Tập 2

Chương 668: Trở Lại Ngai Vàng (5)

Chương 668: Trở Lại Ngai Vàng (5)

Chương 668: Trở Lại Ngai Vàng (5)

Rễ cây khổng lồ của con người xuyên thủng da thịt mỹ miều của người phụ nữ cao quý.

Piston bịt chặt nơi nhựa sống trào ra, điên cuồng khuấy đảo nơi quý giá của người phụ nữ.

- Phạch, phạch!

Cơ thể người phụ nữ run lên bần bật trên vòng eo đang khớp chặt.

“Ưt… hắt. A a….”

Người phụ nữ thông minh nhất thế giới mà làm vẻ mặt này thì có hơi vỡ mộng không nhỉ.

Phu nhân đang làm vẻ mặt tan chảy chỉ vì đàn ông.

“Anh… át…. Anh….”

Dạo này có vẻ tăng cân nên cảm giác nặng trĩu truyền đến tay đang đỡ mông.

Sờ sướng tay nên không sao.

- Bóp.

Bóp chặt hai bên mông. Nhào nặn như nhào bột rồi quan sát phản ứng.

Chị Hiền Giả bị tôi nhấc lên đóng cọc chỉ mải mê nếm trải hạ bộ của tôi, phơi bày cả vú cả lồn ôm lấy tôi làm nũng như cún con. Không có phản ứng gì với việc chơi đùa mông.

Nhưng cảm giác thì tuyệt vời.

Mông của người phụ nữ không hiểu lòng người là nhất.

“Thích… thích lắm. Anh.”

Ôm lấy vòng eo trắng như ngọc, tham lam ập tới nuốt trọn lưỡi.

Vòng eo va chạm liên tục chịu tác động của trọng lực nóng như bị bỏng, nhưng tôi và cô ấy không hề có ý định dừng lại, cứ thế lắc eo như thú vật.

Tiếp theo. Xuất tinh.

Đặt Alba không phản kháng lên ghế, ôm cả ghế vào lòng, rồi điên cuồng lắc eo.

- Phập, phập! Phập!

Bánh xe ghế chạm đất kêu lạch cạch trước sức mạnh thô bạo, tiếng rên rỉ của Alba vang vọng khắp phòng.

Gương mặt không biết phải làm sao trước niềm hạnh phúc.

Alba vội vã kéo đầu tôi trên chiếc ghế kêu cọt kẹt, lập tức tham lam đôi môi tôi.

Rồi vuốt ve đầu tôi, nở nụ cười đáng yêu.

“Alba….”

“Vâng, vâng…. Anh…. Bắn hết đi…. Nếu làm rơi ra ngoài em không tha đâu… hư ư ưt!”

Bên trong đầy ắp, để lại hạt giống.

- Phụt! Phụt!

Bắn hạt giống trắng xóa tứ tung vào trong âm đạo đang rung lên như xe nổ máy.

Những hạt giống đã xuất tinh òng ọc chảy vào tử cung đang định hình tròn trịa, tôi nắm lấy ghế ôm Alba, rồi ôm chặt lấy cô ấy đẫm mồ hôi.

“Alba.”

“…….”

Gọi thử nhưng không có câu trả lời.

Vẫn còn chìm trong dư âm sao.

Xoa bóp mông đợi một lúc, giọng nói của Alba mới lọt ra từ lỗ chuột.

“Anh…. Hộc…. Hộc. Thế nào…? Cơ thể em có ngon không?”

Không hiểu ý đồ dùng từ thô tục, nhưng ngon thì ngon thật.

Cơ thể ăn nhiều bánh kẹo nên mỗi lần va chạm eo lại thấy vị ngọt dâng lên.

Cái lồn mặn ngọt của mẹ Wiki….

Cái này hơi quá rồi.

“Ôm em đi… chặt vào.”

“Ừ.”

Alba ôm tôi hạnh phúc vùi mặt vào cổ tôi.

Lúc đầu gặp nhau ai trong hai bên dám tưởng tượng chúng tôi sẽ thế này chứ.

Bỗng nhiên thấy nực cười nên bật cười.

“Sao thế?”

“Chỉ là. Thấy kỳ diệu. Nghĩ đến việc người mình ôm là Hiền Giả….”

Mặc kệ, Alba với vẻ mặt hạnh phúc đưa môi mình chạm vào má tôi.

“Em không biết nữa. Có những điều ngay cả em cũng không thấy được. Em đã nghĩ sẽ không bao giờ gần gũi với ai nữa…. Không ngờ lại có mối quan hệ thế này với Vua.”

Đáp lại đôi môi hơi lạnh, ôm lấy cô ấy, Alba với ánh mắt quyến rũ vỗ nhẹ vào eo tôi.

“Dù vậy….”

Lau mồ hôi lấm tấm trên trán, cô ấy làm vẻ mặt như thích chết đi được.

“Bây giờ em thích anh.”

Bầu ngực trắng ngần.

Cái bụng hơi mềm.

Sở thích như trẻ con thích gấu bông.

Không biết tương lai thế nào nhưng nếu chỉ hỏi cảm xúc của tôi, tôi cũng vậy.

* * * * * * * * * *

Shiva với đôi chân ngắn chạy nhảy khắp hành lang rộng lớn ngã oạch xuống sàn.

“Bbi ya ác?!”

“Trời ạ, biết ngay mà.”

Nghĩ là nên để con gái ghi nhớ chút ít nên đưa đến lâu đài.

Lâu lắm mới có thời gian bên bố nên vui vẻ, chạy nhảy lung tung rồi ra nông nỗi này.

“Có sao không con gái?”

“Bbi i!”

Trán đập xuống thảm đỏ ửng lên. Nhưng với thể lực vô hạn của trẻ con, con bé bật dậy giơ ngón cái lên.

Tôi thấy tình trạng của Shiva liền thu hồi quyền năng chữa trị đã khắc sẵn trên tay.

‘Chỉ va chạm thôi. May quá.’

Cuộc hẹn thứ hai với nhóm Se-young.

Đừng bỏ mặc bọn trẻ.

Đặc biệt nếu có việc phải đi vắng thì trước đó hãy gieo thật nhiều ký ức hạnh phúc, các cô ấy đã dặn đi dặn lại nhiều lần.

“Thấy sao?”

Tôi hỏi Heukdan đang cung kính đứng bên cạnh.

“…Là con gái sư phụ sao?”

“Ừ.”

“Giống ạ.”

Giống ư.

“Nói thế hơi quá đáng với con gái ta đấy.”

“Tại sao?”

“Ưm…. Tức là. Shiva hơn ta nhiều mặt chứ. Hơn nữa ta đâu có dễ thương thế này.”

“Vậy sao.”

“Vậy đấy.”

Hai người đứng nhìn Shiva chạy nhảy khắp hành lang.

Chuyến du lịch hành lang của Shiva sắp kết thúc.

- Xào xạc.

Đúng lúc đó một chậu cây nhỏ có mầm cây bò ra hành lang phát hiện ra Shiva.

Sự xuất hiện của mầm cây tương tự khiến mầm cây nghiêng đầu. Shiva phản ứng.

“Bbi?”

- Chít?

Mầm cây kia là gì nữa đây.

“Là những đứa con của Thế Giới Thụ Trưởng Thành. Đứa bé đó là… Su-ho. Bé gái.”

“A…. Tức là, những đứa trẻ mà Mok-hwa cứ đăng lên quán cà phê internet?”

Su-ho và Ji-a… và ai nữa không nhớ, nhưng tóm lại là thông tin nằm ở một góc rất nhỏ trong kho lưu trữ ký ức.

- Chít! Chít!

“Bbi? Bbi i?”

Chẳng lẽ giao tiếp được sao.

Đang đứng nhìn mầm cây, Shiva quay ngoắt đầu lại nhìn tôi hét lên vui sướng.

“Bố ố~!”

“Ơ~ sao thế?”

“Bạn! Bạn của Shiva!”- Chít i ít~!

Trông có vẻ hớn hở.

Dù là tiếng bập bẹ tôi có thể hiểu được thì cũng chỉ có Shiva thôi.

Làm sao hiểu được tiếng của mầm cây này chứ.

Nhưng dáng vẻ Shiva ôm chặt chậu cây nhỏ như báu vật quá đỗi dễ thương, chắc tôi không chịu nổi mất.

Cứ thế chơi đùa một lúc lâu.

Đêm xuống, Shiva mệt lả ngủ say trong lòng tôi.

Cuối cùng tôi cũng có thể đối mặt một một với đệ tử nhỏ bé và quý giá.

“Dễ thương không?”

“Vâng. Đứa bé này thực sự… đã đánh nhau với em.”

Heukdan nhìn chằm chằm mặt Shiva lẩm bẩm vẻ không thực.

Lúc tấn công Yoram ngày xưa. Heukdan từng đối đầu với Shiva một lần và suýt mất mạng.

Giờ Heukdan cũng mạnh lên nên không dễ bị bắt nạt đâu, nhưng suy nghĩ của bản thân cô bé thế nào.

Tùy trường hợp mà có thể là vấn đề hơi khó chịu.

Dù sao cũng là đối thủ từng đánh nhau một lần.

‘Thế khó xử à?’

Đối thủ suýt đánh thua thực ra là con gái sư phụ?

Thậm chí còn mang đứa bé đó đến hỏi thấy thế nào. Tôi nghĩ dù ghét cũng phải nói là thích thôi.

“Ta nghe nói rồi. Dùng sức nên bị thế này.”

“Vâng.”

“…Là người mạnh mẽ giống sư phụ.”

Nhưng Heukdan không còn vương vấn cảm xúc vụn vặt, ngược lại còn thấy thích thú chọc vào má Shiva.

Tôi quan sát gương mặt Heukdan và thầm nghĩ.

‘Chó Jindo nhà mình nói nhiều hơn chút rồi à?’

Ít nói đến mức tưởng bị câm.

Sau sự kiện tháp lần trước tưởng nói nhiều hơn chút, không gặp một thời gian lại thế này.

Cuộc đối thoại trôi chảy không vấp váp gần như là lần đầu tiên.

Giờ nhìn lại hành động cũng điềm đạm hơn nhiều, ngày xưa cảm giác như cô bé bị bỏ rơi, giờ thì có thể gắn danh hiệu thục nữ rồi.

“Tu luyện thế nào?”

“Tiến bộ nhiều rồi ạ, em muốn được sư phụ kiểm tra một lần… không được đúng không ạ?”

“Đúng lúc ta định nói chuyện đó nên mới gọi con.”

Ngồi song song trên giường, chỉ đắp chăn ngang gối.

Vừa vuốt ve đầu Shiva ở giữa vừa tiếp tục câu chuyện.

“Ta sẽ đi vắng một thời gian, lần này chắc cũng để con lại.”

“…Vậy sao. Đành chịu thôi ạ.”

Vì là lựa chọn của sư phụ.

Heukdan lẩm bẩm vuốt ve Tầm Gửi đeo trên cổ tay.

Thứ như báu vật tôi để lại cho đứa trẻ này.

Làm thành dạng vòng tay đeo cho tiện, tôi đã bảo thế, có vẻ cô bé nhớ kỹ và đang dùng.

“Thay vào đó, sau khi trở về chúng ta sẽ đi tìm thứ con mong mỏi bấy lâu.”

“Thứ mong mỏi….”

“Flower. Phải trả thù cho bạn con chứ.”

Lời tôi nói khiến mắt Heukdan sáng rực.

Đồng tử vốn vô sắc ánh lên tia sáng, trên làn da trắng bệch ửng hồng.

“Thật… ạ? Em vẫn chưa…. Sưu tập đủ sticker sư phụ mà.”

“Chờ đợi ngoan ngoãn ta sẽ điền nốt các ô còn lại cho. Vậy là được chứ gì.”

“Hộc.”

Ban đầu tưởng chỉ là thí nghiệm bình thường.

Giờ mới biết thí nghiệm đó dính dáng đến nhiều thứ hơn tôi nghĩ.

─Khi thí nghiệm của Flower kết thúc, sẽ trở thành kẻ thù lớn. Có thể quá sức đấy. Lũ khốn đó đông hơn con nghĩ. Dù là Thế Giới Thụ hay Flower. Ta sẽ từ từ chỉ cho con cách đối phó.

Là hy vọng Su-mok-ui Wang để lại.

Ông ta chết nhưng ý chí vẫn được truyền lại.

Để cứu con gái bằng mọi giá, vô số thông tin được thu thập với tâm trạng tuyệt vọng.

Cùng với sức mạnh của ông ta, tôi được thừa hưởng rất nhiều thứ.

“Nên trước đó, cho đến khi ta về hãy nghe lời Hiền Giả.”

“Hiền Giả… là vị giống quý tộc đó ạ?”

“Ừ. Nếu không có Hiền Giả thì nghe theo Hongyeon. Nếu không có Hongyeon thì hành động cùng Tae-yang, Se-young, Byeol. Vạn nhất Shiva gặp nguy hiểm…. Chắc không có chuyện đó đâu nhưng ta giao cho con.”

“Em biết rồi sư phụ.”

Có thể bịa lý do để loại bỏ mầm mống. Nhưng sự phản đối của hậu thế không hề nhỏ.

‘Đâm sau lưng chứ gì.’

Cứ để làm đi.

Tạo ra tình huống không thể chối cãi. Thà giết chết mầm mống làm gương còn hơn.

Nếu loại bỏ kẻ đứng sau như thế,

Có thể đánh bại nhiều căn bệnh cố hữu có được khi chiếm cứ thế lực muộn màng. Và biến đổi thành thế lực hoàn toàn của tôi.

Heukdan nhìn tôi đang chìm trong suy tư, rồi như nhớ ra điều gì đó vỗ tay.

“A! Sư phụ.”

“Hử?”

Đưa tay vào trong áo lấy ra thứ gì đó, Heukdan

“Nghĩ lại thì cái này. Em làm để tặng thầy.”

“Cái gì đây?”

Lá bùa nhỏ.

Không có hiệu dụng, thuật thức cũng rất sơ sài nên gần như không có việc dùng đến bùa hộ mệnh.

Nhưng ma lực chứa trong bùa lại nhiều một cách dị thường.

Dù vậy cũng không đến mức dùng được, chỉ là đồ lưu niệm không hơn không kém như đồng xu nước ngoài.

“Giờ nghỉ không có việc gì làm…. Em làm cùng chị Guseul.”

“Với Guseul?”

“Vâng.”

Thắc mắc về lượng ma lực nhiều một cách vô lý trong bùa đã được giải đáp.

Trông cũng không có thuật thức nguy hiểm gì. Có vẻ làm với tấm lòng thực sự trong sáng….

“Cái này dùng hay không đây.”

“Vứt đi ạ…?”

“Không phải thế.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa nhún vai.

Dù sao cũng là đệ tử làm cho, sao mà không vui cho được.

Tôi quyết định giữ gìn cẩn thận.

* * * * * * * * * *

“…Gì thế sao lại vào?”

“Chỉ là, bảo đã nhận được cái này rồi.”

“A~ cái đó? Phư hi hi hi. Bé Đan của chúng ta nói rồi à?”

Bé Đan của chúng ta cơ đấy.

Là Heukdan của tôi.

Guseul đặt cuốn truyện tranh đang cầm bừa lên tủ đầu giường rồi ngồi dậy.

Tôi nắm vai Guseul đang định đứng dậy đẩy ngã xuống rồi ngồi bên cạnh.

“Gì, còn việc gì nữa?”

“Ngày kia tôi sẽ đi vắng.”

Lời nói thốt ra với ý định thăm dò.

Guseul ngơ ngác nhìn mặt tôi, rồi vỗ tay.

“A sắp đến lúc đi lấy Vương Quan rồi à?”

“Ừ.”

“Không đưa ai đi cùng sao?”

“Tạm thời định đi một mình. Cũng nguy hiểm…. Và phải bảo vệ nơi này nữa.”

“Bảo vệ ư? Gì cơ gì cơ. Tôi chưa nghe chuyện đó. Có ai tấn công à?”

Vẻ mặt thực sự không biết gì.

Nghĩ lại thì diễn xuất của Guseul khá đạt, và tôi có thể không nhìn thấu được.

‘Nhắc thẳng đến Engahero cũng là một cách.’

Nhưng suy nghĩ đó hơi tiếc.

Có thể xem phản ứng của Guseul, nhưng Engahero và Guseul được kết nối bằng phương tiện nào đó.

Không biết chừng, nên cần chú ý lời nói.

Cây không có hoa ngữ.

Guseul là cây đại diện trong số những cây bị Engahero chi phối.

“Đề phòng vạn nhất thôi.”

“Vạn nhất? Hơ, không ngờ bệ hạ tôn nghiêm của chúng ta lại suy nghĩ sâu xa thế.”

“Cô cũng bớt xem truyện tranh đi và làm việc đi chứ?”

“Gì, việc gì. Việc của tôi thì cũng chỉ là…….”

Kéo dài giọng, Guseul thốt ra tiếng chán nản.

“A a~ việc của tôi….”

Ừ việc của cô.

Guseul là người lớn lên làm onahole (đồ chơi tình dục) chuyên dụng cho Mộc Linh Vương từ khi sinh ra.

Guseul ngập ngừng một lúc lâu rồi lén lút cởi cúc áo sơ mi đang mặc.

“Phư hi hi. Nhưng mà, giờ tôi không cần thiết nữa đúng không? Anh cũng nhiều phụ nữ rồi. Ờ….”

“Trả treo?”

Đưa ngón tay vào đầu vú bị tụt vào trong (núm vú lõm) vạch một đường thẳng, ngoáy.

“Ưt. Đau…. Này, này!”

Không cảm thấy lắm nhưng cơ thể phản ứng vì kinh nghiệm bấy lâu.

Véo đúng chỗ lôi đầu vú ra, đầu vú của Guseul dựng đứng căng phồng lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!