Tập 2

Chương 680: Hoan Nghênh (3)

Chương 680: Hoan Nghênh (3)

Chương 680: Hoan Nghênh (3)

Khi người đàn ông kế thừa Tiên Vương đến tháp, chúng ta có thể ra ngoài thế giới một lần nữa.

Đó là câu chuyện được truyền miệng cho những người trẻ sống ở đây.

Mạnh hơn bất kỳ chiến binh nào, kiên cường hơn vị hoàng đế thống trị thế giới.

Và ân cần, dịu dàng với thần dân.

Ngài sẽ thiêu đốt cả tính mạng mình vì chúng ta, và chúng ta đương nhiên phải thể hiện sự tôn kính đối với Vua.

Những mâu thuẫn và phiền não mà con người sinh ra đương nhiên phải trải qua.

Vì người tự mình nhuốm máu chịu thay vết thương, chúng ta chờ đợi và lại chờ đợi. Khi ngày sáng thế đến, chúng ta phải báo đáp.

“Lạ thật…. Rõ ràng bảo tầm trưa là về mà.”

“…Marshmallow.”

Túp lều của nông dân. Bố mẹ sinh ra và lớn lên ở đây chắp tay lẩm bẩm như cầu nguyện.

“Bệ hạ sẽ bao bọc bằng tình yêu thương.”

“Chắc, là vậy nhỉ?”

“Đương nhiên rồi.”

Bố và mẹ của Marshmallow.

Thế hệ sau khi Tiên Vương qua đời.

Và là những tồn tại chưa nhìn thấy sự thật về Mộc Linh Vương.

Họ có suy nghĩ khác biệt với thế hệ trước, những người đã trực tiếp nhìn thấy phép màu của Vua và di cư vào tháp để tuân theo ý ngài.

Vua là vĩ đại.

Từ nhỏ đã nghe và lớn lên nên họ cũng nghĩ vậy, nhưng có gì đó lấn cấn.

Niềm tin vào Tiên Vương vẫn tồn tại. Nhưng người đàn ông bước vào tháp hiện tại là sự tồn tại của lời tiên tri.

Dù các quý tộc thỉnh thoảng rao giảng và cho biết Hậu Vương cũng là tồn tại vĩ đại, nhưng việc sẵn lòng gửi con mình vào phòng ngủ của ngài vẫn khiến họ do dự.

Mẹ của Marshmallow thận trọng nói.

“Nghe nói mẹ của em cũng đã chịu ơn Tiên Vương. Bà bảo ký ức lúc đó vẫn không rời khỏi tâm trí. Ngây ngất và… cảm nhận được tất cả hạnh phúc của một người phụ nữ ở đó.”

“…Phải mong Marshmallow cũng thế chứ.”

Còn hơn là bị sang chấn tâm lý.

Hai người này cũng kết hôn vào tầm tuổi Marshmallow.

Tin tưởng Vua, tôn kính, và tự tin tuân theo mọi mệnh lệnh của ngài.

Nhưng không thể không lo lắng cho đứa con mình nuôi nấng bằng cả tình yêu thương.

“Bệ hạ sẽ không vì không hợp gu mà đối xử thô bạo chứ?”

“Ngài là người nhân từ. Hơn nữa Bá tước cũng đã ban cho rất nhiều hương liệu bôi lên…. Còn cho mặc bộ quần áo ân huệ mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Bệ hạ chắc chắn cũng sẽ thích.”

Chưa từng gặp nhưng khẳng định chắc nịch.

Cũng như Tiên Vương, Vua hiện tại cũng vậy.

Người dân trong làng tin tưởng tuyệt đối vào lời tiên tri.

Từ nhỏ đến lớn. Chưa từng nghe một lời nói xấu nào về Tiên Vương cả.

Dù là vị Vua đã thua Thế Giới Thụ và sụp đổ, nhưng nhận được tình yêu lớn thế này, vốn dĩ là do việc tuyển chọn nhân sự vào tháp đã được sàng lọc ngay từ đầu. Nhưng cũng chắc chắn có nhờ vào nhân phẩm xuất sắc của ngài.

“Không sao đâu.”

“…Chắc vậy.”

Thức ăn Marshmallow chuẩn bị cho bữa trưa dần khô đi và cứng lại.

Cốc nước rót sẵn đã để lâu đến mức ruồi đậu lên.

- Cốc cốc.

Cửa túp lều mở ra.

“Mẹ. Bố con về rồi!”

Giọng nói có vẻ vui vẻ khiến họ an tâm phần nào.

“Marshmallow!”

“…Ôi con gái tôi…!”

Bố mẹ đồng loạt bật dậy nhìn ra ngoài cửa. Marshmallow quấn lụa là chạy lon ton về phía bố.

Cái tay nải trên lưng Marshmallow đung đưa.

“Gói ghém cái gì về thế Marshmallow….”

“Bệ hạ tặng làm quà đấy ạ.”

“Ôi lạy chúa.”

Đứa con gái dâng hiến sự trong trắng cho Bệ hạ.

Nếu là bố mẹ mình thì đã coi là vinh dự, nhưng họ vốn thầm thương xót nay vuốt ngực thở phào trước dáng vẻ tươi sáng của Marshmallow.

“…Con không phạm sai lầm gì chứ?”

“Cái đó, thì. Thích lắm ạ.”

“Thích… á?”

“Vâng…. Tay Bệ hạ to lắm. Thích lắm ạ.”

Cái này nên vui hay không nên đây.

Cái tay đó là tay theo nghĩa kia, hay là phản ứng kiểu trẻ con nói giảm nói tránh.

“Lại còn… ngầu cực kỳ luôn. Em còn nhỏ mà hầu ngủ ngài cũng không quát mắng. Còn ôm chặt nữa. Ngài còn nhân từ cho phép em ngủ trước trên giường. Và…. Và.”

Như thể có không chỉ một hai chuyện để kể, cô bé mở tay nải ra.

Marshmallow lấy ra con thỏ bông làm rất đẹp khoe và cười.

“A đúng rồi. Đêm qua Bệ hạ tặng vì làm tốt việc đấy. Làm đẹp lắm đúng không ạ? Ngài còn làm cho rất nhiều để tặng các em trong làng nữa.”

“Bệ hạ đích thân làm?”

Người mẹ ngạc nhiên.

Khuôn mặt người bố hơi cứng lại.

Làm tốt lắm. Câu nói đó nghe rất dị thường.

“Không có chỗ nào đau chứ?”

“Không đau chút nào ạ. Thật đấy ạ.”

Chưa từng thấy con gái có vẻ mặt hạnh phúc thế này.

Mẹ của Marshmallow đặt tay lên má nói.

“Mình à. Bệ hạ có khi nào cái đó nhỏ… không?”

Suy nghĩ vô lễ!

“Làm gì có chuyện đó. Chỉ là ngài quan tâm thôi. Ma pháp hay phương pháp thì có nhiều mà. Cũng uống thuốc rồi.”

“Marshmallow, đùi không sao chứ?”

Trước câu hỏi của mẹ, Marshmallow mở mắt thờ ơ.

“Đùi thì sao ạ?”

Thắc mắc.

“Tức là, cái đó. Chỗ háng ấy. Ôi trời… mình đang nói cái gì thế này.”

“Háng…?”

Marshmallow chưa biết những từ khó.

Đứa trẻ 15 tuổi tính toán còn kém thì biết gì chứ.

Khí thế, mạnh mẽ. Giữa đám trẻ con thì có tố chất lãnh đạo nhưng chỉ là giữa đám trẻ con thôi.

Chắc chắn đã run lắm.

“Cái đó…. Chỗ đi tè ấy.”

Marshmallow đặt ngón tay lên môi làm vẻ mặt ‘ưm’ rồi suy nghĩ nát óc một lúc lâu, sau đó nghiêng đầu như không hiểu.

“Sao chỗ đó lại đau ạ? Chẳng lẽ….”

Cái chẳng lẽ đó thực sự….

Bố của Marshmallow cười nhạt rồi hỏi cô bé.

“Hôm qua con đã hầu ngủ đúng không?”

“Vâng. Bố… Hả?”

“Nói chính xác con đã làm gì xem nào.”

Marshmallow cũng nhận ra có gì đó lạ nên líu lo kể.

Ban đầu bị đuổi nên rơm rớm nước mắt. Rồi ăn bánh quy, nhận búp bê, còn được đọc truyện cổ tích cho nghe.

Hầu ngủ cái khỉ gì, toàn những nội dung chẳng phải hầu hạ gì cả.

“…Mình à. Bệ hạ không quan hệ.”

Thế thì nỗi bất an theo nghĩa khác lại dâng lên.

Vua không ưng ý có nghĩa là danh dự của đứa trẻ có thể bị tổn hại nghiêm trọng.

Cảm giác chóng mặt khiến mồ hôi chảy dọc sống lưng nhưng.

“Cái, cái đó. Bệ hạ bảo chuyển lời là tất cả đều ổn. Nhưng mà cái đó… không phải hầu ngủ ạ?”

Có vẻ ngài cũng không nói rõ.

Nhưng câu nói sau đó quan trọng hơn.

“Bảo là ổn sao?”

“Vâng.”

“…Vậy à.”

May quá.

Và… Tại sao Bệ hạ lại làm thế.

Thắc mắc đó sớm được giải đáp.

“Ngài cưng chiều con lắm. Dù là bình dân…. Bệ hạ đối xử dịu dàng y như lúc bố ôm mẹ vậy. Không có chuyện gì đau đớn cả.”

Đó là do Vua không đụng vào con thôi.

Bố mẹ nuốt lời định nói vào trong.

“Lời tiên tri là thật đấy ạ. Tuyệt đối, dù có chuyện gì xảy ra ngài cũng không phải là người làm chuyện xấu với chúng ta đâu.”

Tất cả đều tin tưởng. Chính xác là cố gắng tin tưởng.

Marshmallow chắp tay lẩm bẩm như cầu nguyện.

“Bố.”

“Ừ.”

“…Con muốn gặp lại Bệ hạ. Muốn hầu ngủ nữa.”

“Marshmallow. Con gái à. Cái hầu ngủ mà con nghĩ ấy.”

“Thì hầu ngủ thật là được mà.”

“Để làm được điều đó…. Có lẽ phải được Bệ hạ lựa chọn.”

Marshmallow chẳng biết gì nắm chặt hai tay như quyết tâm.

“Lần này được đi làm đại diện làng nhưng lần sau thì không có đâu. Để thực sự lọt vào mắt xanh, chỉ có cách con vào hoàng cung làm người hầu thôi.”

“…Chỉ thế thôi ạ?”

Cái đó khó lắm.

Phải học hành giống như quý tộc, học việc, và phải biết nhiều kỹ thuật mà bây giờ chưa biết.

Nói thế nhưng Marshmallow lại vui mừng như tìm thấy con đường.

“Được ạ. Con sẽ thử. Nhưng hôm nay con phải đi kể cho các em trong làng trước đã. Bệ hạ to lớn và tuyệt vời lắm!”

Marshmallow nói đầy mạnh mẽ.

Rốt cuộc con bé đã thấy gì, cảm nhận gì từ người đó.

Bảo là tình yêu hay cảm xúc tương tự như bố.

‘Bệ hạ… có tình cảm như thế với cả con người mới gặp lần đầu sao.’

Tiên tri.

Có lẽ đúng là thế thật.

‘Vậy thì…. Giao phó gia đình chúng ta cũng tốt đấy chứ.’

Bố mẹ Marshmallow vô thức gật đầu.

Bức màn nghi ngờ lùi dần như cái bóng.

Trước mắt thì Marshmallow không biết gì trông rất hạnh phúc.

* * * * * * * * * * *

Quân đội.

Về mặt lịch sử, đất nước nào yếu cái này là toang hết.

Vương triều thống nhất Trung Quốc vượt trội về văn hóa, kỹ thuật bị bọn chăn ngựa phương Bắc cướp sạch.

Hay Tây La Mã với lịch sử hào hùng bị người Germanic húc chết khi chuyển nhà.

Tất nhiên phải xem xét tình hình chính trị lúc đó nữa, nhưng tóm lại.

Đất nước có quân đội tổ chức kém cỏi thì sụp đổ lúc nào cũng không lạ.

Để nuôi dưỡng tinh nhuệ hoàn hảo và ngầu lòi… thì phải cân nhắc nhiều thứ bắt đầu từ tiền.

Quan trọng nhất là niềm tin vào quốc gia.

Nghĩ đến cổ phiếu cho dễ.

Không có niềm tin thì cắm đầu xuống đất và kết thúc bằng việc hủy niêm yết. Quân đội cũng vậy.

‘…….’

Phải.

Cái tình huống khốn nạn đó chính là hiện thực của Eighth Leaf (Lá Thứ Tám) bây giờ.

- Bùm! Bùm!

Hai binh lính quân đoàn thi triển võ nghệ va chạm nhau.

Trận chiến tung ra kiếm khí gọn gàng như muốn giết nhau trông khá hơn gấp mấy lần các video trên TV.

Tôi chống cằm thưởng thức trận đấu đó rồi nói với Rex.

“Quốc gia muốn giàu mạnh thì phòng thủ phải là ưu tiên. Ngươi có biết thế lực của ta ở nhân giới có bao nhiêu quân đội không?”

“…Thần không rõ thưa Bệ hạ.”

“Gần như không có.”

Rex toát mồ hôi hột xoa tay. Có vẻ đang dò xét nhưng đây là lời nói không suy nghĩ gì nhiều.

Thực lòng thì do các vấn đề lớn nhỏ nên mệt mỏi tích tụ trong người khá nhiều.

“Nói trắng ra nếu không có ta thì đã bị Flower sáp nhập và kết thúc từ lâu rồi.”

Chỗ này cũng phản loạn. Chỗ kia cũng phản loạn.

Đm chỗ nào cũng phản loạn hết.

Không muốn chửi cũng không được. Với tầm nhìn dài hạn, cắt bỏ ma túy lan tràn ở đại lục thì dù tôi có mạnh đến đâu chúng cũng nổi dậy.

“Quân đội… không có sao ạ?”

“Có chứ. Có thì có. Cũng có những đứa được gọi là tinh nhuệ. Nhưng kiếm sĩ sắp đạt cảnh giới chỉ cần xoẹt một cái là xóa sổ.”

Dù có tâng bốc là sắp đạt cảnh giới hay mạnh nhất thế giới thì tôi cũng chỉ cover được trong khoảnh khắc thôi.

Không gian ma pháp thoắt ẩn thoắt hiện, nhớ tọa độ cũng đau đầu mà phải bảo vệ hàng chục nơi thì vô lý quá.

“Anh, nhưng cái đó rốt cuộc toàn là anh tự khoe mình còn gì.”

“Ai cũng biết Vương nime giỏi mà.”

Khoe khoang thì đúng nhưng quan trọng không phải cái đó.

Tôi ngẩng đầu nhìn những chiến binh đang đổ mồ hôi vung kiếm.

Quân đoàn 1 của Đế quốc.

Nghe nói các tháp khác cũng có quân đoàn nên tim đập thình thịch.

Trong xã hội thợ săn hiện đại nơi chênh lệch cá nhân lớn và sức mạnh phân tán tứ phía, một quân đội mạnh mẽ với sức chiến đấu đồng đều của từng người là điều không quốc gia nào đạt được.

“…Tuy chưa đến mức sắp đạt cảnh giới, nhưng thừa hưởng thế hệ trước tốt đấy.”

“Được Bệ hạ khen ngợi thần không biết giấu mặt vào đâu..”

Đáng lẽ đến lúc thay máu một đợt mà vẫn thể hiện sự kết tập thế này thì không thể không kỳ vọng.

‘Dùng ngay ở tiền tuyến cũng được đấy. Và người làm được điều đó chắc chắn là….’

Chuyển ánh nhìn sang người phụ nữ đã cởi mũ giáp bên cạnh.

Dieffenbachia mặc giáp nặng che kín toàn thân, đội mũ giáp hình đầu rồng.

‘Quý tộc khác không biết. Nhưng nhất định phải lôi kéo sự tồn tại này.’

Lời của Su-mok-ui Wang đã đúng.

“ Ta không khuyến khích vào cái là giết ngay. Không phải bàn chuyện khả thi hay không. Ta không làm được nhưng những kẻ khác đã làm được. Nếu bọn chúng nhắm vào ngươi thì phải im lặng đưa má ra. Nếu muốn đạt được điều mình muốn. ”

Nghi thức.

Tức là… Tôi phải chịu đựng cho đến khi sức mạnh bị kìm hãm và cái chết cận kề.

Rủi ro lớn thì thu hoạch cũng nhiều.

Xử lý vội vàng là đường tắt dẫn đến kẻ tàn sát.

Su-mok-ui Wang đã hồi tưởng rằng hắn từng như vậy.

“ Nghe cho kỹ đây. ”

Ánh mắt của Dieffenbachia và Rex đồng thời hướng về phía tôi.

Thứ bọn chúng nhắm đến.

Việc triệu hồi Aori mang dòng máu hoàng gia đến đây.

Lý do chỉ có một….

“ Hãy làm tất cả những gì ngươi có thể cho đến ngay trước khi Mộc Linh Vương thức tỉnh bằng nghi thức. ”

Lời tiên tri ngay từ đầu đã không phải dành cho tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!