Tập 2

Chương 776: Các Vật Thí Nghiệm

Chương 776: Các Vật Thí Nghiệm

Loài hoa tự sát nở rộ bên bờ Địa Trung Hải.

'Quyền Năng' của Cistus rất đơn giản và rõ ràng.

Cho nổ tung phân thân để tạo ra ngọn lửa. Uy lực khi giả định trúng trực tiếp thì bất kỳ sinh mệnh nào cũng không thể tránh khỏi cái chết.

Sức mạnh chỉ mang đến nỗi đau cho thế gian, chỉ dành cho sự phá hủy.

Nơi diễn ra hành vi khủng bố của Cistus luôn chỉ còn lại tro bụi.

Vì cô bé nghĩ rằng phá vỡ địa vị và quy tắc mà Thế Giới Thụ đã tích lũy từng chút một là lý do tồn tại duy nhất của mình.

Cô bé không hài lòng với thế giới lành lặn.

Thực ra cô bé chẳng quan tâm gì đến quyền lợi của con người cả.

Tại sao bản thân đã chết một lần lại phải quan tâm đến niềm vui mà những tồn tại đang sống được hưởng chứ?

- Tách, tách.

Tàn lửa bắn ra.

Cơ thể nóng rực, bốc cháy.

Dầu tưới lên chảy dọc làn da trắng. Làn da sôi sùng sục. Máu dính vào lửa sôi lên và cháy rực, tiếng la hét vang vọng khắp thánh đường vì đau đớn khủng khiếp.

Có biết cảm giác cào vào thịt sống đang tan chảy không.

Khi móng tay sắc nhọn vỡ như mảnh kính cào xuống làn da đang tan chảy, cảm giác xương lan truyền từ đầu ngón tay vô cùng ấn tượng.

Bi kịch vô nghĩa xảy ra trong đêm.

Quý tộc thế kỷ 18. Cistus không thể tránh khỏi cái chết khi mới 6 tuổi với tư cách là người đứng đầu Thụ Mộc Giáo.

Cái chết của cả gia đình không ai nhớ đến dẫn đến kết quả sinh ra hiện thân của sự báo thù.

Cơn giận dữ và tủi hờn nguyên thủy biến thành độc khí và chấp niệm của riêng cô bé. Để trở nên hoàn hảo hơn, cô bé đã bịt mắt bịt tai trước thế giới.

- Tỏng, tỏng.

Máu mũi chảy.

Chiếc lá thứ ba.

Cistus Cistus.

Phải chăng tác dụng phụ của việc chạy mà không nhìn gì cả đã đến.

Xác nhận tầm nhìn của mình bắt đầu mờ đi. Cistus cười khúc khích và dụi hốc mắt.

Đau và nóng.

"... Mẹ kiếp. Sao lại là lúc này."

Tạo phân thân và cho nổ.

Nội tình của 'Quyền Năng' đơn giản đó không hề dễ chịu.

Mỗi khi các phân thân nhỏ bé bốc cháy và chết đi, gánh nặng tinh thần tương đương với việc nổ chết lại đè lên Cistus.

Trường hợp trực tiếp đồng hóa tinh thần vào phân thân. Uy lực vụ nổ tăng lên, nhưng đổi lại phải chịu đựng nỗi đau tương ứng.

Nghĩ đến việc các phân thân của Cistus được bố trí trên toàn thế giới đang nổ tung theo thời gian thực.

Nỗi đau mà cô bé phải chịu đựng mỗi giờ... Việc chịu đựng được đã là kỳ tích.

- Tách, tách.

Đôi mắt đỏ ngầu phồng lên như sắp lồi ra.

Máu không biết của đứa trẻ nào phủ kín mặt bàn. Cơ thể Cistus loạng choạng.

"Cistus."

"... Không giúp thì câm mồm."

Cistus hất tay Indongcho, Japonica ra, nghiến răng cảm nhận giới hạn.

Tiếng ù tai piiii- vang lên phản chiếu cái chết trước mắt. Đã rất lâu rồi cô bé mới cảm thấy cần nghỉ ngơi.

Cistus ôm mặt bằng bàn tay, ấn vào gò má xé toạc da thịt.

- Rắc, rắc!

Đốt ngón tay đào vào xương. Da bị xé rách và máu chảy.

Cô bé hét lên đầy vẻ thần kinh.

"Giết-"

Giọng nói đầy sát khí của Cistus đã củng cố ý chí khuấy đảo căn phòng.

"Vua hay Thế Giới Thụ cũng không quan trọng. Sẽ giết hết không chừa một ai."

Ác ý thuần túy không thể được bao biện bởi bất kỳ quá khứ nào.

Tuy nhiên, giọng nói lanh lảnh đặc trưng của trẻ con thoát ra từ miệng Cistus. Giữ nguyên sự thê thảm mà cô bé cảm nhận khi chết, nhưng không có sự tủi hờn trong đó.

- Bịch.

Tay Cistus rơi xuống dưới ghế một cách vô lực. Máu chảy xuống từ má cô bé đang ngoẹo đầu.

Dòng máu chảy ra từ gò má bị xé nát bươm trông hệt như những giọt nước mắt khóc than.

* * *

- Bùm!

Áp lực gió nén để lại một lỗ hổng khổng lồ trên thân Ent. Rồi nó ngã ngửa ra sau một cách vô lực.

Đội quân giết mãi không hết.

Vì lực chiến cá nhân không phải dạng vừa nên không thể coi thường, phải đối phó thận trọng.

'Bảo là sâu bọ à?'

Lũ tôi đối phó lúc trước.

Về sức mạnh và tốc độ thì lũ đang đối phó bây giờ kém hơn, nhưng độ ổn định thì khác.

Vận hành ma lực không chút gánh nặng. Và biết sử dụng Mộc Chất Hóa mà chỉ Mộc Nhân mới thi triển được một cách khá thành thạo.

Nghĩ đến việc đa số Mộc Nhân không kiểm soát được Mộc Chất Hóa, thì giá trị của nghiên cứu càng nổi bật.

- Rầm, rầm.

"..."

Lũ Mộc Quỷ lang thang trong khu cư trú rộng lớn lao thẳng về phía này không chút do dự.

Giờ không cần phải phối hợp nữa.

Ma pháp có vẻ không gây sát thương mấy, nên dùng 'Thorn'.

- Sss.

Không phải sức mạnh cường hóa cơ thể mọc ra như bình thường. Mà dùng thứ phủ định mọi sức mạnh bên ngoài này làm đạn.

Dựng hàng loạt 'Thorn' siêu nhỏ thẳng hàng trên không trung. Điều chỉnh từng cái và nhắm bắn.

Ma lực đen kịt ngưng tụ ở phần đuôi gai đập thình thịch. Cho nổ và bắn ra.

- Lóe!

Lửa đen phát sáng.

Đường đạn thẳng tắp vẽ trên đầu tôi hướng về phía đầu lũ Mộc Quỷ.

- Vút, phập!

'Thorn' xuyên qua lớp vỏ cây dày, xuyên thủng não bộ và tiến tới.

Lũ Mộc Quỷ phá tường lao tới chết ngay lập tức. Trượt đi theo quán tính và ngã sấp mặt.

Dọn dẹp nhanh hơn nữa nào.

Không dừng điều khiển gai, tay di chuyển ngay sang kẻ địch tiếp theo.

Trực tiếp điều khiển đạn gai quét sạch xung quanh.

Ánh sáng đen kịt bắn ra theo đầu ngón tay khuấy đảo toàn bộ khu cư trú, liên tục xuyên qua cơ thể Ent. Tầng hầm đầy tiếng gầm rú của Mộc Quỷ bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

"Xong... rồi ạ? Sư phụ."

"Ừ."

Heukdan đi trước hạ gục vài con Mộc Quỷ hỏi tôi với vẻ mặt hơi phức tạp.

Tôi vừa đi về phía Heukdan vừa nhìn quanh.

Thấy nghiên cứu viên lạ mặt bị chết, có vẻ như chúng tấn công tất cả không phân biệt địch ta.

Cũng có suy nghĩ có thể chúng nhận lệnh giết dân thường.

Chuyện đó là thứ hai, Heukdan của chúng ta.

Có lẽ do tôi thể hiện hình ảnh quá hoang đường nên. Trông vẻ mặt hơi hoài nghi.

"Sao thế?"

"... A, không có gì ạ. Tại Sư phụ tuyệt vời quá. Con đang nghĩ... liệu con có theo kịp Sư phụ không."

"Ta thì khó đấy."

Mục tiêu là bức tường càng cao càng tốt.

Dù năng lực hiện tại của tôi là trường hợp rất đặc biệt, nhưng tôi cũng không phủ nhận.

Tôi đùa giỡn nói cho cô bé biết sư phụ của mình mạnh đến mức nào.

"Heukdan của chúng ta muốn đuổi kịp ta thì mất trăm năm đấy. Sư phụ của con không phải mạnh vừa đâu."

Nếu không có Crown và Quyền Năng, thì cuộc chiến phiền phức này cũng sẽ trở thành cuộc tiêu hao chiến khá lớn.

Dù có cùng năng lực. Nếu không phải tôi mà là người khác thì chắc chắn sẽ dần kiệt sức.

Nếu anh hùng do phía Thế Giới Thụ phái đến không thực hiện suôn sẻ các cuộc giao tranh liên tục, thì có thể sẽ kết thúc ở tuyến cán bộ.

"... Vậy sao ạ."

"Con cũng cẩn thận. Dù sức mạnh có lớn đến đâu, thì mãnh hổ nan địch quần hồ."

"Sư phụ thì sao ạ?"

"Ta?"

Ta là ngoại lệ.

"Sư phụ thật sự rất tuyệt vời."

"Hư hư."

Giờ Heukdan cũng biết đùa với sư phụ rồi.

Tăng tốc độ đi đến bên cạnh Heukdan và xoa đầu. Máu bắn lên một chút, nhưng Heukdan không hề bận tâm, nhắm mắt lại và khẽ dụi đầu vào.

"Thế, lúc con ở phòng thí nghiệm cũng sống ở đây à?"

"Không ạ. Không phân chia nhiều tầng, cũng không chia khu vực quản lý thế này."

Chỉ là quy mô lớn hơn thôi, chứ thời Heukdan bị bắt cũng không phải là nhỏ.

Dù vậy lý do Heukdan kinh hãi phủ nhận câu hỏi của tôi chắc chắn là. Do cảnh tượng đang trải ra trước mắt lúc này.

Tôi và Heukdan cùng quay đầu lại.

Vô số phòng biệt giam nhốt vật thí nghiệm lọt vào tầm mắt. Dù có ngước lên cao cũng không thấy điểm dừng.

Cảm tưởng gợi nhớ đến tổ ong.

Vô số phòng biệt giam bị chặn bằng cửa kính xếp chồng lên nhau cao hàng chục mét, bên trong phòng là những đứa trẻ chưa đến tuổi đi học đang trốn trong góc lườm về phía này.

"..."

- Nắm chặt.

Tay Heukdan nắm chặt lại.

"Nếu. Bạn con còn sống."

"Không ở đây thì chắc ở pháo đài khác. Vì bảo là người thích hợp chưa từng có mà."

Xin lỗi Heukdan, nhưng người bạn tên Yeonhwa đó còn sống hay không là ẩn số.

Nghiên cứu đã thành công rồi thì trừ khi có sức mạnh đặc biệt, không cần thiết phải để sống.

Dù có sống thì khả năng cao không còn là hình dáng ngày xưa mà Heukdan nghĩ nữa.

Và điều đó chắc Heukdan cũng hiểu rõ như tôi.

'Chà vậy thì, làm thế nào đây.'

Cách cứu nhiều vật thí nghiệm thế này.

Tôi không phải đấng cứu thế, nhưng Heukdan thì không.

Như hoa sen nở trong bùn. Sinh ra với trái tim trong sáng và sạch sẽ, cá nhân tôi không muốn bẻ gãy vẻ đẹp bẩm sinh đó.

Về nghiên cứu thì đã giao cho Banya rồi. Đúng nghĩa là tùy theo ý Heukdan.

- Cạch.

Mở căn phòng đầu tiên trước nhất.

Bé trai mặc đồ trắng toát không hét lên mà giật mình bỏ chạy vào góc.

Có vẻ cảm thấy cực kỳ bất an khi cửa mở.

Chỉ là không biết đó là do chúng tôi tàn sát vũ khí, hay là cơ chế phòng thủ tự nhiên in sâu vào đầu qua nhiều thí nghiệm.

- Lộp cộp.

Bước một bước là co giật.

Thấy nó run rẩy như sắp sùi bọt mép, tôi dừng bước và chạm mắt với đứa trẻ.

"... A. A... A."

Dỗ dành hỏi thế nào cho tốt đây.

- Rầm.

Đang suy nghĩ thì tiếng động đục ngầu vang lên từ tường kính phòng bên cạnh.

Là một cô bé trông lớn hơn đứa trẻ ở đây khoảng hai tuổi. Đang đập rầm rầm vào tường cố thu hút sự chú ý của tôi.

- Rầm, rầm!

"..."

Run rẩy chân, trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt gợi lòng trắc ẩn.

Đứa này trông có vẻ tinh anh đấy.

Là gia đình hay bạn bè?

'In-ja của Mộc Nhân rõ ràng đã được gieo vào.'

Cả hai đứa trẻ đều tỏa ra ma lực đặc biệt cảm nhận được từ nhân vật phía Flower.

Ngửi mùi thì gần với người hơn là Mộc Nhân, và may mắn là có vẻ có ý thức và lý trí.

- Lộp cộp.

Heukdan đi chậm rãi bên cạnh tôi.

"... Không sao đâu."

Cúi người xuống, đưa tay ra với giọng nói dịu dàng nhất có thể. Bé trai lại run rẩy nhìn Heukdan và tôi luân phiên.

Trên bộ võ phục Heukdan đang mặc có dính máu, nhưng dù vậy khi cô bé vỗ về dịu dàng, vẻ sợ hãi giảm đi trông thấy.

"Ừ. Không sao. Ngoan. Chị sẽ cho em ra ngoài."

"..."

"Người bên cạnh là gia đình em à?"

"..."

Heukdan có pheromone chăng.

Bé trai nhìn chằm chằm Heukdan bình tĩnh lại và gật đầu không mất bao lâu.

'... Heukdan mùi thơm thật mà.'

Ngoại hình cũng thế, đàn ông cùng trang lứa nhìn thấy chắc cháy rực lồng ngực.

Sức hút bẩm sinh tốt thế đấy.

"Chị mượn cái này một chút nhé?"

Heukdan tháo thẻ thông tin đeo trên cổ đứa trẻ một cách rất cẩn thận. Rồi đưa cho tôi.

PA-205.

Ngoài cái có vẻ là tên, còn viết đầy ký hiệu hay mật mã.

"Có vẻ không nói được ạ."

"Ừ. Giống hệt lúc ta gặp Heukdan lần đầu nhỉ."

Không có vết thương lớn bên ngoài.

- Rầm, rầm!

Tôi và Heukdan đang nói chuyện với nhau. Bé gái phòng bên cạnh đập cửa mạnh hơn.

Có vẻ không phải quan hệ bình thường, cho gặp nhau thử xem.

Tiến lại gần cửa, bé gái giật mình lùi lại.

Bản thân cũng sợ mà đòi bảo vệ cái gì.

Nhưng xét về tuổi tác thì khá hơn tôi.

- Rắc!

Hai đứa trẻ kinh hãi. Bức tường vỡ tan trong tay tôi nối liền hai không gian. Tôi ném mảnh kính vỡ ra sau.

"..."

Lẩy bẩy.

Đôi chân run rẩy, bé gái trừng mắt như hạ quyết tâm rồi lao vào phòng ôm chầm lấy bé trai.

Trong hành động bảo vệ bé trai thoáng thấy cảm xúc không đơn giản.

Ý là nếu định làm hại thì hãy làm hại tôi sao.

Đứa nhóc có trách nhiệm bảo vệ đứa nhỏ hơn, trông như đang khoe khoang niềm tin của bản thân. Nên tôi thấy ghét và vươn tay ra.

Bàn tay đó hướng về phía cổ Heukdan.

"... Ơ? Sư phụ? Á!"

- Ôm chặt.

Trao cái ôm thắm thiết giữa thầy trò.

"Ta cũng biết làm đấy nhóc con."

"Nói gì thế ạ Sư... Ưt!"

Heukdan bối rối nắm lấy tay tôi và mở to mắt.

Bé gái bảo vệ bé trai nhìn chằm chằm về phía này. Rồi ôm đứa trẻ chặt hơn.

Không chịu thua.

Tôi cũng ôm Heukdan đáng yêu hơn nữa.

"...?"

"...?"

Ôm trọn bụng dưới chấn thủy và siết chặt.

Tai Heukdan đỏ dần lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!