Tập 2

Chương 568: Somei Yoshino (8)

Chương 568: Somei Yoshino (8)

Chương 568: Somei Yoshino (8)

Methuselah.

“Ôi! Cha của chúng con!” - [Nữ hoàng chiến tranh, Undine trước mặt ngài.]

Người đã cứu chúng con khỏi hố dung nham sôi sục. Ân nhân của mọi ma vật và là Cây Quý (Quý Mộc) đầy ân đức!

Sao ngài lại thu nhận những sinh mệnh đáng thương bị cuốn vào ngọn lửa chiến tranh, và phản bội lại gia đình vinh quang để đại diện cho lập trường của chúng con.

Dùng chính da thịt mình xây nên tòa tháp khổng lồ, tạo ra nơi trú ẩn cho chúng con. Trong số đó, ngài đã ban tặng cho những tinh linh bị đàn áp nhất một vùng đất vinh quang. Một chiều không gian trù phú hơn cả ‘Glaive’.

Cha của chúng con đã chiến đấu với những cây đại thụ vĩ đại và nhận được lời hứa từ họ rằng sẽ không vượt qua khe nứt chiều không gian.

“Methuselah.”

Tồn tại đã phân chia Hiện Giới và Tinh Linh Giới, cải tạo Dungeon có sẵn thành tổ ấm cho ma vật.

Việc Mộc Linh Vương xây dựng Tháp Thử Thách cho hậu thế, hay để lại các tạo tác của mình trong nhiều Dungeon, cho thấy các ma pháp được sử dụng vào thời điểm này đã được truyền lại cho đời sau.

Tôi chuyển ánh mắt xuống phần dưới cơ thể, hỏi Venice đang mở rộng mọi thứ với tôi.

“Những người trong gia tộc Yoshino cũng biết nội dung cuốn sách này sao?”

Không có câu trả lời.

Tôi vẫn cắm côn thịt vào và lắc hông, lật người Venice lại, hơi nước nóng hổi bốc lên từ cơ thể trần trụi của bà ta.

Tấm chăn trắng trải bên dưới đã có một đường ranh giới màu xám. Thế này là đã bốn mươi hai tiếng rồi.

“Có quá sức không nhỉ. Đã thức trắng hai đêm rồi.”

Venice là một người phụ nữ mạnh mẽ nên có rất nhiều sức lực để hút. Vì vậy tôi đã vắt kiệt bà ta khá lâu, nhưng cơ thể bà ta ngày càng nhạy cảm hơn và cuối cùng thành ra thế này.

*Mềm nhũn.*

Tôi nắm chặt lấy ngực bà ta và lắc.

“Dậy đi.”

*Bóp bóp bóp.*

“A. A... A a... A ♡”

Ánh sáng trở lại trong đôi mắt của Venice đã ngất đi.

“Ư, ư hức. Cuốn sách đó, ở thế hệ này chưa được công khai cho bất kỳ ai... Ang! Ta đã đánh tráo với cuốn sách khác nên...”

“Nghĩa là thế hệ trước đã biết rồi.”

Venice vừa gật đầu liên tục vừa tận hưởng. Chà, dù cái này có được tiết lộ thì bản gốc cũng sẽ không bị rò rỉ nguyên vẹn đâu.

Thế Giới Thụ của chúng ta giỏi nhất là che giấu sự thảm hại của mình mà.

Thực tế thì có vài câu chuyện cổ tích liên quan đến việc này.

“Hóa ra câu chuyện Dũng sĩ đánh bại Ma vương xuất phát từ đây.”

“... Dũng sĩ?”

“Chắc là câu chuyện này bị tam sao thất bản thôi.”

Nói đến Thế Giới Thụ và con người thì không thể không nhắc đến câu chuyện Dũng sĩ bán chạy nhất toàn cầu.

Câu chuyện về Dũng sĩ loài người tuân theo thần ngôn của Thế Giới Thụ để đánh bại vị vua tà ác, và tồn tại mạnh nhất xuất hiện ở đó là Vua của ma vật, Ma Vương.

“Ta không biết chuyện đó.”

“Phải rồi. Bà bị nhốt trong Dungeon cả đời mà. Dù sao thì tôi hiểu rồi. Tinh Linh Giới và Dungeon được hình thành như thế nào.”

Dungeon được nhắc đến ở đây chỉ là hình thái ban đầu. Ma vật cũng rất khác biệt so với ma vật sống trong Dungeon thời đại này.

‘Ma vật trong Dungeon là những con quái vật không có lý trí.’

Những ma vật chúng ta thấy là những con thú chỉ hành động theo ác ý và dục vọng.

Thế Giới Thụ lại bày mưu tính kế gì đó làm biến chất ma vật trong Dungeon, hoặc ma vật có trí tuệ đã tuyệt chủng rồi.

Có lẽ Dungeon đang bị bóp méo bản chất giống như thuốc kích dục và bị sử dụng cho mục đích mới.

“So sánh kiểu gì thế?”

“Đang làm tình nên không còn cách nào khác.”

“Cạn lời, ang... Khoan. Cử động nữa là lại ra... Ra. Ra a...”

Số lần xuất tinh đã lên đến hai con số. Lượng tinh dịch tuy có giảm, nhưng tử cung đã đầy ắp từ lâu.

Dù có bắn vào trong thì nó cũng trào ra như chiếc bánh su kem bị cắt đôi.

Tôi ôm lấy Venice đang nằm kiệt sức và hỏi. Venice dùng hai tay vuốt ve cơ thể tôi một cách sảng khoái.

“Nhưng mà, trong cuốn sách này có điều chưa được nhắc đến.”

Tôi lướt mắt qua cuốn sách đã đọc xong.

“Bà bảo Dungeon này được tạo ra để không lặp lại chiến tranh mà?”

“... Phải.”

“Nhưng có vẻ không có phần nào nói về điều đó cả.”

Tôi hiểu chuyện Thế Giới Thụ, con người và tinh linh chia phe đánh nhau.

Nhưng nói rằng Dungeon này nhằm mục đích dạy cho người chinh phục một bài học nào đó thì có vẻ thiếu thiếu gì đó.

“Cuốn sách đó chỉ là phần mở đầu thôi... Chắc phần quan trọng hơn nằm ở phía sau. Ta cũng chưa từng thấy.”

“Tò mò đoạn sau không?”

Khuôn mặt Venice ghé sát lại. Kẻ đã chạm mắt với tôi nở một nụ cười quyến rũ dù đang kiệt sức.

“... Thành thật mà nói, có.”

“Vậy thì phải đi cùng nhau rồi.”

Venice mím chặt môi trước lời nói của tôi, rồi đưa đôi tai đỏ bừng của mình cọ vào tai tôi.

*Sột soạt. Sột soạt.*

Đôi tai đỏ vẫn còn vương chút hơi ấm. Do khoảng cách gần nên mùi mồ hôi gợi tình xộc vào mũi.

“Ta nghe nói đây là phong tục mà các Elf làm với người bạn thân thiết nhất.”

“Bạn thân cũng làm thế này sao?”

Khi tôi vuốt ve mông, Venice khẽ run lên.

“Không phải là không thể. Chúng ta là mối quan hệ kết nối linh hồn mà.”

“Ý là quan hệ quy phục chứ gì.”

“... Phải. Quy phục.”

Venice nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt lờ đờ, rồi phụt cười.

“Không ngờ ta lại trở thành vật sở hữu của con đực. Sáng mai xuất phát ngay nhé.”

“Ừ.”

Chắc rửa sạch cơ thể bẩn thỉu rồi sang cửa ải tiếp theo là được.

Chúng tôi kết nối với nhau và nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vừa hay buổi sáng đã đến, mặt trời đang mọc.

“Hành giả! Đừng đi mà a a a... Hu hu hu.”

Hết đường lui.

Bạn có biết năm mươi nàng Nymph cùng khóc thì đau tai thế nào không?

Lối ra ngôi làng. Định rời đi nhanh chóng thì dàn hợp xướng Nymph đánh hơi thấy và bắt đầu níu kéo tôi.

“Bắn thêm chút nữa, chút nữa thôi mà. Ư a a...”

Tôi xách hành lý nhìn Venice và hỏi bằng mắt.

- Tôi phải làm sao đây?

Venice mặc bộ đồ xẻ ngực sexy chỉ nhếch mép cười trả lời.

- Hạt giống ngươi gieo, ngươi tự xử lý đi.

Tuyên bố bản thân sẽ không làm gì cả.

Đang định đối xử lạnh lùng thì Venice bước tới, hắng giọng *khụ khụ*.

“Chia ly là điều tất yếu. Tìm được con đực ưu việt là chuyện tốt, nhưng cũng phải biết tiễn đưa cho đàng hoàng chứ.”

“Nhưng mà, nhưng mà Trưởng lão!”

“Trưởng lão đã làm suốt hai ngày liền còn gì!”

“... Đó là đặc quyền của Trưởng lão.”

Oa oa oa!

Lũ Nymph khóc lóc như ếch ộp.

Venice gãi má vẻ ngượng ngùng rồi đến bên cạnh nắm lấy quần tôi.

“Định làm gì?”

“Còn cách nào khác đâu. Cởi ra.”

“...?”

“Phải trả giá cho việc hút sức mạnh của các Nymph chứ.”

Dù tôi đã dùng lời ngon ngọt dụ dỗ vài em quan hệ.

Nhưng trong số này chẳng phải hơn bốn mươi em là tự nguyện sao.

“Đàn ông đừng có keo kiệt.”

“Không, này.”

“Các Nymph, xếp hàng từng người một nào.”

Tất cả rạng rỡ hẳn lên. Những lúc thế này thì nhanh nhẹn thật, các Nymph xếp thành một hàng chờ đến lượt.

“Em trước ạ!”

Nàng Nymph thương nhân gặp đầu tiên khi đến đây chắp tay bước tới.

Venice tụt quần tôi xuống, lấy côn thịt ra và bắt đầu dùng đôi tay xinh đẹp tuốt lên tuốt xuống.

*Bạch, bạch. Bạch.*

“... Venice.”

“Không nhận bên dưới được đâu, Nymph thương nhân. Thế này là đủ rồi chứ?”

“Đủ rồi ạ! Chia ly thật buồn, nhưng Nymph thương nhân sẽ sống tiếp với tinh dịch nhận được lần này!”

“Cái quái gì thế này.”

Hết cách. Tôi hơi đẩy hông về phía trước để Venice dễ dàng thủ dâm cho mình.

Venice hôn lên má tôi có vẻ thích thú với quá trình đó.

Nymph thương nhân chắp tay quỳ xuống, đưa mũi lại gần côn thịt của tôi.

“Hít hít. Mùi thơm quá ạ!”

‘Mình đã nuôi dưỡng sự điên rồ rồi.’

Do kết nối quy phục nên bà ta đọc được suy nghĩ của tôi sao. Ánh mắt Venice nhìn tôi ngày càng vui vẻ hơn.

“Bắn nhanh đi, giờ mà kìm nén thì chỉ tốn thời gian thôi.”

*Phụt!*

Đành phải dùng sức mạnh của mình để đẩy nhanh cảm giác xuất tinh.

Tinh dịch trắng đục bắn ra, phủ đầy lên tay và mặt của nàng Nymph.

“... Đậm đặc quá... Phù a... Tốt thật đấy ạ.”

Nymph thương nhân cẩn thận hứng tinh dịch vào cái lọ đã chuẩn bị sẵn để không bị rơi rớt.

Tiếc rẻ phần tinh dịch còn sót lại, cô nàng liếm láp giữa các ngón tay.

Sau đó giơ cao cái lọ đựng tinh dịch lên trời và nói.

“Sẽ coi đây là gia bảo của Nymph thương nhân ạ!”

“Làm ơn đừng thế.”

Cốc đầu cô nàng một cái rồi chuyển sang lượt tiếp theo ngay.

Tiếp theo là Nymph lính chì cao tới 2 mét.

Cao ngang ngửa tôi. Nymph lính chì tiến lại gần tôi và nhìn Trưởng lão một cách trơ trẽn.

“... Em sẽ dùng miệng. Trưởng lão.”

“Ồ, thế à?”

Chắc mỏi tay nên Trưởng lão hoan nghênh điều đó.

Nàng Nymph ngồi thụp xuống ngay, ngậm lấy côn thịt của tôi và bắt đầu dùng lưỡi một cách hạnh phúc.

Dù khó thở nhưng tinh linh vẫn ngậm chặt côn thịt của tôi không buông.

“Chụt chụt, ưm... ưm... Hành giả...”

*Phụt!*

Nàng Nymph nuốt ừng ực thứ dính nhớp và chẳng ngon lành gì đó như thể mật ngọt.

Lũ này nghĩ tinh trùng của tôi là linh dược chắc.

Venice nhặt những viên đá hồng từ đầu các Nymph bỏ vào một chiếc hộp gỗ nhỏ không biết lấy từ đâu ra.

“Nào, đá hồng rơi ra từ đầu thì bỏ nhanh vào hộp này. Phải trả tiền chứ.”

““Vâng thưa Trưởng lão!””

Lũ Nymph trả lời đầy khí thế.

Có những viên đá đó thì sức mạnh của tôi cũng tăng lên thật.

“...”

Nhìn Venice, bà ta nháy mắt tinh nghịch. Như kiểu ‘Ta làm tốt chứ?’ và mong được khen ngợi.

Tôi cạn lời chỉ biết cười trừ.

“Trễ một tiếng rồi.”

“Thỏa mãn 50 phụ nữ trong một tiếng là rẻ rồi còn gì?”

“Nhìn cái giọng điệu kìa.”

“Giọng điệu của bà với tôi cũng khác gì nhau đâu.”

“Cũng đúng.”

Hiện tại tôi đang di chuyển đến cửa ải tiếp theo bằng vé ưu tiên dưới sự hướng dẫn của Venice mà không gặp trở ngại gì lớn.

Những ma vật xuất hiện giữa đường đối với trình độ của chúng tôi chẳng khác gì kiến cỏ.

“Chán quá. Kể chuyện đi. Lee Si-heon.”

Venice sau mấy ngày vật lộn xác thịt dính nhớp, ngấm ngầm đòi hỏi đủ thứ.

Bà ta tỏ ra khá hứng thú với câu chuyện về Hiện Giới hay thông tin về tôi.

“Đã bảo đừng gọi tên rồi mà.”

“Rừng rộng thế này, xung quanh chẳng có ai thì sao chứ? Chẳng phải bảo là bạn bè sao? Bạn bè thì gọi tên là chuyện thường.”

“... Muốn làm gì thì làm.”

Chắc bà ta tự biết lo liệu. Vì là mối quan hệ quy phục nên bà ta sẽ không làm điều gì thực sự gây hại cho tôi.

Venice hiện đang nắm nhẹ tay tôi và đung đưa.

“Vậy, câu chuyện tiếp theo là khi nào?”

“...”

“Câu chuyện về ngươi vui như chuyện của chính ta vậy. Ta không ngờ sự kết nối giữa tinh linh và con người lại mang lại hiệu quả thế này.”

Venice sẽ biến mất vĩnh viễn khi Dungeon này bị phá đảo.

Cả Nymph cũng vậy. Kking-kking, Ming-ming và con thỏ cũng sẽ đón nhận kết thúc vĩnh hằng.

Nếu nói đó là chuyện buồn, thì cũng không hẳn.

Đối với họ, đây là cuộc sống như một lời nguyền. Venice đã đủ bi quan về cuộc sống của mình rồi. Dù sự tồn tại của tôi có thêm vào đó thì cũng không thể thay đổi suy nghĩ của Venice.

Vì linh hồn gắn kết qua mối quan hệ quy phục nên tôi có thể cảm nhận cảm xúc của bà ta rõ ràng hơn nhiều.

‘... Nên tôi mới kể cho bà nghe.’

Trên đường đến cửa ải. Tôi kể cho Venice nghe những câu chuyện về bản thân mà bình thường tôi ít khi nói.

Những cảm xúc hay câu chuyện mà tôi tuyệt đối không kể với ai sau khi quyết tâm vào 3 năm trước.

“Tốt mà.”

“Tốt cái gì?”

“Tinh linh hay con người mà chất chứa trong lòng nhiều quá thì sẽ sinh bệnh. Người đàn ông nhiều vết thương như ngươi càng thế. Con sói luôn muốn tỏ ra vững chãi trước con cái, cũng có ít nhất một ký ức buồn chứ.”

Venice siết chặt bàn tay đang đan vào nhau một cách gượng ép.

Kẻ này là tinh linh thượng cấp. Thậm chí còn được kết nối qua quy phục nên hiểu rõ nhất những cảm xúc hỗn độn của tôi.

Dù còn xa mới bằng loại tình cảm gắn bó keo sơn không cần nói thành lời như với Sư phụ.

Nhưng sự giao lưu tức thì và sâu sắc thế này dường như chỉ có thể xuất hiện giữa con người và tinh linh.

“Hừ.”

“Ta hiểu ngươi muốn ngăn chặn tối đa những việc gây hại cho bản thân. Không chỉ về cơ thể, mà cả cảm xúc nữa.”

“...”

“Dù sao cũng là tinh linh sắp chết, trải lòng ra sẽ tốt cho ngươi hơn. Và...”

Venice nở nụ cười mắt híp không hợp với khuôn mặt đầy quầng thâm.

“Đã bảo là bạn bè mà?”

“... Thật là.”

Không tìm được lời phản bác, tôi chỉ biết nhai đi nhai lại lời nói của bà ta.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!