Tập 2

Chương 679: Hoan Nghênh (2)

Chương 679: Hoan Nghênh (2)

Chương 679: Hoan Nghênh (2)

Việc phải tham lam phụ nữ mới có thể mạnh lên vừa là phước lành vừa là lời nguyền.

Vương quốc này rốt cuộc có bao nhiêu vật tế đa dạng mà lại coi việc trẻ con hầu ngủ là chuyện đương nhiên thế này.

Ngay cả trong không gian bề ngoài có vẻ hòa bình này, những điều đi ngược lại thường thức vẫn tồn tại rõ ràng.

‘Nhập gia tùy tục, ở nước Mộc Linh Vương thì phải theo Mộc Linh Vương sao.’

Tôi nhìn xuống cô bé thận trọng mở cửa bước vào.

Thiếu nữ đang run rẩy vì căng thẳng khi nhìn thấy sắc mặt tôi.

Nhưng không cảm thấy sự cự tuyệt.

Thay vì nhút nhát, có vẻ như cô bé đang hoang mang không biết phải giải quyết sự chênh lệch giai cấp quá lớn này như thế nào khi gặp người có địa vị quá cao.

“Em đến để… hầu ngủ ạ. Bệ hạ.”

Giọng nói tuy nhỏ nhưng tính cách khá mạnh mẽ.

Ngoại hình cũng đủ để làm đại diện cho làng, nhưng có vẻ họ coi trọng tính cách nhất để không gây phiền phức cho Vua.

Cảm nhận được sự ngây thơ chưa vấy bẩn so với lứa tuổi.

‘Quá nhỏ.’

Tôi biết qua nhiều tư liệu lịch sử rằng ngày xưa ở độ tuổi đó quan hệ tình dục là chuyện bình thường.

Chỉ vài trăm năm trước, việc bị bán đi hứa hôn ở tuổi thanh thiếu niên vẫn thường xảy ra, và vì năng lực của Vua liên quan đến tình dục nên chắc chắn là hơn chứ không kém.

Rốt cuộc Vua là cái thể loại "chịch thủ" cỡ nào vậy.

Không ngờ ngay ngày đầu tiên đã thế này.

‘…Cũng chẳng kỳ vọng gì nhưng mất hứng thật. Thậm chí cái này. Có phải bọn bầy tôi nghĩ đây là món đặc sản nên đưa vào không?’

Gửi đứa trẻ xinh đẹp và trẻ trung nhất để phục vụ vị Vua mới.

Nên con nhóc này mới mặc bộ đồ mỏng manh không phù hợp với thân phận mà bước vào.

Những đứa trẻ có thể lực tốt đang trong giai đoạn phát triển khả năng sinh sản.

Đối với vị Vua có ham muốn tình dục và dục vọng mạnh mẽ, đối tượng qua đêm càng trẻ càng tốt.

“Tên.”

“….”

Hai chân cô bé đang căng thẳng tột độ run lên bần bật.

Đôi mắt ngây thơ nhìn chằm chằm vào tôi, là sự tò mò hay hứng thú đặc trưng của trẻ con đây.

“Là, là Marshmallow ạ….”

Con nhóc không rời mắt khỏi mặt tôi, trả lời với giọng run rẩy.

Có vẻ xấu hổ pha lẫn tiếng thở hổn hển từ nãy giờ cho thấy cô bé đang rất căng thẳng.

“Tuổi?”

“Năm nay tức là…. Một hai, ba, bốn…. Mười lăm… ạ.”

Lạy chúa.

“A~ thế à?”

“…Vâng.”

Đếm ngón tay thật kìa.

Con nhóc tay còn chưa rụng hết lông tơ xòe từng ngón tay ra, ấp úng khai tuổi.

- Thình thịch, thình thịch.

Tiếng tim đập to thật.

Thở cũng không dám thở mạnh, lo lắng đủ đường.

Cũng phải, ở độ tuổi đó thì làm gì có kinh nghiệm hay kiến thức gì. Thậm chí bị bán cho Vua nên chắc chắn là trong trắng hơn bất kỳ ai trong đám trẻ ở làng.

- Nhìn chằm chằm.

Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa sàn nhà và mặt tôi.

Có lẽ do tính hiếu động của trẻ con mà những ngón chân nhỏ nhắn cứ ngọ nguậy.

Hai tay chắp sau lưng như chờ tôi nói. Tôi nhìn Marshmallow một lúc lâu rồi thở hắt ra đầy bực bội.

“…Ra ngoài.”

Tôi không phải thằng điên đến mức phản ứng với đứa trẻ đáng tuổi con mình.

Thực ra về thể hình trẻ con thì tôi đã từng đối phó với khá nhiều cây từ Mary đến Aori, In-ja. Nhưng lạ là chênh lệch tuổi tác thế này khiến phanh hãm tinh thần của tôi hoạt động.

Cảm giác như vượt qua ranh giới này là toang.

Thực tế chắc cũng chẳng khác biệt mấy.

Nhưng không thể ôm một con nhóc chưa học cấp 3, chưa biết mùi đời ở đây được.

“Bệ hạ…?”

“Bảo ra ngoài.”

Marshmallow cứng đờ tại chỗ với vẻ mặt sốc.

Rồi sau đó làm vẻ mặt như sắp khóc.

“Xin, xin lỗi… Bệ hạ. Có phải em đã… thất lễ gì không ạ…?”

Nắm chặt hai bàn tay nhỏ như bánh nếp và xin lỗi.

Như học sinh xin lỗi thầy giáo vì làm sai, còn xoa xoa tay cầu xin.

“Không phải thế….”

“Kẻ hèn mọn như em… nếu làm phật ý Bệ hạ… xin lỗi, ạ…. Hức. Bệ hạ….”

Trời ơi khóc rồi.

Đứa bé yếu đuối sao lại đến đây chứ.

Trước con nhóc đang khóc lóc với vẻ mặt đau khổ, tôi vô thức thở dài.

- Giật.

Híc, cô bé cố nín khóc nhưng càng làm thế nỗi uất ức càng lớn.

Phản ứng nấc lên từ cổ họng như nấc cụt khiến vai Marshmallow giật giật.

‘Mình nói sai gì à.’

Cũng phải, con bé này là bình dân.

Việc hầu ngủ cho tôi là nhiệm vụ giống như đại diện cho làng.

Mà tôi là người trong cuộc lại từ chối, nên việc cô bé đau lòng cũng không lạ.

“Có phải, nếu cứ thế quay về thì sợ quý tộc sẽ làm hại không?”

Dù sao cũng là đứa trẻ mạnh mẽ, Marshmallow cố kìm nén tiếng khóc và gật đầu nhẹ.

“…Họ bảo nhất định phải làm Bệ hạ hài lòng.”

“Ta sẽ nói giúp cho. Đừng khóc nữa.”

“Nếu ra ngoài các chú lính sẽ phát hiện mất….”

Đứa trẻ giống con thỏ kích thích bản năng bảo vệ.

Hình ảnh Shiva hay Wiki lướt qua trong đầu khiến sự thương cảm dành cho đứa trẻ tăng lên gấp bội.

Marshmallow dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, sụt sịt mũi rồi liếc nhìn tôi.

“…Bệ hạ ghét được em hầu ngủ sao?”

Không phải thế.

…Không, phủ nhận thì bức tranh lại trở nên kỳ quặc.

Có điều không hiểu, nhưng trước tiên phải dỗ dành đứa trẻ đã.

“Em tự nguyện đến à?”

“…….”

- Gật.

Trả lời là không muốn thì mới lạ.

Dù sao ở đây tôi là Vua.

“Nói dối là ta đuổi ra đấy. Hỏi lại lần nữa, em mong muốn đến đây à?”

- Gật, gật.

Marshmallow gật đầu lia lịa với vẻ mặt căng thẳng.

Cái này lại đáng ngạc nhiên theo nghĩa khác.

Đại khái nhìn phản ứng thì thấy, ở vương quốc này việc được Mộc Linh Vương là tôi ôm ấp có vẻ là việc vinh dự được mọi người ca tụng.

Về việc này để sau hỏi Rex, tôi hỏi lại con nhóc tóc trắng.

“Biết hầu ngủ là gì không?”

Marshmallow lắc đầu quầy quậy.

“Các quý tộc, bảo Bệ hạ sẽ dạy cho….”

“Chỉ thế thôi?”

“Còn cho thuốc nữa. Bảo là thuốc giảm đau.”

Hiểu kịch bản rồi.

Đầu tiên quý tộc chọn ra những cây trinh nữ thuần khiết và ngây thơ để Vua xử lý theo ý thích.

Người phụ nữ dâng hiến sự trong trắng cho Vua sẽ nhận được sự tôn trọng lớn ở bên ngoài, tùy trường hợp có thể được mời vào hoàng cung làm thiếp hoặc người hầu giúp việc ban đêm.

Mộc Linh Vương thức lập thân dương danh. Cẩm y hoàn hương!

‘Vậy thì lẽ ra các quý tộc phải tranh nhau gửi con mình đến chứ, lý do gì lại chọn người trong làng… A.’

Dù sao tôi cũng chỉ là cái cầu để đi qua thôi chứ gì.

Hiểu rồi. Vậy thì tôi cứ từ từ tận hưởng theo cách của mình.

Trước tiên là từ đứa trẻ này.

“Được rồi.”

“…Dạ?”

“Ta sẽ cho hầu ngủ. Lại đây ngồi đi.”

“Thật, thật sao ạ Bệ hạ…?”

Marshmallow rạng rỡ hẳn lên, rụt rè tiến lại gần.

Thiếu nữ mặc đồ ngủ xuyên thấu ngập ngừng ngồi xuống.

Khá gần rồi nhưng tuyệt đối không chạm tay vào người tôi, cho thấy rõ sự chênh lệch thân phận.

“Nằm xuống.”

“A… Vâng!”

Dù hoang mang trước tiến độ đột ngột nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo ý tôi, đúng là đứa trẻ ngoan.

Marshmallow nằm xuống chiếc giường lớn, đặt tay lên ngực đang đập thình thịch như cầu nguyện.

“A… cái đó.”

“?”

Đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, chớp mắt rồi.

“Bệ, Bệ hạ hãy xử lý cơ thể hèn mọn này theo ý muốn đi ạ.”

Lại lôi đâu ra câu nói học lỏm được.

Chắc chắn cái này cũng do ai đó ra lệnh hoặc nghe được thông tin từ người làng khác để PR bản thân.

“Khi nào ta bảo nói hẵng nói.”

“…….”

- Gật gật gật gật.

Con thỏ gật đầu nhiệt tình.

Hầu ngủ.

Tôi nhẹ nhàng kéo chăn nằm xuống bên cạnh Marshmallow.

Rồi kéo chăn lên đắp kín!

Chiếc chăn bông lớn đắp kín cả tôi và Marshmallow mà vẫn còn thừa.

“Ngủ ngon.”

“……?”

Marshmallow mở to mắt nhìn tôi đầy thận trọng.

“…Hầu, thì sao ạ?”

“Đây là hầu ngủ.”

“Không đau mà…. Bệ hạ.”

“Cãi lại à?”

“…Hự. Không ạ Bệ hạ…. Xin hãy tha thứ cho em!”

“Tha thứ cho đấy.”

Lại sắp khóc nên tôi đính chính nhanh.

Và 1 phút sau.

Chớp chớp mắt rồi không kìm được tò mò, Marshmallow lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Mặt hơi đỏ.

“Dạ… Bệ hạ.”

“Sao.”

“Nếu không thất lễ… em có thể hỏi trong lúc hầu ngủ em phải làm gì không ạ.”

Dù không biết nhưng Marshmallow cũng biết thừa đây không phải là chuyện cô bé tưởng tượng.

Mười lăm tuổi rồi thì cũng phải biết chứ.

Sống mà nghe lỏm mấy chuyện đen tối của bọn trẻ con thôi cũng biết hết rồi.

“Hầu.”

“Dạ?”

“Đúng nghĩa đen là hầu hạ ban đêm. Ta khát thì lấy nước, làm cho ta ngủ ngon là việc của em.”

Kéo Marshmallow đang mở to mắt vào lòng ôm ấp ấm áp.

Bờ vai mảnh khảnh của bé gái ngây thơ cứ làm tôi nhớ đến Shiva nhà mình.

- Ôm chặt.

Vừa dùng lực, tốc độ chớp mắt của Marshmallow tăng gấp ba.

Mặt đỏ bừng, ngọ nguậy rồi nhẹ nhàng nắm lấy eo tôi.

Ôm chặt hoàn toàn thì có vẻ bất kính, nhưng cũng muốn được ôm nên thể hiện kiểu trẻ con.

“Đây là hầu ngủ….”

Marshmallow ngây thơ bị lừa đẹp.

Sự dễ thương ngây thơ vô số tội đó quả thực khiến người ta nhớ đến Marronnier.

- Thình thịch, thình thịch. Thình thịch, thình thịch.

“Tim đập to đấy.”

“Híc, xin lỗi Bệ hạ…!”

“Đừng làm ồn nữa, em cũng ngủ đi.”

Vuốt lưng ra hiệu bình tĩnh, mũi ngửi thấy mùi dầu vani.

Chắc là để hầu ngủ nên đã bôi dầu thơm khắp người đứa trẻ, dù không đổ mồ hôi nhưng người cô bé vẫn trơn láng và ẩm ướt.

“…Không đau.”

Đương nhiên rồi.

“Ta lại đi làm đau người mình cai trị sao. Nhìn cho kỹ đây.”

Không có ý định ghép đôi cơ thể.

Tiên Vương mở rộng phạm vi phụ nữ mình ôm ấp nhưng tôi thì chịu vì cảm thấy phản cảm.

Nhưng tôi đồng ý với nhiệt huyết yêu thương và chăm sóc thần dân của hắn.

‘Nếu không, họ cũng sẽ chẳng tự nguyện đứng ra làm vật tế thế này.’

Tôi làm theo cách của tôi.

- Tách.

Phựt phựt phựt!

Búng tay một cái, chăn trong tủ quần áo bay ra dựng đứng lên.

Marshmallow đang nhìn chằm chằm vào tôi giật mình nhìn cái chăn.

“Bệ hạ…? Cái chăn!”

“Nhìn cho kỹ.”

Lấy bông trong chăn ra, phân giải một phần vải thành chỉ, tạo ra một con gấu bông nhẹ tênh trong nháy mắt.

Dùng kỹ năng ma pháp đạt đến cảnh giới tối cao thế này thì Alba cũng phải cười nhạo, nhưng mà.

“…Oa. Búp bê… Bệ hạ giỏi quá.”

Con gấu bông lạch bạch đi tới ôm chặt lưng Marshmallow.

Ôm ấp, vuốt ve.

Để cô bé tận hưởng tình yêu thương mà người lớn có thể trao.

Giữ nguyên sự ngây thơ không vấy bẩn chút nào.

“…Cho em ạ?”

“Ừ.”

“Nhưng em… chưa dâng hiến gì cho Bệ hạ cả.”

“Vậy kể chuyện của em cho ta nghe đi.”

“Chuyện thì….”

Chuyện quê hương.

Chuyện bạn bè.

Chuyện đi học.

Nếu có chuyện gì đau đầu trong lòng thì nói ra cũng được.

Trút bỏ lo âu thì ta với tư cách là Vua cũng sẽ tư vấn cho.

“Chỉ là ta tò mò thôi. Nghe chuyện người khác dễ ngủ lắm.”

“…A, em biết rồi ạ.”

Marshmallow ban đầu tỏ vẻ thắc mắc nhưng nghe tôi thuyết phục thì ngoan ngoãn kể chuyện của mình.

“Em là con của nông dân. Lớn lên dưới sự nuôi nấng của bố béo và mẹ gầy. Vì sức khỏe yếu nên em không giúp được việc đồng áng cho bố.”

“Vậy à. Thế em làm việc gì?”

“Tuy không giúp được việc đồng áng nhưng em nướng bánh ở nhà chú Ruth hàng xóm. Thỉnh thoảng làm cháy nhưng chú Ruth không nói gì cả. Dù vậy, làm việc mấy năm nên giờ em đã trở thành người nướng bánh giỏi nhất làng rồi!”

“Thật á?”

“…Thực ra không phải nhất, đứng thứ ba thôi ạ.”

Khục khục khục.

Cười rồi xoa đầu Marshmallow, cảm nhận được cơ bắp của đứa trẻ giãn ra qua lòng bàn tay.

Marshmallow dần bớt căng thẳng, vứt bỏ giọng điệu cứng nhắc gượng gạo, dần dần giao phó hoàn toàn cơ thể vào lòng tôi và kể những câu chuyện vui vẻ.

Có ích đấy.

Nhờ vậy mà hôm nay có thể tôi sẽ không gặp ác mộng.

“Khi em xung phong đi hầu ngủ, bố mẹ em nói gì?”

“Có vẻ không ưng ý lắm. Hơi lo lắng nhưng mà, là Bệ hạ mà. Là người tuyệt vời cứu thế giới. Các quý tộc… cả nhà tiên tri, pháp sư đều bảo Vương nime rất ngầu và vĩ đại.”

Tầng lớp trẻ là những người thuộc thế hệ đã thay đổi được một thời gian.

Cảm giác thực tế về truyền thuyết sẽ ít hơn những đứa trẻ ngưỡng mộ truyền thuyết.

“Thế à? Thế thấy sao?”

“…Ngầu hơn, rất nhiều ạ.”

Marshmallow cười.

Định lấy cớ cho qua chuyện nhưng nghe thấy hay nên tôi ngồi dậy nghe thêm chuyện.

Lấy bánh quy ở tủ đầu giường đưa cho hai tay, thỏ con gặm bánh quy như chuột hamster trông rất hạnh phúc.

“…Trời ơi. Bánh quy này ai nướng vậy ạ? Giờ em thành người nướng bánh giỏi thứ tư trong làng rồi.”

“Bảo thứ ba mà?”

“He he.”

Marshmallow thấy tôi hưởng ứng nhiệt tình nên phấn khích kể đủ chuyện.

Rằng mình là lớp trưởng ở trường.

Sự thật là đại ca trong ngõ được bọn trẻ yêu mến.

Và cả việc vì tính cách mạnh mẽ và nhan sắc đó mà lọt vào mắt xanh quý tộc và đến với tôi.

Nghe thì có vẻ thực sự muốn gặp tôi nên mới đến.

“Em không biết hầu ngủ lại tốt thế này. Em muốn làm nữa.”

“Khi nào có thời gian thì làm. Chà, chắc mỗi ngày sẽ đổi phụ nữ.”

“Bệ hạ hôm nay mới đến vương quốc đúng không ạ…?”

“Đúng không?”

Marshmallow với vẻ mặt ngây thơ khẳng định chắc nịch rồi ôm chặt lấy tôi.

“Đúng như truyền thuyết. Những người khác cũng sẽ thích Bệ hạ lắm. Rấttt~ nhiều ạ.”

Liệu tất cả quý tộc phản bội tôi thì có nói được như thế không.

Không biết nhưng ít nhất tôi có sự tự tin vô căn cứ rằng đứa trẻ này sẽ ở lại phe tôi đến cùng.

‘Những người còn lại.’

Phải biến thành phe mình thôi.

Hầu ngủ là thời gian tốt mà tôi có thể tận dụng.

“…Ư ưm.”

Thời gian trôi qua, lũ trẻ đến giờ đi ngủ.

Nếu là đêm trộn lẫn da thịt, vùng vẫy trong đau đớn và khoái lạc thì chắc thức đến sáng, nhưng.

Cái này hợp với tôi.

Cảm giác như lâu lắm rồi mới trở lại ngày xưa.

“Ngủ ngon.”

“…Em muốn cứ thế này mãi mãi. Bệ hạ dịu dàng quá.”

Sáng mai sẽ dặn trước những lời cần nói cho khớp.

Tôi liên tục vuốt ve Marshmallow rồi chìm vào giấc ngủ.

Hôm đó tôi không gặp ác mộng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!