Tập 2

Chương 532: Lời Triệu Tập Của Sephiroth (3)

Chương 532: Lời Triệu Tập Của Sephiroth (3)

Chương 532: Lời Triệu Tập Của Sephiroth (3)

“Thế nên?”

Tôi nói với Sephiroth và Marronnier đang ngồi cạnh nhau.

Đứa trẻ tóc dài, Thế Giới Thụ Tri Thức Sephiroth đang xoa cục u to tướng trên đầu, bĩu môi. Còn Marronnier thì ngồi khép nép, hai má trắng ngần đỏ bừng.

Do sự cố quần lót vừa rồi mà Sephiroth bị ăn một cú cốc đầu.

“Blanche đánh Sephi. Đau!”

“Cái này là lỗi của Sephiroth-nim. Lần sau đừng làm thế nữa nhé. Biết chưa ạ?”

“Ư ưm….”

“Biết hay không biết ạ?”

“Biết rồi….”

Marronnier dứt khoát. Nhìn dáng vẻ Sephiroth bĩu môi dỗi hờn nhưng vẫn chấp nhận, tôi thầm thán phục.

Không ngờ Blanche lại giáo dục trẻ con tốt thế nhỉ?

Nghe nói bố mẹ Pháp dạy dỗ nhân cách con cái khá nghiêm khắc. Dù con muốn đồ chơi cũng không mua cho bừa bãi.

“Đã nhìn thấy hết rồi còn gì, có mỗi cái đồ lót mà làm quá.”

“…Mon Chéri.”

Biểu cảm bất mãn lườm nguýt.

Phụ nữ thích được đồng cảm thì phải. Marronnier hơi phật ý, ngọ nguậy ngón tay. Nhìn tôi rồi chạm hai ngón tay vào nhau, phồng má lên một chút.

“…Ghét.”

Không giận được mà chỉ ngầm tỏ thái độ.

Dễ thương. Marronnier dù thời gian có thay đổi vẫn là dễ thương nhất thế giới.

Có vẻ hôm nay Marronnier rất chú trọng ăn mặc. Trên bàn trang điểm lăn lóc mỹ phẩm mới bóc tem, quần áo cũng toàn hàng hiệu ai cũng biết xếp chồng chất.

- Bốp bốp.

Lúc đó Sephi vỗ vỗ vào đùi Blanche hỏi.

“Blanche, ghét Vua Cây hả?”

“Không phải ý đó. Hư nào!”

“Hư?”

“Đừng bắt chước.”

“Không bắt chước á?”

Đứa dễ thương mắng đứa dễ thương.

Cứ thế này ngồi xem hai người diễn hài cũng không tệ, nhưng giờ cần biết ý đồ Sephiroth gọi tôi đến.

“Sắp được nghe chuyện chưa nhỉ?”

Nghe tôi nói, Sephiroth ngoẹo cổ. Ở đó có Marronnier đang ngồi.

“Blanche đi đi.”

Giọng điệu ra vẻ nghiêm túc, Marronnier cúi đầu đứng dậy tiến lại gần tôi.

Marronnier nhỏ nhắn nhưng quý phái tiến lại gần, véo nhẹ vai tôi.

“Lát nữa…. Gặp nhé.”

Giọng dỗi hờn dễ thương.

“Ha ha.”

Sau khi tiễn Sage hiện tại đi, tôi hoàn toàn ở riêng với Sephiroth.

Sephiroth ngồi đối diện tôi chớp đôi mắt ngây thơ. Có vẻ mất tập trung nên ngồi trên sofa đung đưa chân, lắc đầu qua lại, nhìn thế này thì quá trẻ con so với một phần tử nguy hiểm cấp thế giới.

Đứa trẻ hơi bướng bỉnh và thích làm nũng.

“Vua Cây!”

“Ừ, phù…. Lý do gọi anh đến là gì? Sephi.”

Sephiroth dang rộng hai tay với đôi mắt đan xen sự hưng phấn.

“Sephi, có cái tò mò!”

Tò mò. Sắc mặt tôi đanh lại. Sự hứng thú của Sephiroth tuyệt đối không phải chuyện tốt lành. Không từ thủ đoạn thì Sephiroth cũng giống hệt Sage.

Tôi cười cay đắng trước bầu không khí lạnh lẽo, hỏi lại.

“Tò mò?”

“Ừ!”

Sephiroth đung đưa chân mạnh hơn.

Đôi mắt lấp lánh như dải ngân hà. Từ đứa trẻ vốn chỉ được coi là trẻ ranh toát ra khí thế lạ lẫm.

Càng nhìn càng thấy như bị hút vào đôi mắt mộng ảo đó.

“Vua Cây của chiều không gian khác.”

Sephiroth phát âm ngọng nghịu cái tên nguy hiểm đó, đặt hai tay lên bàn, đứng lên ghế và bất ngờ ghé sát mặt vào tôi.

Khoảng cách gần lại. Hơi thở của đứa trẻ phả vào.

“Đã đánh nhau đúng không? Đánh nhau đúng không?”

“…….”

“Sephi, muốn chơi đùa, muốn biết!”

Đứng dậy khỏi chỗ, con bé tỏ ra phấn khích. Dậm chân bình bịch, xoay tròn hai nắm đấm nhỏ xíu, rồi lắc vai phành phạch.

Phản ứng như đứa trẻ chờ quà đêm Giáng sinh.

“Giết hắn mang về cho em!”

Tôi xoa khóe miệng cứng đờ. Khoan nói đến lời lẽ sặc mùi chết chóc, việc bảo giết Vua mang về là yêu cầu khó thực hiện.

“Tò mò cái gì thế?”

“Đặc tính lần đầu tiên thấy! Cơ thể, quyền năng!”

“Muốn trực tiếp điều tra một lần sao?”

Sephiroth gật đầu mạnh.

Bỏ qua cuộc đối thoại, nhìn bề ngoài thì dễ thương thật đấy nhưng…. Kết luận là muốn giải phẫu cơ thể người để biến thành tri thức của mình.

Lại còn ngay trước mặt tôi, muốn giết tôi của chiều không gian khác. Lời nói khiến miệng đắng ngắt.

“Chắc là khó đấy.”

“Nếu hứa thực hiện, Sephi sẽ nghe theo nhiều yêu cầu!”

Như đã dự đoán phản ứng của tôi, Sephi giơ một ngón tay lên.

“Một, sẽ bảo vệ tất cả người yêu của Vua Cây.”

“…….”

“Người Vua Cây trân trọng, Sephi sẽ đặc biệt không động đến.”

Đặc biệt, không động đến. Nghe như thể nếu tôi không hợp tác thì sẽ động đến người yêu của tôi vậy.

Nếu cố tình nói câu đó thì không biết, nhưng với lời nói dành cho tôi thì cách chọn từ khá hung hăng.

“Nên lựa lời mà nói thì tốt hơn đấy, Sephiroth.”

Như không hiểu ý. Sephiroth nghiêng đầu. Cô bé cười ngây thơ.

Cảnh cáo mà không hiểu. Thế này chẳng khác nào đấm vào tường gai. Thở dài, Sephiroth nói tiếp.

“Và một cái nữa.”

“….”

“Sẽ thu hồi mọi sự thù địch của Thế Giới Thụ đối với Vua Cây.”

“Cái đó có khả năng sao?”

“Sephi làm gì cũng được.”

Tôi hỏi lại.

“Gì cũng được?”

“Ừ, gì cũng được.”

“Gì cũng được à. Ha. Vậy cái này có làm được không? Đưa anh về thế giới cũ.”

“Làm được.”

Sephiroth nói điều đó như một lẽ đương nhiên. Như thể đang đọc vanh vách những thông tin không quan trọng lắm với mình.

Tôi đanh mặt nhìn Sephiroth.

“Nghiêm túc chứ?”

“Ừ, có thể đưa Vua Cây cùng những người yêu về thế giới mà Vua Cây từng sống.”

“Chỉ với việc đánh bại Vua đó thôi sao?”

Lần này Sephiroth lắc đầu. Mua sự an lạc đó sẽ có cái giá của nó.

“Giao dịch.”

“…….”

“Không phải Mama, mà ký hợp đồng với em thì muốn gì cũng được!”

“Hơ.”

“Thay vào đó, những gì Sephi tò mò thì trong tầm tay phải mang về cho em hết.”

Phản bội Sage và ký hợp đồng với cô bé. Giải nghĩa ý đồ câu nói đó thì khá đáng sợ.

Có vẻ biết chuyện tôi và Alba ở cùng nhau một thời gian. Một đề nghị khá bất ngờ.

Tôi dường như hiểu tại sao Nữ hoàng Melia và Sage Alba lại cảnh giác cô bé này.

‘Không phải chỉ là con nhóc con đâu.’

Dù là thông tin đã biết nhưng trực tiếp chứng kiến thì cảm giác khác hẳn.

Tôi chỉ ra mâu thuẫn của Sephiroth đầu tiên.

“Nếu làm gì cũng được thì Sephi tự xử lý Vua cũng được mà. Sao lại định ký hợp đồng?”

“Vua Cây đặc biệt. Vận mệnh cực~ kỳ mờ nhạt! Muốn giữ bên cạnh để tìm hiểu.”

“Định giết anh luôn à?”

“Hả? Sao thế? Phí phạm mà.”

Dù nói tò mò về tôi nhiều thứ thì ý nghĩa câu hỏi của tôi cũng không phai nhạt.

May mắn là Sephiroth đã đưa ra câu trả lời ngay sau đó.

“Thì là, thử thách mà. Sephi muốn nhìn thấy Vua Cây lớn thật lớn! Vượt qua thử thách cái rầm, trở thành con người mạnh nhất thế giới!”

“Vua Cây lớn thật lớn?”

Sephiroth rất nghe lời đối tượng mình tò mò, tôi đã nghe Sage nói từ lâu.

Sephiroth muốn nhìn thấy tôi hoàn thiện với tư cách là Mộc Linh Vương sao.

Sức mạnh của Mộc Linh Vương có vẻ ngay cả Thế Giới Thụ Tri Thức như cô bé cũng không biết hết. Hoặc là có âm mưu gì khác thì không biết.

“Biết về Vua để làm gì.”

“Ác ma thử thách, đã vượt qua chiều không gian.”

Sephiroth khác với Sage đã giấu giếm sự thật suốt 3 năm, cô bé cho tôi biết tất cả những gì mình biết và nhắm tới.

“Chiều không gian! Thế giới khác! Có rất nhiều thứ Sephi không biết!”

Sephiroth dang rộng hai tay. Ma lực tụ lại ở đầu ngón tay rung động.

Màu sắc ma lực không chỉ có màu xanh. Đỏ, vàng, xanh dương. Mọi màu sắc ma lực rung chuyển rồi dập dờn bên trong cơ thể Sephiroth.

“Muốn đi đến thế giới khác! Chắc chắn có rất nhiều thứ không biết! Nữa, nữa đi!”

Thế Giới Thụ lười biếng.

Từ đó có phải là sự sỉ nhục không khi Sephiroth đang tràn trề nhiệt huyết hừng hực thế kia.

Trong mắt dập dờn cảm xúc giống như điên loạn.

“Sephi, muốn biết nhiều hơn!”

Lý do cô bé không hành động gì và ngồi yên cho đến nay, có phải vì đã biết hết mọi tri thức của chiều không gian này rồi không.

Tôi suy nghĩ một lát rồi hỏi Sephiroth.

“Sephi.”

“Ừ, ký hợp đồng không?”

“Hỏi một câu thôi, có một thứ em không biết.”

“Gì cơ!? Gì cơ! Cho em biết đi!”

“Giả định thôi, giả định. Nếu có một thứ em không biết….”

Để biết điều không biết đó, nếu cần phải phá hủy thế giới đang sống hiện tại và vượt sang chiều không gian khác.

Em sẽ chọn gì.

“Sephi không được phép có thứ không biết.”

Câu nói bật ra không chút do dự khiến tôi nhếch mép.

“Thế à.”

Để lấp đầy tri thức thì làm gì cũng được.

Ngược lại nếu không phải việc liên quan đến tri thức, thì không làm gì cả.

Nhìn xem. Đứa này dù ai có nhắm vào mạng sống của mình chắc cũng chẳng quan tâm đâu. Vì Sephiroth chỉ hứng thú với việc liên quan đến tri thức thôi.

Có khi đến phút cuối cùng mới phản ứng chậm chạp.

Thế Giới Thụ quan sát thế giới. Trước hình dáng của Thế Giới Thụ Tri Thức, tôi nhún vai chuẩn bị trả lời.

“Thế nào, hợp đồng?”

Khuôn mặt Sage lướt qua trong đầu.

Trước sự thúc giục của Sephiroth, tôi lôi câu trả lời đang chôn giấu trong lòng ra.

Sau cuộc gặp riêng với Sephiroth, lâu lắm rồi tôi mới có thời gian riêng tư với Mèo Đêm.

Marronnier dỗi hờn ra mặt, nhưng khi tôi lại gần ôm và cưng nựng thì lại cười tít mắt ngay.

Vì bình thường không gặp được thường xuyên, nên đã trang điểm và chuẩn bị rất kỹ nhưng phản ứng của tôi hờ hững nên cô ấy rất buồn.

“Mèo con của anh buồn lắm à.”

“…….”

Marronnier sà vào lòng tôi.

Vén mái tóc xanh biếc lên lộ ra vầng trán mịn màng không một nếp nhăn.

Xoa nhẹ lên trán cô ấy.

- Xoa xoa.

“…Thi thoảng, Mon Chéri đối xử với em như thú cưng ấy.”

“Ghét à?”

“Ghét.”

Câu trả lời dứt khoát hơn tôi nghĩ.

Làm vẻ mặt hơi tổn thương, bộp. Mèo Đêm dùng tay đẩy ngực tôi ra.

- Ting!

Đúng lúc tiếng lò nướng tắt vang lên từ bếp.

“A, cơm chín rồi.”

Marronnier đã chuẩn bị bữa ăn cho tôi, người đến vội vàng không kịp ăn uống gì.

Dù là bánh sandwich không có gì to tát, nhưng ai làm chứ.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh Blanche dùng đôi tay mèo nhỏ xíu nhào nặn bánh mì là đã chảy nước miếng rồi.

- Cạch.

Mở cửa, Marronnier bê cái khay to bằng người mình, lẩm bẩm như thói quen.

“Măm măm đến rồi đây~ Rửa tay rồi chuẩn bị ăn nào…. Á-”

Chăm sóc Sephiroth quen rồi hay sao. Khuôn mặt Marronnier đỏ bừng trong chớp mắt.

Cảm giác bị coi như trẻ con lạ thay lại không tệ.

“Cho măm măm đi.”

“……Đừng có trêu.”

“Khà khà.”

Marronnier đặt mạnh khay xuống bàn, lấy hai bím tóc che đi khuôn mặt nóng bừng.

“Thành thói quen rồi à?”

“Tình cờ thôi.”

“Cũng được đấy chứ. Cảm giác hơi nhột nhột.”

“Cái gì thế….”

Nghe nói để tình cảm không phai nhạt thì trải nghiệm sâu sắc rất quan trọng.

Thêm một thiết lập kỳ lạ vào chuyện tình cảm, nghe bảo sẽ trở thành kỷ niệm được nhắc lại rất lâu.

“Thử đối xử như với Sephiroth xem. Tò mò quá.”

“Thực lòng thì muốn xem Marronnier như thế chiếm 9 phần.”

“Không làm….”

Ban đầu từ chối nhưng trước yêu cầu dai dẳng của tôi, cuối cùng Marronnier cũng phải đầu hàng.

“Biết rồi! Làm là được chứ gì. Sau này Mon Chéri có nói gì thì em không biết đâu đấy?”

“Ồ.”

Đeo tạp dề, xoắn tóc, Marronnier với khuôn mặt xấu hổ nắm chặt tay tôi.

“Trước khi ăn măm măm… phải rửa tay chứ ạ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!