Tập 2

Chương 484: Bảy Tòa Tháp Của Vua (4)

Chương 484: Bảy Tòa Tháp Của Vua (4)

Chương 484: Bảy Tòa Tháp Của Vua (4)

Bên trong chiếc máy bay đang bay êm ả về phía hầm ngục.

Giữa Byeol và ‘Thợ Săn’ đang ngủ say, Se-young khoanh tay tận hưởng thời gian thư thả.

“ Cô không ngủ sao? Đã 4 giờ sáng rồi đấy. ”

Trước câu hỏi của Baek-yang, Se-young trả lời hờ hững.

‘Biết mà.’

Việc tôi không ngủ là do chứng rối loạn giấc ngủ đã mắc phải từ lâu.

Se-young nhắm mắt giả vờ ngủ.

Chứng mất ngủ. Sống trong thế giới ngầm và thường xuyên hoạt động vào ban đêm nên mắc phải căn bệnh này. Cái tên ‘Quạ’ (Crow) cũng có phần liên quan đến điểm này.

Se-young trằn trọc quay đầu nhìn khuôn mặt của Byeol. Khuôn mặt ngây thơ và hồn nhiên của cô ấy sau 3 năm vẫn khá dễ thương.

"…A. A a."

Byeol giật mình run rẩy.

“ Đang gặp ác mộng sao? ”

‘Chắc thế? Nó cũng cùng cảnh ngộ với tôi mà. Chắc cũng hay mơ giống tôi.’

“ …Thật đáng thương. ”

Se-young mỉm cười trước sự đồng cảm chân thành của Baek-yang.

Là tinh linh nên cô ấy tốt bụng một cách không cần thiết. Ngay từ lần đầu gặp gỡ đã như vậy rồi.

"Rừng… sao lại ăn mạng…. Còn không thèm gank…. Con khốn này…."

Tiếng nói mớ tiếp theo của Byeol.

Se-young và Baek-yang đang trò chuyện ấm áp bỗng đồng loạt câm nín.

“ …Là ác mộng, nhỉ? ”

‘Chắc là ác mộng rồi. Ít nhất là với con nhỏ đó.’

Cái đồ phá hoại cảm xúc này.

Không hổ danh là game thủ, trong mơ cũng ngồi chơi game. Trò chơi đó tên là gì nhỉ, LOT? League of Tree?

Se-young không rành về game lắm.

‘Dù sao thì….’

Thật may là không phải mơ đi mơ lại ngày hôm đó.

Bàn tay Se-young vươn ra chạm vào trán Byeol.

Mái tóc vàng óng ánh huyền bí.

Trên khuôn mặt Se-young phản chiếu qua cửa sổ, nở một nụ cười không thành tiếng.

“ Hai người rất quan tâm đến nhau nhỉ. ”

‘Đương nhiên rồi. Nếu Si-heon là một nửa của tôi… thì Shiva và bọn họ là một nửa còn lại của tôi.’

“ Mối quan hệ đó, thật đáng ghen tị. Liệu tôi có thể trở nên như vậy không? ”

‘Chắc là được? Còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?’

“ Tất nhiên rồi. ”

Thực ra Lee Se-young đã từng một mình đột phá Tháp Thời Gian một lần.

Trước khi Quạ được thành lập, cô đã rời đi mà không nói với ai, và thực tế Lee Se-young đã vài lần bị dồn đến bờ vực cái chết.

Tầng 4.

Nơi Se-young gặp Baek-yang khi đang cố gắng vượt qua các tầng.

Rơi vào bẫy, nhưng lại tìm thấy một mầm cây nhỏ bé ở đó.

“ Đó là nơi ma vật sinh sôi…. Và tôi, một tinh linh, đã được sinh ra. Cuộc gặp gỡ giữa cô và tôi có lẽ là định mệnh. ”

‘Định mệnh… chắc là vậy. Lúc đó cô kỳ lạ lắm.’

Thông thường tinh linh xuất hiện trong hầm ngục không có lý trí và chỉ lặp lại các hành động phá hoại.

Nhưng Baek-yang thì đặc biệt. Chỉ giữ nguyên vị trí đó, nằm im dưới dạng mầm cây như đang chờ đợi ai đó.

‘Kiếp trước à.’

Kiếp trước của Thế Giới Thụ trong quá khứ.

Baek-yang không tiết lộ tất cả về bản thân mình.

Điều duy nhất Lee Se-young chắc chắn là Baek-yang sở hữu năng lực vô cùng bí ẩn.

“ Vẫn còn yếu lắm. Phải mài giũa thêm. Để lấy lại sức mạnh ngày xưa. ”

‘Ngày xưa?’

“ Vì sức mạnh càng sử dụng sẽ càng mạnh lên mà. ”

Se-young và Baek-yang được kết nối sâu sắc và chắc chắn hơn cả những tinh linh thông thường.

Nếu không làm vậy thì Se-young không thể sử dụng sức mạnh của Baek-yang.

“ Bây giờ chỉ có thể… bẻ cong hoặc giữ lại thời gian trôi qua trong vài giây là hết mức. Dù vậy so với thời còn là cái xác thì đã hơn…. ”

Thỉnh thoảng Baek-yang nói những chuyện khó hiểu, nhưng Se-young đã được hưởng lợi rất nhiều từ cô ấy.

Việc Se-young thành lập Quạ và thăng tiến như diều gặp gió, cũng như quyền lực mà Lee Se-young đang nắm giữ hiện tại. Tất cả.

Số lần thoát chết nhờ Baek-yang đã lên đến con số hàng chục.

‘Rồi rồi. Cô giỏi lắm. Lần này cũng nhờ cô đấy.’

“ Tất nhiên rồi. ”

‘…Cảm ơn.’

“ Tôi cũng vậy. ”

Cảm ơn vì cái gì chứ.

Đang suy nghĩ, Se-young vô tình quay đầu nhìn thấy khuôn mặt dễ thương của ‘Thợ Săn’ và quên béng mất suy nghĩ.

‘Nhỏ này cũng dễ thương thật.’

‘Thợ Săn’ ngực siêu to, trong mắt Se-young cũng siêu dễ thương.

* * *

Buổi sáng ngay trước khi công lược tháp.

Đang chuẩn bị đồ đạc để đi sớm thì Guseul đang đi làm ghé đầu vào phòng tôi dòm ngó.

"Hai người là đủ rồi chứ?"

"Ừ."

Khi công lược hầm ngục thì càng đông người càng tốt, nhưng đó là chuyện khi thiếu hụt lực chiến.

Trường hợp của tôi thì đi một mình hoặc lập nhóm nhỏ sẽ tốt hơn.

"Hơn nữa đối tượng của thử thách chính là tôi mà."

"Còn Heukdan?"

"Con bé bây giờ không được nghỉ tu luyện. Dù tôi đang chịu thử thách thì cũng phải chỉ dạy tư thế và cách nắm bắt ma khí."

Kinh nghiệm khổng lồ có thể nhận được từ tháp là không thể xem thường.

Trường hợp của Heukdan có tiềm năng vô hạn, dù công lược có chậm trễ đôi chút thì lần này cũng cần phải đi cùng.

"Tôi thì mạnh nên không sao…. Nhưng tôi mến Heukdan rồi. Không phải là không gặp lại được nữa chứ?"

"Nếu Heukdan chết…."

Khựng lại. Tôi dừng tay đang gói đồ và ngước nhìn Guseul.

Trong phim hay truyện tranh thường có câu nói rất phổ biến.

Nếu chết, thì tiềm năng của kẻ đó chỉ đến thế thôi.

Đẩy vào chỗ chết mà cũng nói được câu đó sao.

"Không đâu, thôi được rồi."

"Gì vậy, sao lại làm người ta bất an thế."

Nhưng sự thật là lần nào cũng lôi kéo Heukdan vào việc nguy hiểm.

Dù là lựa chọn của Heukdan, nhưng vì con bé quá nghe lời nên cảm giác tội lỗi cứ trào lên.

"Dù tôi bảo vệ Heukdan, hay Heukdan bảo vệ tôi…. Cũng phải cố hết sức thôi."

"Heukdan bảo vệ cậu?"

"Cũng có thể lắm chứ. Vì là thử thách mà."

Giống như khi sư phụ bị Tầm Gửi đánh bại, tôi đã phá vỡ Luyện Ngục bằng cách nào đó vậy.

Không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Phải thắt chặt tinh thần thôi.

- Soạt.

Kéo khóa ba lô lên, tôi thả lỏng vai. Bên hông đeo thanh kiếm làm từ Tầm Gửi đó.

- Cộp, cộp.

Tiếng bước chân vang lên dễ thương.

Như bước đi trên mặt nước bằng đệm thịt trắng, Heukdan bước đi nhẹ nhàng, bước ra từ hành lang và chạm mắt tôi.

Tôi mỉm cười với Heukdan.

"Giờ thành thói quen rồi nhỉ."

Việc triệt tiêu khí tức trong bước đi. Bảo phải chú ý, ban đầu còn mắc lỗi liên tục nhưng giờ thì làm khá tốt.

Nếu tai tôi nghe thấy như tiếng sói, thì ở bên ngoài có thể coi là không có tiếng động.

"Sẵn sàng rồi ạ, chú."

"Heukdan của chúng ta ổn chứ?"

Trong thời gian qua, giờ Heukdan cũng có thể giao tiếp với người khác.

"Vâng."

"Nếu nguy hiểm, bỏ mặc tên kia chạy cũng được."

"?"

Tất nhiên là vẫn chưa tiếp nhận được những câu đùa ngoại trừ mấy câu đùa ông chú (dad jokes).

Heukdan với dấu chấm hỏi trên mặt, toát mồ hôi hột đáp lại.

"B, bỏ mặc, là không được chứ ạ?"

"Đùa thôi."

"A…."

Phải nói thế này mới hiểu.

Tôi hất cằm bảo Heukdan lại đây. Heukdan rụt rè đứng trước mặt tôi, đứng nghiêm trong tư thế chú ý.

"Đâu xem nào."

Tôi đưa tay kiểm tra những cơ bắp như chân của Heukdan và các vật dụng cá nhân.

Những thứ có thể gây cản trở chuyển động thì lấy ra bỏ vào túi của Heukdan.

- Bộp.

‘Cơ bắp cũng phát triển đủ rồi.’

Đan điền cũng trở nên vững chắc nhờ được mát-xa ma lực lâu dài.

Khác với tôi, nền tảng rất tốt nên việc điều khiển ma khí sẽ nhanh thôi.

"Làm chăm chỉ lắm."

"Vâng."

Nghe tôi nói, Heukdan nắm chặt hai tay. Thấy rõ vẻ phấn khích vì được khen, trông thật dễ thương.

"Nhưng mà, còn xa lắm."

Không phải cứ khơi dậy ma khí rồi bao bọc quanh người là xong.

Quan trọng là tài năng vận dụng ma khí đã khơi dậy. Việc nắm bắt cảm giác là ưu tiên hàng đầu.

Nếu không thì giống như tôi 3 năm trước, phải nhờ sự giúp đỡ của tinh linh mới có thể kết hợp ma khí với ma lực.

‘Cũng không thể để Heukdan dùng tinh linh được.’

Sự tương thích với tinh linh rất hiếm. Tôi có được nhờ sức mạnh của Vua nhưng Heukdan thì không.

Cái này để sau kiểm tra xem sao.

"Xuất phát thôi."

Tôi vội vàng di chuyển cơ thể.

"Cơm thì sao?"

"Vừa đi vừa ăn."

"Có lý do gì mà vội vàng thế?"

Những người phụ nữ từng chia tay một lần đã bắt đầu hành động.

Do đặc tính của tháp không thể xác nhận an toàn, nên khó mà làm ngơ được.

Ít nhất thì vào sớm để tăng khả năng gặp gỡ cũng tốt hơn.

"Hừm, vậy sao?"

Nghe tình hình, Guseul nhún vai rồi tiến lại gần tôi.

"Thế dục vọng thì sao?"

Vấn đề vẫn chưa chắc chắn.

Guseul khẽ vẫy tay, làm động tác handjob, tôi nhẹ nhàng đẩy tay cô ấy ra.

"Bây giờ thì ổn."

Guseul mở to mắt ngạc nhiên như thể chuyện lạ.

Cô ấy trả lời và đẩy nhẹ vào ngực tôi.

"Ngầu đấy."

* * *

Heukdan nghĩ rằng mình cũng đã quen dần với việc được huấn luyện.

"Đại khái chừng này là được."

Đang tiến bộ đều đặn.

Kiếm thuật cũng đã thấy thú vị phần nào.

Heukdan nắm chặt thanh kiếm lớn đến ngực mình bằng hai tay. Nhìn sang người thầy bên cạnh.

Hôm nay trang phục của sư phụ hơi khác.

‘…Hắc Long.’

Sư phụ khoác chiếc Hắc Long Bào có hình con rồng lớn đang trườn, thắt lưng buộc bằng dây đỏ.

Mặc bộ đồ đó có nghĩa là….

"Sao?"

Cảm nhận được ánh nhìn, sư phụ hỏi, Heukdan vội quay đầu đi.

"…Không có gì ạ."

Heukdan biết.

Khi sư phụ mặc bộ đồ đó thì nghiêm túc, dứt khoát và đáng sợ hơn bình thường.

Như thể người chú hay đùa nghịch bỗng thể hiện dáng vẻ hiếm thấy trong đám tang.

Heukdan cảm nhận được sự khác biệt về bầu không khí đó.

"Tò mò à?"

"…Dạ?"

"Bộ đồ này. Cứ nhìn mãi."

"Một chút, ạ."

Bàn tay sư phụ vỗ nhẹ lên đầu.

Heukdan cảm thấy hơi nhột.

"Sư phụ đã truyền lại cho ta. Tức là… với Heukdan thì người đó sẽ là Sư tổ."

Nói giọng hiền từ nhưng biểu cảm lại lạnh lùng.

Lúc này biểu cảm của người cũng rất ít thay đổi.

Chính vì thế mà áp lực và khí chất mang lại…. Nói thật là đáng sợ.

"Nếu nhóc cũng có ý định tiếp bước ta mãi. Thì một ngày nào đó sẽ được mặc thôi."

"…."

Dù nói những lời như vậy, nhưng tại sao đôi mắt lại hơi trống rỗng.

"Đi thôi. Ta đã tìm ra lối vào chưa được phát hiện, đi đường đó là được."

Heukdan đi theo sư phụ tìm đến nơi làm nền móng của tháp.

Xung quanh tháp được bao bọc bởi những ngọn núi khổng lồ, khu vực gần đó ma vật liên tục xuất hiện khiến không thể phong tỏa lối vào hầm ngục.

Do đó Tháp của Vua không thể xây dựng công trình và tạo ra hệ thống như các hầm ngục hiện có.

Hiệp hội Hunter đã xây dựng tường thành và quản lý dọc theo ngoại vi khu vực chịu ảnh hưởng của tháp. Nhưng khu vực rộng lớn thì ắt sẽ có kẽ hở.

Lee Si-heon và Heukdan xâm nhập vào tháp qua kẽ hở đó.

Vừa đi vừa gạt bỏ những thứ bị che khuất bởi nhiều cấu trúc, chẳng bao lâu sau đã thấy khe hở của một hang động hẹp.

Chuẩn bị tâm lý. Xong.

Heukdan ngước lên nhìn sư phụ của mình.

Khuôn mặt không cảm thấy chút căng thẳng nào. Nói thật là khó đoán biết nội tâm.

Sư phụ nói khó biết cảm xúc của em, nhưng ở lập trường này thì ngược lại.

Lúc nào cũng buông mấy câu đùa ông chú nhưng mặt thì cứng đờ. Khiến người ta tự hỏi rốt cuộc là muốn làm gì.

"Đi thôi."

"…Vâng."

Khe hở hang động, Lee Si-heon bước vào vết nứt không gian và biến mất trước mắt Heukdan.

‘!’

Nghe nói thì biết rồi, nhưng vẫn ngạc nhiên.

Chiều không gian bị chia cắt ư.

Sống như một vật thí nghiệm và trải qua đủ loại hiện tượng kỳ lạ, Heukdan cũng khó hiểu tình huống này.

Heukdan bước chân về phía trước. Không gian trước mắt mờ đi một chút, rồi cô bé bước vào bên trong một hang động lớn.

- Cộp!

Heukdan nhẹ nhàng đặt chân đứng cạnh sư phụ.

Trong mắt Heukdan lúc đó, hình ảnh của Lee Si-heon lọt vào tầm mắt.

"…?"

- U u u u u u!

Đột nhiên xung quanh bắt đầu rung chuyển. Tường và sàn tháp rung lắc dữ dội một hồi, rồi cơn chấn động dần lắng xuống.

Sư phụ vẫn đứng yên.

Đang suy nghĩ gì đây. Đợi một lúc nhưng sư phụ vẫn không hề cử động.

"Chú…?"

Không thể chịu được nữa bèn hỏi, nhưng không có câu trả lời.

Heukdan bước một bước đứng trước mặt sư phụ. Và rồi Heukdan có thể nhìn thấy khuôn mặt của người.

- Bụp.

Khí thế thay đổi.

Vua…. Cái khí sắc nặng nề và đáng ngại đó được trút bỏ một lớp.

Một bầu không khí quá đỗi quen thuộc với Heukdan tỏa ra.

‘Ma khí.’

Heukdan phán đoán rằng bầu không khí đó giống hệt cảm giác khi cô bé điều khiển ma khí.

Vương miện gai (Gai Quán) thoáng hiện trên đầu Lee Si-heon rồi tan biến như thấm vào tầng trên.

Trên cơ thể còn lại của sư phụ.

Một nửa sức mạnh đã giấu kín bấy lâu nay,

- Ộc.

Ma lực đen trào dâng bành trướng, rồi lắc lư như ngọn bút vẽ nên cảnh quan.

Môi trường xung quanh thay đổi.

Khí phách trào dâng từ sau lưng khiến tầm mắt Heukdan nhuộm trắng xóa.

Và bức tranh thủy mặc hiện lên.

"……."

Sức mạnh của Thiên Ma.

Mí mắt người đang nhắm hờ bỗng mở lên.

"Ch, chú?"

Heukdan ngạc nhiên hỏi.

Lee Si-heon chớp mắt khô khốc.

"…Là Heukdan à."

"Vâng."

Người vuốt ve cánh tay vài lần như thể hơi lạ lẫm.

Sau đó sư phụ của Heukdan nói.

"Không có gì đâu. Đi thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!