Tập 2

Chương 485: Khoảng Cách Ngắn (1)

Chương 485: Khoảng Cách Ngắn (1)

Chương 485: Khoảng Cách Ngắn (1)

Vào thời điểm Lee Si-heon rời đi.

"Nào. Tập hợp. Bắt đầu cuộc họp trước đã."

Theo tiếng vỗ tay của Guseul, Dongbaek và Camellia cùng toàn bộ Tứ Linh Mộc đã tập hợp.

Không chỉ vậy.

Một số cán bộ đã hoàn toàn khuất phục Lee Si-heon, thậm chí cả Hongyeon đang dốc sức phát triển Khu vực 1 cũng tạm thời xuất hiện tại Khu vực 3.

"Bây giờ là thời điểm quan trọng nhất, chắc mọi người đều biết. Có rất nhiều vấn đề."

"Thời điểm gì cơ? Vấn đề là gì?"

Trước câu hỏi của Mary, Guseul ngừng vỗ tay và nói nghiêm túc.

"Vấn đề, là Bệ hạ không có mặt ở đây."

"……!"

Bầu không khí xung quanh lập tức trở nên lạnh lẽo.

Khu vực 3, nơi bất ổn nhất trong vùng đất của Mộc Linh Vương, vẫn duy trì được hình thái là nhờ anh ấy đã trấn áp những cuộc phản loạn thường xuyên xảy ra.

Những việc cần nhiều nhân lực, hay công việc hành chính, đa số đều là phần việc của Lee Si-heon.

Đằng sau sự trung thành của nhiều người, là Lee Si-heon đã làm việc không kể sáng sớm hay đêm khuya.

"Phản loạn, chúng ta có thể tự chặn được. Hành chính, tiền bạc? Giờ đã có nhân tài khác rồi."

Guseul nhìn Dongbaek.

Dongbaek cũng biết lời đó ám chỉ mình nên ngượng ngùng đỏ mặt.

Nhưng.

"Nhưng mà!"

Guseul cao giọng nhìn Hongyeon.

Hongyeon hắng giọng rồi nói.

"E hèm…. Đào Viên, tức là việc Bệ hạ vắng mặt nếu lọt vào tai Flower và Thế Giới Thụ. Thì sẽ là vấn đề lớn đúng không?"

Guseul gật đầu.

Trong bầu không khí ảm đạm, mọi người cười gượng.

"Thế lực của Eighth Leaf (Lá Thứ Tám), chẳng khác nào đang trụ vững chỉ nhờ vào vũ lực của Bệ hạ."

"……Si-heon mạnh đến thế sao. A, cái, tức là. Bệ hạ, Bệ hạ ạ!"

Lời nói có thể khiến các cán bộ chướng tai.

Mary đang lầm bầm vội vàng sửa lời.

"Dù sao thì, chúng ta cũng đâu phải bọn kém cỏi gì."

Thế Giới Thụ có bốn cây. Một trong Tam Tai sẽ hoạt động như tình báo viên.

Có chiến lược gia được xếp vào hàng đầu trong lịch sử Mộc Nhân, và người biết cách vận hành vốn.

Nhưng chừng này vẫn chưa đủ.

Flower, Thế Giới Thụ, và ATU tuyệt đối không phải đối thủ dễ xơi.

"…Nên tôi đã gọi đến. Vào đi."

- Cạch.

Cửa mở ra, bóng dáng hai người bước vào.

Một người đàn ông da nâu với mái tóc vàng rực ấn tượng và một cô gái tóc đỏ ngồi trên xe lăn xuất hiện.

"Ít nhất thì cũng ngang ngửa tôi. Những kẻ ‘thứ thiệt’ từng lăn lộn trong thế giới ngầm."

Đã từng xây dựng thế lực đủ để phò tá Vua.

Đồng thời cũng là Thụ Vương (Tree King) đã trì hoãn cuộc thảo phạt Lee Si-heon suốt nhiều tháng chỉ bằng chiến tranh thông tin.

Xuất hiện trong chớp mắt rồi xóa sạch dấu vết.

"Chắc đại ca không thích chuyện này đâu."

"Đành chịu thôi. Bệ hạ vắng mặt, và phải che giấu điều đó, đây là chuyên môn của cậu mà."

"Cũng đúng."

Tae-yang cười khúc khích xoa đầu Aori đang ngồi trên xe lăn.

"Sẵn sàng chưa?"

"Aori, sẵn sàng!"

Aori dang rộng hai tay, gập cánh tay nhân tạo lại tạo dáng.

Mok Tae-yang và Aori.

Thần hạ chân chính của Mộc Linh Vương đời thứ 2.

Họ đã xuất hiện trở lại.

* * *

“ Ha, ha! ”

Nhân tố của Vua ôm Vương Quan trong lòng hét lên thích thú.

Nhân tố nhảy cẫng lên đến mức lộ cả đồ lót, rồi bay lên trời thè lưỡi hết cỡ.

“ Gặp nhau như chó, đừng bao giờ, gặp lại nữa nhé! ”

Cái bóng bay về phía đỉnh tháp.

Thử thách của Vua.

Thứ đầu tiên bọn chúng lấy đi từ tôi là Vương Quan và sức mạnh của Mộc Linh Vương.

‘Sẽ hối hận đấy.’

“ Lêu lêu lêu lêu! ”

Nhân tố của Vua cưỡi kẹo bông gòn bay bồng bềnh.

Nhìn vật cưỡi là kẹo bông gòn, có vẻ như cây kẹo bông ăn ở công viên giải trí lần trước để lại ấn tượng sâu sắc trong ký ức.

- U u u u u!

Thoát khỏi Thế Giới Tâm Tượng (Mental World).

Khoảnh khắc đó, tôi có thể xác nhận ma lực và năng lực của cơ thể mình đã giảm đi đáng kể.

Vì nền tảng cơ thể tôi dựa vào sức mạnh của Vua, nhưng thực ra điều đó cũng không hẳn là xấu.

Lấy lại tinh thần, việc đầu tiên tôi làm là bật cười khẩy.

"Ha."

Nắm chặt tay rồi mở ra một cách thô kệch.

"……."

Đã bao lâu rồi cơn đau đầu mới tan biến.

Tinh thần minh mẫn.

Những phiền não liên tục làm rối loạn tâm trí suốt mấy năm qua, giờ đây như ngừng bùng phát và lắng xuống tận đáy vô thức.

Tôi đứng đó cảm nhận sự an yên ấy.

‘Ổn rồi.’

Nhân cách vẫn bình thường.

Thậm chí còn thanh thản hơn.

Do đặc tính của Thiên Ma Thần Công cần phải lắng dịu tinh thần…. Hiệu suất của ma khí sẽ tốt hơn gấp đôi so với khi kết hợp với Vương Quan.

"…Dan à."

"Dạ?"

Chỉnh lại biểu cảm, dồn sức vào vai.

Tôi cười tươi vỗ lưng Heukdan.

"Đi thôi."

"A, vâng!"

"Ta sẽ chỉ dạy từ từ. Chắc là lần đầu thấy nên…. À phải rồi."

Tầng dưới và tầng giữa của tháp có cấu trúc rất giống hầm ngục.

Đầu tiên tôi lấy ra một món cổ vật từ ba lô đưa cho Heukdan.

Chiếc vòng cổ được mạ bằng ma thạch chứa ma pháp. Trên thị trường hiếm hàng nên tôi chỉ kiếm được một cái.

"Cái này nhóc giữ là đúng rồi."

Không ném, mà nắm lấy cổ tay Heukdan rồi trao nó một cách trân trọng.

"Cái này là?"

"Bùa hộ mệnh. Sẽ có ích về nhiều mặt đấy."

Và cái này giờ tôi cũng không cần giữ nữa.

Tôi biến Tầm Gửi dạng ‘kiếm’ mà mình mang theo thành vòng tay và đưa cho Heukdan.

"……?"

Cái này là gì nữa đây, Heukdan ngước nhìn.

Ở bên cạnh tôi chắc đã thấy vài lần nên biết rồi.

"Ở cùng nhau thì sẽ sớm biết cách sử dụng thôi."

"Còn chú…? Kiếm. Không cần ạ?"

"Ta?"

Vung tay nắm đấm.

Vốn dĩ ta chuyên về cái này hơn.

"Đừng lo. Đi thôi."

Bước chân đi, Heukdan cầm kiếm đi theo. Cấu trúc rất giống hầm ngục, sự tối tăm do địa điểm là hang động đã được giải quyết bằng ma pháp.

- Vù, vù!

Ánh sáng hình bóng đèn trắng xóa hiện lên phía trước. Chẳng bao lâu sau đã phát hiện ra ma vật.

- Tách, rào rào!

Một con bọ rơi từ vách hang xuống lăn lóc trên sàn. Con bọ cánh cứng có đầy chân trên người và có càng.

Tôi dừng Heukdan đang đi theo lại, và nhìn chằm chằm vào con bọ.

"Có chuyện, gì vậy ạ?"

"Chờ chút."

Con bọ bị lật ngửa phát ra tiếng kêu và co giật dữ dội.

- Kít! Kít!

Không gian xung quanh con bọ thoáng mờ đi, rồi hơn chục cái chân của con bọ đột nhiên to lên như kích thước của loài thú có vú.

- Kítttt!

Con bọ đang lật ngửa không kiểm soát được cơ thể bỗng to lên gấp hàng trăm lần lao vào tôi.

"…!"

Heukdan kinh hãi lùi lại. Quả thật lần đầu nhìn thấy thì cũng ghê thật.

Ngăn Heukdan đang định rút kiếm, tôi tung một cú đá.

- Bốp!

Đầu con bọ vỡ tung, dịch xanh chảy ra.

Cái vây lớn ngọ nguậy, cái miệng có càng đóng mở một cách ghê rợn.

- Khặc!

Lấy đó làm tín hiệu, lũ bọ dưới sàn đồng loạt trồi lên.

Từng con một đều là những sinh vật có hình thù lần đầu tiên nhìn thấy.

Lũ bọ tiến hóa thành ma thú vẫn giữ nguyên hình dáng cũ nhưng tính cách hung bạo hơn nhiều.

Hình dáng hay vẻ ngoài đó trông như thể ma vật ‘non’ bị ép lớn lên vậy.

- Kéc!

Đạp nát một con bọ khác đang lao tới bằng cú đá, tôi ra hiệu cho Heukdan.

Đúng như tình huống đã tập luyện.

Như thể chưa từng ngạc nhiên khi thấy ma vật. Heukdan lao ra không chút do dự quét sạch xung quanh.

Trong hang động đầy xác bọ nhanh chóng nồng nặc mùi hôi thối.

"…Xong chưa ạ?"

Heukdan người dính đầy dịch xanh quay lại nhìn tôi với vẻ mặt vô cảm.

"Làm tốt lắm."

- Kít.

Chà, vẫn còn một con đang nín thở trong góc khuất.

Con bọ rít lên như thể sẵn sàng xé toạc đầu chúng tôi bất cứ lúc nào.

Khoảnh khắc Heukdan định di chuyển lần nữa, tôi đưa tay phóng ra ngọn lửa đen.

- Kéc?

Con bọ giật mình khi đối mặt với ngọn lửa, ngay sau đó bị ngọn lửa bao trùm và hét lên thảm thiết.

- Kítttttt! Kít! Kéccccc!

Ma vật phát cuồng rồi chết khi từng điểm đau đớn bị thiêu rụi.

Heukdan quan sát cảnh đó rồi quay lại phía tôi.

"Vừa rồi, đó là… ma pháp ạ?"

"Ừ."

"Em cảm nhận được ma khí."

Dù công suất sức mạnh đã giảm nhưng kỹ thuật vận dụng vẫn được thực hiện trong tay tôi.

Sư phụ coi sức phá hoại của ma khí là quá mức, nhưng nếu kiểm soát được thì có thể giảm xuống như thế này.

Vừa rồi chỉ là Fireball cấp C thông thường trộn thêm ma khí thôi.

"Sau này ta sẽ chỉ cho."

Vỗ nhẹ vào đầu, tôi quỳ xuống trước mặt Heukdan.

Dùng tay áo Hắc Long Bào lau má cho cô bé.

"Ta có thể làm sạch cho nhóc, nhưng cũng cần phải thích nghi với những thứ này. Tạm thời cứ để thế này đi. Hiểu được chứ?"

"……."

"Sao thế?"

"…Không ạ. Chỉ là, so với bình thường, có chút. Lời nói có vẻ điềm tĩnh hơn."

Không phải lạnh lùng, mà là điềm tĩnh.

Tinh ý hơn tôi nghĩ. Đúng như Heukdan nói, thú thật bây giờ tâm trạng tôi khá tốt.

Vì đây gần như là khoảnh khắc đầu tiên thoát khỏi cái dục vọng chết tiệt đó.

Tôi đứng dậy giục đi tiếp.

"Đi tiếp thôi. Tạm thời sẽ đại khái là cảm giác như thế này đấy."

"A, vâng!"

Đến tầng 4 là sự lặp lại của cấu trúc hầm ngục hiện có.

Từ tầng 5 đến tầng 9 cũng tương tự.

Vấn đề là những tầng chưa được khám phá. Bây giờ cứ nghĩ là làm nóng người từ từ thôi.

"Đừng tốn sức quá."

Tốc độ công lược hiện tại cũng đủ nhanh rồi.

Công lược nhanh rồi để ba người đó ra sao?

Không phải tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó, nhưng vì không biết sự tiến triển của tôi sẽ ảnh hưởng thế nào đến tháp nên cần thận trọng hơn một chút.

‘Đừng có chuyện gì xảy ra nhé.’

Tôi thầm cầu nguyện trong lòng.

* * *

"Rốt cuộc cũng định ăn cái này à."

Khởi đầu công lược tháp đầy khí thế.

Nhưng từ tầng 2 đã gặp khó khăn rồi.

Những Hunter đi trước đã chiếm chỗ và tạo ra nơi nghỉ ngơi.

San Su-yu không muốn dỡ hành lý nên đang đổ bánh gạo trong gói vào nồi.

"Rốt cuộc Tteokbokki là cái gì mà…. Không lẽ nhờ cái tính kiên trì này. Mà cậu leo lên được vị trí đó sao?"

"Không biết."

‘Thợ Săn’ đang hòa tương ớt với vẻ mặt hớn hở.

- Cạch cạch cạch cạch!

Cầm bếp ga mini lắc lư trông không bình thường chút nào.

Mắt cũng lấp lánh. Phần ngực giáp nhấp nhô trông thật kỳ lạ.

Byeol nhìn cảnh tượng đó không chỉ ngạc nhiên mà còn thán phục.

- Sùng sục sùng sục.

‘Thợ Săn’ lắc đầu vui vẻ nhìn Tteokbokki chưa nấu đang sôi.

Lắc lư trái phải, cứ đà này chắc hát đồng dao rồi nhảy múa luôn quá.

Se-young bật cười.

"Không thấy dễ thương sao?"

"Se-young à, cái con quấn giáp đó có gì đẹp đâu…. Nếu là bên trong giáp thì không nói."

Yêu tinh ngực bự.

Yêu tinh chóp chép ăn.

Se-young và Byeol nhìn nhau một cái, nhún vai rồi ngồi xuống bên cạnh yêu tinh.

"Ngon thế cơ à?"

- Bụp!

Miếng Tteokbokki mà ‘Thợ Săn’ đưa ra lọt thỏm vào miệng Se-young.

Vừa cay vừa đậm đà…. Hương vị đã từng ăn ở đâu đó.

Gần như giống hệt món mà các học viên mua về ăn cùng thời còn ở Học viện ngày xưa.

"Tteokbokki…."

"Hửm?"

"Ngon… chứ?"

‘Thợ Săn’ lắp bắp hỏi đầy mong đợi.

"Ồ hố, ngon nè."

Byeol ăn chả cá rồi cảm thán, ‘Thợ Săn’ bỗng nhấc nồi ra xa khỏi Byeol.

‘Thợ Săn’ đặt nồi bên cạnh Se-young và mình, rồi gắp thêm một miếng bánh gạo ăn.

"Này, sao thế! Mình cậu ăn thôi à?"

"…Kẻ dị giáo Tteokbokki."

"Không, này, ha…."

Chỉ vì nổi cáu một chút mà nhớ dai rồi dỗi sao.

Byeol định khoanh tay vì cạn lời thì.

- Rầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên bên trong hầm ngục.

Sóng ma lực chưa từng cảm nhận bao giờ lan rộng, cùng với cảm giác kỳ lạ, nổi da gà toàn thân.

Cảm giác như hầm ngục đang dừng hoạt động bỗng làm việc trở lại.

Tức là, tháp đột nhiên bắt đầu thay đổi.

"Gì vậy?"

Byeol cau mày phản ứng đầu tiên.

Se-young đặt đôi đũa gỗ đang cầm xuống và hỏi tinh linh của mình.

‘Gì thế?’

“ Có vẻ như, tháp bắt đầu thực hiện vai trò của nó rồi. Đang sử dụng quyền năng. ”

‘Gì cơ?’

“ Tức là… cái này giải thích thế nào nhỉ. ”

- Ực.

Khoảnh khắc căng thẳng.

Dù tháp thay đổi nhưng ‘Thợ Săn’ vẫn thèm thuồng nồi Tteokbokki.

“ Vua đã tiến vào nơi này rồi. ”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!