Tập 2

Chương 777: Phó Cán Bộ, Yeonhwa (1)

Chương 777: Phó Cán Bộ, Yeonhwa (1)

- Mềm mại, mềm mại.

Bắp tay rắn chắc bao quanh cơ thể mảnh mai, tấm lưng trần của Heukdan dính chặt vào bụng và ngực tôi.

"Ư ư... Sư, Sư phụ u u... Ưt. Bụng, bụng thì...! Chạm vào... Phư hư, hư. Nhột lắm ạ!"

Xoa cái bụng mềm mại, tiếng cười khúc khích bật ra.

Má Heukdan đang giãy giụa đỏ bừng lên, bàn tay trắng như bánh gạo nắm lấy bắp tay tôi.

"Dừng lại... Phư hư."

"Ăn gì mà béo lên thế này?"

"..."

Tập l: Uyện Mà Lên Cân, Cơ Bắp Và Mỡ Hòa Quyện Vừa Phải..

Đẹp đến mức thay đổi tiêu chuẩn thẩm mỹ của tôi.

Heukdan đỏ lựng như son môi người lớn dùng.

Không dừng lại, tôi thì thầm lời yêu thương với Heukdan đáng yêu.

"Heukdan của chúng ta là dễ thương nhất. Hử? Ta có lý do để yêu thương mà."

"Cứ lớn lên thế này mãi nhé. Bé xinh."

"A...! A ư. A a a a!"

Puuu-

Hơi nước không rõ danh tính bốc lên từ đầu.

Heukdan khua tay loạn xạ rồi rời khỏi vòng tay tôi, ngồi bệt xuống ôm má thở hổn hển.

"Trước mặt bọn trẻ... ư. Sao lại trẻ con thế chú ơi...!"

"Heukdan à. Cách xưng hô."

"A... Xin lỗi Sư phụ."

Heukdan thấy khó chịu, nhưng tôi đã thông báo tình cảm của chúng tôi cho lũ trẻ một cách vô cùng hiệu quả.

Nhìn xem. Mới nãy còn run rẩy nghi ngờ tình yêu thầy trò, giờ bọn trẻ đang nhìn về phía này với ánh mắt hoang mang.

Chúng nó bị sốc trước tình yêu của chúng tôi và mất hết nhuệ khí rồi.

"Không phải tình yêu đâu... Dù là đứa trẻ nào nhìn thấy cảnh tượng kỳ quặc này cũng sẽ ngạc nhiên thôi."

"Giận à?"

"Không ạ."

Chỉ là ngạc nhiên thôi thì giọng điệu có vẻ dứt khoát đấy.

"Đã bảo không giận mà! Chỉ là... cái đó. Ừm... Hơi ngạc nhiên thôi."

"Muốn ôm thêm cái nữa không?"

"A thôi...! Thôi đi ạ!"

Chuyện lớn rồi.

Đã đến tuổi dậy thì rồi sao.

Có vẻ đã đến lúc phải từ bỏ việc thể hiện tình cảm vô hạn của tôi và giãn ra một chút.

Cay đắng khoanh tay và im lặng ỉu xìu. Heukdan bĩu môi, ôm bụng bằng hai tay và hừ mũi như đang giận dỗi.

Dấu rốn lõm sâu ở giữa bộ võ phục lụa đen thật ấn tượng.

"Sư phụ cũng thật là..."

Quay lại câu chuyện.

Nếu muốn cứu bọn trẻ theo ý Heukdan, thì việc nhận được sự đồng ý của bọn nhóc này sẽ tránh được rắc rối.

Lúc nãy vừa thể hiện tình cảm vừa dùng ma lực kiểm tra. Không thấy dấu vết của tạo tác hay ma pháp nguy hiểm cho chúng tôi. Tuy nhiên.

'Vài ma pháp được cho là tẩy não.'

Trong ý thức của bọn trẻ cảm nhận được ma pháp hệ ảo giác yếu ớt.

Có vẻ không chạm vào cảm xúc, mà có vấn đề nhỏ ở hệ nhận thức.

Alba thì có thể nắm bắt ngay lập tức nhưng giờ mượn sức cô ấy khó khăn nên bỏ qua.

- Sss.

Tôi vắt kiệt Quyền Năng Chi-yu đồng thời dấy lên ma lực xanh lam bắt đầu giải chú.

Vươn tay ra, đứa trẻ hoảng hốt lại bắt đầu run rẩy, nhưng ngay sau đó ánh sáng bao phủ lấy chúng. Tiếp đó biểu cảm của bọn trẻ dần trở nên ấm áp.

Quyền Năng Chi-yu giải quyết cả sự kích động cảm xúc.

Không hẳn là năng lực phụ, mà do cơ thể trở về trạng thái tốt nhất nên sự khó chịu tự nhiên được giải tỏa.

"..."

Mắt hai đứa trẻ nhắm lại một cách điềm tĩnh rồi mở ra, nhìn thấy mặt tôi lại giật mình co rúm vai lại.

"Sư phụ cái này là gì ạ?"

"Bị dính ma pháp nên ta giải rồi. A. Không có gì đâu nên thả lỏng mặt ra... Cùng lắm chỉ là loại tẩy não khiến cảm thấy ý thức cộng đồng với các nghiên cứu viên thôi."

Là ma pháp ở mức rất yếu, cho thấy dự án của Flower phải được thực hiện sao cho ít tiếp xúc với ma pháp nhất có thể.

'Nếu không thì đã tẩy não từ lâu để dễ sai bảo rồi. Giống như lũ vũ khí vừa đối phó ấy.'

Mà này, số lượng nhiều thế này thì có lẽ phải cân nhắc cách khác.

Đang sắp xếp suy nghĩ. Đứa trẻ được chữa trị cất lời vô cùng thận trọng.

"... Là, ai ạ?"

Tiếng Trung.

Do đất rộng quá, không phải phát âm tôi biết nhưng tôi cũng thốt ra từ ngữ vừa chọn được.

"Ta là quân chủ của loài người các ngươi."

"..."

"Ta đến để thu nhận các ngươi."

Heukdan nghe hiểu nhìn tôi với vẻ mặt hơi ngạc nhiên.

Không biết cô bé mong đợi lời gì từ miệng tôi, nhưng có lẽ đây là lời thích hợp nhất để thuyết phục bọn nhóc này.

Quân chủ của loài người. Nỗi sợ hãi và độ nhận diện mà cái tên Mộc Linh Vương mang lại thì ngay cả đứa trẻ xanh mặt cũng biết rõ.

- Cạch.

Những đứa trẻ trắng bệch mất ý chí kháng cự và gật đầu.

Có lẽ đã nhận ra chạy trốn chỉ tổ mất mạng.

Tôi duỗi đầu gối đứng dậy, di chuyển ánh mắt theo ma lực cảm nhận được.

Tiếp đó là âm thanh máy móc vang lên.

Đèn điện bật sáng đỏ, tiếng ồn khó chịu vang lên trong tai những đứa trẻ bị nhốt trong tổ ong.

[ Mã lệnh. Công bố Xích Diệp (Red Leaf). ]

[ Thông báo lại. Mã lệnh. Công bố Xích Diệp. ]

[ Từ giờ phút này hủy bỏ mọi quyền hạn quản lý. Hãy nhanh chóng trở về vị trí của mình, dân thường và nhà nghiên cứu hãy hành động theo chỉ dẫn. ]

[ Nếu xác nhận kẻ xâm nhập không rõ danh tính trong khu cư trú, khu nghiên cứu, vui lòng tránh tình huống tồi tệ nhất theo điều khoản chỉ dẫn số 24. ]

- Rè rè.

[ Nếu ở trong tình huống khó tuân theo chỉ dẫn, hoặc không thể tuân theo do vấn đề tâm lý, vui lòng sử dụng dược phẩm được cấp cho cá nhân. ]

[ Hoặc sử dụng thang máy dự phòng để yêu cầu sự giúp đỡ từ Lá Mầm (Stipule) ở tầng trên. ]

[ Vì vinh quang của con người. Xin cảm ơn. ]

Âm thanh máy móc rợn người lan tỏa, ma thạch được cấy khắp các góc tường phản ứng và bắt đầu rải ma lực ra xung quanh.

'Nhanh thật đấy.'

Nhìn nội dung thì có vẻ yêu cầu nghiên cứu viên và dân thường tự sát, quả thực là phương pháp đối ứng cực đoan.

Là hành vi phi đạo đức nhất và vi phạm danh nghĩa chiến tranh. Nên cực kỳ e ngại việc mẫu vật hay bằng chứng bị rò rỉ sao.

'Tiếc quá nhỉ.'

Tôi biết tương lai.

Thế Giới Thụ có năng lực đào bới mọi thứ.

Đúng nghĩa là môi trường khiến nghiên cứu mà Flower đánh cược tất cả buộc phải đổ sông đổ bể.

'Đã cược một, thì phải từ bỏ một chứ.'

Tôi giẫm chân xuống đất làm nổ tung ma lực của mình.

- Rầm!

'In-ja.'

[ Hôm nay dùng nhiều nên đau... Cho xem thỏ đi. ]

'...'

[ Cho xem đúng không? Bảo cho xem rồi đấy! ]

Đội Gai Quán và lấp đầy toàn bộ không gian bằng ma lực của tôi.

Tầm nhìn mở rộng. Nhìn xuống dưới, lối ra của khu cư trú mở ra cùng tiếng nổ, những con người được bao bọc bởi vỏ cây lao vào.

"Các con cứ ở yên đó. Heukdan con cũng thế."

"... A. Vâng."

Vế trước nói bằng tiếng Trung, vế sau nói bằng tiếng Hàn.

Một bước ra khỏi phòng và rơi xuống mặt đất. Đội quân xác nhận phía tôi tách ra như sóng biển, từ giữa đó một người phụ nữ bước ra.

Chiếc găng tay khổng lồ to bằng cả người cô ta lọt vào tầm mắt.

'Khác với Ent... Đã trải qua Release sao? Người phụ nữ ở giữa chưa bộc lộ sức mạnh.'

Đội quân được chăm chút kỹ lưỡng mặc giáp cây.

Sát khí được mài giũa cảm nhận từ làn da, rất giống với đội quân tinh nhuệ mà Dieffenbachia gây dựng.

─Có vẻ các vật thí nghiệm chưa tự sát. Thưa Phó Cán bộ.

─Ma lực không xâm nhập được đến đây nên đương nhiên rồi.

─... Thứ lỗi cho tôi nói lời này, nhưng điều đó có khả năng sao?

─Không cảm nhận được à? Toàn bộ khu vực này thuộc quyền sở hữu của gã đàn ông kia. Chắc là, Vua như đã được truyền đạt. Câu giờ tối đa theo chỉ dẫn rồi rút lui.

Xa, nhưng nghe hết.

Do thính giác của tôi tốt đến mức quái dị.

Lý do chặn ma lực xâm lấn khu vực này là để bảo vệ sự an toàn của bọn trẻ, nhưng lại trùng khớp.

Có vẻ cái thứ nhỏ nhặt xâm lấn tinh thần đó là để khiến bọn trẻ tự kết liễu đời mình nếu sự việc không suôn sẻ.

─Nhưng làm sao chặn gã đàn ông kia? Các Lá Mầm khác vẫn chưa liên lạc. Các nghiên cứu viên bị Vua lôi kéo vẫn còn phản ứng sự sống.

─Bên đó cứ để họ hành động. Mục đích của chúng ta là con quái vật kia. Và...

Ánh mắt người phụ nữ di chuyển về phía căn phòng Heukdan đang đứng trong giây lát rồi hạ xuống.

Thấy tôi nhìn cái là cô ta quay đi ngay.

Cách xử lý ánh mắt vi diệu đó trông có vẻ bất an kỳ lạ, nhưng tôi lờ đi và hành động.

"Bao giờ mới tới?"

Khoảng cách quá xa để giọng nói của nhau chạm tới, nhưng tôi khuếch đại âm thanh cưỡng ép truyền tới, toàn bộ đội quân cứng đờ và vội vàng rút vũ khí ra.

"..."

"..."

Từ cột sống nằm sau gáy, cành cây mềm dẻo được rút ra và bao phủ vai tôi.

- Rắc, rắc rắc!

Thân cây bao phủ hoàn toàn một cánh tay.

Tiếp đó bao phủ mu bàn tay và ngón tay, một cánh tay phình to bất thường như thể cơ bắp trương lên gấp đôi.

Giống như chiếc găng tay của người phụ nữ trước mắt.

─... Đang chế giễu sao.

Bước chân về phía trước.

- Vút!

Tốc độ nhanh đến chóng mặt.

Khoảng cách xa đến mức nhìn thấy đường chân trời trong cảnh quan được thu hẹp trong nháy mắt. Cơ thể tôi bất ngờ xuất hiện giữa đội quân.

"──Toàn quân tản ra!"

Tiếng hét kinh hoàng của Phó Cán bộ đảo lộn cả khu vực.

Tay tôi đã hướng về phía thân thể cô ta từ lâu.

- Bùm!

Nắm đấm đánh trúng ngực, cơ thể Phó Cán bộ bay thẳng tắp và cắm vào tường.

"Khư- Hự!?"

Cảm giác tim nổ tung truyền đến tay, và tôi lôi ra thân cây khổng lồ từ sau lưng.

- Kítttt! Kítttt!?

Cành cây nhọn hoắt giống chân nhện dài được rút ra từ lưng tôi.

Từng cái là cơ thể sống thực hiện mệnh lệnh hoàn toàn khác nhau.

Một nửa số lính tản ra bị cành cây của tôi xuyên thủng bụng. Và bị cắm xuống sàn nhà.

- Rầm rầm rầm!

Máu nổ tung. Sàn nhà sụp đổ. Xung quanh trở thành đống hoang tàn với bụi và mùi hôi thối.

- Lộp bộp.

Xảy ra quá nhanh, nên sau khi tình hình lắng xuống thì bụi đất và hạt cát bắn lên từ sàn nhà mới rơi xuống muộn màng.

Tôi thu cành cây vào trong cơ thể và suy nghĩ.

'Phải tìm Banya. Cô nàng đó có khi đang gặp khó khăn-'

Đang âm thầm đưa ra phán đoán. Khoảnh khắc đó. Địch ý rõ ràng cảm nhận được từ phía trước. Phó Cán bộ vẫn còn sống.

Tôi nhẹ nhàng giơ tay lên đỡ trực diện cú đấm găng tay của Phó Cán bộ.

- Rầm!

Sóng xung kích nổ ra khi nắm đấm va chạm.

Đất rung chuyển và âm thanh xé toạc màng nhĩ.

Tôi nhìn Phó Cán bộ lành lặn và lẩm bẩm.

"Đánh với khí thế giết người mà. Lạ thật."

Sự nghi vấn thuần túy chứa đựng trong câu hỏi, người phụ nữ chảy máu và cười khẩy.

"... Xin lỗi nhưng, không có chuyện chết đâu. Mộc Linh Vương đúng không?"

Nhìn ngực người phụ nữ không thấy vết thương xuyên thấu.

Không có phản ứng ma lực, cũng không thấy khả năng tái sinh vượt trội, xem ra là một loại Quyền Năng chăng.

Nếu vậy thì có nghĩa là cô ta đã vượt qua cảnh giới... Nhưng không cảm thấy áp lực cỡ đó.

"Nếu phải thì sao?"

Có vẻ có ý định đối thoại nên tôi trả lời, cô ta dùng bàn tay robot lạnh lẽo lau miệng.

"Ta đến để truyền đạt cảnh cáo cuối cùng. Mẫu vật không thể đưa. Biến khỏi đây ngay. Dù là ngươi thì đối đầu với bốn cán bộ cũng quá sức đấy."

"... Chỉ có thế thôi à?"

"Ta đã bảo là nguy hiểm rồi. 'Kỳ tích' mà ngài cán bộ gây ra chắc chắn có thể làm hại ngươi. Nếu đôi bên đều có thứ để mất thì nên tránh xa ra. Giống như đã làm từ trước đến nay ấy."

Kỳ tích?

Ý là Quyền Năng sao.

Để quay lại cái thời nhìn mặt nhau mà sống thì chẳng phải đã từng đánh nhau sống chết một lần rồi sao.

Không phải, đứng trên lập trường của Flower thì coi như bị tàn sát đơn phương nhỉ?

Tôi nheo mắt lại rồi sắp xếp suy nghĩ. Nhẹ nhàng thốt ra lời cảm thán.

Bọn này không biết tại sao tôi lại hành động liều lĩnh thế này đâu.

"A. Giờ thì hiểu rồi."

"... Gì cơ?"

Một mình giữa lòng địch, lại còn dẫn theo cô bé cần bảo vệ đi vào, nghĩa là phải có sự tự tin kiểm soát mọi biến số mới có thể hành động như vậy.

Lần này tôi đã bộc lộ lý do đó một cách rất tiêu cực.

Sức mạnh mà Flower và Thế Giới Thụ che giấu.

Về mảnh nhỏ đó.

"Nhìn cái 'kỳ tích' đáng tự hào đó, cô chắc là Phó Cán bộ của Padme nhỉ?"

"..."

Trên mặt người phụ nữ không thấy phản ứng gì, nhưng ngược lại điều đó chứng minh sự bất an của cô ta.

"Lý do ta không thể giết cô thì rõ rồi. Cả nội dung đó nữa. Ngược lại cách xuyên thủng nó ta cũng biết tất."

"..."

"Còn gì muốn hỏi không?"

"... Ha."

Người phụ nữ than thở và đổ mồ hôi.

"... Không hổ danh là Vua. Này. Tin đồn có thật không?"

Đầu câu chuyện hướng sang nơi khác. Mắt tôi nheo lại.

Dù lời tôi nói là khoác lác thì việc tôi có thể biết một phần Quyền Năng của họ tuyệt đối không phải thông tin bình thường.

Lờ đi cái đó và hỏi chuyện tào lao là sao.

Hứng thú nổi lên nên tôi trả lời.

"Tin đồn?"

"Thì đấy, cái đó. Quá khứ bẩn thỉu của nhà ngươi ấy."

Hạ nắm đấm va chạm xuống. Tôi trả lời.

"Là sự thật."

"... Ra vậy."

Người phụ nữ nắm chặt tay và trừng mắt.

"Vậy thì không thể cứ thế cho đi được rồi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!