Tập 2

Chương 691: Dajeong

Chương 691: Dajeong

Chương 691: Dajeong

Ngay từ đầu đã là một giấc mơ tồi tệ.

Mẹ đứng trên cánh đồng đầy lúa vàng.

Buổi sáng sớm tôi định chạy bộ theo bà.

Đó đâu phải là ký ức đẹp đẽ gì cho cam, tôi vẫn nhớ như in hình ảnh bản thân hồi nhỏ thở hổn hển và cố dồn sức vào đôi chân.

"Di chuyển nhanh hơn chút nữa đi."

"Nhưng mà, chân con đau quá. Mẹ ơi."

"Chẳng phải con bảo muốn trở thành kỵ sĩ sao?"

Người mẹ mà tôi biết rất mạnh mẽ.

Bà ấy tuyệt vời hơn nhiều so với người cha tồi tệ đã bỏ rơi tôi và chọn cách bỏ trốn trong đêm.

Tôi thậm chí còn chẳng nhớ mặt cha, nhưng thực ra tôi chưa bao giờ nhớ nhung đàn ông cả.

Theo đuổi giấc mơ của mình còn vất vả, làm sao có tâm trí để ý đến cha chứ.

Tôi thích mẹ.

Cho đến tận hôm qua... Chắc chắn là như vậy.

Tôi thử nhớ lại khuôn mặt mẹ, quay về với sắc màu của quá khứ.

"Nhưng mà, con muốn cái gì đó kiểu như Hự! rồi Phập! nhanh hơn cơ."

"Thể lực cơ bản là quan trọng nhất. Sau này con cũng phải sửa dần cách nói chuyện đi."

"... Tại sao ạ?"

"Chỉ nói trọng tâm và rõ ràng. Trừ khi ước mơ của con là trở thành người hát rong hay thằng hề, còn không thì cần hạn chế những biểu hiện vô nghĩa."

"A ha ra là vậy! Con biết rồi mẹ. À, không, Quân đoàn trưởng!"

Mẹ xoa đầu tôi, bạn có biết cảm giác đó tuyệt vời thế nào không?

Tôi đã không thể kìm nén được sự mong chờ một ngày nào đó sẽ nhận được sự công nhận từ bà.

"Con muốn trở thành như vậy sao?"

"Vâng. Con thích được ai đó kính trọng. Con muốn trở thành tấm gương cho người khác. Muốn sống một cách danh dự. Sau này nếu Bệ hạ mà con phụng sự xuất hiện, con nhất định sẽ bảo vệ ngài ấy ở ngay bên cạnh!"

Mẹ cười ngán ngẩm trước lời nói của tôi, nhưng liệu bà có biết tôi sẽ trở nên mạnh mẽ thế này không.

Chắc bà nghĩ tôi sẽ sớm bỏ cuộc thôi.

Bà sẽ chẳng bao giờ mơ đến việc tôi vượt qua những thử thách khó khăn đó để gia nhập quân đoàn.

"Vậy thì càng phải nghe lời mẹ chứ?"

"Vâng!"

Mũ giáp đầu rồng.

Chiếc mũ giáp mẹ đội... Cặp sừng khổng lồ đó thật ngầu.

Liệu có ngày nào tôi được đội chiếc mũ giáp to lớn đó không. Tôi luôn ấp ủ cùng một giấc mơ và chìm vào giấc ngủ sâu.

Mẹ là người... tôi phải noi theo.

Là người mà cho đến lúc chết, tôi vẫn muốn hồi tưởng rằng thật tốt khi được gặp mẹ. Người mà tôi không muốn hối hận khi đi theo.

— Em có tin mẹ em vẫn còn trung thành với Tiên Vương không?

Tôi không muốn tin.

Thực ra tôi biết.

Tôi đã biết rồi.

Cơ thể của người phụ nữ chết tiệt này không thể không khuất phục trước đàn ông.

Đến mức tôi nghĩ thà làm máy đẻ cả đời còn hơn là danh dự... Mối quan hệ với hắn khiến tôi cảm thấy đầu óc bị vấy bẩn.

— Không thể nào... Chuyện như thế này, khoái cảm như thế này dù là mẹ cũng tuyệt đối...

Không phải tôi yếu đuối.

Là cái cơ thể theo đuổi khoái cảm vô nghĩa này bị lỗi.

Tôi ghét, căm hận và ghê tởm cơ thể phụ nữ phát triển hơn hẳn những con cái khác, chẳng khác gì những con thú cái tầm thường.

[Rõ ràng đã biết sẽ thế nào rồi mà.]

Tôi hồi nhỏ trong giấc mơ nhìn tôi như thể thảm hại lắm.

Ánh mắt khinh bỉ đó thật đau đớn. Tim tôi đau, da mặt tôi nóng bừng vì xấu hổ, chỉ muốn cào cấu cho rách nát.

— Phập, phập! Phập!

'Nặng quá.'

Cảm giác như eo sắp gãy dưới sức nặng của người đàn ông đang vỗ vào mông tôi.

'Buông ra. Không chịu.'

Tôi bị ấn xuống bùn đất, chổng mông lên một cách đê tiện và rên rỉ.

Dù bị nắm chặt bầu ngực nhưng tôi chỉ biết rên rỉ to hơn chứ không hề phản kháng.

Quá...

"Nói dối..."

Cái mông như sắp bị nghiền nát.

Mỗi khi hắn xâm nhập vào bên trong và thúc lên tận cùng, hơi thở tôi lại đứt quãng và giọng nói lẳng lơ lại bật ra.

Tôi hồi nhỏ và người mẹ đáng tin cậy cùng nhìn xuống tôi.

Như thể chán ghét đến tận cổ. Ánh mắt đầy sự ghê tởm nhìn chằm chằm vào tôi đang bị vấy bẩn.

'Mẹ ơi...'

Tôi cố vươn tay ra như cơ hội cuối cùng.

Nhưng hành vi dơ bẩn của người đàn ông đang xâm phạm đến tận gốc rễ đó lại bẻ gãy ý chí của tôi một lần nữa.

Ảo ảnh rạng rỡ của mẹ tan biến như bọt biển trong nháy mắt.

"Ư, hức..."

- Bụp.

Người đàn ông đó nắm lấy tay tôi.

Bàn tay chồng lên tay tôi khẽ đan vào nhau. Và tôi không thể phản kháng.

Khoảnh khắc bị ấn xuống như một con chó và cuối cùng phải cúi đầu.

'A...'

Suy nghĩ hiện lên trong đầu cô ấy.

'Mẹ cũng... đã từng như thế này.'

Tôi nhớ lại sự kiện mà mình đã cố tình quên đi, đã xóa khỏi tâm trí.

Khi tôi còn nhỏ.

Đó là lúc tôi tỉnh giấc vì tiếng động lớn trong nhà.

— Khà khà, quả nhiên Quân đoàn trưởng dù có ăn bao nhiêu lần cũng không chán nhỉ?

Giọng nói của một tên lính quý tộc nào đó phát ra từ phòng ngủ của mẹ.

Đó là lúc tôi ngây thơ áp tai vào tường.

—... Ư, ưm... Ta đã bảo đừng tìm đến nhà rồi mà!

Mẹ đang đau đớn dưới những cái mông khổng lồ của đàn ông, và những gã đàn ông lớn tuổi ồn ào cười cợt.

Tôi đóng cửa ngay lập tức nên không thấy cảnh tượng sau đó. Nhưng âm thanh vẫn còn lưu lại trong đầu tôi.

— Ê~ Chẳng phải sau khi Tiên Vương qua đời, người quyến rũ trước là Quân đoàn trưởng sao?

— Hự... Thì thế. Ta đã bảo chỉ làm vào ngày quy định thôi mà.

— Thế thì không được. Có cái mông ngon lành thế này... làm sao mà-

- Chát!

— Á á... A... A♡

— Khà khà. Nước chảy ròng ròng mà kháng cự kiểu này à. Đúng là Tiên Vương đã thuần hóa được một con điếm tốt. Tăng sức mạnh hay kỹ thuật cho lắm vào thì làm gì?

— Đừng... sỉ nhục Bệ hạ... Đây là mệnh lệnh... A a!

Mẹ hét lên cùng với âm thanh bạo lực.

Tôi sợ hãi không nói được lời nào.

— Hư a... Sướng tê người. Quả nhiên là Quân đoàn trưởng sao? Toàn cơ bắp nên cái lỗ cũng khít rịt. Mà này, Tiên Vương chắc cũng cạn lời với bà lắm nhỉ? Bị sắc dục nuốt chửng đến mức dang rộng chân cho những kẻ thấp hèn như bọn tôi. Hê hê.

'Tại sao.'

Cú sốc quá lớn.

Bọn lính thản nhiên đè người mẹ mạnh mẽ đó xuống dưới và cười nhạo mẹ, người là cấp trên của chúng.

— Lũ lính mới chắc chẳng biết gì đâu. Những người phụ nữ sa ngã trước khi Tiên Vương sụp đổ thì chúng ta cũng có thể dùng chung được.

— Này, đừng có đồn bậy. Mất quân kỷ đấy.

— Tao đồn à? Cả đời mới được ăn con đàn bà cỡ này. Không nhưng mà khà khà. Mẹ kiếp buồn cười thật... Tự đá chồng mình rồi dang chân cho Tiên Vương. Tiên Vương sụp đổ thì điên cuồng vì tình dục rồi hạ mình xuống tận bọn tao.

Tại sao mẹ không phủ nhận.

Chúng nói những lời tồi tệ như vậy... Tại sao mẹ không trừng phạt chúng?

Lấp đầy tai tôi chỉ là tiếng rên rỉ thảm thiết của mẹ.

Giọng nói vừa căm ghét bản thân, vừa nũng nịu đón nhận dục vọng đê tiện của đám lính nghe thật bi thảm.

— Câm mồm và chịu đi. Chỉ có sáu thằng bọn tao thay nhau chơi thôi.

— Nhưng mà thế này thì Tiên Vương cũng tức hộc máu nhỉ. Đúng không? Cái, tin đồn về sức mạnh của Vua là thật sao... Những người phụ nữ bị chi phối bởi sắc dục sẽ mất đi lòng trung thành theo thời gian. Cái gì mà, những người thực sự yêu nhau với Bệ hạ thì không bị ràng buộc và vẫn sống tốt ấy.

— Sao bọn tao biết được? Mà. Nghĩ đến việc con mụ này thay đổi chưa đầy 1 năm thì cũng có thể lắm. Phải định kỳ sửa đổi thói hư tật xấu. Như thế này.

— Hư ư... Ư hức!

Mẹ yêu Bệ hạ.

Tình yêu đó quá lớn đến mức bà liên kết mọi thứ với ngài ấy, trung thành một cách mù quáng, và tôi cũng nghĩ mình sẽ noi theo khi nhìn thấy điều đó.

Hạt giống và tình yêu mà mẹ nhận được trong phòng ngủ của Tiên Vương. Tất cả đều là vinh dự.

Nếu, đó là giả dối...

'A.'

Giờ tôi mới nhớ ra.

Vì cú sốc quá lớn, ký ức lúc đó đã tự cắt đứt.

Giấc mơ sụp đổ trong nháy mắt.

* * *

- Chớp.

Dieffenbachia trần truồng mở bừng mắt trong vòng tay tôi.

Có vẻ hôm qua khóc nhiều quá nên mệt mỏi, Dieffenbachia cau mày, nhìn cơ thể tôi và cơ thể mình rồi đẩy mạnh tôi ra.

- Bốp.

"..."

Cô ấy rời khỏi vòng tay tôi, quấn chăn quanh người và trừng mắt nhìn tôi.

Hôm qua mất trinh mà chúng tôi vẫn lăn lộn với nhau mấy tiếng đồng hồ.

Cô ấy cũng tỏ ra chút nũng nịu, nhưng thái độ sáng nay thì chẳng khác gì con nhím.

"Có đau không?"

"... Nói gì vậy."

"Không phải chỉ thọc một hai lần, chắc là ê ẩm lắm."

Nghe tôi nói, cô ấy mím chặt môi. Có vẻ cảm thấy chút đau đớn nên nghiến răng trừng mắt nhìn tôi.

Dieffenbachia vội vàng ngồi dậy khỏi giường chuẩn bị rời đi.

"... Tôi là Quân đoàn trưởng. Chút đau đớn này chẳng là gì cả. Cho nên- Ư!"

Vừa đứng dậy khỏi giường, Dieffenbachia suýt ngã lăn ra sàn.

Tôi nhẹ nhàng kéo tay cô ấy, cô ấy liền lọt thỏm vào lòng tôi.

"Nghỉ ngơi chút đi. Sắp đến giờ làm lễ rồi còn gì."

"... Buông ra. Tôi không muốn thở chung bầu không khí với anh nữa."

"Lúc cầu xin lòng từ bi mới cách đây mấy tiếng mà giờ lạnh lùng thế. Ta đã không dùng lệ thuộc theo lời em cầu xin rồi mà."

"Không phải không dùng, mà là không thể dùng đúng không."

Ơ... Bị lộ rồi à?

Tinh thần vừa hồi phục là tính toán nhanh thật.

Hôm qua lúc bị tôi đâm vào thì tinh thần vỡ nát khóc lóc ỉ ôi.

Quả nhiên tinh thần lực không phải dạng vừa.

Tôi nhún vai và ôm Dieffenbachia chặt hơn.

Không có cách nào thoát khỏi tôi. Cô ấy đành từ bỏ việc phản kháng.

- Mềm mại.

Vừa chạm vào ngực, ánh mắt ghê tởm lan ra ngay lập tức.

Thay vì vuốt ve âu yếm, tôi bóp nắn theo kiểu hưởng thụ.

Dieffenbachia vặn vẹo cơ thể phản ứng, trừng mắt nhìn tôi một lúc lâu. Sau đó dường như nhớ lại quá khứ tồi tệ nào đó, cô ấy gọi tôi với vẻ mặt buồn bã.

"... Anh."

"Giờ không gọi là Vua nữa à."

"Thật sự anh không có ý định dùng lệ thuộc sao?"

"Có định tin không?"

Lời nói trúng tim đen càng làm tăng thêm độ tin cậy cho sự chân thành của tôi.

Dieffenbachia khó khăn gật đầu.

"Tại sao lại tiết lộ năng lực đó cho tôi?"

"Đã nói rồi mà. Ta muốn em trở thành thần hạ của ta với tư cách là chính em. Đó là sức mạnh cần cảnh giác, và là sức mạnh ta không muốn dùng nếu có thể. Nhưng sao tự nhiên lại tò mò chuyện đó?"

Nghe tôi hỏi, sắc mặt Dieffenbachia lạnh tanh.

"... Tôi nhớ lại chuyện đã cố quên."

"Chuyện về cựu Quân đoàn trưởng sao."

Dieffenbachia gật đầu.

"Nhắc mới nhớ, em đã thừa nhận rồi nhỉ. Lúc khóc dưới thân ta."

"... Vâng."

Cô ấy không phủ nhận những gì mình đã nói. Trước câu trả lời của Dieffenbachia, tôi cười khá hài lòng.

"Đúng như anh nói. Tôi không còn lý do để tuân theo Tiên Vương nữa. Nhưng mà..."

"Cũng không có lý do để theo ta, ý là vậy sao."

Tôi xoa nhẹ đầu vú, Dieffenbachia rùng mình.

Tôi ôm nhẹ và hôn lên má cô ấy, Dieffenbachia phản ứng như búp bê và tiếp tục nói.

"Tôi ghét anh."

"Ta cũng ghét ta."

"..."

Câu trả lời ngớ ngẩn khiến khuôn mặt cô ấy càng thêm cứng đờ.

Câu chuyện chưa kết thúc ở đó. Lần này đến lượt tôi nói.

"Nhưng người sống thì phải sống chứ. Tại sao ta lại leo lên cái vị trí này?"

"Tại sao..."

"Đã ký kết với Vương Quan và lên ngôi thì ta định gánh vác vận mệnh. Phải cứu càng nhiều người càng tốt. Ta cần em cho việc đó, và ta không từ thủ đoạn."

"Nếu không từ thủ đoạn thì dùng lệ thuộc là xong chuyện..."

"Ta cũng có giới hạn, Dieffenbachia. Mà... ta không phủ nhận là giới hạn đó đang ngày càng tăng lên."

Đã trở thành người dễ dàng tước đoạt mạng sống của ai đó.

So với người cha chỉ biết chơi đùa với tiền bạc, tôi đã trở nên ác độc hơn ở một đẳng cấp khác.

Dù vậy.

"Ta muốn em đi theo ta."

Biểu cảm của Dieffenbachia không hề thay đổi.

Thậm chí còn có vẻ ghê tởm tôi hơn trước.

"Tôi đã biết hành vi xấu xa của Tiên Vương. Cũng biết mẹ tôi đã làm chuyện bậy bạ. Đã được ủy nhiệm chức Quân đoàn trưởng..."

Phải đi theo ai đó.

Hợp tác với Rex của phe quý tộc muốn hồi sinh Vua, hay đi theo tôi, người mới lên ngôi.

Nhưng không phải là không có cách khác.

Không nghe lời ai cả, từ bỏ chức Quân đoàn trưởng, rời khỏi tháp và sống ẩn dật lập gia đình.

"Nếu định trốn đi một mình thì ta sẽ giúp."

Lời nói của tôi có làm tổn thương lòng tự trọng của cô ấy không nhỉ.

Dieffenbachia đẩy tôi ra với giọng điệu hung dữ.

"... Nực cười."

"Sao?"

"Dù mẹ tôi có bị Tiên Vương đè ra và thay đổi, dù người mẹ đó có bị binh lính giày xéo, thì sự lựa chọn của tôi khi lên vị trí này vẫn không thay đổi."

Dieffenbachia đau đớn thốt ra từng sự thật mới nhận ra lần này.

Đôi mắt ấy run rẩy thảm thiết. Tôi hơi bối rối quan sát sắc mặt cô ấy.

"Tôi, tên tôi là Dieffenbachia. Tôi bảo vệ binh lính của mình, bảo vệ tất cả... Tôi là kỵ sĩ danh dự hơn bất kỳ ai mà mẹ muốn bảo vệ."

Niềm tin.

Biết sự thật mà vẫn chưa sụp đổ, tôi cảm nhận được sự tỏa sáng của nó.

Với cơ thể không giống kỵ sĩ, cô ấy rơi những giọt nước mắt trong veo như tiểu thư và nắm chặt tay.

Dáng vẻ đáng thương đó khiến tôi vô cùng thèm muốn.

"Tôi sẽ bảo vệ người của tôi. Tôi sẽ đi con đường mà tôi cho là đúng. Nếu anh thực sự muốn có tôi... Hức... Anh lẽ ra nên dùng sức mạnh mà anh ghê tởm đó."

"Lau nước mắt rồi hẵng nói."

"... Sẽ lau!"

"Cả nước mũi nữa."

"Câm đi..."

Meo meo!

Dieffenbachia phản ứng như con mèo và mếu máo đầy tủi thân.

Trong lúc đó, mùi hương mật ong tỏa ra thật ngọt ngào.

"Tóm lại, ý em là tuyệt đối không khuất phục, kiểu vậy hả?"

"..."

"Chỉ cần kể lại chuyện sáng nay thôi là có vẻ sụp đổ ngay ấy mà. Coi như chịu được một lần đi. Lần hai thì sao? Lần ba?"

"... Tôi tuyệt đối sẽ không bị bẻ gãy đâu. Giờ cũng không có lý do gì để ngoan ngoãn bị anh đè nữa."

"Phải. Đó là lý do ta đánh giá cao em đấy."

Tôi muốn chiếm đoạt cô ấy khi niềm tin đó vẫn còn nguyên vẹn nếu có thể.

Thú thật, người phụ nữ cỡ này dù có dùng lệ thuộc cũng không dễ bị bẻ gãy.

Trong số những người tôi biết thì chỉ có Saku hay Kim Su-yeon là như vậy.

"Vậy, ý em là sẽ hợp tác với tên quý tộc đã biến mẹ em thành như thế sao?"

"..."

Dieffenbachia im lặng một lúc rồi lảng tránh ánh nhìn.

Trong lúc đó, có vẻ cô ấy cảm thấy khoái cảm vì tôi vuốt ve, đầu vú cứng lại và cử động.

"Tôi sẽ suy nghĩ. Hợp tác với ai... Như đã nói nhiều lần, tôi sẽ điều quân theo hướng tôi cho là đúng."

Sẽ suy nghĩ sao.

Tôi cười khẩy và trả lời.

"... Tùy em. Và lại đây."

"Dạ? Không... Khoan đã. Anh..."

Tôi cưỡng ép ôm lấy Dieffenbachia đang ngọ nguậy và hôn tới tấp lên má cô ấy.

Bị hỏng đến thế mà vẫn hồi phục và đứng vững như một Quân đoàn trưởng, thật đáng khen và ngầu.

Khi ôm cơ thể trần truồng của cô ấy vào lòng, Dieffenbachia cào cấu lưng tôi.

- Chụt, chụt!

Tôi hôn liên tục không ngừng.

"Tránh ra, mẹ kiếp...!"

"Vất vả nhiều rồi. Dajeong à."

"Nói cái đéo gì thế. Ư bư! Dajeong là cái gì nữa?"

Dajeong.

Lần này khi thực hiện Tiếp Mộc, tôi đã biết được loài cây.

Biết tên loài cây và ý nghĩa của hoa là một trong những năng lực của tôi.

Dieffenbachia. Loài cây của cô ấy là Da-jeong-keum-namu (Cây Dajeong).

"Hư ư ư!"

Với cô ấy thì chắc cảm giác như đang nhìn thấy kẻ tâm thần.

Cũng chẳng khác gì mấy nên tôi thừa nhận.

Sự kháng cự của Dieffenbachia kinh hãi kết thúc, cuối cùng cô ấy đành nằm trong lòng tôi và nhận sự tấn công tình cảm một lúc lâu.

"..."

Phản ứng vẫn là ghê tởm tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!