dày đến thế này.

Chỉ riêng việc giành được thời gian hoãn binh cho phép tình yêu cũng đủ vui sướng biết bao. Hạnh phúc đến mức nước mắt không ngừng rơi.

Buồn cười là….

Dù đang khóc vui sướng và hạnh phúc thế này, nhưng chính bản thân Heukdan tuyệt đối không ôm chặt lấy sư phụ.

Thụ động thế này có phải hơi bệnh hoạn không.

Chà, vì thế mới là Heukdan.

-Lau.

Bàn tay chai sạn của sư phụ lau nước mắt cho cô.

"Đừng khóc nữa."

"…Vâng, vâng ạ."

Lời cuối cùng Heukdan thốt ra sau tiếng nấc là.

"Xin lỗi ạ…. Sư. Sư phụ…. Hức."

Xin lỗi.

Đúng nghĩa là tình yêu của sự xin lỗi.

-Sột soạt.

Cánh hoa màu tím nhạt nở trong bóng tối thấm vào trong chăn.

Pheromone vô cùng quyến rũ tỏa ra từ cổ của Heukdan đang xin lỗi. Mùi hương của Lee Si-heon mà chính Heukdan ngửi thấy cũng…. ngọt ngào hơn cả sô cô la vừa ăn.

Em cũng là người lớn.

Heukdan đã tỏ tình với ông chú mình yêu mến rằng cô đang yêu một tình yêu mà mình có thể chịu trách nhiệm.

Đó quả thực là lễ trưởng thành.

* * * * * * * *

"Vậy, nhân sự chỉ có thế này thôi hả?"

Đại pháp sư tí hon, nhưng lại là người lớn tuổi nhất ở đây. Abi nhấc chiếc mũ trắng lên và hỏi.

"Vâng."

Đoàn trưởng kỵ sĩ Elm khoanh tay nhìn quanh và trả lời bà ấy.

Liên minh nòng cốt tập hợp lại một lần nữa.

Jeong Si-woo tóc bạc trắng, Suyeon, Saku, Eunhaeng và Shiva đang ngồi quanh bàn tròn.

"……."

Quả nhiên không thể không để ý.

Ánh mắt của mọi người đều hướng về một thiếu nữ.

"Chà, thần trác đã giáng xuống thì đành chịu thôi…. Nhưng nhìn bề ngoài thì không giống tiền tuyến, mà giống Thánh nữ hơn."

"Không cần nghi ngờ thực lực đâu ạ. Thưa Đại pháp sư."

Trước câu trả lời ngay lập tức của Eunhaeng, Abi chống cằm há hốc mồm.

Nếu nhìn thấy sức mạnh quái dị mà Shiva thể hiện thì có lẽ ai cũng sẽ tự tin nói vậy.

"Dù sao thì, đã từ bỏ chiến tranh toàn diện…. Chúng ta buộc phải chiến đấu để chiếm lấy Quỷ Mộc và Tháp trong bóng tối. Nhưng mà- Ngài Saku?"

"Vâng, vâng ạ?"

Trước câu hỏi ngập ngừng của Công chúa Baek-gwa, Saku, người nãy giờ nhìn Shiva với ánh mắt ngạc nhiên, trả lời gượng gạo.

"Trang phục đó là sao vậy ạ…?"

Lưới bao phủ tay chân và trang phục dễ di chuyển.

Ám khí giấu khắp người không lọt vào mắt họ.

Saku cười rạng rỡ với khuôn mặt vườn hoa trong đầu, giơ cánh tay đeo găng đen lên.

"Etto. Ninja! Là Kunoichi ạ…?"

Sao lại đặt dấu hỏi thế kia.

"Vâng, vâng ạ."

"Sao phản ứng thế ạ? Baek-gwa Hime-chan."

"Chỉ nghe đồn thôi nhưng thực sự tồn tại sao…. Nhóm người như vậy."

Chắc có lý do nên mới mặc thế đến đây.

Chắc không phải tự xưng cosplay vớ vẩn đâu.

Nhưng sao cảm thấy không đáng tin thế nhỉ.

Baek-gwa che miệng ho khan liên tục.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!