Tập 2

Chương 683: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (3)

Chương 683: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (3)

Chương 683: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (3)

Mùi.

Mùi cơ thể nồng nặc… như thú vật còn lại sau cuộc mây mưa của Bệ hạ.

Đối với trinh nữ Dieffenbachia, đó là mùi hôi thối đến mức nếu không nín thở thì mặt sẽ nhăn lại.

- Cộp.

Lần đầu nhìn thấy, lần đầu ngửi thấy.

Mùi bám vào khoang mũi này, dù sau này có rửa sạch thế nào, não bộ cũng sẽ ghi nhớ và không thể quên được.

‘…Cơ thể người có thể tiết ra nhiều chất bài tiết thế này sao? Bảo là ma pháp cũng tin đấy.’

Dieffenbachia nhìn hạ bộ của Vua đang ngẩng cao đầu thẳng về phía mình.

Cục thịt đang giật giật chảy nước dãi…. Không, phải gọi cái đó là gì? Gậy gộc?

Dù có cảm giác cự tuyệt cũng không được để lộ ra, đó là nguyên tắc sắt đá. Dieffenbachia bước một bước vào trong phòng theo tiếng gọi của Vua.

- Nhớp nháp.

Chất lỏng trắng đục dính nhớp nháp vương vãi khắp sàn bị giày giẫm lên nát bét.

Vốn dĩ mùi sắt thép đã nồng, cộng thêm mùi cơ thể đàn ông khiến bên trong mũ giáp thật khổ sở. Mùi hôi lan tỏa càng lúc càng gần khiến ý thức cũng mờ đi.

‘…….’

Trong khi sự khó chịu dâng trào, Dieffenbachia vẫn thản nhiên đứng với tư thế cao ngạo trước mặt hắn.

Hạ bộ của Vua lấp đầy tầm nhìn vẫn còn sung sức.

‘…Chu vi cỡ đó, còn hơn cả cán thương của ta. Thứ đó đi vào… bảo sao lại ra nông nỗi kia.’

Cranberry…. Đứa trẻ cô có quen biết.

Cô bé thích trồng hoa và sở hữu vài cuốn tiểu sử về Vua.

Hiện tại bị hành hạ đến mức không nhận ra Dieffenbachia đang đứng bên cạnh, ngũ quan đã hỏng bét.

Liếc.

Vua nở nụ cười nhẹ hướng về phía Dieffenbachia đang nhìn tiểu thư.

“Lần đầu thấy à?”

“….”

Giật mình.

“Ý ngài là sao thưa Bệ hạ.”

“Ta hỏi là lần đầu thấy cái đó của đàn ông à.”

Không biết hắn nói với ý đồ gì nhưng nếu định gây rối loạn thì không có tác dụng đâu.

Cho đến giờ chỉ là cảm tưởng cá nhân thôi.

Là Quân đoàn trưởng, cô ấy có thể thống nhất tinh thần để đối phó thản nhiên với bất kỳ kích thích giác quan nào.

“Vâng. Đúng vậy.”

Trước câu trả lời ngoan ngoãn, Lee Si-heon mở to mắt.

“Tại sao? Ta nghĩ nếu là Tiên Vương thì chắc chắn đã đụng vào cô rồi chứ.”

“……Xin thứ lỗi, nhưng thần sinh ra sau khi Tiên Vương băng hà.”

“Thế hệ sau mà thừa kế vị trí Quân đoàn trưởng sao.”

“Cựu Quân đoàn trưởng là mẫu thân của thần. Quân đoàn trưởng vốn là vị trí không thể thế tập, nhưng vì là thời kỳ cấp bách cần sớm nhòm ngó nhân giới nên thần được ủy nhiệm chức Quân đoàn trưởng.”

Dieffenbachia trả lời cứng nhắc, chỉ truyền đạt thông tin cần thiết.

Lee Si-heon nhìn vào trong mũ giáp của cô ấy và vỗ tay trong lòng.

Người không có ký ức về Tiên Vương làm Quân đoàn trưởng sao? May mắn không tưởng khiến hắn muốn hét lên.

Nhưng dù có vui đến đâu mà vội vàng thì sẽ hỏng việc.

- Giật!

Hạ bộ chào cờ không đúng lúc khiến ánh mắt Dieffenbachia suýt chút nữa lộ ra vẻ khinh bỉ.

Cái thứ Lee Si-heon sở hữu không chỉ Dieffenbachia mà tất cả mọi người trong vương quốc này đều phải coi là ân huệ.

Chỉ là lần đầu nhìn thấy bộ phận sinh dục nam lại là cục thịt nặng trịch của Vua nên cảm giác cự tuyệt là điều Dieffenbachia không tránh khỏi.

Lee Si-heon nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Trận đấu ban trưa, tuyệt đấy. Nhìn bề ngoài cũng thấy kỹ năng không uổng phí vị trí Quân đoàn trưởng.”

“…Cảm ơn ngài nhưng vẫn còn kém xa. Mẹ thần. Cựu Quân đoàn trưởng vĩ đại hơn kẻ như thần gấp nhiều lần.”

Không phải khiêm tốn mà thực sự nghĩ vậy.

Câu trả lời cho thấy sự cầu tiến không ngừng khiến khuôn mặt trong lòng Lee Si-heon càng lúc càng thỏa mãn.

Nên dụ dỗ khen ngợi thêm chút nữa.

Hay là hỏi thẳng về Tiên Vương.

Trong lúc chọn lựa và cười tủm tỉm. Dieffenbachia bất chấp vô lễ mở lời.

“…Thần nhận lệnh bảo vệ phòng ngủ của Bệ hạ. Xin đừng lãng phí thời gian của Bệ hạ vào câu chuyện vô nghĩa của thần.”

Là nói giảm nói tránh hay cảnh cáo thẳng thừng đây.

Dù thế nào thì ý từ chối cũng rõ ràng, không thể ra lệnh thẳng vào mặt được.

Mất đi lòng tin của Dieffenbachia tức là phản bội lòng tin của thần dân.

Phải từ từ tiếp cận.

“Được rồi, cố lên nhé.”

Định bảo cô ấy về cũng được, nhưng nói thế thì lộ rõ ý đồ đen tối muốn tiếp cận.

Dieffenbachia quay lưng lại với lời của Lee Si-heon, đứng trước cửa. Tỏa ma lực ra xung quanh để có thể phản ứng bất cứ lúc nào nếu có kẻ xâm nhập.

“…….”

Mũ giáp mô phỏng đầu rồng đen kịt nhấp nhô.

Khuôn mặt người phụ nữ phản chiếu bên trong là mỹ nhân thanh tú và xinh đẹp.

Đôi mắt xanh biếc phản chiếu hình ảnh Vua và tiểu thư.

“Cảm lạnh đấy. Thay quần áo đi, ngoan nào.”

Hành hạ thô bạo thế mà.

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vuốt ve thiếu nữ bằng bàn tay đầy tình cảm. Ôm vào lòng.

“…Bệ hạ?”

“Nghỉ ngơi đi.”

“Vâng, Bệ hạ….”

Cranberry với khuôn mặt vui sướng ôm lấy bờ vai vững chãi của Vua như ôm bố, và Vua cũng không từ chối điều đó.

Ví von là bố đối với hai người vừa mới quan hệ xong thì hơi sai sai nhỉ.

Dù sao thì, cử chỉ dịu dàng đó không thể là hành động tính toán được.

- Chụt.

Hành động hôn nhẹ lên trán thiếu nữ. Nếu coi bầy tôi là công cụ thì không thể có hành động đó.

Khả năng thuần túy là biến thái…… có thể có nhưng người trong cuộc thích thì biết làm sao.

‘Chà.’

Tính cách Vua đa cảm hay gì đó.

Dù đó là sự thật.

Cũng không cần thiết phải đối thoại với hắn.

Chia sẻ kinh nghiệm, chia sẻ tình cảm với người sắp chết là việc vô ích.

Dieffenbachia nhìn tiểu thư với ánh mắt mờ đục.

Cranberry ôm đầy tay con gấu bông không biết làm từ lúc nào, miệng cười tươi rói.

“Bệ hạ. Cảm ơn món quà ạ.”

“Ngủ đi. Muộn rồi.”

“Vâng!”

Hơn cái đó, việc nâng cao thực lực mới là quan trọng.

Đêm đầu tiên của Dieffenbachia cùng Vua trôi qua như thế.

* * * * * * * * * * *

Tiệc trà của các tiểu thư trẻ.

Aori với tư cách là quý tộc thừa kế lãnh địa Công tước phải tổ chức buổi giao lưu vụng về.

“Vương nữ điện hạ. Xin hãy kể cho chúng em nghe giai thoại võ lâm cùng Bệ hạ.”

“Giai thoại võ lâm…?”

Do thắt corset nên bộ ngực trông to gấp đôi bình thường.

Niềm tự hào về vòng một của Aori là đối tượng ngưỡng mộ của các tiểu thư trẻ.

─ Ngực được Bệ hạ yêu thương là thế kia sao.

─ Đẹp quá đi mất…. Quả nhiên là Vương nữ điện hạ! Từ hôm nay em cũng phải massage mỗi ngày mới được.

Đúng là những tiểu thư trẻ ngây thơ, thay vì ghen tị thì ngưỡng mộ, thay vì mỉa mai thì khen ngợi là chủ yếu.

Được giáo dục để phục vụ Vua nên đương nhiên là thế.

Aori ngơ ngác nhìn các tiểu thư một lúc.

‘Những đứa trẻ dành cho Vương nime, một, hai, ba, bốn….’

Nói là giai thoại võ lâm nhưng chẳng có gì để kể.

Vì cơ thể hỏng bét nên Aori không tham gia được nhiều trận chiến.

Ký ức về mẹ Hong-ok hồi nhỏ cũng chẳng vui vẻ gì.

Bố là Golden Delicious đệ nhị thì còn chẳng nhớ mặt.

“…Này Aori. Ổn không đấy?”

Kỵ sĩ lừa thảm hại Tae-yang kẹt giữa những cánh hoa tươi sáng và dễ thương. Tae-yang nhìn sắc mặt Aori và hỏi.

Vì biết quá khứ của cô ấy nên tỏ vẻ lo lắng.

Aori quay đầu nhìn Tae-yang. Biểu cảm lộ ra của Aori khiến Tae-yang chỉ biết cười trừ.

“Gì cơ?”

Aori đang cười với khuôn mặt không hề gượng ép.

“…Không có gì, được rồi.”

Sức mạnh tích cực!

Aori bật dậy khỏi chỗ ngồi đầy khí thế hơn bất kỳ ai trên đời.

Ánh mắt các tiểu thư tập trung lại một chỗ. Aori khoanh tay làm nổi bật bộ ngực. Đường hoàng hét lên.

“Giai thoại võ lâm cũng hay, nhưng ta sẽ kể chuyện ban đêm của Bệ hạ cho nghe.”

“…Chuyện ban đêm chẳng lẽ.”

“Ôi… lạy chúa.”

“Cái, cái… hành vi gợi cảm đó sao thưa Vương nữ điện hạ?”

Đương nhiên là thế rồi!

Aori mỉm cười nhìn quanh các tiểu thư.

Tên chiến dịch. Đại chiến dịch thuần hóa ác nữ tiểu thư ầm ĩ!

‘Biến những đứa trẻ ngây thơ đáng yêu thành những cơ thể không sống nổi nếu thiếu chuyện dâm dục rồi dâng cho Vương nime.’

Hừm. Aori hắng giọng nhếch mép cười rồi giơ ngón tay lên.

“Đố biết kích thước dương vật của Vương nime là bao nhiêu?”

“Dương vật…?”

“Tức là… bộ phận sinh dục của Bệ hạ. Chà.”

Chuyện đen tối thì phụ nữ còn ghê hơn.

Thiếu nữ tóc xanh gõ gõ vào bụng dưới rồi xòe ngón tay hỏi Aori.

“Bệ hạ bảo ngài vượt trội hơn những người đàn ông khác, và chúng em đã tiến hóa để tiếp nhận điều đó nên kích thước cỡ này sao ạ?”

Tiểu thư ngây thơ ước lượng chiều dài âm đạo của mình rồi xòe tay ra hỏi, Aori tặc lưỡi lắc ngón tay.

“Hơn thế. Gấp ba lần!”

“…!”

Gấp 3?!

Tiệc trà bắt đầu náo loạn.

Các tiểu thư nhìn nhau rồi kiểm tra bụng dưới của mình.

“Cái, cái đó vào được sao…?”

“…Bệ hạ thật tuyệt vời. Nhưng mà… không đau khổ sao ạ?”

“Hay là thế này. Kiểu nén lại như bóng bay ấy. Hoặc độ đàn hồi tốt để làm hài lòng tất cả mọi người.”

“Ra là vậy! Quả nhiên là con gái Tử tước Howard! Thông minh thật.”

Nhìn các tiểu thư đưa ra suy luận không đâu vào đâu về bộ phận sinh dục của Bệ hạ mà họ chưa từng thấy, Tae-yang lắc đầu ngao ngán.

Chỉ nghe nói thôi thì chẳng phải toàn là những biến thái dự bị sớm phát triển sao?

Aori lắc đầu với vẻ mặt đầy hứng thú.

“Vô lễ! Không phải thế! Cái đó của Vương nime cứng như móng vuốt rồng, nóng như sắt nung!”

“Trời ơi… lạy chúa! Nhưng cái… nhỏ bé của em không chứa nổi cái đó đâu.”

“Độ đàn hồi tốt là chúng ta. Nhìn ngón tay ta này. Ban đầu thì thế này thế này~ cái lỗ bé tí tẹo thế này.”

Aori bắt đầu giáo dục giới tính, chụm ngón trỏ và ngón cái tạo thành khe hở thẳng.

Tiếp đó chập ngón giữa và ngón trỏ tay kia lại. Đưa vào khe hở khiến mặt các tiểu thư đỏ bừng.

“Càng vào sâu, thì toác ra thế này~! Sau này cả nắm đấm cũng vào được!”

“Nắm đấm ạ!? Bệ hạ cũng sẽ làm thế sao?”

“Làm gì có chuyện đó…. Nh, nhưng mà…. Nếu đó là sự thật thì phải tập luyện thôi. Nếu làm mà không chuẩn bị gì thì rách mất!”

Các tiểu thư luống cuống quên cả uống trà, bàn bạc đối sách khẩn cấp.

Tất cả đều lo lắng về việc được Bệ hạ ôm ấp, đúng là drama.

“Đúng rồi…! Cranberry. Cô bảo đã được Bệ hạ ôm rồi đúng không? Lời Vương nữ điện hạ nói có thật không?”

Trước tiếng hét của một tiểu thư, cô bé dễ thương ngồi ở cuối giật mình ngẩng đầu lên.

Tước vị thấp đến mức được mời đến đây là một kỳ tích.

Chỉ vì hôm qua được Bệ hạ ôm nên cô ấy mới được mời đến đây.

“…Cái, cái đó. Ân huệ của Bệ hạ… là….”

Cranberry mân mê tay, đỏ mặt tía tai. Khép nép đùi khiến vai run lên, cô ấy lẩm bẩm như thiếu nữ đang yêu đắm chìm trong hồi ức.

“…Còn to, cứng… và sướng hơn Vương nữ điện hạ nói. Thật sự… ấn mạnh vào em chật chội để tạo thành hình dáng của Bệ hạ… a ư ư.”

Hộc!

Các tiểu thư há hốc mồm, căng thẳng đến mức không thốt nên lời.

“Kể thêm đi, nhanh lên, mau lên, ngay lập tức!”

“…Ban đầu thì sợ. Nhưng Bệ hạ ôm em rất dịu dàng.”

Từng câu chuyện được kể ra khiến bầu không khí dần nóng lên.

Tae-yang nhìn xuống họ và thở dài trong lòng. Bọn họ có biết mặt mình đỏ lựng rồi không.

Các tiểu thư bộc lộ sự xấu hổ theo tính cách riêng, vừa dễ thương lại vừa vô cùng lạ lẫm.

“Lời Vương nữ điện hạ là thật sao….”

Lo lắng cho đêm động phòng với Bệ hạ sắp tới thì làm thế nào.

Ngay lúc đó Aori lấy công tắc của cánh tay robot ra, nói như khoe với các tiểu thư.

“Có cách để được Vương nime khen ngợi đấy.”

“Thật sao ạ?! Có thể hỏi đó là gì không thưa Vương nữ điện hạ?”

Đó chính là….

- Zì zì.

Ấn nút trên cánh tay, những dụng cụ hình sỏi đá trồi lên.

“Chuẩn bị để trở thành con cái xứng đáng với Vương nime.”

Chuẩn bị?

Các tiểu thư đồng thanh hỏi. Ánh mắt họ hướng về cánh tay Aori.

Wooo-

Tiếng rung nhẹ mà ngay cả trinh nữ cũng cảm nhận được, hình dáng tròn trịa màu hồng dễ thương khiến các tiểu thư túm tụm lại mắt sáng rực.

“Đá cuội…?”

“Dễ thương quá. Giống bánh kẹo vậy.”

Liệu chịu đựng cái này mà vẫn đứng vững được không.

Trước nụ cười âm hiểm của Aori, Tae-yang nghĩ thầm.

‘Con điên.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!