Tập 2

Chương 661: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Vàng Nhạt (4)

Chương 661: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Vàng Nhạt (4)

Chương 661: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Vàng Nhạt (4)

“Hộc!”

Nhìn thấy trần nhà lạ lẫm, Byeol giật nảy mình.

Vì mất máu nên sắc mặt nhợt nhạt, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hai má mềm mại ửng lên màu hồng nhạt đáng khen.

Tôi vuốt ve mái tóc rối bời của cô ấy từ phía sau và hỏi.

“Tỉnh rồi à?”

Tôi nằm trên giường ôm Byeol từ phía sau.

Byeol đang nằm gọn trong lòng tôi ngơ ngác nhìn quanh.

“……T, tôi ngủ à?”

“Ngủ ngon lắm.”

Gọi là ngất thì đúng hơn.

Máu mũi vừa chảy ra là đầu gục xuống không còn chút sức lực, bộp.

Byeol vẫn còn cảm thấy tim đập thình thịch, đặt tay lên ngực lẩm bẩm như người say rượu.

“M, mơ một giấc mơ tuyệt vời lắm.”

“Mơ gì.”

“Mơ thấy Si-heon cậu làm sự kiện cho tôi… nghe này. Có cái này.”

Byeol hồi tưởng lại giấc mơ đó với giọng nói ướt át, ngẩng đầu lên nhìn mặt tôi.

“Cậu mặc vest….”

“Mặc vest thì sao?”

Lúc đó ánh mắt chạm nhau, và quần áo.

“Ơ?”

Byeol muộn màng nhận ra trang phục của tôi, cổ gập lại cứng đờ như tượng gỗ.

“Sao thế.”

“…Vẫn đang mơ hả…?”

Tôi kéo nhẹ mái tóc buộc hai bên đang đung đưa, trông giống tai thỏ thật.

Tôi xoắn mái tóc hai màu của cô ấy, bịt hai tai Byeol lại và nhìn xuống, khuôn mặt ngơ ngác của Byeol dần thay đổi.

“Ủa…?”

Giai đoạn một. Ngơ ngác.

“Ơ, ơ ơ! Vest, v, vest! Tay áo…! Cà vạt…?”

Giai đoạn hai. Dần dần nhận ra hiện thực.

“Th, thật…. Là thật hả?! Hộc… hộc!”

Giai đoạn ba. Hét lên hoan hô rồi tắt thở.

Ngất hai lần thì thời gian của Byeol sẽ bị trừ nhanh lắm. Tôi ngồi yên để tim cô ấy không bị kích động quá mạnh, Byeol cố gắng trấn tĩnh hơi thở rồi lùi xa tôi ra.

“Ơ, ơ ơ. Tức là.”

Hình dáng mong muốn, khao khát.

Lại còn được nhìn thấy trên người mình thích thì cảm giác thế nào nhỉ.

Tôi không biết nhưng biểu cảm của Byeol quá phong phú nên có vẻ cũng đoán được cảm xúc đó.

“C, cái đó… C, cực kỳ ngầu, đẹp trai… Ơ. Ơ ơ….”

Tôi đâu có mong chờ cảm tưởng. Cô ấy cố nặn ra những lời lẽ phải nói như một nghĩa vụ.

Hai tay nắm chặt rồi mở ra với vẻ mặt sốt ruột, trông như cún con buồn đi vệ sinh sắp khóc đến nơi.

Đâu đó giữa cảm động và ngây ngất. Cũng có chút hưng phấn len lỏi vào.

Tôi trở mình trên giường một cái. Byeol giật mình nhắm tịt mắt lại, chỉ liên tục thở hắt ra ‘Hô’, ‘Hô’.

‘Đến mức đó sao.’

Thính giác nhạy bén bắt được tiếng tim đập.

Nhịp đập ngọt ngào điên cuồng vang vọng bên tai.

Không tìm được lời nào để nói, cô ấy vốn đã thụ động nay lại càng cứng đờ vì không biết làm thế nào.

Trong tình huống này tôi phải dẫn dắt bằng mọi cách.

Tôi quan sát sắc mặt Byeol. Cô ấy vẫn đang tìm kiếm câu từ đầu tiên, ánh mắt dán chặt vào mặt tôi.

“Nghe nói chị thích cái này.”

“…Ừ, ừ ừ, ừ.”

Thấy thế nào thì đã nghe câu trả lời từ lâu rồi. Cũng chẳng tò mò lắm.

Tôi đứng dậy, áp sát phần thân trên vào ngay trước mũi Byeol.

“Và còn một cái nữa.”

“…Hộc.”

“Người phụ nữ chỉ cho anh cái đó có bảo anh làm một việc với em. Có đúng cái anh biết không?”

Như đứa trẻ đối diện với giấc mơ, không, còn hơn thế, nhớp nháp đầy dâm tâm.

Byeol với bộ dạng xấu hổ khẽ gật đầu.

“Ừ….”

‘Ha a.’ ‘Ha a.’ Hơi thở rối loạn không theo nhịp điệu.

Mỗi khi hơi nước ấm áp lan tỏa, mùi cơ thể chua chua lại thoang thoảng.

“Át…. Đừng ngửi….”

Mùi hương của cây nhiệt đới toát ra từ tuyến mồ hôi không hẳn là thơm tho gì.

Nhưng lại nằm giữa ranh giới của hương thơm và mùi hôi. Đôi khi cái ngưỡng mơ hồ đó lại phù hợp với bầu không khí.

- Soạt.

Thu hẹp khoảng cách. Để tham lam hít hà mùi hương của Byeol đang căng thẳng tột độ, tôi từ từ đưa mũi lại gần.

Sống mũi ngay sát xương quai xanh. Mùi hương thoang thoảng thấm đẫm mồ hôi đó.

“…Hộc, hộc.”

Trong lúc đó Byeol như sắp tắt thở.

Không đẩy đầu tôi ra, cơ thể cứng đờ nghiêng về phía chăn.

- Bịch.

Cuối cùng Byeol ngã xuống chăn không chút sức lực, tránh ánh mắt tôi với tư thế mỏng manh.

Tôi ngẩng đầu lên khỏi cổ cô ấy một chút và kiểm tra lại trang phục của mình.

Vệ sĩ.

Người mặc bộ đồ phải bảo vệ ai đó lại đang cưỡng bức đè lên ai đó.

Dục vọng méo mó của người được bảo vệ.

Byeol cũng vậy, chắc hẳn có điều gì đó được lấp đầy nên mới nảy sinh dục vọng.

Ví dụ như làm biến chất lý trí cao cả của người vệ sĩ một cách độc ác. Hay là tái khẳng định sức hấp dẫn giới tính của bản thân chẳng hạn.

‘Hoặc đơn giản chỉ là, một loại khổ dâm có chi tiết cụ thể.’

Tôi cử động hai tay tạo tư thế như đang đè lên từ phía trên.

Khi hai tay tôi nhấn xuống gối của Byeol, và cái bóng của cơ thể to lớn hoàn toàn nuốt chửng cô ấy. Tôi hỏi cô ấy một cách trắng trợn.

“Anh phải cởi à?”

“Hả…?”

Hoảng hốt, nhưng Byeol hiểu ngay.

Byeol vẫn dán mắt vào mặt tôi, thở hổn hển không rõ lý do rồi từ từ, rất từ từ bắt đầu cởi bỏ quần áo của mình.

Chiếc áo sơ mi mỏng manh trượt theo đường cong mềm mại lên trên,

Tiếp theo là rốn lõm và chấn thủy. Bộ ngực tròn trịa bị nuốt chửng bởi chiếc áo lót màu vàng tươi lộ ra.

Tay vòng ra sau lưng, tiếng ‘tách’ vang lên và áo lót được cởi bỏ.

Byeol bị tôi đè lên nên cử động không thoải mái, nhưng ngay cả khoảnh khắc bất tiện khi phải hì hục cởi đồ đó, cô ấy cũng coi là thời điểm của khoái cảm.

“Nhanh lên.”

“Xin lỗi…. Em sẽ cởi nhanh nhất có thể, cởi….”

Tôi xoa bóp vai cô ấy, động tác hì hục trở nên nhanh hơn.

Trong khi Byeol cố gắng cởi váy và đồ lót, tôi từ từ vuốt ve bụng, eo và ngực của Byeol.

Từ dưới lên trên. Tay phải tận hưởng làn da mịn màng của Byeol, ngón cái ấn vào bên cạnh rốn và xoa nhẹ, phản ứng tốt xuất hiện.

“A ưt. Sờ thì… khó cởi lắm….”

Có vẻ như cảnh tượng vẽ ra trong đầu giờ được tiếp xúc bằng mắt, cơ thể vốn đã hưng phấn bắt đầu kích thích nhanh chóng.

Cơ thể phản ứng nhanh nhạy dù đã rất lâu không quan hệ.

Byeol nhận ra điều đó nên mặt đỏ bừng.

Cô ấy cố tránh ánh mắt và cởi bỏ quần áo.

- Tách.

Cứ thế từng cái một.

Sau khi cởi bỏ từng lớp, quả khế chua chua ngọt ngọt cũng sớm lộ ra.

“Ư ư.”

Tôi đặt hai tay lên vòng eo nhỏ nhắn, kết thúc bằng việc kéo chiếc quần lót cotton dễ thương xuống.

Chiếc quần lót bị cặp đùi mềm mại nuốt chửng trượt xuống háng và mắc vào mắt cá chân.

Byeol rụt rè dùng tay che gò mu và thì thầm với tôi.

“Em… cởi hết rồi.”

Giọng nói pha lẫn chút xấu hổ, hưng phấn và vui sướng thật dễ thương.

Tôi nắm lấy bàn tay đang cố che đậy và nhấc lên, tiếng rên rỉ ngắn ngủi vang lên.

“A….”

Cái lồn lưa thưa lông tơ dù không ướt đẫm, nhưng cũng đủ để thấy sự trơn trượt ở lối vào.

- Giật. Giật!

“Nắm lấy khoeo chân và nhấc mông lên.”

“Tư thế đó… làm hả?”

“Hay là muốn bị đâm nhanh?”

“………Ừ.”

Cô ấy bị bộ đồ này mê hoặc đến mức trả lời thành thật.

Nghiêm túc mà nói thì có vẻ cô ấy nhìn mặt tôi nhiều hơn là quần áo, nhưng dù sao thì quả khế đã được gọt rửa sạch sẽ thế này mà không ăn thì phí.

Byeol giả vờ suy nghĩ một lúc lâu, rồi nhìn trang phục của tôi và như bị thôi miên, luồn tay xuống dưới hai đầu gối.

Cặp mông trắng ngần mềm mại tiến lại gần đến mức choán hết tầm nhìn. Hai cái lỗ hiện ra rõ mồn một.

Byeol nhấc phần thân dưới lên, tránh ánh mắt và hỏi tôi.

“Được chưa? Ưt…!”

Cái lỗ đang chớp chớp.

Mấy năm không có kinh nghiệm nên đóng chặt, tỏa ra mùi hương chín muồi hơn.

Tôi nhẹ nhàng liếm cái lỗ lồn đó. Khi lưỡi tôi quét nhẹ qua cái lỗ dính đầy dâm thủy, cả cặp mông run lên bần bật.

“Ha ưt….”

Gặp chủ nhân là cái lồn của Byeol tỏa ra mùi dâm đãng ngay lập tức.

Nếu phải miêu tả cái vị chua chua ngọt ngọt này,

Thì giống như đang liếm tinh thể đường đọng lại dưới đáy hũ chanh ngâm vừa mới làm xong.

Tôi dùng ngón trỏ xoa cái lỗ của Byeol và nói.

- Nhóp nhép, nhóp nhép.

“Hức, ưt….”

“Chủ nhân ở đây là ai?”

“Anh…. Si-heon.”

“Nứng thật.”

Không phải lời sáo rỗng.

Cơ thể trinh nguyên mà cả đời chỉ quan hệ đếm trên đầu ngón tay.

Ngay cả thế cũng đẹp và dâm đãng đến nhường này.

“Ư hư…. Nứng…? Hê hê.”

Byeol vui sướng vì câu nói đó, nhưng vì hưng phấn quá độ nên nhìn tôi với đôi mắt hơi đảo đi.

“Đối xử tệ cũng… được…. Sẽ thắt chặt lắm đấy…? Đàn ông thích thắt chặt mà….”

“Thích chứ. Có tập luyện không?”

“Thủ dâm chẳng hạn.”

“Thủ dâm chưa làm lần nào. Không làm thì càng thắt chặt hơn chứ?”

Thế thì chắc khít rịt.

Càng tốt.

Tôi cởi khóa quần, lấy dương vật đã cương cứng vừa phải ra và đặt lên lồn Byeol.

- Bịch.

“A….”

Khi dương vật mềm mại và đủ dày che lấp hoàn toàn khe nứt dài, biểu cảm của Byeol từ từ thay đổi.

“Dương vật…. Si-heon…. Vest và dương vật….”

Giờ thì Byeol tập trung vào bộ phận sinh dục hơn là mặt tôi.

Đôi mắt không phải hình ngôi sao mà thành hình trái tim đúng là tuyệt cảnh.

Tôi nhấp hông vài cái làm mẫu. Dâm thủy trơn trượt bám vào cái lỗ đang co giật từng hồi, thịt lồn mềm mại ngậm lấy dương vật không chịu buông.

“Ha a… ha ác… ha a….”

Hơi thở của Byeol trở nên thô bạo. Byeol nắm chặt lấy khoeo chân, chìa cái mông ra một cách dâm tục, nuốt nước bọt ừng ực ba lần, mong chờ được tôi đâm vào nhanh chóng.

Nâng dương vật lên, lại một lần nữa bịch-

- Chát.

Nghe như tiếng sóng vỗ ban ngày, cùng với âm thanh đục ngầu, Byeol run bắn mông lên.

“Ô… hư ưt….”

Tiếng rên rỉ dâm tục suýt bật ra.

Sẽ ra ngay thôi.

Tôi dí cái thứ đã to hết cỡ vào, căn chỉnh với cái lỗ đang hiện ra rõ mồn một, rồi từ từ đẩy hông vào.

- Phập, phụt…!

“Ô… ốt… ô hốc.”

Chắc do dạo đầu hơi lâu.

Thay vì tiếng rên nũng nịu thì lại nghe thấy tiếng như sắp tắt thở.

Mới chỉ cho phần đầu vào thôi mà đã cảm nhận được áp lực của âm đạo.

Tôi bật hông nếm trải bên trong Byeol thỏa thích.

- Phụt, phập phập!

“…Ư ực!”

Khi khối thịt hung tàn to hơn những gì Byeol từng trải nghiệm và biết đến đâm thẳng tới ngưỡng cửa tử cung.

Việc máu chảy ra từ mũi Byeol đang ngửa cổ ra sau gần như diễn ra cùng lúc.

“…Ưt… ha ác… át!?!”

Máu cam.

Tôi định dừng lại muộn màng, nhưng Byeol khó nhọc ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Hư ác… ha a ác… hộc.”

Đồng tử phát tình. Nhưng có vẻ như đang cầu xin điều gì đó.

Muốn đâm tiếp sao. Byeol dường như còn chẳng nhận ra máu đang chảy từ mũi mình.

- Phập, phập!

“Hộc… khư hộc….”

Không biết là tiếng hét hay tiếng rên.

Dâm thủy đặc quánh quyện vào dương vật đi lên, rồi lại biến mất vào trong cơ thể cô ấy.

Byeol với thân hình nhỏ bé thực sự đã trở thành cái onahole biết phát ra tiếng.

Tinh thần mơ hồ đến mức khó biết được cô ấy có đang cảm nhận khoái cảm đúng cách hay không.

“…!…Thích….”

Nhưng, cơ thể phản ứng đủ tốt.

Ý định đọc được rõ ràng trong mắt Byeol, tôi lặng lẽ đè lên Byeol và lắc hông.

- Phập! Phập! Phập! Phập!

Đến mức này thì bên phía tôi cũng căng thẳng.

“Ốc… ư ực… a, a, a a!”

Há miệng chảy nước dãi ròng ròng mà thích thú.

Thắt chặt đến mức bình thường chưa từng trải nghiệm.

- Phập! Phập!

Tôi ôm chặt lấy Byeol, ép sát hông vào. Lặng lẽ xuất tinh vào bên trong.

“Khư ha a a ác…!”

“…Ụp!”

Tử cung nhỏ bé đón nhận tinh dịch trắng đục được trút vào từng chút một.

Tôi ra vào trong âm đạo trơn trượt, trút hết những hạt giống còn lại.

Hành động định để hòa hợp, nhưng một lần có vẻ chưa đủ.

Vỗ vào cái mông đỏ ửng của Byeol, phản ứng xuất hiện.

Máu cam của Byeol nhỏ giọt xuống chăn.

Tách tách.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!