Tập 2

Chương 762: Cùng Với Đệ Tử

Chương 762: Cùng Với Đệ Tử

Kapha.

Dù không thể hiểu nổi khiếu đặt tên của nhóc con, nhưng vì chủ nhân cái tên quá ưng ý nên tin đồn lan nhanh như gió.

Trong bữa tối, cô nàng bỗng đặt thìa xuống và lao vào Shiva, làm vẻ mặt như sắp chết vì nổi mề đay nếu không giới thiệu tên tuổi-

“Tôi là Kapha!”

“Kkapha?”

“Đúng vậy. Kapha. Cả hai chúng ta đều có tên do Si-heon đặt. Shiva!”

“Kkapha?”

“Shiva!”

“Bbi-hi, Kkapha!”

“Shiva!”

Hai người bắt đầu gọi tên nhau như hai con gấu trúc đỏ phồng người lên, khiến nhà ăn bỗng chốc biến thành biển cười.

“Lần này được đấy chứ?”

“Em cũng muốn có tên mới do Si-heon đặt ngoài Mary.”

Thế Giới Thụ Nhẫn Nại, người chưa bao giờ đánh giá cao tôi, và Mary nhỏ nhắn dễ thương cũng không tiếc lời khen ngợi.

Tôi chỉ biết cười trừ và bỏ thức ăn vào miệng, không tìm được cách nào ngăn cản sự tự tin đang ngày càng phổng mũi của In-ja.

Bữa ăn kết thúc, sau khi xử lý chút công việc thì trời đã về khuya.

Vừa qua nửa đêm. Tiếng trằn trọc bên cạnh nhiều hơn thường lệ khiến tôi từ bỏ giấc ngủ và mở mắt.

“Heukdan à.”

“Vâng.”

“Không ngủ được à?”

“…Vâng. Xin lỗi Sư phụ.”

- Soạt.

Ánh mắt tôi tự nhiên chạm với Heukdan đang nghiêng người nhỏ nhắn.

Không rũ bỏ được căng thẳng nên vai em cứng đờ, trên mặt hiện lên muôn vàn cảm xúc.

Đã ngủ chung vài tháng rồi nên chắc chắn không phải em ấy đang nhìn sắc mặt tôi đâu.

“Vì lo lắng sao? Hay có vấn đề gì? Nếu không phải thế thì…. Vì háo hức?”

Tôi quan sát biểu cảm của Heukdan và đặt từng câu hỏi, đến cuối cùng cô đệ tử của tôi mới khẽ gật đầu.

“Em đã chờ đợi rất lâu.”

Đây là cơ hội tìm hiểu sự thật về viện nghiên cứu đã giam cầm em hơn mười năm, và tung tích người bạn đã giúp Heukdan chịu đựng những thí nghiệm khổ sở.

Nghĩ đến việc em trở thành đệ tử của tôi là để trả thù, thì ngày mai là ngày vô cùng quan trọng với Heukdan.

“Nói câu này hơi kỳ nhưng có thể sẽ chẳng thu được gì đâu.”

“Em biết. Nhưng vẫn có cơ hội để thử mà.”

Cũng không phải là chuyến đi vô căn cứ.

Kết quả của việc tiếp tục điều tra bên ngoài và mua thông tin, tôi đã tìm ra vị trí của cơ quan có liên quan đến Heukdan.

“Cũng nguy hiểm nữa.”

“Em là đệ tử của Sư phụ mà.”

Heukdan nói một câu đáng khen trước sự lo lắng của tôi và cười tít mắt dễ thương.

Chuyện khác không biết chứ nguy hiểm là thật. Không phải sự nguy hiểm của bản thân phòng thí nghiệm, mà là có không ít tổ chức quan tâm đến thí nghiệm của Flower. Có thể sẽ xảy ra giao tranh ác liệt như trận hỗn chiến ở thủ đô Trung Quốc lần trước.

‘Mà này.’

Là đệ tử của tôi nên không sao ư.

Dáng vẻ tự tin khẳng định điều đó đáng yêu chết đi được.

Heukdan ban đầu chẳng nói nửa lời, từ bao giờ đã trở nên tươi sáng thế này.

“Khác hẳn ngày xưa nhỉ.”

“A. Ư. Cái đó. Đừng nói nữa ạ….”

“Không được. Nghĩ mà xem. Cơm ta đưa cho cũng nhổ hết, hở ra là bỏ nhà đi.”

Mặt mũi thì lem luốc đen nhẻm, toàn thân bầm tím xanh lè như quả lê chín nẫu, màu cũng chẳng phai đi được.

“Muốn nói chuyện cũng không trả lời. Định làm gì cùng nhau thì sợ hãi trước đã.”

“Ư, ư.”

Kể lể chuyện quá khứ một tràng. Heukdan không giấu được vẻ khó chịu.

Vì xấu hổ nên mặt đỏ bừng, cứ rúc đầu vào trong chăn.

“Dù vậy.”

“…?”

“Nhìn thế này đúng là tiên nữ.”

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu Heukdan chỉ lộ ra đôi mắt và đỉnh đầu.

“Ai mà biết làn da đen nhẻm kia lại biến thành trắng ngần như ngọc thế này.”

Trong số các chủng tộc có sắc tố khác nhau, em là người có làn da trong trẻo sạch sẽ nhất trong số những người phương Đông tôi từng gặp.

Màu sắc đẹp nhất mà người da trắng có thể sở hữu, và màu sắc đẹp nhất mà người phương Đông có, bản chất khác nhau.

Tuy có sự khác biệt với Alba, mỹ nhân gốc Bắc Âu,

“Mái tóc bẩn thỉu chỉ cần chạm nước là chảy ra nước cống, ai ngờ lại là màu đen bắt sáng tốt thế này.”

Heukdan với đủ loại biểu cảm thay đổi từng giây, chớp mắt liên tục và đảo con ngươi bận rộn.

“Lễ phép thì khỏi phải bàn. Không cần dạy cũng nghe lời răm rắp, hiểu tại sao ngày xưa các nho sĩ lại thích đức tính khiêm nhường rồi.”

Mong em hiểu rằng những lời từ miệng tôi tuyệt đối không phải lời nịnh nọt.

“Ư….”

“Ta không phải là người đánh giá cao bất kỳ ai đâu. Có lý do để trân trọng em đấy. Hả? Yêu đệ tử của ta lắm!”

“A! A a a! Em biết rồi ạ!”

Heukdan hoảng hốt xua tay rối rít.

“Biết rồi nên…. Dạ?”

Giọng nói đáng khen của cô đệ tử nhỏ bé thì thầm.

“Nên là dừng lại đi…. Em cũng trân trọng Sư phụ mà…. Dừng lại đi ạ.”

Chà.

Sự khiêm tốn mà người khác không có!

Những cô gái khác dù có khen thế nào thì phần lớn cũng coi là đương nhiên và kiêu ngạo.

Thực tế họ giỏi giang nên không nói làm gì, nhưng phản ứng xấu hổ của Heukdan thực sự mới mẻ với tôi.

Không được rồi.

Tôi dang tay hét lên với Heukdan.

“Phù, ôm cái nào. Ta sống nhờ em đấy.”

“Bây, bây giờ ạ…?”

Heukdan bối rối.

“Ờ, ừm. Ư ưng.”

Thấy tôi im lặng. Em ấy lo lắng không biết làm sao.

“Sư phụ….”

Giằng co một hồi lâu.

Nhận ra tôi không có ý định nhượng bộ, Heukdan đưa ngón út lên môi, quay lưng lại và rón rén thu hẹp khoảng cách.

- Soạt.

Không ôm hẳn nhưng lọt vào lòng rất lịch sự.

Rụt rè chỉ chạm nhẹ lưng và vai-

Dáng vẻ ngập ngừng không biết có được không của Heukdan thoáng hiện lên hình ảnh của một đứa trẻ không được yêu thương.

“Lưng lạnh nhỉ.”

“Hôm nay… thân nhiệt có vẻ hơi thấp.”

Giọng Heukdan lí nhí như chui xuống lỗ.

Tôi đặt tay lên vai Heukdan ôm lấy cổ, áp mặt vào sau đầu em.

Tay kia ôm nhẹ, Heukdan hoàn toàn nằm trong lòng tôi thở dốc.

Căng thẳng sao.

Nhát thế này sau này làm sao lấy chồng.

‘Heukdan lấy chồng?’

Tự nhiên nghĩ đến thấy hơi khó chịu.

Chồng, không…. Bạn trai cũng cấm.

Muốn hẹn hò với Heukdan xinh đẹp thế này thì ít nhất phải giác ngộ việc bị tôi chặt đầu.

Cánh tay ôm Heukdan siết chặt hơn.

“Mát thật.”

“Em cũng thấy ấm.”

Tội lỗi gây ra thì nhiều nhưng nếu tham lam hơn nữa ở đây, tôi muốn trở thành người bảo hộ đáng tin cậy nhất của nhóc này.

Đang cố gắng trao hết tấm lòng thì đột nhiên bàn tay Heukdan đặt lên tay tôi.

Cảm giác chia sẻ thân nhiệt. Tiếng tim đập yếu ớt của sinh mệnh nhỏ bé.

Có vẻ tôi cũng hiểu được phần nào tâm trạng của Guseul, người tự nhận là mẹ của Heukdan.

“Vẫn chưa ngủ được à?”

“Vâng.”

“Hay là cùng thức đêm nhé.”

Cái đầu của Heukdan trước mắt tôi khẽ gật.

* * *

“Nghe cho kỹ. Người lạ gọi không được đi theo đâu đấy?”

“Thật là… chị.”

“Kem chống nắng ma lực mang chưa? Lương khô?”

“Không có mấy cái đó cũng không sao mà.”

Bạn có biết vẻ mặt của người mẹ sai con đi mua đồ không?

Tôi nghĩ tôi biết.

Trước khi xuất phát, Guseul gọi Heukdan lại, vội vàng lấy kem chống nắng ra thoa lên tay em.

Lo lắng quá mức nên mặt mày tái mét. Dù Heukdan có thuyết phục thế nào cũng giả vờ không hiểu.

“Không được! Em có biết da dẻ quan trọng thế nào với con gái không? Cứ thế này là gặp phải đàn ông như Si-heon đấy?”

“Ư ư. Chị thật là….”

Thực lực cỡ Heukdan thì dù có phơi nắng bao nhiêu cũng vẫn ổn thôi.

Tưởng là làm quá, nhưng theo lời Guseul thì không phải.

Làn da hoàn hảo như Heukdan phải coi là quốc bảo.

Thực tế Guseul từng hét toáng lên khi chỉ có dấu vân tay của tôi dính lên da Heukdan.

Bảo là con gái yêu bị dính Si-heon rồi.

Nước mắt tôi rơi vì sự đối xử bất hạnh này.

“Đã bảo là làm quá rồi mà.”

“Mày đừng có chạm vào Heukdan của tao. Hiểu chưa? Khi về mà có một vết xước nào là tao giết đấy. Nào, Dan-i của chúng ta. Chị sẽ chuẩn bị cả đồ ngọt nữa. Chị nói thẳng nhé, tuyệt đối không được nhường cho Si-heon? Đói thì ăn trước đi,”

“Còn tôi?”

“Mày thì chết đói đi.”

Đối xử hơi bị tệ quá không.

Vì đã gây ra chuyện nên tôi không nói gì, Guseul lại nhìn tôi cảnh cáo.

“Tuyệt đối đừng đụng vào con bé. Lần này mà còn thế nữa là không bênh được đâu.”

“Cô có bao giờ bênh vực tôi lần nào chưa? Mới cách đây không lâu….”

“Không phải cái đó…. Heukdan là trẻ con mà.”

Bản thân cô ấy cũng nghĩ thế sao.

Guseul nhăn mũi, trề môi thành hình chữ bát (ㅅ).

Rồi nói với giọng chỉ mình tôi nghe thấy.

“Nếu tích tụ, thì về rồi xả.”

“Đừng bảo là ý đó nhé? Tôi điên hay sao mà đụng vào đệ tử của mình?”

“Thằng đụng cả vào sư phụ thì nói gì.”

Oan uổng quá.

Đụng vào sư phụ là đúng, nhưng lời Guseul nói cứ như khẳng định tôi là thằng sẽ đụng cả vào đệ tử vậy.

“Nếu mọi thứ đều theo ý cô, thì phụ nữ đã chẳng tăng lên thế kia.”

“Nói đúng đấy.”

“Lời đáng ăn đòn? Ưng ưt!?”

Nắm đấm bay với tốc độ ánh sáng. Đầu Guseul bẹp dí.

Guseul với cục u to tướng trên đỉnh đầu rưng rưng nước mắt ôm chặt lấy Heukdan.

“Dù sao con bé cũng không được.”

“…Biết rồi. Heukdan à, đi thôi.”

Đây là việc Heukdan đã chờ đợi rất lâu.

Nghe tôi gọi, Heukdan cẩn thận nắm lấy tay Guseul và đẩy ra.

“Chị, xin lỗi nhé. Em đi trước đây. Với lại Sư phụ… không phải người xấu thế đâu.”

“Không! Là người cực kỳ xấu!”

Heukdan nắm chặt tay Guseul và cười gượng gạo.

“Không sao đâu ạ.”

Khuôn mặt Guseul méo xệch vì đau khổ.

Cô nàng đấm thùm thụp xuống đất và gào khóc với tâm trạng của người mẹ chứng kiến cảnh chia ly.

“Không được…. Không được!”

- Cộp, cộp.

Tiếng bước chân vang lên không khoan nhượng, Heukdan nhìn lại phía sau vẻ thương cảm rồi giơ bàn tay trắng trẻo lên vẫy nhẹ.

“Chị. Em sẽ về sớm thôi.”

“…!”

Đóng phim truyền hình đấy à.

Heukdan bám theo sau tôi nửa bước, khuôn mặt quyết tâm siết chặt hành lý.

Đi vào con đường tắt của vương quốc, không để lộ mặt cho bất kỳ thần dân nào thấy.

Đương nhiên cũng đã chuẩn bị tạo tác để che giấu danh tính.

Trang phục không phải Hắc Long Bào mà là áo choàng dày.

Tuy không đủ ấm để chắn gió lạnh mùa thu, nhưng cái lạnh tự nhiên vốn chẳng ảnh hưởng gì đến Hunter.

“Mang cái đó chưa?”

“Dạ?”

“Cái ta đưa ấy.”

[Tầm Gửi] mà Sư phụ đã tặng cho tôi.

Đến đời tôi đã hoàn thiện nó, và tôi tặng cho Heukdan trang bị chứa đựng toàn bộ sức mạnh được cô đọng.

“A, đợi chút ạ.”

Heukdan cẩn thận xắn tay áo lên. Khoe chiếc vòng tay đeo trên cổ tay.

“Lúc nào em cũng đeo trên người. Thế này.”

“Thế à? Giữ cho kỹ vào.”

Không biết khi nào phải dùng đến, và quan trọng hơn chủ thể của sự trả thù là Heukdan.

Đã tự mình giác ngộ và chuẩn bị một mình. Phải trực tiếp nhìn thấy máu chứ.

Thế giới đã trở thành nơi mà quyền lực và sức mạnh là quan trọng nhất để sống sót.

Nhân cơ hội này, tôi định dẫn dắt sự trưởng thành của Heukdan theo bất kỳ hướng nào.

“Cũng nên nói chuyện chút đi.”

Tất nhiên với tư cách là quan hệ sư đồ, chúng tôi cũng cần tiến thêm một bước.

“Dạ?”

“Chuyện của em. Chính xác là, ký ức khi vào phòng thí nghiệm ấy.”

Phải biết rõ đối tượng trả thù.

Hiểu ý tôi, Heukdan cẩn thận nắm tay lại, bộc lộ sự phẫn nộ của mình.

“…Em hiểu rồi. Sư phụ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!