Tập 2

Chương 655: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Hồng (1)

Chương 655: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Hồng (1)

Chương 655: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Hồng (1)

Đại mẫu bị cưỡng hiếp kêu quạ quạ một cách dâm đãng.

Để lộ bên trong đồ lót chưa từng cho ai xem.

Bị đâm bởi con cặc khổng lồ hung hãn, con chim cái làm nũng đang bám lấy người đàn ông.

“Hư ực… Ốc… Ô hô ô ốc…!”

Trên chiếc giường kêu cọt kẹt toàn là hạt dẻ.

“Hư cư ức… Điên…. Sắp điên rồi…. Ư. Ư ư… Ư ha a a ac!”

Như thể lý trí đã bay biến từ trước.

Mỗi khi tôi đảo eo, cơ thể đầy tinh dịch lại nảy lên.

- Phập! Phập! Phập!

“Ư ha ang! Ang! A a ang…!”

Giật! Cơ thể lên đỉnh.

Áp sát hạ bộ vào cặp mông đỏ ửng vì vô số cú đánh và xuất tinh vào trong đó.

“…Ư hức, ô… ốc.”

Đôi chân dang rộng dâm đãng run rẩy hồi lâu.

- Phụtttt, phụt!

Tinh dịch trắng đục tràn ra mép lỗ lồn đang mở rộng dâm đãng.

- Ực, ực.

“…Ưt… Á.”

Khi tôi nảy eo đúng lúc, một cái miệng khác trong âm đạo mắc vào đầu khấc.

Cọ xát vào cái lỗ đầy tinh dịch đó.

- Ọc.

Tinh dịch đã nuốt ừng ực bằng miệng dưới trào ngược ra.

Như vùng châu thổ hạ lưu, tinh dịch bị cạo ra đọng lại ở háng cô ấy. Rút eo ra, thác nước không ngừng rơi xuống tấm vải trắng.

“Hưt… Hư ực… Ha a.”

“Thỏa mãn chưa?”

“Ưng… Ư ưng.”

Trước khi rút con cặc đang siết chặt ra, Se-young đang mếu máo lại quấn lấy eo tôi.

“Đừng rút… ra.”

“Nữa à?”

“Không… chỉ là. Ha a, ha… Đợi chút lấy hơi đã…. Cứ ôm thế này đi.”

Cơ thể đầy tinh dịch không biết ôm vào đâu.

Đành phải cứ thế mà ôm thôi.

- Siết chặt.

Người phụ nữ khỏa thân nóng hổi sà vào lòng tôi, vùi đầu vào gáy tôi thở ra hơi thở tê dại.

“Cái đó, ha a… biết không?”

“Gì?”

“Mày vừa nãy…. Đã ăn một con khốn cực kỳ ghê gớm đấy.”

Ý bảo ngày xưa và bây giờ khác nhau sao.

Cũng phải, trọng lượng khác hẳn mà.

“…Ý bảo béo lên à?”

Chủ yếu là những chỗ như đùi.

Sự thật là quyến rũ và sexy hơn trước nhiều, tôi hôn nhẹ lên trán Se-young.

- Chụt.

Khuôn mặt giãn ra thỏa mãn.

Tóc dính bết vào trán và má, đầy mồ hôi, mùi không thơm tho gì và cơ thể lấm lem đồ của tôi.

Nhưng khuôn mặt Se-young thoáng qua tầm mắt trông vô cùng hạnh phúc.

“Ha a, ha a…. Này…. Có chuyện này.”

“Ừ.”

“Tao, là của ai?”

Câu hỏi trôi chảy, đạm bạc.

- Siết chặt.

“Của tôi.”

Tôi trả lời câu hỏi và ôm lấy cô ấy.

Se-young sà vào lòng không chút kháng cự, nở nụ cười mệt mỏi ôm lưng tôi bằng hai tay.

- Siết chặtttt!

“Của tao.”

Ôm chặt hơn nữa.

Nối liền làm một, mãnh liệt hơn nhiều.

“…Hư ực.”

Ôm đến mức tắt thở. Ngực bị ép và mặt cũng đỏ bừng.

Cứ để yên dồn trọng lượng cho đến khi sắp ngất.

Hơi nóng hừng hực, đôi mắt vàng kim đẫm hơi ẩm của cô ấy.

- Siết chặt!

“…….”

“…….”

Cánh tay cô ấy quấn quanh lưng tôi dùng sức.

- Chặt!

Dùng sức ôm chặt hơn.

Thì tôi lại càng ôm mạnh hơn nữa.

- Siết chặtttt!

Với sức mạnh như khi xử lý Hunter.

Đến mức xương ngực kêu răng rắc vì lực ép.

“Cư… ưt.”

Cái này hơi quá nên lực tay cô ấy dần lỏng ra.

Nhưng mà.

Chắc chắn đau, và thở cũng khó khăn.

Kỳ lạ là Lee Se-young đang nhìn tôi với vẻ mặt sướng chết đi được.

“…Yêu mày. Dù là mối quan hệ kỳ lạ thế nào…. Tao cũng không quên.”

Đầu cô ấy đang đỏ mặt rúc vào nở hoa.

Có lẽ là thời điểm bản thân cũng không ngờ tới nên Se-young rùng mình.

Trên mái tóc xanh lục chưa từng pha lẫn của cô ấy, bông hoa đỏ rực rỡ nở rộ.

“A…♡”

Đôi mắt cô ấy cộng hưởng sáng ngời.

Nghe nói nỗi tủi thân phòng không gối chiếc mà phụ nữ cảm thấy thì đứng trên lập trường người chồng tuyệt đối không biết được.

Dù sống xa người yêu nhưng ít nhất cơ thể phụ nữ không xa rời tôi.

Lee Se-young, Jin Dal-rae, Byeol và Sansuyu.

Trong 3 năm nuôi dưỡng tội lỗi vô dụng, ngược lại các cô ấy đã nuôi dưỡng tình yêu và nỗi nhớ nhung với tôi.

Hôm qua là một ngày khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.

─Hôm qua, thích lắm….

Cô ấy tiễn tôi và xấu hổ.

Không giống dáng vẻ Lee Se-young nên mặt tôi hiện lên dấu hỏi, câu trả lời thật ấn tượng.

─Gì, g, gì? Đm thằng chó. Tao không được xấu hổ à?

Dù sao cũng thế chứ, chửi đm với người đang mở tai lắng nghe.

Mặc áo lông vũ nên tính cách cũng thành quạ hay sao, mặt bị móng tay cào cho một phát rõ đau.

─Mày bị chửi cũng đáng thằng bệnh ạ.

Công nhận.

Nhưng không gì dễ thương bằng lời chửi không có ác ý.

Chia tay Se-young như thế vào buổi sáng.

Vừa về phòng không lâu đã được ăn cơm chung với Dallae, người tiếp nhận gậy.

- Sôi sùng sục.

“Bố... ố~! Nhìn cái này đi!”

Bếp vang tiếng canh sôi.

Mảnh ghép lego không biết lấy ở đâu bất ngờ xuất hiện trước mắt.

Trò đùa của con gái cưng gõ gõ vào đầu gối tôi.

“Cái gì đây?”

“Bố của Shiva!”

Tay hình chữ C, đồ chơi của công ty mà dẫm vào là kêu á á tự nhiên.

Đồ chơi người chắc chắn do khủng bố phát minh đang nằm trong bàn tay nhỏ xinh của Shiva.

“Cái này là bố á?”

“Bii i!”

Shiva cười toe toét ngây thơ.

Wiki chắc được Alba đón đi nên không thấy tăm hơi. Cũng phải thôi, bây giờ là thời gian Jin Dal-rae độc chiếm tôi mà.

Vốn dĩ Shiva cũng phải gửi cho bảo mẫu nhưng Dallae từ chối.

“Đâu xem nào… Có giống bố lắm đâu.”

“Bii, không phải. Giống bố... ố mà.”

“Thế à?”

Cầm đồ chơi nhỏ xíu lên thì, ôi chao.

Tóc từ mảnh ghép tuột ra lăn lóc dưới sàn.

“Bii ya a ac!? Tóc của bố... ố!”

“Không phải. Vẫn còn nguyên mà.”

Thế này không được.

Nhặt tóc lên đeo ngay ngắn vào.

Tóc tai là chuyện hệ trọng.

- Tách.

“…Làm gì thế? Cả hai.”

Lúc đó Dallae đeo găng tay làm bếp cười khúc khích đặt nồi canh xuống giữa bàn.

Shiva tròn mắt nói.

“Mẹ! Có tóc của bố... ố này. Bii it! Chạm vào cái là tuột ra trọc lóc luôn.”

“Trọc lóc? Si-heon cậu chẳng lẽ….”

“Không, tuyệt đối không phải.”

Tôi nhanh chóng phủ nhận nghi ngờ và nhìn vào trong nồi.

Canh Cheonggukjang (tương thối) mà tôi đã đoán được từ mùi. Ngày xưa Dallae nấu cho ăn rất ngon nên tôi nhớ.

─Thích… à?

─Ừ. Cái này mới ăn thì thấy ghê. Càng ăn càng thấy lạ…. Dạo này thấy ngon.

Lúc đó Jin Dal-rae vẫn dùng kính ngữ là mặc định.

Cô ấy giờ đã nói trống không thoải mái thế này.

“Sao thế?”

Cô ấy bất ngờ ghé đầu vào.

“Không, chỉ là thấy cậu nhớ nên. Nhưng mà thực sự gửi đi thế này có được không?”

Jin Dal-rae cười toe toét.

“Ngoài cái này…. Còn gì nữa đâu?”

Một ngày cùng Shiva.

Ngày nghỉ của gia đình bình thường đối với Jin Dal-rae là giấc mơ luôn khao khát.

Khuôn mặt tôi đang đắn đo làm thế nào để thỏa mãn cô ấy trở nên xấu hổ, thở dài trong lòng.

“Bố... ố? Mẹ?”

“A, mẹ quên mất. Shiva~ Ăn cơm nàoo~!”

“Cơm!”

Cười khanh khách đi thẳng đến tủ lạnh, Dallae lấy thức ăn ra bày biện thoăn thoắt.

Nhìn những động tác đã thành thục mới sực nhớ cô ấy là nội trợ.

Hai mươi tư tuổi.

Độ tuổi đáng lẽ đang tận hưởng tuổi trẻ trước cổng trường Hongdae, lại nuôi Shiva và lập gia đình.

Lòng không thoải mái. Cố nén cảm xúc bồn chồn, nhìn từng món ăn trước mắt.

Xúc xích, thịt bò xào, các loại rau, nộm, cá hố kho và sườn kho.

“Bii a a~!”

Tiếng hét hạnh phúc của Shiva vang lên ngay bên cạnh.

“Cơm, cơm!”

Shiva định dùng thìa dĩa tấn công thức ăn một cách dã man.

Nhưng mạch hạnh phúc của Shiva bị cắt đứt ở đó.

- Bốp!

Bị tay mẹ đánh vào mu bàn tay.

“Bii eng!”

“Bố ăn trước chứ, Shiva.”

“……Bii i i.”

Xoa xoa mu bàn tay, Shiva quay đầu cẩn thận nhìn lên tôi.

Dáng vẻ quan sát xem khi nào ăn trông vô cùng đáng yêu.

Lén nhìn Jin Dal-rae, cô ấy đeo tạp dề vàng tươi nháy mắt.

‘Nhắc mới nhớ kiểu tóc cũng thay đổi nhỉ.’

Từ tóc ngắn ngang vai giờ đã dài đến lưng.

Tóc tết một bên gợi nhớ cô ấy là mẹ. Khuôn mặt ấm áp không chút gượng gạo hoàn toàn không còn cảm giác xấu xí ngày xưa.

Cảm giác tội lỗi, hay hành động nhìn sắc mặt.

Không có chút nào, chỉ như đang tận hưởng khoảnh khắc này.

“…Không cầm thìa à? Mình ơi?”

Giọng nói ngọt ngào.

“Bố... ố.”

Nghe giọng nài nỉ của Shiva, tôi cầm thìa múc một miếng canh.

Đậu phụ mềm tơi và nước canh đậm đà thấm vào cơ thể mệt mỏi.

- Ực.

“Phù….”

“Ngon không?”

“Ừ.”

Jin Dal-rae che miệng cười với vẻ mặt không thể hạnh phúc hơn.

Ngay lập tức thìa của Shiva hướng về phía nồi.

“A, Shiva đợi chút~! Ngậm miệng?”

“Ngậm miệng!”

Dallae cầm muôi múc đầy canh Cheonggukjang vào bát nhỏ của Shiva.

Ngậm miệng là cái gì nữa.

Có vẻ đã dạy Shiva vài hành động.

Khi làm hành động hơi nguy hiểm, nói ‘Ngậm miệng’ là dừng lại chẳng hạn….

Phương pháp thường dùng ở tiểu học hay mẫu giáo. Shiva ngoan ngoãn nghe lời răm rắp.

“Teng!”

“Bii a~!”

- Xì xụp, xụp!

Vừa được cho phép là Shiva xúc Cheonggukjang ăn ngấu nghiến.

Đậu phụ, bí ngòi, hành tây không chừa cái gì mà húp sạch, Shiva rùng mình.

“Bii úp?!”

‘Quả nhiên hơi không hợp khẩu vị sao?’

Trẻ con chắc thấy Cheonggukjang hôi và hơi ghê, suy nghĩ đó chỉ thoáng qua.

Shiva đặt bát xuống hét lên.

“Bii hơ ơ ơ~! Bii yê~”

Âm thanh của người Hàn Quốc phát ra từ đan điền khiến tôi giật mình, nghi ngờ tai mình.

Bii yê?

Không phải cái tôi biết chứ?

“……Con ai thế này?”

“Con mình đấy.”

“Con mình?”

“Ghét à?”

“…Không. Thích chứ.”

Vừa đẻ ra đã cho ăn cơm canh là sai lầm sao.

Rau cần tây hơi kén người ăn cũng cho vào miệng ngon lành.

“Trừ mầm cây ra thì cái gì cũng ăn tốt.”

“Không thể nào. Chỉnh sửa thói kén ăn của trẻ con khó lắm mà….”

Nhưng tay vẫn hay gắp thịt hơn thì không tránh được sao.

Shiva cầm sườn kho bằng hai tay dính đầy sốt nhai ngấu nghiến.

Tuy chỉ nhìn thoáng qua, nhưng có vẻ tôi đã biết sự phát triển của Shiva người lớn tiến hành ở đâu rồi.

“Bii i. Protein.”

“…….”

Hình như vừa nãy lần đầu tiên tôi thấy con gái mình lạ lẫm.

Chắc do tưởng tượng thôi nhỉ?

“Không ăn à làm gì thế?”

“À, ờ ờ. Ờ! Phải ăn chứ.”

Tôi vội vàng cầm thìa nhét thức ăn vào miệng.

Cơm nhà Dallae nấu với tay nghề lên cao, ngon đến mức lời khen như ăn ngoài hàng cũng bị coi là thất lễ.

Dallae chống cằm bằng hai tay nhìn tôi và Shiva, lấy thứ gì đó trong ngực ra.

- Tách.

“?”

“Bii?”

Những thứ ngày xưa không chụp được.

“Ừ, chụp đẹp đấy.”

Dallae lấy bức ảnh vừa chụp từ máy ảnh ra khoe trước mặt chúng tôi.

Hai người ăn sườn kho ngấu nghiến y hệt nhau.

Khuôn mặt tôi lâu ngày mới thấy… trông hơi ngáo.

Rốt cuộc có gì vui mà Jin Dal-rae cứ cười khúc khích mãi.

“Ăn nhiều vào nhé~ Mình ơi.”

Tóc cô ấy cúi xuống đung đưa vui vẻ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!