Tập 2

Chương 745: Cây Guseul-dengdeng (2)

Chương 745: Cây Guseul-dengdeng (2)

Chương 745: Cây Guseul-dengdeng (2)

Cây Guseul-Dengdeng.

Nghe cũng hay và không tệ. Là tên loài cây dù có một cây cũng không thấy lạ.

“Thật sự ổn đấy chứ? Thấy sao?”

Tôi hỏi với giọng hơi phấn khích, nhưng phản ứng của Guseul lại lạnh nhạt.

Cô ấy lắc đầu quầy quậy, nụ cười cay đắng nở trên môi.

“Ư ưm. Anh cũng biết là không phải cứ đặt bừa là được mà.”

Thụ Chủng là thứ được ban tặng bẩm sinh.

Từ miệng này sang miệng khác, đôi khi thông qua dấu tích của ai đó, hoặc dòng máu bắt nguồn từ vị thế của bản thân.

Dù đứa trẻ ngây thơ có định nghĩa quả dưa hấu là Mong-mi, thì xã hội cũng không chấp nhận dưa hấu là Mong-mi.

Tuy nhiên.

“Có phải đặt bừa đâu.”

“…Thật lòng à?”

Guseul hỏi.

Tôi không chần chừ nói ra suy nghĩ của mình.

“Có gì mà lạ? Em là em mà.”

Nếu cái tên Guseul chứa đựng câu chuyện, thì nơi đó có ý nghĩa.

Thực tế chẳng phải đó là cái tên được đặt bởi tình yêu của rất nhiều đứa trẻ khi hòa đồng với lũ trẻ ở trại trẻ mồ côi sao.

Đâu còn cái tên nào tuyệt vời hơn thế.

Và đâu còn yếu tố nào phải ưu tiên hơn thế.

“Guseul-Dengdeng.”

Dù đặt ra tiêu chuẩn nào để kiểm tra cũng không thấy điểm lạ.

Cây Guseul-Dengdeng xứng đáng được gọi là Thụ Chủng xinh đẹp, dễ thương, đậm chất Guseul.

Guseul quay mặt vào trong ghế sofa rồi hét lên với tôi.

“Nịnh, nịnh hót cũng chẳng vui tí nào đâu nhé?”

“Vừa nãy thấy khóe miệng nhếch lên lén lút mà.”

“……Tóm lại Thụ Chủng của con người không phải cứ đặt bừa là được đâu, anh là nhà đặt tên à? Hả? Là người vĩ đại lắm à?”

Không phải nhà đặt tên cũng chẳng phải vĩ nhân, nhưng cỡ Vua thì chắc cũng thuộc hàng vĩ đại chứ nhỉ. Tồn tại chẳng khác nào thần của Đế quốc đang nổi lên thành thế lực thứ 3 của thế giới.

Vị trí đủ để ban tên cho ai đó, hay ban tặng tên gọi hoặc Thụ Chủng.

“A đúng rồi… thằng này là Vua mà nhỉ?”

Thực tế Thế Giới Thụ cũng đang làm thế. Dù tôi có ban tên riêng cho Guseul thì cũng chẳng có gì lạ.

“Tóm lại là không thích. Anh đặt tên dở tệ.”

Xấu hổ nên cứ chối đây đẩy, lần này còn nghi ngờ cả khả năng đặt tên của tôi mà dìm hàng.

Tôi mím môi lườm Guseul.

“Không phải tôi đặt tên cũng khá sao?”

“Ừ con gái anh Shiva Wiki.”

“ Đừng có xàm. ”

Cùng với Guseul, cả con điên Flower nhà tôi cũng gào lên.

“ Không phải con điên Flower! ”

‘Rồi biết rồi.’

Con điên Flower thú thật là biết nhưng vẫn cố tình đặt cho quê mùa.

Nhưng Shiva hay Wiki thì nghe cũng ổn, dễ thương và đáng yêu mà, có sao đâu.

“Chuyện đó tính sau. Tôi muốn hỏi rốt cuộc Guseul muốn thế nào.”

Đã chịu đựng sự cằn nhằn của mẹ bọn trẻ và người yêu, đánh cược cả mạng sống để cứu, giờ tự nhiên lại muốn giao cuộc đời cho chủ nhân cơ thể cũ?

Theo lập trường của tôi thì đây là tình huống tát thẳng vào má trái cũng không lạ, nhưng tôi nén giận hỏi lại.

“Thật sự định giao à?”

“…….”

Từ bỏ cuộc sống.

Quyết định đó vẫn còn khiến cô trăn trở, Guseul nằm dài trên sofa không trả lời.

“Tôi đã làm đến mức này rồi mà?”

“…Thế nên sao lại làm đến mức này chứ.”

Có nhiều tác dụng, và như lời Guseul nói, là bạn bè mà.

Thú thật về quan hệ nam nữ hay các vấn đề tâm lý khác, hiếm có người nào chịu lắng nghe tư vấn tốt như Guseul.

Dù tinh thần cũng lệch lạc như nhau nhưng…. Coi như giữ vị trí người có thường thức trong số chúng tôi.

Đặc biệt cô bé này biết nhìn nhận tình huống một cách lạnh lùng trong thời chiến và đưa ra quyết định.

Khác với tôi hay Se-young hễ dính đến người xung quanh là mắt long sòng sọc, cô ấy là nhân tài đáng để đảm bảo.

Nói thế Guseul cãi lại với giọng điệu gay gắt.

“Anh cũng sống tốt với chủ nhân cơ thể cũ mà? Thấy anh còn hưng phấn hơn cả lúc làm với tôi.”

“…Em thì không có phản ứng. Còn cô ấy phản ứng dễ thương mà.”

“Tủi thân vãi….”

Bây giờ có thể hơi khác.

Guseul giờ cũng là cơ thể biết cảm nhận khoái lạc rồi.

Guseul dùng tay che bộ phận quan trọng và lè lưỡi.

Đầu lưỡi hồng hào phản chiếu ánh sáng ma pháp. Màu sắc đầy mê hoặc.

“Ai thèm làm với anh? Tuyệt đối không làm đâu nhé?”

“Hãy nhớ lại xem cách đây không lâu đó là nghĩa vụ của em đấy.”

“Ưc…. Tóm lại phải ra ngoài mới làm gì thì làm chứ? Với lại chỉ có ý thức khác của tôi mới ăn được món Ent thôi.”

Sống chết cũng không chịu ăn à.

Nhưng Cây Dengdeng đã giao quyền chủ đạo cơ thể cho Guseul và lặn mất tăm rồi.

Tôi ngồi dậy khỏi giường dựa vào lưng ghế và nói với Guseul.

“Thế thì phải thuyết phục thôi.”

“Bằng cách nào?”

“Thế Giới Tâm Tượng… đã nghe bao giờ chưa?”

Nơi tôi gặp In-ja, chiến đấu, và cuối cùng hòa hợp.

Đó đồng thời cũng là thao trường tôi dùng để khắc phục nhiều tạp niệm.

Không biết có phải là nơi chỉ cho phép Vua sử dụng Vương Quan hay không. Nhưng nếu là trạng thái nhiều ý thức cùng tồn tại trong một cơ thể thì thử xem cũng được.

‘Sư phụ đã làm thế nào khi hoán đổi nhân cách nhỉ.’

Nếu có Thiên Đào ở bên cạnh thì đã hỏi một lần rồi. Nhưng giờ Sư phụ không có ở đây.

Tôi giải thích lần lượt những việc mình đã trải qua, nhấn mạnh vào phần cảm giác.

Tôi cũng tự nhiên làm được nên không có cách giải thích rõ ràng, nhưng việc đối thoại với nhân cách khác trong cơ thể chắc cũng giống tác động giữa tôi và In-ja.

“Cái đó là gì? Làm thế nào.”

“Nghe kỹ và làm theo đi.”

“…Nếu không làm được?”

“Thì dùng biện pháp cuối cùng.”

“Là gì.”

“Bị chịch đến ngất xỉu để lôi nhân cách khác ra.”

Guseul nuốt nước bọt với vẻ mặt rùng mình.

Khép nhẹ đùi lại, có vẻ ghét bị tôi quấy rối đến thế.

Guseul nắm lấy khuỷu tay gật đầu lia lịa bảo đã hiểu.

“Phải làm thế nào…?”

* * *

Hang động hư vô trải dài thạch nhũ và cột đá vô tận.

Trong hang động có nếp gấp ngoằn ngoèo như giun đất, một người phụ nữ ngắt những bông hoa hang động còn sót lại, lẩm bẩm với giọng u sầu.

- Tách, tách.

Cánh hoa rơi từng cánh xuống đất.

“Si-heon yêu mình. Không yêu mình…. Yêu mình. Không yêu mình.”

Thế giới hang động không ai có thể đến được.

Một cái cây chỉ còn ý thức bị nhốt liên tục cười rồi lại khóc.

“Yêu mình…! A…. Không yêu mình. Yêu mình!? A…….”

Cánh hoa số lẻ thì cười rạng rỡ, cánh hoa số chẵn thì bĩu môi.

Cảm giác cũng chậm chạp và không có ánh sáng nên đành phải sờ trực tiếp vào cánh hoa để xác nhận.

Đã là bông hoa thứ bốn mươi hai. Bông nào cũng kết luận là ‘không yêu’, tóc Cây Dengdeng rũ xuống.

Dengdeng đặt bông hoa hết cánh xuống và rơi nước mắt.

“Si-heon không yêu mình. Đúng vậy. Si-heon ở bên Guseul hạnh phúc hơn nhiều.”

Dengdeng nhìn xuống sàn một lúc lâu với ánh mắt đầy luyến tiếc, rồi lén đưa tay tìm bông hoa tiếp theo.

- Sột soạt, sột soạt.

“Nhưng mà chỉ một bông nữa thôi….”

Cố gắng bới cỏ tìm kiếm nhưng giờ những bông hoa đã hiếm như cỏ bốn lá.

Cây Dengdeng biết cuối cùng cũng đến lúc phải từ bỏ, nằm cuộn tròn trong hang động.

“…Nhớ Si-heon quá.”

Giọng nói của cô vang vọng trong hang động trống rỗng.

“Si-heon, hang động này lạnh quá. Lòng Si-heon lúc nào cũng ấm áp. Ở đây chẳng ấm chút nào.”

Xung quanh lạnh lẽo như trạng thái tâm hồn cô vậy.

Lạnh vì lòng rối bời, hay lòng rối bời vì lạnh.

Chỉ cần ở đây thêm vài ngày nữa. Cái cây đáng thương này cuối cùng sẽ kết thúc cuộc đời chán ngắt.

“Tôi mong Si-heon hạnh phúc. Si-heon hạnh phúc thì tôi cũng hạnh phúc. Thế nên, tôi lạnh cũng hạnh phúc.”

Vị tha ư?

Không, lý do cô giao quyền chủ đạo cho Guseul là vì không tự tin.

Vì mối quan hệ giữa Lee Si-heon và cô ấy mà Guseul nhìn thấy qua ký ức không thể thiếu một ai.

Cây Dengdeng không tự tin chen vào giữa hai người.

[Không, sao lại ôm mãi không chịu buông thế này? Phư hi hi. Em bé à? Muốn ăn ti mẹ không?]

[…….]

[…Không trả lời thì hơi buồn đấy. Chắc mệt lắm rồi. ]

[…….]

[Ừ, biết rồi. Nghỉ ngơi bên cạnh tôi một chút nhé Si-heon. Tôi không đi đâu đâu. Nhưng mà, có nghe thấy tôi nói không?]

Guseul biết Si-heon bị tổn thương.

An ủi, chia sẻ tình bạn, đùa giỡn và trêu chọc.

Cây Dengdeng sở hữu ký ức đó của Guseul. Nên cô cũng biết Guseul đã cảm thấy cảm xúc lâng lâng khi nhìn Si-heon ở trạng thái đó.

“Đã cùng nhau trải qua như thế. Nên việc Si-heon gọi tôi là Guseul cũng là điều không thể tránh khỏi.”

Không phải chuyện để nhõng nhẽo, nhưng mắt cứ cay cay.

“Thà không gặp Si-heon thì tốt hơn. Đồ trăng hoa hoàn toàn. Lấy đi trái tim tôi nhiều đến thế rồi vứt bỏ cái rụp sao?”

Cây Dengdeng hậm hực một mình rồi.

“…Không, không phải. Si-heon không có lỗi. Si-heon dịu dàng, tốt bụng và đáng yêu.”

Tự mình chuộc lỗi, và cố gắng bênh vực anh ấy khỏi bản thân xấu xa.

Cây Dengdeng cuộn tròn lẩm bẩm.

“Quả nhiên…. Nhớ Si-heon quá.”

Lần quan hệ cuối cùng cực kỳ sảng khoái.

Lấp đầy toàn thân bằng hạt giống của người mình thích, đan tay vào bàn tay cứng cáp và ngủ ngon lành trong vòng tay anh ấy như gấu bông.

Khi những giọt nước mắt như sương rơi lã chã.

- Sột soạt.

Cảm nhận được khí tức ngay sau lưng.

Cây Dengdeng bật dậy ngạc nhiên quay lại, thấy Guseul bước đến cùng vầng sáng mờ nhạt đang nhăn mặt nhìn Cây Dengdeng.

“……Làm gì ở đây thế.”

“Guseul?”

“Tại cô mà tôi bị hắn làm cho bao nhiêu…. Phù.”

Mặt đầy mồ hôi, má cũng đỏ.

Dù là thế giới tinh thần nhưng quần áo xộc xệch, hơi nước trắng bốc ra từ cơ thể chứng tỏ bị hành hạ không ít.

“Tại sao cô lại ở đây? Cô không được ở đây.”

“Không được cái gì. Tiếp theo đến lượt cô đấy, đi nhanh lên.”

“Không thể được. Đã chào tạm biệt Si-heon rồi.”

“Cái tên Si-heon đó đang nhớ cô lắm đấy, đi đi.”

“……Thật sự bảo nhớ tôi sao?”

Cây Dengdeng há miệng một lúc, dỏng tai lên vui sướng.

Rồi sực tỉnh lắc đầu quầy quậy.

“Ư, ư ư, không được! Si-heon thích cô hơn tôi.”

“Gì cơ?”

“Với lại Guseul cô cũng thích Si-heon cực kỳ còn gì.”

Tự nhiên thốt ra ‘Cô thích hắn đúng không?’

Guseul đang đứng không suy nghĩ gì bị câu nói bất ngờ làm cho cứng họng.

“Gì, nói cái gì thế con bé này? Điên à? Tại sao tôi lại thích hắn?”

“Đừng nghĩ lừa được. Tôi biết hết cảm xúc của cô.”

“Ừ biết thì không được nói câu đó chứ? Tôi thật sự không thích hắn mà? Khác với cô?”

“Không phải. Cảm xúc của tôi và cảm xúc của cô rất giống nhau. Người lén hôn môi Si-heon đang ngủ là cô-”

“Không cái đó là tại hắn cư xử như trẻ con nên thế thôi!”

Cuộc đối thoại qua lại trong nháy mắt vừa dứt, Cây Dengdeng sụt sịt mũi nói.

“Và…. Nếu quay lại tôi không tự tin nhường lại đâu.”

“Gì?”

“Ý là tôi không muốn chia sẻ thời gian với Guseul cô. Tôi yêu Si-heon, và nếu gặp lại anh ấy tôi sẽ yêu nhiều hơn. Chắc chắn đến lúc đó lòng tham cá nhân sẽ lớn hơn tấm lòng vì Si-heon…!”

Con bé này nói mấy lời sến súa giỏi thật.

Guseul chịu đựng cảm giác nổi da gà, không kìm được rùng mình.

“Ôi…. Điên mất. Ừ tình yêu của cô to lớn lắm. Nhưng hắn thì sống chết đòi chịch cả cô và tôi cùng lúc cơ. Thế mới thỏa mãn thì tôi biết làm sao?”

“……Cơ thể tôi sướng hơn cô.”

“Làm ơn. Tôi có bảo cạnh tranh đâu? Ừ khít rịt sướng thật đấy.”

“Đúng vậy. Tôi khít hơn.”

Nói chuyện với con bé này chắc vỡ bụng mất.

Guseul sải bước đến nắm lấy gáy Cây Dengdeng nhấc bổng lên.

Cứ thế dựng Cây Dengdeng dậy đẩy lưng dúi dụi về phía lối ra.

“Cứ! Tự mà! Làm đi!”

“Suy nghĩ lại đi…. Đi là không có lần sau đâu. Sẽ chết thật đấy. Tôi cho cô thời hạn cuối cùng….”

“Cái đó không phải do chúng ta quyết định.”

Guseul tự tin sẽ quay lại.

Dù mình không thể thuyết phục, nhưng đối phương là Lee Si-heon.

Người đàn ông có thể coi là đệ nhất thế giới về khoản tán tỉnh phụ nữ có khiếm khuyết.

‘Tự hắn sẽ thuyết phục thôi. Không thì, tiếc đành chịu.’

Việc trao cuộc sống cho Cây Dengdeng bị cướp cơ thể cả đời là điều Guseul cũng đồng ý.

Mong chuyện lần này suôn sẻ.

Cây Dengdeng bị Guseul đẩy ra lườm Guseul với vẻ mặt thù địch.

“Đồ ngốc à? Đồ ngốc. Đồ ngốc!”

“Ừ tôi hơi ngốc~”

“Si-heon là của tôi. Sau này có van xin tôi cũng không tha đâu!”

Cây Dengdeng bị hút tọt vào lối ra của hang động.

Khuôn mặt nguyền rủa của cô, trông có vẻ phấn khích và vui mừng hơn tưởng tượng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!