Tập 2

Chương 610: Chiến Dịch Thảo Phạt Mộc Linh Vương (6)

Chương 610: Chiến Dịch Thảo Phạt Mộc Linh Vương (6)

Chương 610: Chiến Dịch Thảo Phạt Mộc Linh Vương (6)

Khổng lồ.

Hình dáng độc ác, và không thể nào biết được giới hạn sức mạnh.

Đó là suy nghĩ ngay khi nhìn thấy Pando bao phủ bầu trời.

Tiềm lực mà Vua che giấu có thể khẳng định là vượt quá tưởng tượng của tôi.

- Vù vù!

Gió tây thổi tới.

Phạch phạch phạch. Tà áo Hắc Long Bào khoác trên vai tung bay.

Cảnh đêm Seoul nhìn từ đỉnh tháp không thấy một điểm sáng nào từ cửa sổ, nhưng do đạn pháo sáng nên chói mắt.

“ Kícc hi rícc?! ”

Vô số cành cây đổi hướng bay tới như cái nêm từ xa.

Những thứ từng xuyên thủng Hunter và vũ khí đột nhiên tập trung về một chỗ, khiến ánh mắt của toàn quân hướng về phía này.

Có vẻ như Vua đã ra lệnh riêng để ưu tiên nhắm vào tôi….

Nhờ vậy mà thu hút sự chú ý.

- Cạch.

Tiếng nạp đạn ma đạn vang lên lạnh lẽo.

Guseul nằm trên sân thượng nhìn vào ống ngắm cứng mặt nín thở.

Xèo xèo. Nòng súng đỏ rực đang nguội đi.

‘Cành cây’ thêu dệt kín đặc trên bầu trời, nhưng ngoại trừ Guseul, chúng tôi không có bất kỳ động thái nào.

“ Kícc hi ícc! ”

Ập tới.

Thấy cảnh đó Tae-yang ngồi cạnh tôi lẩm bẩm với giọng kỳ lạ.

“Đại ca.”

“Ờ.”

“Kỳ lạ không? Nơi chúng ta từng bị thảo phạt giờ chúng ta lại cứu.”

Cái khác không biết nhưng lúc đó chú mày đâu có ở đây.

“Thế ạ? Dạo này trí nhớ kém quá…. Nhưng em sống ở Seoul cũng chịu nhiều oan ức lắm.”

“Đã bảo đừng đến mà cứ nằng nặc đòi đến, giờ nói thế à.”

“Chẳng phải đại ca bảo cuộc thảo phạt lần này cần người đáng tin cậy sao? Mà này. Mọi người đang nhìn chúng ta đấy.”

Ừ nhỉ.

Không ngờ lại thu hút sự chú ý đến mức này.

Chỉ là một phần rất nhỏ của chiến tuyến, và ngoại trừ Hiền Giả và Guseul ra tay thì vẫn chưa làm gì cả.

‘Nhưng mà, em phải nhìn chứ.’

Tôi nheo mắt nhìn nữ hiệp sĩ màu vàng đứng ở xa kia, Angelica.

Đại diện của Thế Giới Thụ Chính Nghĩa và là người không từ thủ đoạn nào để giết tôi.

Dù chỉ trong khoảnh khắc rất ngắn nhưng dường như ánh mắt tôi và cô ta đã chạm nhau.

“ Kícc kícc! ”

Khoảnh khắc đó ‘cành cây’ đã đến đây.

Tiếp cận từ mọi hướng một cách nhanh nhẹn với khí thế xuyên thủng tòa nhà chọc trời.

Kícc híc, kícc!

Ma vật có trí tuệ tản ra khiến việc đối phó khó khăn.

Tôi gập tay ra hiệu.

- Tách.

Cò súng của Guseul được bóp.

Màn: Đạn Màu Tím Lấp Đầy Tầm Nhìn Chỉ Trong Nháy Mắt

- Đoàng!

Phi đạn. Cơn mưa đạn đổ xuống.

Như sóng biển vỗ quét sạch bọt nước, những cành cây bay tới biến thành bột phấn và sụp đổ.

Chỉ một phát.

Những cành cây lấp đầy bốn phương bị xé nát, hoặc không giữ được hình thể.

Bầu trời trống rỗng mở ra sau đó không còn lại bất cứ thứ gì vướng víu.

- Cạch.

Guseul lại thành thạo nạp đạn.

Ma lực không tiêu thụ hết đang lãng phí từ vai cô ấy chảy ra nghiêm trọng đến mức bao phủ cả tòa nhà.

“…….”

Sự tĩnh lặng tìm đến chiến trường tuyệt vọng.

Ngay cả cây cối chứng kiến cảnh này cũng ngừng chuyển động. Ngừng tiến lên trước sức phá hoại không thể tính toán.

Các Hunter của Hiệp hội không giấu được sự nghi hoặc và hỗn loạn trong mắt. Ký sĩ đoàn cũng há hốc mồm đứng khựng lại.

“Còn làm được mấy lần nữa?”

“Phư hi hi, làm cả ngày cũng được.”

Guseul. Sói của Tam Tai, và là cánh tay phải của Vua.

Tiềm lực của kẻ đứng thứ 2 danh bất hư truyền mang sức mạnh xuyên thủng trời xanh.

Đỉnh cao của Gunsmith. Tạo vật dạng súng chỉ có thể sử dụng khi giải phóng mọi giới hạn.

Odin. Dù hiệu suất kém nhưng là vũ khí tận dụng ưu điểm của lượng ma lực nhiều một cách đơn thuần và ngu ngốc.

Ma lực đơn thuần tích tụ trong cơ thể Guseul ở mức có thể nuốt chửng khí quyển của lục địa.

Tôi thả lỏng tư thế gù lưng đứng dậy. Tae-yang và In-nae, Chi-yu và Aori, Hongyeon chuẩn bị di chuyển.

“Làm theo chiến lược. Đừng quá sức. Thấy nguy hiểm thì rút ngay.”

“Em thấy chẳng có gì khó khăn cả đại ca.”

“Vua-nim lo lắng quá nhiều rùi.”

Đặc biệt là Aori vẫn chưa được chữa trị đủ để trở lại chiến tuyến.

Dù đã trang bị tạo vật chiến đấu nhưng việc làm vẫn là hỗ trợ và chữa trị như những người khác.

“Không đâu Vua-nim, Aori làm được mà. Vô địch~ Mecha Aori công công công!”

“Đừng có làm lố.”

“Á hự!”

Gõ vào sau đầu Aori rồi nhảy xuống khỏi tòa nhà.

- Vù!

Gió ma sát da thịt rơi xuống chiến tuyến.

Mặt đất nhận nhiệt lượng tan chảy một nửa. Có vẻ Meteor rơi lúc nãy đã gây ra thương vong khá lớn.

Các Hunter bị thương dựa vào tàn tích tòa nhà tan chảy nằm sấp trên mặt đất chờ chết.

Sẽ không có sự giúp đỡ của đội ngũ y tế. Họ sẽ không rải potion cao cấp nhất cho những Hunter quèn thế này,

“Chi-yu.”

“Chỉ cần làm, cho đến khi chồng đến là được đúng không ạ?”

“……Ừ.”

Thay đổi bầu không khí của không gian đó.

Nơi chân Chi-yu bước đến, vết thương của các Hunter lành lại sạch sẽ.

Cánh tay và dây thần kinh bị đứt cũng có thể phục hồi trong nháy mắt, sức mạnh của Chi-yu tỏa sáng ở chiến trường này.

“Cái này là….”

“Ph, phép màu sao? Không thể nào.”

Các Hunter vừa nãy còn sắp chết nhìn chúng tôi với vẻ mặt hoang đường.

Hoảng hốt, và sau khi nhận thức tình hình. Lời cảm ơn quay trở lại ngay sau đó.

Chẳng phải là cứu quân địch sao.

Chẳng phải một lúc nào đó sẽ quay lại gây hại cho tôi sao.

Cái khác không biết, nhưng những người giữ vững niềm tin tìm đến đây để cứu dân thường xứng đáng được chữa trị.

- Cộp.

Phục hồi chiến lực bị nổ tung trong nháy mắt.

Gánh nặng của Chi-yu sẽ lớn, nhưng đã có potion giảm bớt điều đó.

Những potion Hiền Giả mang đến cả kho rất phù hợp để bổ sung binh lực cấp bách.

- Cộp.

“Chồng. Phù.”

“Đừng quá sức. Vừa nghỉ vừa làm.”

“…Chồng lo lắng cho em. Hư hư hư.”

Nhìn cảnh tượng này mới hiểu tại sao Thế Giới Thụ được coi là thần.

Ngay bức tranh đang diễn ra ở Chi-yu thế nào.

So với Jesus và những người đi theo thì chẳng khác gì.

- Cộp.

Cuối cùng. Tiền tuyến.

Cảnh giới. Hy vọng. Bất an. Sốt ruột. Những ánh mắt pha trộn mọi cảm xúc đều hướng về tôi.

- …Cái kia.

- Hắc Long Bào? Lẽ nào, Flower… thứ tám?

- Tại sao Flower lại.

Xung quanh xì xào, một số người còn chĩa vũ khí vào chúng tôi.

Tae-yang và Hongyeon nhìn quanh tỏa ra sát khí.

Ngoài việc giúp đỡ, cảnh cáo rằng không cho phép gửi ánh mắt đó đến tôi.

Nhờ lòng trung thành đó mà vài Hunter sợ hãi ngã ra.

Sự bất an xung quanh lớn dần là điều đương nhiên.

‘Thông thường lúc này cần sự chỉ đạo của tư lệnh.’

Tôi tin chắc Han-byeol mà tôi biết sẽ không đá đi phúc lợi tự lăn đến.

- Ầm ầm!

Lại một lần nữa những cành cây ùa tới bị ma đạn của Guseul quét sạch.

Trong việc chiếm lĩnh lĩnh vực và bổ sung, không có nhân tài nào giúp ích bằng Guseul.

Tôi cử động cánh tay trong Hắc Long Bào, tụ ma khí vào tay.

“Dừng lại. Vác cái mặt nào đến đây?”

“…….”

“…Lee Si-heon. Tên khốn nhà ngươi.”

Khoảnh khắc đó. Lưỡi kiếm kề vào cổ.

Angelica cởi mũ giáp kiềm chế tôi với ánh mắt như muốn giết.

“Người phải dừng lại là cô đấy. Angelica.”

Trước khi tôi kịp phản ứng gì, Ngự Kiếm Thuật bắn ra từ trong lòng Hongyeon đã đánh bật kiếm của Angelica.

- Keng!

“Ư!”

Angelica trước khi rút sức mạnh của Thế Giới Thụ thì việc ghi tên vào cấp bậc S cũng còn mơ hồ.

Đối với tôi trong quá khứ thì là nơi xa vời vợi nhưng. Chà.

Hongyeon tạo ra hàng chục lưỡi kiếm sau lưng hét lên với giọng khinh bỉ.

“Để cứu con người và Mộc Nhân đang chết dần chết mòn vô tội vạ trong thảm họa, đích thân Bệ hạ đã tỏ ý và ra tay. Hãy giữ lễ độ.”

“……Hà. Nực cười thật.”

Angelica nghiến răng hàm, cau mày trước cơn giận của Hongyeon.

“Vốn dĩ thảm họa này là do Mộc Linh Vương, nhà ngươi gây ra.”

“Chà, kẻ công lược tháp lung tung làm thảm họa đến sớm là đằng ấy chứ.”

Angelica châm lửa vào mắt hét lên, Tae-yang đáp trả.

“Rốt cuộc làm sao sống sót trở về được?”

Không có nghĩa vụ trả lời, cũng chẳng có suy nghĩ gì đặc biệt.

“Đừng tùy tiện bắt chuyện với Bệ hạ.”

Định lờ đi cho qua, giọng nói rực lửa của Hongyeon lại đâm vào tâm trí Angelica.

Giọng điệu của Hongyeon gay gắt hơn tưởng tượng.

Tôi nhìn mặt Hongyeon. Hongyeon trừng đôi mắt đỏ hoe, vừa nhìn thấy tôi liền lén tránh ánh mắt.

- Không giận chứ?

Hỏi bằng mắt, Hongyeon ngậm miệng vì xấu hổ.

Cũng phải, đối với Hongyeon thì Angelica là kẻ thù quê hương. Tức giận cũng chẳng có gì lạ.

“Dù sao thì. Không có ý định liên kết với Thế Giới Thụ, hãy biết như vậy.”

Tôi sẽ tiến về phía trước này nên đằng nào cũng không cần nhìn mặt nhau.

Nếu nhất quyết đòi thảo phạt Vua mà đi theo thì tôi không cản.

Thay vào đó, phải giác ngộ nguy cơ bị Vua giết chết.

- Bịch.

Lúc đó. Một người phụ nữ ở xa làm rơi bộ đàm.

Han-byeol đang liếc về phía này với vẻ mặt không thể tin vào mắt mình.

Hơi thở gấp gáp.

Áp lực đè nặng lên tim, và nhiệt khí xung quanh làm nghẹn cổ.

‘…Chú ấy đang ở đâu?’

Nơi Bảng Trạng Thái dịch chuyển Shiva đến là nhà riêng của cô bé.

Tổ ấm đã từng ở cùng người mẹ yêu dấu.

Mọi đồ đạc đã chuyển đi nên không tìm thấy vật kỷ niệm nào, nhưng chỉ riêng địa điểm thôi cũng đủ ấm áp và quý giá.

“Pii….”

Tiếng khóc yếu ớt của Shiva thoát ra khỏi môi.

Tổ ấm của cô bé đã sụp đổ thê thảm không nói nên lời.

‘Tại sao.’

Cột nhà bị nhổ, mái nhà sụp đổ.

Shiva nhận ra mình đang thở hổn hển trong vô thức.

Không hiểu sao không khí hít vào thật nặng nề. Nóng, và ảo ảnh bốc lên từ mặt đất.

“…Chú ơi.”

Dù không nghe thấy, nhưng biết đâu đang ở gần đây, cô bé gọi thử một tiếng.

“Chú ơi, có nghe thấy không…? Nghe thấy thì trả lời đi ạ.”

Định lấy điện thoại ra. Shiva ý thức được cái túi trống rỗng liền cao giọng hơn.

“Đâu cần phải thế này. Có vấn đề gì chứ? Làm chuyện này-”

Chẳng phải là chuyện không thể cứu vãn sao.

Shiva thoát ra con đường vẫn thường đi, không thể không nghi ngờ đôi mắt mình trước cảnh tượng thê thảm đó.

“…….”

Người bị đè dưới đống đổ nát đã chết.

Là do không kịp sơ tán sao. Hay là từ chối sơ tán đến cùng.

Xác chết của kẻ theo thuyết mạt thế mặc áo đỏ, cầm tấm biển ghi những câu từ thường thấy trong tôn giáo.

- Run rẩy.

Shiva run tay.

Việc ai đó chết cô bé đã từng tận mắt chứng kiến và có kinh nghiệm.

Nhưng cái chết thê thảm thế này trải nghiệm trong cảnh tượng này thì đáng sợ đến mức không thể diễn tả bằng lời.

- Nhúc nhích.

Xúc tu bò trên bầu trời. Vô số con mắt nhìn cơ thể Shiva như liếm láp.

Tim đập điên cuồng.

Dù cố nghĩ theo hướng tốt cũng không thể tin được.

‘Cái này, là chú ấy… làm sao?’

- Ầm!

Lúc đó. Tàn tích tòa nhà sau lưng Shiva sụp đổ.

Shiva giật mình dồn ma lực vào cơ thể thoát khỏi sự hỗn loạn, và ngay sau đó cô bé chạm trán với ma vật khổng lồ.

“ Grừ. ”

Cây cối.

Cây cối khổng lồ to gấp đôi Shiva trừng đôi mắt quái dị giơ nắm đấm lên.

‘Không được!’

Phán đoán xong cơ thể Shiva di chuyển nhanh chóng.

Dồn ma lực màu xám vào thanh kiếm rút ra từ trong lòng, cú rút kiếm ngoài tưởng tượng diễn ra từ tay Shiva.

- Phập!

Lao về phía trước chém vào bề mặt cây cối.

Chuyển động hoàn hảo nhưng đòn tấn công quá nông.

“!”

Tay của cây quất vào vai Shiva.

Chỉ một đòn nhưng chí mạng.

- Rầm!

Cơ thể Shiva bay đi va vào đống đổ nát, rũ xuống không còn sức lực.

Dù đã cường hóa cơ thể bằng ma lực nhưng do chấn động nên cơ thể không nghe lời.

“Pii hự, khụ….”

Nguy hiểm.

Shiva nhận ra bằng cơ thể, nhìn quanh với đôi mắt sợ hãi.

Một cái cây vừa quất cô bé đang tiến về phía Shiva.

Shiva mở rộng khí cảm quan sát xung quanh. Và cô bé không thể không đối mặt với tuyệt vọng.

- Thình.

Tiếng bước chân rất nhiều.

- Thình, thình. Thình.

Tiếng bước chân nhanh và vô số không phân biệt được với tiếng tim đập vang vọng bên tai.

Cây cối lấp đầy bốn phương.

Ước chừng cũng phải hơn hàng chục, số lượng áp đảo.

“…….”

Trên trời ‘cành cây’ đang nhìn Shiva và hạ xuống.

Tay run rẩy, muộn màng cảm nhận trách nhiệm của sự liều lĩnh.

“Pii, pii hự.”

Shiva buông kiếm.

- Cạch.

Thanh kiếm cắm vào bùn đất không chút sức lực.

Ngay sau khi buông, tay cô bé tỉnh táo lại nắm lấy kiếm lần nữa.

Tầm nhìn hỗn loạn đến mức lưỡi kiếm nhìn thành hai thúc giục nỗi tuyệt vọng của Shiva.

‘Không phải….’

Khoảnh khắc đó khuôn mặt lướt qua tâm trí.

Không hiểu sao lại nhớ đến bố.

‘Ở đây, không được chết.’

Xung quanh không có ai. Không có dì luôn bảo vệ mình, cũng không có mẹ.

Đội quân cây cối vô số bao vây tứ phía Shiva không chút thương xót.

Shiva đứng dậy đưa kiếm ra.

Môi khô khốc dính chặt, nhưng tâm lý không đủ thong thả để thè lưỡi ra.

Kiếm đưa về phía trước,

Chân lùi về sau.

Nhớ lại lời dạy của Sansuyu, hồi tưởng lại quỹ đạo kiếm mình phải rút ra.

Nhưng,

Kiếm của Shiva vô cùng vụng về.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!