Tập 2

Chương 459: Người Bạn Đầu Tiên Của Shiva (2)

Chương 459: Người Bạn Đầu Tiên Của Shiva (2)

Chương 459: Người Bạn Đầu Tiên Của Shiva (2)

Trời tối khá nhanh vào buổi chớm đêm.

"Widen-ssi?"

"Vâng?"

"Tôi muốn nói chuyện một chút về công việc làm vườn, cậu có thể dành chút thời gian không?"

Người hầu gái luôn dính lấy cô bé đó, Camellia bắt chuyện với tôi.

"Thời gian ạ? Chà..."

Tôi kéo dài giọng, dồn ma lực vào mắt quan sát cơ thể Camellia.

Không có vũ trang trên người.

"Trợ lý của tôi chắc không được đâu. Có việc hơi gấp."

"Chỉ cần Widen-nim đến là được."

Camellia bước tới một bước hỏi đầy áp lực, tôi ở vị thế này đành phải gật đầu.

Dù Dongbaek đối xử tốt đến đâu thì giai cấp vẫn là giai cấp. Dù là tình huống ngoài giờ làm việc cũng phải dành thời gian.

"Được thôi."

Có âm mưu gì đây?

Giả vờ không biết đi theo cô ta.

Camellia vẫn mặc nguyên bộ đồ hầu gái đi ra ngoài dinh thự.

"Lên xe đi."

"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"

"Xem xét điều kiện thuê, và điều chỉnh lương. Nghe các người làm vườn khác và người hầu nói, cậu đã làm rất nhiều việc ngoài phận sự."

"Bị trừ lương ạ?"

"Không, nói chính xác là sửa đổi hợp đồng để cậu được đãi ngộ tốt hơn."

Lên chiếc xe đen dài, đi khoảng 20 phút ra ngoại ô.

'Đãi ngộ tốt à.'

Là bẫy sao.

Nghe lời hay ý đẹp thì không thể không nghi ngờ. Đặc biệt đối phương là Camellia thì càng phải thế. Cô ta đã nhận ra sự thay đổi của tôi.

Thân phận tôi đang dùng là của công tác viên Flower.

Hắn đã đậu phỏng vấn trước, tôi cải trang rồi xâm nhập vào dinh thự theo cách đó. Nhưng Camellia ngay lần gặp đầu tiên đã nhanh chóng nắm bắt được sự khác biệt giữa trước và sau khi cải trang.

'Không biết là giai đoạn nghi ngờ, hay là chắc chắn rồi.'

- Uuuung.

Xe đi vào nơi khá vắng vẻ, khả năng cao là chắc chắn hơn là nghi ngờ.

"Xuống đi."

- Cạch.

"Đây là đâu?"

"Nơi gia chủ đang ở. Do gia chủ đi lại bất tiện, nên đành phải mời Widen-nim đến đây."

Lời nói dối trắng trợn.

Tôi tỏa ra ma lực cực kỳ mờ nhạt để cô ta không nhận ra, nhanh chóng nắm bắt không gian tòa nhà trước mắt.

Dù soi mói ngóc ngách nào thì vị trí của Dongbaek.

'Không có.'

Đến đó là chắc chắn rồi.

Không cần thiết phải chơi trò tâm lý xem đây là thật hay giả nữa.

Con nhỏ này nghi ngờ tôi.

- Wiiiing.

Cửa mở, bước chân vào trong tòa nhà.

Góc bên phải, Camellia đứng trước cửa phòng họp cúi đầu mở cửa.

"... Hầu gái trưởng có cần phải cúi đầu trước một người làm vườn quèn không?"

"Gia chủ còn thực hiện sự quan tâm, chẳng lẽ tôi lại không làm được."

"Lời nói khá hay đấy."

"Mời vào."

Không cho cơ hội nắm tay nắm cửa, Camellia đẩy tôi vào phòng.

- Cộp.

Khoảnh khắc chân tôi chạm sàn, sát khí không tiếng động cảm nhận được từ phía sau.

Lạnh lẽo lắng xuống nhưng là sự thù địch mơ hồ không thể phán đoán chắc chắn. Theo cảm nhận của tôi ở mức độ này thì cô ta là sát thủ lão luyện.

- Vút!

Lưỡi dao ma lực được mài giũa lao tới định xuyên thủng tim tôi.

Nếu năng lực thể chất yếu thì tôi sẽ đánh cược chịu đòn để giải tỏa nghi ngờ của cô ta. Nhưng với cơ thể này thì không thể.

Tôi đưa tay lên phản công.

- Choang!

Xoay người, dùng mu bàn tay đánh bật.

Mảnh vỡ lưỡi dao ma lực vỡ vụn bay trong không trung.

"... Hự!"

Không chút do dự, tôi quất vào sườn trái Camellia.

- Pàng!

Gió nổi lên theo cạnh bàn tay. Luồng không khí biến thành vệt trắng.

Đòn đánh dữ dội xuyên vào thân mình cô ta.

- Rầm!

Camellia bay vào tường bên phải trong nháy mắt.

"Quả nhiên- đúng là-"

Chưa kịp thốt nên lời,

Cơ thể cô ta đổ gục xuống sàn không còn chút sức lực.

Mảnh xương đâm vào phổi, hơi thở cô ta trở nên thô bạo.

"Cái này ngạc nhiên thật đấy. Nhìn thấu cải trang không phải chuyện dễ, làm thế nào vậy?"

"... Mộc Linh Vương!"

"Trả lời."

- Rắc!

Đưa tay túm cổ Camellia nhấc lên.

Cơ thể rũ rượi của cô ta run lên bần bật như con cún sợ hãi, trái ngược với vẻ mặt cay nghiệt.

"Ưm... ặc, hự."

Tay Camellia nắm lấy cổ tay tôi. Lực yếu ớt.

- Bốp.

Đánh vào tay cũng chẳng xi nhê gì.

Đã ra tay trước để không dùng được ma lực rồi.

"... Chà chắc chắn là, có thể thấy lạ."

Lee Se-young cũng có con mắt tinh tường như Camellia. Nhưng trường hợp đó khác với lúc này.

Cải trang che giấu thân phận, và cải trang để trông giống hệt nhân vật cụ thể có sự khác biệt.

"Cái đó bỏ qua đi."

Tôi đặt tay lên ngực trái Camellia.

- Uuuung!

Quyền năng màu xanh lục dâng lên.

Xương của Camellia liền lại, thịt nát phục hồi nguyên trạng.

"... Hộc. Hộc."

Dùng quyền năng Chi-yu chưa bao lâu thì cơn co giật của Camellia dừng lại. Hơi thở ổn định phả ra làn khói trắng.

- Bịch.

Thả xuống, Camellia quỳ gối cúi đầu.

Bộ đồ hầu gái nhàu nát.

"Lấy cái gan đâu ra mà dám vào tòa nhà không người, không có viện binh thế hả."

Muốn giết tôi ít nhất phải mang Mugung (Mugung-hwa/Cây Dâm Bụt - Quốc Mộc Hàn Quốc) đến.

"..."

"Làm nữa không? Hay có gì muốn nói không?"

"Định làm gì, tiểu thư."

"Phải dùng kính ngữ chứ. Mạng ngươi đang nằm trong tay ta mà."

Camellia nhăn mặt, nhưng có vẻ hiểu ý tôi nói.

"Định, làm gì ạ."

Hiểu nhanh đấy, tốt.

Tôi quay đầu nhìn quanh một lượt, rồi chỉ ngón cái vào cánh cửa nát bươm.

"Vào trong rồi nói."

* * *

"Camellia."

Nhìn chằm chằm cái vòng cổ bị đứt, cô ta nghiến răng cúi đầu.

"Vâng."

"Dạy trước cho một điều nhé."

- Cốc.

Gõ nhẹ lên bàn, âm thanh vui tai nhưng tàn khốc vang lên trong phòng.

"Chọn tự sát, hay vạn nhất để lộ cho người khác biết ta đã gặp ngươi. Ta sẽ không từ thủ đoạn nào để cướp lấy Quý Mộc đâu."

Quan hệ giữa Dongbaek và Camellia có vẻ đặc biệt như cái tên vậy.

Một mình vứt bỏ mạng sống lao vào tôi, lòng trung thành mạnh đến mức đó thì nói làm gì nữa.

"Đã... hiểu ạ."

Lại còn thông minh nữa.

Người thông minh thế sao lại thử ám sát không có khả năng thế này.

"Nói đi. Tại sao không chắc thắng mà vẫn lao vào."

"..."

Có cách rất dễ là dùng sức mạnh Vương Quan, nhưng lạm dụng sức mạnh thì một lúc nào đó vận mệnh của tôi sẽ bị kéo theo hướng không tốt.

Mộc Linh Vương đã thế, và tôi định tự làm đến mức có thể.

"Vẫn, chỉ dừng ở mức nghi ngờ."

"Thế mà định giết người?"

"... Vâng."

Khí phách đấy, tôi thích. Tôi cúi người nhìn thẳng vào mắt Camellia.

Không có đau đớn nên đồng tử cô ta không run rẩy. Nhân tài xuất sắc.

"Từ bao giờ?"

"Tôi đã nghi ngờ tất cả người làm bắt đầu làm việc sau khi có lời tiên tri."

"Trong số đó nhận ra cải trang của ta."

Đầu Camellia lắc lư thảm hại.

Nói là nghi ngờ nhưng chắc là chắc chắn rồi.

Nếu cảnh giác từ lúc đó, thì chắc đã học thuộc lòng từ ấn tượng, chiều cao, cân nặng... tất cả.

Nhân vật cẩn trọng.

"Và. Nếu thất bại không thể trở về... Thì phần còn lại-"

"Thế Giới Thụ vô năng đó làm được gì."

Chứng minh bằng cơ thể.

"Và biết sức mạnh của Vua là gì mà nói thế?"

"..."

"Giờ ta có thể đè ngươi ra đây, biến thành của ta đấy?"

"Tiểu thư không phải người không nhận ra tôi thay đổi."

"Tình cảm gớm nhỉ. Quan hệ gì?"

"Là ân nhân dù có dâng hiến cả đời cũng không trả hết."

Cũng không hỏi nội dung cụ thể. Không cần biết tại sao quan hệ hai người đó lại khăng khít.

"Mộc Linh Vương... cho tôi hỏi một câu được không ạ."

Camellia hạ giọng hèn mọn.

Đôi mắt vẫn còn ý chí giữa mái tóc hồng rung lên.

"Ừ."

"... Ngài định làm gì tiểu thư?"

Chênh lệch sức mạnh đã biết từ lâu. Camellia rất ưu tú.

Nếu tôi dùng toàn lực thì tương lai Dongbaek thế nào nhìn cái biết ngay.

Ai bảo vệ dinh thự thì việc bị cưỡng bức là trình tự đương nhiên.

Vậy thì nảy sinh nghi vấn khác.

Tại sao tôi, Mộc Linh Vương không dùng vũ lực mà lại cải trang thành người làm vườn quèn làm việc suốt mấy tháng trời.

Lý do Camellia lao vào tôi, có lẽ hợp lý hơn là cô ta nghĩ tôi là nhân vật liên quan đến Vua chứ không phải Vua.

Không ai nghĩ Mộc Linh Vương lại đi cắt tỉa cành cây rồi trốn chui trốn lủi cả.

"Ai biết."

Cô ta hỏi thì tôi không có nghĩa vụ phải trả lời.

Để biết cách xử lý Quý Mộc của Thế Giới Thụ và Flower.

Tôi không ngây thơ đến mức tiết lộ thông tin có lợi.

Nhưng,

"Để kiểm tra xem có cách nào tốt hơn không."

Ngược lại rải mật ra cũng tốt.

"Cách tốt hơn ạ...?"

"Nội dung lời tiên tri mơ hồ lắm. Không biết ta phải ăn cả bốn con, hay là lợi dụng theo hướng khác."

Cưỡng bức. Chiếm đoạt.

Viết thì thế nhưng năng lực của Mộc Linh Vương là kiểu đó nên dễ bị hiểu nhầm.

Nhưng lời tiên tri luôn trừu tượng.

Không ai biết nó có ý nghĩa khác không, nên tôi thận trọng.

"Đó là lý do ta im lặng quan sát."

Điều đó, đối với Camellia có thể là cơ hội lớn.

"Nhưng đã bị lộ thì chỉ còn một cách, đặt nô dịch lên-"

"Khoan đã...! Chỉ cái đó thì."

"Hả?"

Giọng nói hèn mọn của Camellia lập tức bật ra.

"Chúng tôi... Tiểu thư, cả đời... đã sống cuộc đời bất hạnh. Chưa từng phạm tội gì... Nên, làm ơn đừng làm thế."

Đưa đầu vào nhìn mắt.

"Tại sao ta phải làm thế."

Chỉ một câu.

Cơ thể Camellia cứng đờ.

"Nếu lời tiên tri đúng, thì ta chỉ cần mất một cái là khả năng cao bị tiêu diệt."

Chắc chắn nếu là ngày xưa thì có thể tôi đã lung lay.

"Lấy gì tin mà bảo đừng làm."

Tôi nhìn Camellia đang run rẩy từng chút một, lẩm bẩm trầm thấp.

Để cho biết chắc chắn, tôi vén tóc cô ta ra sau để lộ tai.

"Camellia."

"... Vâng, vâng. Vâng ạ."

- Soạt.

Mái tóc người hầu gái chảy như sóng nước qua tay. Tôi thì thầm vào tai cô ta.

"Nếu không muốn chuyện ngươi nghĩ xảy ra. Thì đừng tiết lộ chuyện này với ai."

"..."

"Trong thời gian làm việc của ta, hãy sắp xếp để tiếp xúc với cô ta nhiều nhất có thể."

"... Cái đó, tại sao."

"Làm thế thôi. Tuổi thọ của người ngươi phục vụ có thể kéo dài tối đa đấy."

Nếu có phương án tối ưu, thì theo phương án tối ưu là đáp án.

Cứu sống cả hai là tối ưu thì tôi sẵn lòng đi con đường đó.

"Ai tạo ra con đường đó thì suy nghĩ cho kỹ."

Tối ưu không bao giờ được tạo ra bằng quá trình bằng phẳng.

Nếu là việc lôi kéo kẻ địch thì càng như thế.

Tôi đã trải qua,

Sẽ trải qua,

Và thế giới là như vậy.

Tôi dù sao cũng chỉ là một quái nhân đã vượt qua giới hạn. Không có thủ đoạn nào phải kiêng dè ngay từ đầu.

"Nghe lời ta."

Vỗ vai, đầu gối cô ta quỵ xuống.

Cứ tuyệt vọng thế là được.

Nói là tạo ra kết quả tối ưu là do chính ngươi, nhưng thực ra tôi không có ý định đó chút nào.

Thời hạn là 3 năm.

Hiện tại tôi đã vượt qua vũ lực của Thế Giới Thụ và Flower trong khoảnh khắc.

'Quyền chủ động nắm được thế nào, và không biết bao giờ bị cướp mất.'

Lẽ nào lại để yên cái này.

Kết quả phải do tôi tạo ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!