Tập 2

Chương 924: Thợ Săn Nghèo Khổ, Bam (6)

Chương 924: Thợ Săn Nghèo Khổ, Bam (6)

Chương 924: Thợ Săn Nghèo Khổ, Bam (6)

- U u u u!

Khi tiếng chuông báo thức điện thoại vang lên, ai đó vội vã đập vào lưng tôi.

Đến đây. Đã bao lâu rồi nhỉ.

Có lẽ vì đã quá lâu rồi mới có được cuộc sống bình yên không bị ai truy đuổi, ru rú trong phòng trọ nên lòng tôi lâng lâng.

Chưa kịp đếm ngày, tiếng cằn nhằn của Bam đã khoan vào tai tôi nhức nhối.

"Dậy đi."

"5 phút nữa."

Bam kéo dái tai tôi, dùng tay phải ôm lấy thái dương tôi. Áp sát môi vào tai và hét lên.

"Cơm xong rồi! Già đầu rồi sao ngày nào cũng dậy muộn hơn tôi thế?"

Bam gắt gỏng. Mái tóc màu nâu nhạt rối bù như tổ chim tỏa ra mùi dầu ăn thoang thoảng.

Chiếc tạp dề dễ thương hình con sóc chuột tôi mua cho.

Định đổi cái mới cho, nhưng cái xẻng lật 1500 won và bộ đồ rẻ tiền 5000 won thỏa hiệp giá cả nghiêm trọng lọt vào tầm mắt mờ ảo.

Đôi mắt sắc sảo và giọng điệu chua ngoa.

Chiều cao và khuôn mặt gợi đòn muốn nhấc bổng lên cho đi tàu bay giấy.

"Ăn cơm. Không thì ngủ thêm chút nữa, tôi đi trước nhé?"

"Buồn ngủ. Nằm cùng chút đi."

Tôi ôm lấy gáy Bam đang cúi xuống, kéo tuột vào trong chăn.

"Buồn ngủ cái gì. Người mạnh thế mà giả vờ yếu đuối... Á, á á!"

Ôm Bam lọt thỏm trong lòng và vuốt ve. Con sóc chuột nhỏ bé dễ thương vùng vẫy một cách không tự nhiên trong vòng tay tôi để chống cự.

"A, a! Dầu. Dính dầu đấy! Tôi đang cầm xẻng lật. Bỏ ra. Nhanh lên!"

"Dính tí cũng được. Hít hít."

"Đừng có ngửi! Thật sự không phải người mà."

Nghe nói cô dâu mới vừa chuẩn bị bữa sáng sẽ có mùi rất dễ chịu.

Mùi của các loại rau củ, gia vị, dầu mỡ được thắt lưng buộc bụng chi tiêu hòa quyện với mùi sữa tắm tạo nên mùi da thịt của Bam, nhớ nhung đến mức muốn rơi nước mắt.

"Canh sôi rồi, nhé? Với lại đã bảo đừng có ôm ấp lung tung hơn năm lần rồi mà."

"Từ khi làm Vua tôi không ngủ được nếu thiếu phụ nữ."

"... Không phải người."

"Chúng ta sống chung bao lâu rồi nhỉ."

"Không phải sống chung mà là anh ăn nhờ ở đậu, chắc được khoảng 2 tuần rồi."

Ra thế.

Cứ sống tiêu tốn thời gian thế này thì quên cả quốc chính, thành thằng vô dụng mất.

Không dùng ma pháp, dọn dẹp, giặt giũ, nấu cơm... Toàn thứ bất tiện mà sao lại thấy đáng sống thế không biết.

"Sắp đau lưng rồi đấy. Bắp chân sắp chuột rút rồi này."

"Gọi Oppa (Anh) đi."

"... Người yêu của chú không có ai ít tuổi hơn à. Không thì sao mà ám ảnh thế được."

Đúng là không có ai gọi tôi là Oppa thật.

Thỉnh thoảng nghe được từ Mary, nhưng đó cũng là do tôi dụ dỗ mới có.

Nghĩ lại thì những người tôi hẹn hò hầu hết là bằng tuổi hoặc hơn tuổi.

"Thế à?"

"Giờ bỏ ra đi."

"Sao lại định lờ đi thế?"

"A, a! Được gọi thế thì có gì tốt chứ..."

"Được người mình thích gọi là Oppa thì cái gì cũng tốt hết nhóc con ạ. Ở Học viện không dạy à?"

"Dạy cái đó làm gì."

- Xèo xèo.

Nghe tiếng canh tương sôi trào bọt.

Vùng vẫy yếu ớt thêm vài cái, thấy ý chí của tôi kiên định, Bam thở dài thườn thượt, ấp úng rồi lẩm bẩm vào gáy tôi bằng giọng chán nản.

"... Oppa (Anh). Thả em ra đi."

Âm thanh ngọt ngào trôi tuột xuống làm tan biến chứng khó tiêu ngàn năm.

Nó căng mọng và mềm mại như món thạch hạt dẻ Bam hay ăn.

"Sau này cũng gọi thế chứ?"

"A thật là cái ông chú này, dừng lại đi! Canh tương đang sôi kìa! Phiền phức, hôi hám, ngột ngạt quá đi mất!"

"Bây giờ em đang nói giọng điệu gì với người lớn thế hả. Không được rồi. Oppa ba lần, lặp lại mệnh lệnh thực hiện."

"... A, thật là! Oppa Oppa Oppa! Được chưa? Được chưa hả!"

Good. Vừa mở tay thả ra, Bam đứng dậy với khuôn mặt như yêu tinh, cầm xẻng lật quất vào mông tôi.

- Bốp! Bốp!

Đương nhiên là chẳng xi nhê gì. Tôi đã chịu được cú cốc đầu làm lõm hộp sọ của Alba thì sá gì cái xẻng lật yếu ớt và nhút nhát này.

Tôi đứng dậy khom lưng vỗ vào mông Bam đang dỗi, cô ấy bĩu môi như mỏ vịt, mặt đỏ bừng vì giận.

"... Rốt cuộc chú coi tôi là cái gì và nghĩ thế nào vậy?"

"Tại giống em gái và dễ thương nên thế, dễ thương mà. Ơ ơ, canh tương cháy hết rồi."

"!"

Có nhiều điều muốn nói nhưng phải dập lửa gấp đã, Bam chạy đến trước bếp ga thở dài thườn thượt.

"Tôi thực sự muốn chú về nhà đi cho."

"Về thật thì lại nhớ đấy?"

"Hứ, chẳng nhớ tí nào. Lúc nào cũng chỉ biết dùng nhà vệ sinh bẩn thỉu. Tôi đã bảo bao nhiêu lần là ngồi xuống mà đi vệ sinh rồi?"

Tôi cũng muốn ngồi xuống đi lắm chứ nếu có thể.

Thân hình vạm vỡ và "hàng khủng", Bam sẽ không biết nó không vừa kích cỡ và bất tiện thế nào với cái bồn cầu nhỏ xíu từng đón nhận cái mông nhỏ của cô ấy đâu.

"... A, vâng. To quá sướng nhỉ."

Mộc Linh Vương vẫn là Mộc Linh Vương. Bam không thể nói là nhỏ được, khoanh tay lắc đầu ngán ngẩm.

"Cô cũng sẽ hài lòng thôi?"

"Nhìn cái giọng điệu của người vừa bảo tôi giống em gái kìa."

Tôi ngồi xổm xuống bàn ăn. Bam vừa chửi rủa thỏa thích đã dọn cơm và thức ăn ra như thói quen.

Xúc xích xào rau củ trộn tương cà Mokttugi. Và canh tương để cả nồi ở giữa. Bàn ăn sáng thịnh soạn hơn hẳn so với 2 tuần trước.

Một món chính và một món canh. Không bận tâm chuyện dính nước bọt, cứ thế chia nhau ăn là cái tình của người nghèo.

"Xúc xích ngon đấy. Ăn đi."

"... Tôi cũng biết gắp mà."

Bam vừa ngồi xuống đã gắp miếng xúc xích to đặt lên bát tôi, và gắp bông cải xanh đặt lên bát Bam.

- Rộp.

Bam xúc một thìa chỉ toàn bông cải xanh, rồi lại gắp thêm ớt chuông. Hành động pha chút trêu chọc khiến lông mày tôi giật giật.

"Thường thì anh trai nhà người ta sẽ cho đồ ngon cơ."

"Đó toàn là tuyên truyền trên mạng thôi. Tôi lo cho sức khỏe của em nên mới quan tâm đấy."

"Bây giờ đang trút giận vì không mua tương cà Pines chứ gì."

Vì lượng tương cà không phải dùng một lần là hết nên chúng tôi phải ăn xúc xích xào rau củ đến lần thứ ba. Kết quả là phải dùng tương cà Mokttugi ba lần.

Nếu mua tương cà Pines thì đã được ăn xúc xích xào rau củ ngon hơn ba lần rồi biết không?

"Nghe nhiều chán rồi. Chú cũng ăn rau đi. Người bảo thiếu thì buồn mồm rồi mua là chú đấy."

Cộp cộp, Bam gắp rau qua loa chất đầy lên bát tôi.

Nếu tôi thực sự là đứa trẻ đầu to thì có lẽ đã ngất xỉu vì lượng rau khủng khiếp này.

Đây là cái gọi là gậy ông đập lưng ông à. Thấy vẻ mặt ỉu xìu của tôi, Bam đột nhiên bật cười, che miệng khúc khích.

"Phư hư hư, không cái mặt... Sao mặt lại thế kia. Khục, sáng sớm đừng làm người ta cười chứ."

"..."

"Sao lại nhăn mặt hơn thế, phư, hư hư hư, a đừng làm tôi cười nữa! Thật đấy!"

Cười xinh thật.

Không phải tôi nói đâu nhưng phụ nữ tỏa sáng nhất là khi cười.

[Tôi cũng thế?]

'Ngươi có phải phụ nữ đâu.'

Thấy người ta cười tươi thế này, có khi tôi có tố chất thiên bẩm về trị liệu tinh thần cũng nên.

Sansuyu tìm lại cảm xúc, biết khóc biết cười. Bam đang chết dần chết mòn cũng trở nên hoạt bát thế này chỉ sau 2 tuần.

Chà, hay là mở phòng khám Lee Si-heon 2 tuần xem sao?

"A đúng rồi, mặc thử bộ đồ lần trước mua cho chưa?"

"Rồi, vừa lắm."

"Đừng có tiết kiệm mà cứ mặc đi. Em cằn nhằn nhiều quá nên ví tôi đầy tiền rồi đây này."

Không đùa đâu, tiền tiết kiệm sắp chạm ngưỡng 8 con số rồi.

Bam kiếm được gấp đôi tôi, nhưng lãi nợ và viện phí đúng là ác ôn thật.

"Chú mua quần áo cho chú và mua cái khác đi."

"Em bao nhiêu?"

"Nói gì thế."

Không thật đấy, chỉ cần nghĩ trong đầu là Wiki biết ngay và tìm cho, tôi thì cần cái gì chứ.

Gần đây tôi đang tìm hiểu loại thuốc mỡ trị bỏng của Hiệp hội có thêm ma thạch đắt tiền và thuốc nước.

'Nếu dùng Quyền Năng Trị Dũ thì sẹo sẽ biến mất thôi.'

Trước mắt, tôi đã tự đặt ra giới hạn là chỉ giúp đỡ cô ấy bằng số tiền kiếm được từ lao động chân tay khi sống cùng Bam.

- Lạch cạch.

Bữa sáng kết thúc, đến giờ Bam đi làm. Tắm xong đi ra, Bam đã rửa bát xong, cầm đồ chiến đấu và chuẩn bị đi ngay.

"Mặc quần áo nhanh lên."

"Hôm nay tôi không đi theo đâu?"

"Dạ?"

Tưởng tôi sẽ đi theo như mọi khi, mắt Bam mở to như quả hạt dẻ, ngơ ngác một lúc. A- cô ấy lắc đầu quầy quậy rồi hét lên như trút được gánh nặng.

"Tôi được chạy thoải mái rồi hả?"

"Thoải mái gì, chỉ định ra ngoài một hôm nay thôi."

"Đừng một ngày, vài ngày đi làm ơn."

"Ơ hay."

Tôi có việc phải gặp Thánh nữ Isabella của phía Giáo đoàn ôn hòa một chút.

Nghe nói họ sẽ sử dụng hài cốt của Thế Giới Thụ và đồng thời thực hiện các động thái tôn giáo chính thức.

"Vậy tôi đi trước đây."

"Không có tôi đừng có khóc đấy."

"Không đâu? Thấy nhẹ cả người ấy chứ?"

Bam đứng trước cửa lè lưỡi, tôi chỉ lặng lẽ cười đáp lại.

- Rầm!

Đóng cửa cái rầm. Bam chạy trốn vì sợ tôi đổi ý.

Lẽ ra trước khi đi phải ôm chặt và cưng nựng một cái chứ. Hơi bực và tiếc nuối trào dâng.

* * *

Nữ tu trùm khăn voan trắng, đôi mắt xanh sáng lên, lặng lẽ dí tắt đầu thuốc lá.

Đồng tử sáng ngời như ngọc sapphire và mái tóc như treo đầy những sợi chỉ vàng.

Isabella, Thánh nữ của Thế Giới Thụ Phồn Vinh đã chết, đồng thời là trụ cột dẫn dắt Giáo đoàn ôn hòa.

"Là Thánh nữ thật đấy à?"

"Ít nhất trong giáo lý không có câu nào cấm tham lam khoái lạc và chất gây nghiện cả."

Giống Thánh nữ sống buông thả nhất mà tôi từng biết.

Ngồi vào bàn ăn đã chuẩn bị sẵn, uống một ngụm nước, tôi liếc nhìn cô gái có màu hạt dẻ ngồi bên cạnh.

"A, xin chào... Ờ, Mộc Linh Vương?"

Azeline. Cô gái có màu tóc giống Bam và đôi mắt hiền lành rụt rè chào hỏi.

"Dễ thương đấy chứ?"

"Đừng có tán tỉnh Đại diện. Mà này, đã tiếp xúc tốt với người đó chưa?"

"Ừ. Thú thật hơi bất ngờ. Sống nghèo đến mức gãy cả lưng, thế giới này nhỏ thật đấy."

Ngay trước khi Thế Giới Thụ Phồn Vinh chết để cứu nhiều người khỏi vụ khủng bố của Cistus, bà ấy đã để lại cho chúng tôi nhiều lời nhờ vả.

Bam vừa là đại nghĩa danh phận cho sự phát triển của vương quốc, vừa là sự tồn tại đóng vai trò bàn đạp giữa con người và cây cối.

"Tức là..."

"Cây Dẻ Gai (Neodobamnamu), tức là thụ chủng của người đó. Để tiếp nhận thần vị và sức mạnh của Thế Giới Thụ, phải là thụ chủng có cùng ngôn ngữ của hoa. Cây nhận được lời tiên tri chỉ có một cây duy nhất trên thế giới."

Đứa trẻ mồ côi nghèo khó, được Thế Giới Thụ Oán Hận nhặt về nuôi, lại có tư chất trở thành thần.

"Nghe từ trước rồi nhưng đúng là như phim."

"Hoàn toàn là phim. Vốn dĩ anh cũng thế mà. Người đó thì..."

Chắc là ám chỉ Jung Si-woo.

Tôi châm chọc Isabella.

"Hai người tiến triển tốt chứ?"

"Hỏi han nhẹ nhàng về mối quan hệ vừa đánh nhau sống chết vài tuần trước cũng là một năng lực đấy."

"Công là công tư là tư, nghe chuyện tình yêu của người khác vui mà."

"... Người đó, gần đây cũng ít liên lạc."

Chà, cũng phải thôi. Đang bị dồn ép khá nhiều mà. Chắc giờ này đang huấn luyện hoặc làm chồng trước mặt Thế Giới Thụ Chính Nghĩa.

Isabella cũng có vẻ không quan tâm lắm đến chuyện yêu đương cho đến khi mọi việc kết thúc.

Có lẽ tôi sẽ khó nhìn thấy kết thúc của câu chuyện bên này.

"Dù sao thì, cô bảo cần công tác chuẩn bị."

"Vâng. Có vẻ nội bộ giáo đoàn lại xảy ra tranh chấp. Việc di chuyển hài cốt của Thế Giới Thụ mà chúng tôi đang giấu và vị trí của chúng tôi ngay bây giờ có vẻ khó khăn."

Tưởng chuyện đơn giản, nhưng có lẽ không xong trong một ngày được.

Azeline ngồi bên cạnh ghé khuôn mặt sóc chuột vào cầu xin.

"Giúp chúng tôi với."

Đương nhiên là tôi định thế rồi.

Chúng ta cùng hội cùng thuyền mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!