Tập 2

Chương 635: Spam Với Rong Biển Là Ngon Nhất

Chương 635: Spam Với Rong Biển Là Ngon Nhất

Chương 635: Spam Với Rong Biển Là Ngon Nhất

Canh cá minh thái với thịt cá khô mềm mại, Spam, trứng hấp và rau chân vịt vừa trộn.

Không biết ai bỏ vào nhưng tủ lạnh đầy ắp đồ ăn kèm.

“Heukdan à, dầu mè.”

“Cái trong chai Soju ấy ạ?”

“Ừ.”

Tôi mở cái nắp trơn tuột đổ đầy dầu mè vào thau.

Tỏi băm nhiều, nước tương và chút muối, thêm tí đường là thành món rau trộn người Hàn không có mà ăn.

“Học cái này ở đâu thế ạ?”

“Sao, lạ à?”

Sư phụ chỉ biết đánh nhau giờ nấu ăn tận tình trông có vẻ lạ lẫm.

Heukdan dính chặt bên cạnh tôi không rời mắt khỏi thau đầy rau.

“Hầu hết các loại rau đều làm thế này mà? Dương xỉ cũng thế, củ cải cũng thế. Thêm tí tương vào là cải thảo xuân, rau tề….”

“Ra là vậy.”

Dáng vẻ khiến người ta bật cười.

Gà con Byeol đang chảy nước miếng bên cạnh cũng dễ thương.

Tôi bốc một nắm rau chân vịt lớn đút vào miệng hai người đang líu lo.

Heukdan trước tiên.

“A.”

“Sư phụ? A, nhăm nhăm.”

Rau chân vịt mặn mặn ngọt ngọt. Heukdan nhai nhồm nhoàm cười khúc khích.

Sau sự kiện ở Tháp Thời Gian, Heukdan biểu lộ cảm xúc nhiều hơn hẳn.

Cảm giác như dần biết mùi vị cuộc sống nên thấy tự hào.

- Chằm chằm.

“Tao? Si-heon à tao thì sao?”

Gà con thứ nhất, Byeol nuốt nước miếng ực một cái nói, tôi lảng tránh ánh mắt.

“Sao! Sao chứ!”

“Hôm qua bị đánh hơi đau.”

“Hơ ơc, tao… tao hơi quá đà thật hả…? Lại đây. Aigoo vai cứng đơ rồi này. Mà tao cũng thích rau lắm.”

- Ực.

Nghe tiếng nuốt nước miếng.

Như bố thí, đây.

Tay đeo găng nilon đút rau vào miệng, Byeol nhận lấy nhai ngấu nghiến giậm chân vui sướng.

“O hông hông~ Ngon quá~”

Ngon đến mức chảy nước mắt.

Byeol chảy nước mắt như hạt ngô, nghẹn ngào không nuốt trôi thức ăn.

“Hức.”

“Sao thế.”

“Cả đời tao tưởng không bao giờ được ăn cơm với Si-heon nữa…. Chị đây không có nước mắt mà nước mắt cứ chảy….”

Cạn lời.

Nhưng mà nước mắt hơi nhiều đấy.

Có nên an ủi không, đắn đo một lúc nhưng thấy Byeol vừa nhai rau vừa cười hề hề nên thôi.

“Chuẩn bị ăn cơm đi. Gọi mọi người dậy.”

“Hộc. Biết rồi! Metapod! Đi thôi!”

“A, vâng.”

Heukdan hùa theo sự hồ hởi của Byeol.

‘Metapod?’

Biệt danh kỳ quặc gì thế này, nhưng thân rồi thì gọi biệt danh cũng được chứ sao.

Tiệc rượu hôm qua có vẻ là nơi hòa hợp tuyệt vời.

Thở phào nhẹ nhõm, tôi bắt đầu xới cơm theo số người.

Wiki, Lee Se-young, Alba, Byeol, Dal-rae vân vân.

Số lượng khiến tôi lo lắng liệu có ngồi hết bàn ăn không.

“Cơm có đủ không nhỉ. Thiếu thì mình nhịn vậy.”

Khoảnh khắc mở nồi cơm định xới cơm, giọng nói dễ thương vang lên.

- Bba a a!

Là Shiva.

Không nhịn được cười, tôi cười khẩy lấy thêm một bát cơm nữa tự nhiên xới đầy gạo vào.

Ánh nắng ấm áp và mềm mại chiếu qua khe cửa sổ.

Thời gian tuyệt vời để quang hợp.

- Sột soạt.

Tóc Shiva ướt đẫm mồ hôi phản ứng với ánh nắng dựng đứng lên, tinh thần mơ màng tỉnh lại.

Tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, Shiva nhấc mặt khỏi gối.

“Pư ư ư ư.”

Vừa dậy là duỗi thẳng hai tay hai chân, vươn vai.

“Ư ư ưng…! Bba a a!”

Ngủ ngon lâu ngày nên tâm trạng tốt, cành cây ở thái dương rung rinh phạch phạch.

- Phập phập phập!

Lắc đầu qua lại, dụi ghèn rồi liếm mép thấy hơi trống vắng.

- Chép.

Thèm một giọt nước khoáng mát lạnh quá, dậy thôi nhỉ.

Phải tập thể dục mầm non nữa, đặc biệt hôm nay phải tập trung vào rễ.

Shiva mở đôi mắt sưng húp nhìn quanh.

Trong chăn bông êm ái, Shiva thấy một đứa trẻ trạc tuổi mình lọt vào tầm mắt.

“…Pii?”

Trẻ con.

Tóc đen giống bố, đứa trẻ nhỏ nhắn dễ thương đang nở nụ cười âm u nắm lấy lòng bàn tay Shiva.

‘?’

Mày là ai.

“Pii yak?”

Sự xuất hiện của mầm non khác khiến Shiva khựng lại, má giật giật.

Quá ngạc nhiên nên không thể bỏ tay ra khỏi đứa trẻ. Ngay sau đó đứa trẻ cử động.

“Bố ơ ơ…. A ung.”

Không biết đang mơ cái gì.

Wiki há miệng thô bạo cắn phập vào tay Shiva.

Chiếc răng khểnh nhỏ đặc trưng của trẻ con cắm vào tay Shiva.

Nước mắt ầng ậc, Shiva hoảng hốt đứng dậy.

“Pii i i iik!?! Đừng có ăn thịt tao!”

Đứa trẻ định ăn thịt Shiva!

Shiva giật mình đứng dậy đẩy Wiki ra và ngã khỏi giường.

Chưa gặp bố, không thể cứ thế trở thành món cơm trộn mầm non được.

Đập đầu xuống sàn nhưng Shiva dũng cảm không khóc, mở cửa chạy ra ngoài.

“Pii hức, pii, pii i!”

Lâu ngày không dùng cơ thể nên bước chân nặng trĩu.

Shiva thở hổn hển mở cửa, bước vào phòng khách.

- Cạch!

Vừa mở cửa là thấy những người phụ nữ lạ mặt.

Khuôn mặt vô cảm không cố ý của Hongyeon đứng trước cửa đã khiến hơi thở của Shiva ngừng bặt.

“Gì, gì thế?”

Biểu cảm bình thường của Hongyeon đạt đỉnh cao sau hơn 10 năm cô độc quá lạnh lùng với Shiva.

“Pii…?”

Những người phụ nữ khác cũng toàn mặt lạ.

Nghe tiếng khóc của Shiva, mọi người ùa ra xem.

Hầu hết đều thấy dễ thương, và biểu cảm yêu chết đi được.

Nhưng Shiva trẻ con ghét nơi lạ lẫm đã cứng đờ như đá quỳ sụp xuống.

“Bba a a a!”

“Mất trí nhớ?”

“Không thể đưa ra phán đoán chi tiết, nhưng có vẻ chỉ nhớ chuyện ngày xưa thôi.”

Saku và Suyeon bảo rằng. Đột nhiên dùng sức mạnh lớn rồi cơ thể nhỏ lại.

Tôi đang ngủ nên không biết chi tiết, nhưng Alba nắm rõ tình hình đã cho biết chẩn đoán về Shiva.

“…Tưởng tỉnh dậy sẽ trở lại bình thường, nhưng phải theo dõi thêm.”

Nghe Alba nói, tôi nhìn Shiva đang ngồi trên đùi mình.

Shiva cảnh giác cao độ khi thấy Byeol hay những người phụ nữ khác. Ký ức của con gái tôi dừng lại ở thời Academy.

Tức là ký ức sau khi tôi biến mất đã hoàn toàn bị cắt bỏ.

“Nhưng tại sao.”

Tại sao điểm mốc lại là đây.

Cơ thể trẻ lại, cộng thêm mất trí nhớ là quyết định quá nguy hiểm để sinh mệnh lựa chọn vì sinh tồn.

“Chẳng phải đó là thời kỳ hạnh phúc nhất mà Shiva muốn quay về sao. Cây cối tiêu hao sức mạnh có tập tính tìm kiếm sự bình yên mà.”

Trước câu trả lời của Alba, tôi lại nhìn Shiva.

“Pii?”

Có phải là kết quả của việc luôn nghĩ về bố ngay cả khi cơ thể đã lớn.

Shiva giống như lúc đó 3 năm trước, ngồi dính chặt trên người tôi giao phó cơ thể với khuôn mặt vừa bất an vừa đáng khen.

“Nghĩ về bố nhiều không?”

“Bố… nghĩ?”

Shiva cười bẽn lẽn với giọng ngập ngừng.

“Shiva nghĩ về bố mỗi ngày!”

“……Thế à?”

Đáng lẽ phải vui, nhưng miệng hôm nay đắng ngắt.

Alba cẩn thận húp canh tôi nấu, trân trọng từng chút một và khuyên.

“Mất trí nhớ tạm thời nên có thể quay lại từng phần…. Kinh nghiệm vẫn còn đó nên có thể nhớ ra gì đó qua hành động. Ví dụ như, lời nói trước mặt Su-mok-ui Wang.”

Gọi Vua là ‘chú’ à.

Nếu ký ức dừng lại ở ngày xưa thì tuyệt đối không nói được câu đó.

Khi đưa dây chuyền cho Vua, cũng nhận thức được đó là thứ quý giá với Vua.

Có lẽ tình yêu của Jin Dal-rae cũng vẫn hiểu được.

Thực tế Shiva không tỏ ra ngạc nhiên lắm với Dal-rae, Se-young và Byeol.

“Dù sao thì, đối xử tốt vào. Phải muốn được yêu thương thế nào mới thế chứ.”

“Ừ.”

Se-young nói thêm vào, Dal-rae cũng gật đầu.

Hai người đều húp canh sưởi ấm cơ thể hạnh phúc.

Hôm qua uống thế kia mà…. Canh chắc như nước mật ong.

Cười ngượng nghịu nhìn hai người. Ai đó nhẹ nhàng kéo tay tôi.

“…Bố.”

“Hửm? Wiki sao thế?”

Ngọ nguậy tay như có gì bất mãn, Wiki dùng móng tay cào đầu gối tôi.

“…Ôm con nữa không được sao?”

Nãy giờ nhìn chằm chằm Shiva không ăn cơm, hóa ra là ghen tuông nên nuốt không trôi.

Mang cả bát cơm đến đòi ăn cùng, phồng má lên thổi. Làm bố sao có thể từ chối.

“Lại đây.”

“A…. Kya a! Huhu.”

Đầu gối trái là Wiki. Đầu gối phải là Shiva.

Hai tay ôm eo để các con không ngã, không có tay nên không ăn cơm được.

“….”

Thấy ai đó leo lên bên cạnh, Shiva cảnh giác ngay lập tức chu cái mỏ vịt ra.

Nhắc mới nhớ chưa giới thiệu tên.

Tôi ấn môi Shiva vào và nói.

“Shiva.”

“Pii?”

“Em con, tên là Wiki.”

“Em…?”

“Em gái, cùng gia đình với bố. Tên là Wiki.”

Cuộc gặp gỡ gia đình bất ngờ khiến Shiva trợn mắt.

“Wi kki…?”

Lúc nãy trong phòng có chuyện gì sao.

Nhìn Wiki như nhìn gấu hoang, lấy hết can đảm gọi tên.

Cuộc gặp gỡ của các con gái thu hút sự chú ý, xung quanh im lặng.

Wiki ôm bụng tôi nghe giọng Shiva rồi thè lưỡi vẻ khinh bỉ.

“…Phát âm còn không chuẩn mà làm chị.”

Khí chất trí thức tuôn ra từ miệng Wiki, và giọng điệu tấn công mà ai nghe cũng thấy. Khuôn mặt Shiva biến đổi mơ hồ.

“Bba a. Wi kki….”

Uất ức. Bị chửi nên Shiva rưng rưng, tôi vỗ nhẹ lưng Wiki ngay lập tức.

Wiki mím môi, cúi đầu như không còn cách nào khác và lẩm bẩm nhỏ.

“A biết rồi bố…. Chị.”

“Đúng rồi.”

Dù là Wiki nhưng đối xử tệ với chị là lệch lạc nghiêm trọng với Nho giáo Hàn Quốc.

Wiki có bất mãn nhưng tạm thời bỏ qua, ôm chặt lấy tôi và lườm Shiva với vẻ mặt đầy ẩn ý.

“Ái chà.”

Byeol nhìn hai đứa cười khẩy là chuyện phụ.

Giờ ăn lại tiếp tục.

Từng người một chen vào bàn ăn, sự ngượng ngùng kéo dài một chút cũng tạm thời. Dần dần trở nên hòa thuận.

Cho Alba và Blanche chưa quen món Hàn ăn thử nhiều thứ.

Hay dành thời gian giải thích món Hàn.

“…Thịt hộp ngon á?”

“Em cũng thấy cái này hơi.”

Đặc biệt là Spam có nhiều ý kiến trái chiều.

“Này! Đừng có chê mâm cơm của Si-heon! Cuộn với rong biển tẩm gia vị với Spam hả? Béo ngậy!”

“…Lại làm quá rồi.”

Thắc mắc của Blanche và Alba được Byeol dập tắt và Se-young hùa theo kết thúc câu chuyện.

“Cơm Si-heon lâu lắm rồi….”

“Dowon của chúng ta nấu ăn cũng giỏi!”

San Su-yu, Hongyeon, Dal-rae không nói gì nhiều ăn ngon lành.

“……Chồng ơi.”

“Ừ.”

“Hôm qua… em ngủ mất.”

Chi-yu hối hận vì hôm qua ngủ quên không chơi oẳn tù tì được, không nhấc nổi thìa.

“Vua ơi Vua ơi.”

“Aori sao thế?”

“A ang~!”

Aori cuộn cơm với rong biển thật to đến đút cho tôi.

“Aori cuộn nên ngon hơn đúng không?”

“Đúng thế.”

“Aori… cuộn…. Hihi.”

Cười ha hả trước trò đùa của bề tôi biến thái cũng chỉ chốc lát, Wiki đang nhìn Aori trừng mắt lên, dùng bàn tay nhỏ nhắn bốc lấy rong biển nhét vào miệng tôi.

Vấn đề là gần như cùng lúc Shiva cầm miếng Spam bằng tay trần nhìn tôi.

“Bố, ăn của con nữa.”

“Hả? Ờ thế à?”

“Pii!”

Xui xẻo là thời điểm trùng nhau, nên lườm nhau.

Rất để ý nên Shiva và Wiki lườm nhau.

“Wi kki.”

“Chị, em nói trước mà.”

“Không thích!”

Rong biển và Spam chìa ra không ai nhường ai lấp đầy miệng tôi.

Các con gái tôi, liệu có sống hòa thuận được không đây.

“Ụp-”

Hai má đầy vị mặn, thèm một thìa cơm quá.

San Su-yu nãy giờ quan sát nhẹ nhàng đến gần mang theo một thìa cơm.

“Si-heon.”

“Ừ….”

Vị mặn tan biến.

Cơm trắng lăn trong miệng không ngờ lại ngon đến thế.

“Chỉ có em thôi đúng không?”

San Su-yu cười tinh ý trông thật xinh đẹp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!