Tập 2

Chương 436: Wiki Qliphoth (2)

Chương 436: Wiki Qliphoth (2)

Chương 436: Wiki Qliphoth (2)

Ngay trước ngày Lee Si-heon gặp Sage và Wiki Qliphoth.

"Thần, bái kiến Bệ hạ."

"Ừ."

Dưới ngai vàng, lão già che mặt dâng lời trung ngôn lên Vua.

"Đừng giữ Sage trước đây bên cạnh."

Nói xong lão già lặng lẽ cúi đầu. Nhìn đâu cũng thấy lòng trung thành hoàn hảo.

Lee Si-heon ngồi trên ngai vàng hỏi.

"Tại sao?"

"Điều này không phải là xúc phạm Bệ hạ mà là-"

Là bề tôi thứ ba, ông ta vuốt bộ râu trắng và tâu.

Trong bóng tối, ngọn lửa bùng lên như nhảy múa.

Đôi mắt híp của lão già mở ra sắc bén.

"Xưa nay con người có trí tuệ cao siêu thì không thể thu phục được. Sức mạnh và tri thức, Bệ hạ đã nắm trong tay tất cả thì còn luyến tiếc gì mà tin tưởng cô ta? Là kẻ không biết khi nào sẽ trở thành con rắn độc."

Không phải cùng hướng tới một mục đích, mà Vua có thể bị Sage lợi dụng. Ý là không thể bỏ qua dù chỉ một chút khả năng nhỏ nhoi.

Vua nhìn chằm chằm lão già một lúc lâu.

1 phút, 5 phút.

Đến khoảng 10 phút, Si-heon nói.

"Muốn nói chỉ có thế thôi à?"

"……Thần tin Bệ hạ sẽ đưa ra lựa chọn sáng suốt."

"Lựa chọn sáng suốt à. Ha ha."

Nhắc lại lời đó, Vua hỏi.

"Ta trông có vẻ sáng suốt không?"

Giọng nói rợn người, như thể đang bị ám ảnh bởi điều gì đó một cách bệnh hoạn.

"……."

"Không thấy giống thằng điên chỉ biết gái gú à? Ít nhất nếu đã quan sát hành động của ta suốt thì phải biết rõ chứ…. Rốt cuộc là tin vào cái gì?"

Lão già không nói tiếp, thay vào đó cúi đầu thể hiện lòng trung thành vô hình.

Không ai biết bên trong đó có gì. Kể cả Vua đang ở trước mặt cũng vậy.

Khóe mắt Lee Si-heon mở ra.

Ở đây không có người để tin tưởng.

Đã suy nghĩ rất lâu rồi.

- Xoạt.

Xung quanh đóng băng. Không khí lạnh lẽo đè nặng lên vai lão già.

"…Bệ hạ."

Vương Quan từ từ nổi lên trên đầu Mộc Linh Vương. Biểu cảm biến mất trên khuôn mặt cứng đờ lạnh lẽo của Lee Si-heon.

Theo Gai Quán, mắt Si-heon đỏ ngầu.

Hắn khẽ rung động ma lực quét qua xung quanh.

Xác nhận không có ai nghe lén, Si-heon nói với ông ta.

Giọng nói vang vọng khắp phòng.

"Kể ra, cũng đáng để bức bối thật."

"…Không phải ạ."

"Mang con nô lệ về đất này còn chưa đủ…. Lại còn không mang cán bộ của Flower cần cảnh giác nhất vào thành. Đúng là chuyện chướng mắt."

"Bệ hạ. Suy nghĩ đó là…."

Lão già càng cúi thấp đầu hơn. Nhìn chằm chằm vào lưng ông ta rồi nói.

Nhưng.

Rắc, tiếng bẻ tay.

"Bỏ qua hết mấy cái chi tiết đó, đừng giữ Sage ở gần. Nguy hiểm. Ta không thể kiểm soát được."

"……."

"Hãy lựa chọn sáng suốt…. Là ai?"

Mắt lão già mở to.

Sự lạnh lùng thoáng qua khiến ông ta cảm thấy sợ hãi.

Người đàn ông được gọi là Vua đang ngồi đó.

"Engajero."

"Vâng."

"Cho ngươi biết một điều."

Lee Si-heon nói.

"Ta không tin ai cả. Cho dù là gia đình thì điều đó cũng không thay đổi."

"……."

"Trên đời này có những người dù cầu xin hãy sống nhưng lại chọn cái chết."

Dù đó là cảm xúc tích cực, nhưng khái niệm niềm tin đã biến mất khỏi hắn từ lâu.

"Cho đến khi ta nhổ cỏ tận gốc, sẽ không có chuyện ta tin tưởng ai đâu."

"…Vâng."

Vương Quan biến mất.

Biểu cảm trở lại trên khuôn mặt Lee Si-heon.

Khuôn mặt trở lại bình thản, thậm chí còn vương chút tinh nghịch.

Engajero không ngẩng đầu lên.

Chỉ là trước dáng vẻ uy nghiêm vừa rồi, ông ta mang lòng kính sợ và run rẩy.

* * *

"Hơi quá rồi đấy."

Guseul giơ tay lên nói, tôi gật đầu.

Có thể lắm. Thực ra tôi cũng nghĩ thế.

"Đệ tử Heukdan thì còn chấp nhận được. Nhưng con bé này… chẳng phải quá nhỏ sao?"

Guseul nhìn xuống đùi tôi. Wiki Qliphoth mới chỉ cỡ học sinh mẫu giáo đang nhìn Guseul.

"Người phụ nữ đó bảo là sẽ ổn thôi mà. Wiki?"

"Vâng, bố."

Ánh mắt đầy nghi hoặc của Guseul, và Heukdan ngồi bên cạnh đang nhìn sắc mặt.

Tôi xoa đầu Wiki, con bé đung đưa chân có vẻ thích thú.

Tuy bán tín bán nghi.

Nhưng nếu thấy quá nguy hiểm thì tôi cũng định chỉ ba chúng tôi đi thôi.

"Bố?"

Lúc đó, Wiki chân còn chưa chạm đất trên đùi tôi lên tiếng.

"Ừ sao thế~? Con gái của bố?"

"Nói một cái được không…?"

"Đương nhiên rồi, muốn nói gì cứ nói."

Wiki xòe bàn tay nhỏ nhắn gõ lên bàn.

Khoảnh khắc đó gió thổi mạnh trong phòng, trận pháp mở ra và ngay lập tức thứ gì đó xuất hiện trên bàn.

Một loại ma pháp không gian, Wiki lấy đồ vật từ đâu đó ra và đưa cho tôi vô số tài liệu giấy.

"Đây là kết quả mô phỏng về tất cả các hệ thống giám sát của các chi nhánh quan trọng ở Yoram. Dựa trên dữ liệu từ Eden, con đã thu thập và dự đoán tối đa các thiết bị được tăng cường."

Giải thích dễ hiểu xong, Wiki ngước nhìn Guseul.

Như thể hỏi thế này đã được chưa.

Wiki còn nhỏ, dễ thương, thích bám lấy tôi để được yêu thương. Nhưng con bé là con của ai?

Chính là con của tôi và Sage.

Giống bố thì hơi thế nào chứ, một nửa giống Sage nên có những mặt thông minh sắc sảo mà tôi cũng không biết khiến tôi ngạc nhiên.

"Ngoài ra, con đã điều tra các loại và số lượng ma đạo cụ được tung ra thị trường gần đây. Con cũng đã tổng hợp các ma đạo cụ có khả năng được đưa vào phòng thủ Yoram."

- Cạch! Cạch! Cạch!

Wiki gõ bàn ba cái, ba tập hồ sơ xuất hiện.

Thông tin ơi hiện ra nào úm ba la!

Tài liệu cứ thế tuôn ra chất đống như núi.

Khác với Sage luôn cố giấu giếm kiến thức hay cách vận hành, Wiki cho chúng tôi xem tất cả.

"……."

"……."

Tôi và Guseul câm nín.

"Hủy bỏ lời nói vừa rồi."

"Làm sao biết được thế?"

Guseul giơ cờ trắng, tôi hỏi.

"Ma công học được thông tin hóa thì chỉ cần biết hack là dễ dàng tìm ra thôi ạ. Kể cả mạng lưới giữa các chiều không gian."

Chiều không gian, mạng lưới.

Nội dung mà những ngành nghề chuyên môn nhất thời hiện đại mới đụng tới.

Vùng đất mà chỉ một phần cực nhỏ trong số những thiên tài mới có thể tiếp cận.

Đứa trẻ do Alba, người đã từ bỏ nghĩa vụ của Sage, quyết tâm nuôi dạy có khác.

Wiki chững chạc hơn tôi nghĩ, và.

"…Con làm tốt không?"

Lại cái vẻ thiếu tự tin đó thật dễ thương.

Tôi tuôn ra những lời khen ngợi tới tấp cho chú gấu con đang mong chờ lời khen.

"Con gái bố là nhất."

"Nhất ạ? Ư, hê hê…."

Xoa đầu thì vui sướng. Hai chiếc răng nanh nhô ra từ cái miệng cười toe toét của Wiki lấp lánh.

Wiki Qliphoth.

Con tôi là thiên tài.

* * *

- Rào rào rào!

Hứng nước từ vòi hoa sen đang xối xả, tôi gội đầu cho Wiki.

"Nhắm chặt mắt vào."

"Vâng."

- Xoạt!

Bọt trắng xóa bị hút xuống cống thoát nước.

Tắm rửa sạch sẽ từng ngóc ngách trông sáng sủa hơn hẳn.

"Vạn tuế."

"Vạn tuế…."

Wiki giơ hai tay lên cao. Nhấc bổng lên ôm lấy rồi cùng vào bồn tắm.

"Ư haa…."

Cảm giác cơ thể tan chảy.

Vì là lâu đài của tôi nên bồn tắm cũng theo ý tôi.

Trong bồn tắm khá lớn, tôi đặt Wiki ngồi lên đùi rồi duỗi thẳng chân.

Wiki cũng thấy dễ chịu, nhìn mặt trăng ngoài cửa sổ và run người.

Nghe nói da trẻ con nhạy cảm, không biết có nóng quá không.

"Không nóng chứ?"

"Không sao ạ."

"Chững chạc ghê. Thế không muốn gì ở bố à?"

"Muốn…."

Wiki dùng bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay tôi.

"Tắm xong, mua… sữa chuối cho con được không?"

Một ước muốn nhỏ bé và dễ thương. Nụ cười không tắt trên môi.

"Sao lại là sữa chuối?"

"Bình thường… mẹ bảo không được uống."

"Khư hư hư, mẹ á?"

Tôi ở với Sage thỉnh thoảng nên biết. Cô ấy khá thích bánh kẹo.

Người như thế mà lại cấm con gái uống sữa chuối?

Trong thế giới mà sâu răng cũng chẳng là vấn đề này, trẻ con ăn vài cái bánh kẹo chẳng có gì phải lo.

Chỉ lo béo lên chút thôi.

"Hư hư, ở với bố thì cứ uống thoải mái."

"Thoải mái… thật ạ? Thật không?"

Khóe miệng Wiki run run.

"Vậy hai hộp…?"

A a a.

Dễ thương quá.

Ôm chặt lấy, Wiki nhắm tịt mắt cọ má vào.

Khi việc lần này kết thúc và chia tay. Phải nhét đầy sữa chuối hình hũ vào tay con bé mới được.

"Phù."

Hôm nay nước tốt, mệt mỏi cũng tan biến.

Đang ôm Wiki ngồi yên thì con gái thứ hai rụt rè hỏi.

"Bố ơi."

"Ừ."

"…Mẹ bảo. Con có chị."

"Chuyện về Shiva à?"

Wiki gật đầu.

Tôi nhẹ nhàng hỏi.

"Con biết đến đâu rồi?"

"Bố đang có việc bận, nên đã chia tay với chị. Nhưng con có điều thắc mắc."

Không nói mà chờ con bé nói tiếp, Wiki vẫn nói một cách thận trọng.

Có vẻ con gái tôi cũng biết đây là vấn đề nhạy cảm.

Tuy thông minh sắc sảo, nhưng có lẽ do tính tò mò mạnh mẽ.

"Vì là người quan trọng. Nên mới cắt đứt liên lạc mà. Để không bị cuốn vào… việc bố làm."

"Ừ."

"Vậy, con thì sao…? Mẹ thì sao?"

Wiki muốn hỏi cái đó.

Một chút mâu thuẫn.

3 năm trước. Tôi đã sắp xếp lại các mối quan hệ trước đó.

Nhưng nhân duyên khác lại nảy sinh, và lại tiếp nối.

Nếu trong những nhân duyên sau này nảy sinh người quan trọng.

Thì chẳng có lý do gì để sắp xếp lại nhân duyên trước đó cả.

Mâu thuẫn nảy sinh khiến Wiki tò mò, và cũng lo lắng.

Có thể bố không yêu mình.

Vì Wiki là nhân duyên sau ngày hôm đó, sau khi tôi sắp xếp lại các mối quan hệ.

"Lo lắng à?"

"…Lo lắng, và tò mò ạ."

Tôi ngập ngừng một lát rồi mở lời.

"Đừng nghĩ mấy cái đó."

Ôm Wiki, xoa đầu con bé.

Wiki nhỏ bé nhắm mắt dựa vào lòng tôi.

"Vì yêu tất cả mà."

"Yêu ạ? Cả con nữa?"

"Đương nhiên rồi."

Chỉ riêng điều này là thật lòng.

Nụ cười pha lẫn sự an tâm nở trên môi Wiki.

Nếu có sự khác biệt giữa nhân duyên trước và sau 3 năm.

Thì đó là việc đã sẵn sàng chấp nhận việc rời xa tôi bất cứ lúc nào.

Tôi có thể thất bại và chết.

Tương tự, Hongyeon và Guseul cũng vậy.

Việc chúng tôi làm thực chất là làm rung chuyển thế giới. Nên đã tính trước cái chết và chuẩn bị tâm lý từ lâu.

Không thể nói với Wiki nhưng Sage cũng là một trong số đó.

"Bố, yêu mình…."

Mâu thuẫn là… phải rồi.

Chỉ có mỗi con gái tôi thôi.

Nếu có khoảnh khắc nguy hiểm, tôi định sẽ gửi Wiki về nhà ngay lập tức.

Nếu là một người thì tôi đủ sức lo liệu.

Wiki khác với những người khác, sẽ không có chuyện rời xa tôi.

'Sage chắc cũng biết điều đó.'

Nhưng có một vấn đề.

Tôi vẫn chưa nghe được câu trả lời.

Vỗ nhẹ Wiki hỏi.

"Con gái không yêu bố à?"

"……."

Wiki hơi ngập ngừng rồi đỏ mặt.

"Yêu bố…."

"Ba hộp sữa chuối."

"Yêu gấp 3 lần!"

Nghe lời yêu dễ thật!

Lớn thêm chút nữa là không nói mấy lời xấu hổ này đâu.

Nghe bảo con cái là phải mang ký ức thời thơ ấu để chăm sóc cả đời.

Nhìn cảm giác hạnh phúc tràn trề thì có vẻ đúng là thật.

Wiki nhìn lên trời một lát rồi hỏi tôi.

"Bố, cũng thích… chị à?"

Shiva.

Càng nhớ càng thấy nhớ nhung.

Tuy giọng điệu pha chút ghen tị nhưng nói dối là không tốt.

"Ừ."

Tôi ôm Wiki chặt hơn một chút.

"Cả đời, yêu thương."

Hình như chia tay đúng vào tầm tuổi này.

Gió đêm thổi tới lạnh sống lưng.

"Dù chị có oán hận bố ạ?"

Wiki làm mặt hơi dỗi.

Tôi cười gật đầu.

Đột nhiên nhớ lại lời đã nói với Sage từ rất lâu trước đây.

- Có gì nhờ vả không?

- Đây, nếu những người này có vấn đề gì thì báo ngay cho tôi.

Phòng tuyến tối thiểu.

- Định quên à?

- Cả đời không quên được đâu. Nhưng mà… nghe tin tức thì lòng có thể yếu mềm đi mà.

Lời nhờ vả 3 năm trước vẫn kéo dài đến tận bây giờ.

'Mà, gần đây nghe tin Shiva…. Coi như lời nhờ vả đã vỡ một nửa rồi.'

Tôi xoa đầu Wiki.

Con gái thứ hai của tôi vừa hỏi gì nhỉ.

À phải rồi, hỏi là dù oán hận thì có yêu không.

Đã bỏ bê nghĩa vụ mà đi đến tận đây thì tôi chẳng có gì để nói với Shiva, nhưng.

Nếu chỉ nói về tình yêu thì câu trả lời đã có sẵn rồi.

"Đương nhiên rồi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!