Tập 2

Chương 902: Phục Quy

Chương 902: Phục Quy

Chương 902: Phục Quy

Thái sơ.

Vương quốc của các tinh linh, Arcadia, nơi chưa từng khuất phục trước bất kỳ mối đe dọa nào kể từ khi chiều không gian mở ra.

Hôm nay, một thế giới đã đón nhận sự diệt vong chỉ bởi hai cánh hoa.

"……Hự, Taragon."

Giọng nói đầy thù hận.

Lần theo âm thanh trong hiện trường pháo đài bị phá hủy, Nữ hoàng mặc giáp trụ đang bị bàn tay của một lão già khổng lồ nắm lấy, rũ rượi.

─U u u u!

Các tòa nhà cấu thành vương quốc đều trở về tro bụi, quân đội của Nữ hoàng đã chuẩn bị kháng cự nhưng kết quả là toàn diệt.

Những tinh linh cao quý từng hưởng vinh quang xưa kia đều đã rời bỏ về bên cạnh cha.

"Ta lấy làm tiếc. Erinyes."

Quyền năng được bao phủ bởi cương khí màu đỏ của ông ta đánh thức các tinh linh xung quanh.

Quan niệm “Chi Phối”.

Với sức mạnh có được khi chinh phục tháp của Vua, việc phá hủy Tinh Linh Giới đã duy trì hòa bình trong thời gian dài là điều dễ dàng.

"Lụt nghề nhiều quá rồi."

"Thế này mà, hự. Ngươi, nghĩ có thể nhận được sự lựa chọn của Vương Quan sao-"

Bàn tay nhăn nheo của Taragon ấn mạnh vào yết hầu mảnh mai của Nữ hoàng.

"Ưm, khụ, a a a a…!"

Chẳng phải có câu núi cao đến đâu cũng phân chia thượng nguồn và hạ nguồn sao.

Đôi mắt nheo lại của lão già là đôi mắt của con rắn độc đang nhắm vào con mồi.

"Nữ hoàng Bệ hạ……!"

"Lucy, chạy đi-"

Đoàn trưởng kỵ sĩ thân vệ, Lucy, ngay lập tức chém đồng đội đã quay lưng lại khi nghe tiếng hét của Erinyes và vung kiếm về phía Taragon.

Taragon chỉ khẽ quay đầu.

Kiếm khí của Lucy vươn tới định chặt đứt cánh tay lão già rốt cuộc vỡ vụn cùng âm thanh tầm thường.

- Choang!

Dù là nhân vật đã vượt qua cảnh giới, nhưng đó là sức mạnh chứa đựng toàn lực của tinh linh thượng cấp.

Cơ thể Lucy kinh hoàng bị ma lực của Taragon hất văng như đạn pháo.

"Không phải việc ngươi nên xen vào đâu. Kỵ sĩ trẻ."

"Khư a a a!?"

Cứ thế cắm Nữ hoàng đang cầm trên tay xuống đất-

- Rầm!

Nữ hoàng bị cắm vào hố sâu thở hổn hển, cắn chặt môi.

"……Ta, ra……. gon!"

Cánh hoa đầu tiên của Flower và là Cự Tinh cuối cùng.

Đồng thời, là nhân vật leo lên từ một kỵ sĩ bình thường đến chức Đội trưởng thân vệ của Mộc Linh Vương và là Đại Công của Đế Quốc.

Là chư hầu duy nhất mà Mộc Linh Vương cai trị tất cả các vùng đất trực thuộc đã đặt ra, ông ta là tồn tại đã sống như một kẻ mạnh trong thời gian dài hơn nhiều so với trước khi Thiên Ma hay Mugung đắc thế.

Nói cách khác gọi ông ta là Kẻ Chi Phối vùng biên cương.

Đồng thời, là Kẻ Soán Ngôi.

Taragon trẻ tuổi trước khi phản bội Vua là một dũng tướng Quốc Sĩ Vô Song, chưa từng cho phép một thất bại nào trong các trận chiến với cây cối.

Dù hiện tại đang sống với cơ thể rỉ sét sau khi hồi quy từ cái chết, nhưng việc đơn phương phá hủy một chiều không gian không phải là điều bất khả thi.

"Giờ thì."

Taragon buông cổ Nữ hoàng đang bị bắt giữ, mở nắm đấm đầy sẹo ra và nói.

"……Giờ mới, đáng để vận động chút."

Nữ hoàng thoát khỏi sự trói buộc của Taragon định rút sức mạnh của Vương Quan để đứng dậy từ mặt đất.

- Rầm!

Erinyes bị đạp cổ ngay lập tức, sự kháng cự trở nên vô nghĩa.

Bộ ngực phồng lên phập phồng vì khó thở.

Nữ hoàng của một nước bị bàn chân lão già chà đạp thê thảm, không thở nổi và chỉ biết run rẩy, thì làm sao sĩ khí của các tinh linh khác có thể vững vàng được.

Vài phân thân của Cistus đang đốt cháy vương quốc và phá hủy chiều không gian, tương lai của thế giới này đã quá rõ ràng.

"Hự, ư, a a a a!"

Taragon vuốt mái tóc hoa râm, bao phủ ma lực và vươn tay ra.

Giết. Và cướp lấy Vương Quan đó.

Nếu quyền sở hữu Vương Quan rơi vào tay kẻ không phải tinh linh, Tinh Linh Giới sẽ diệt vong vì điều đó.

Dù muốn tránh cái chết bằng mọi giá, nhưng đã cạn kiệt mọi sức lực.

"……Bệ hạ! Khế ước, hự, khụ…. Dù phải cúi đầu ở đây nhưng phải mưu đồ hậu sự!"

Tiếng hét của Lucy vọng lại từ xa, Erinyes ngậm cái miệng đang chảy nước dãi và nhắm nghiền mắt.

'Là lỗi, của ta.'

Dù Vương nữ và một số đại thần đã tránh đi. Nhưng không có Vương Quan thì không thể kết nối chiều không gian.

Dù có trốn kỹ ở Tinh Linh Giới đến đâu, nếu chiều không gian sụp đổ thì tất cả sẽ chết.

Và Erinyes sẽ mất đi tất cả những mối duyên đã kết nối trong đời.

'……Vasia, Meon, Eleonor.'

Erinyes lần lượt gọi tên con gái, rồi đưa ra quyết định với ánh mắt yếu ớt và hơi thở hổn hển.

- U u u u!

Khi giải trừ đồng hóa, Vương Quan lộ ra trên đầu.

Nắm lấy thứ giống như sợi xích nối liền đó một cách cưỡng ép, cảm giác như đang cưỡng ép nắm chặt thứ quý giá và vắt kiệt nó ra.

"Ư…ư. A a a a…!"

Cùng với tiếng hét đau đớn của Nữ hoàng, Vương Quan bị tách ra chuyển sang tay Taragon.

- U u u u!

Chiều không gian bất ổn.

Bầu trời xanh trở nên mờ đục và có hình dạng như sắp sụp đổ bất cứ lúc nào, Taragon hấp thụ Vương Quan đang mạch động với sức mạnh của mình.

Đau đầu và buồn nôn. Nhưng ít hơn nỗi đau đã trải qua theo năm tháng.

Erinyes mất đi bộ giáp duy trì bằng sức mạnh của Vương Quan, chỉ còn mặc chiếc váy rách nát, chống tay xuống đất với khuôn mặt buồn bã khó tả.

"Tuyệt đối, sẽ không, tha thứ đâu. Taragon……."

Chẳng phải nói như thể có nơi để chạy trốn sao.

Taragon nghi ngờ nhưng thực tế là vậy.

Nữ hoàng có lòng tự trọng cao đó không đời nào ký khế ước với ai đó ở chiều không gian khác.

- Zzz!

Đúng là vậy nhưng có một người đã bị cưỡng ép ký khế ước. Có đấy.

Việc giao Vương Quan là để tranh thủ lúc Taragon thích nghi với tác dụng của Vương Quan để chạy trốn.

Erinyes chống tay xuống đất thề sẽ trả thù và cùng Lucy trốn sang Nhân Giới.

* * *

Melia chết.

Sự diệt vong của ATU đã được xác định.

Vì cơn sóng gió đó mới chỉ qua được một ngày, nên tin tức TV, báo chí, hay thậm chí cộng đồng Hunter cũng trải qua một đêm yên tĩnh không một bài đăng ồn ào nào.

Chúng tôi trở về đầy khí thế dù trải qua nhiều trắc trở.

Việc cần giải quyết chất đống như núi nhưng vì sự mệt mỏi tích tụ nên cần nghỉ ngơi một ngày.

─Hunter-bung-i (Dân Hunter) xin gợi ý thực đơn bữa trưa hôm nay

Định đi ăn với bạn gái thì ăn gì ngon nhỉ?

[Bình luận 2]

-oo(5.621): Có bạn gái rồi thì ăn cơm làm gì?

-ㄴ: Mẹ kiếp bớt khoe khoang đi.

Thế giới rộng lớn mà lòng người chết hết rồi.

Làm sao mà không gợi ý nổi một thực đơn chứ.

- Mềm mại.

Ôm lấy chú chó ngực của chúng ta, San Su-yu, đang leo lên giường, Su-yu tựa má lên đỉnh đầu tôi làm nũng đáng yêu.

"Làm gì thế?"

"Lướt mạng."

"Em cũng muốn xem."

Như ôm gối ôm, cô ấy ôm đầu tôi vào lòng. Cọ cọ.

Mùi thơm của San Su-yu pha lẫn mùi sữa ngọt ngào, đến mức liệu pháp hương thơm (Aroma Therapy) được ca tụng cũng không có cửa so sánh.

Khi tôi khẽ ngẩng đầu lên. San Su-yu nghiêng mắt xuống một cách dễ thương.

Chưa nói gì cả.

Chụt- lên môi một cách nũng nịu.

Su-yu bất ngờ đánh dấu nụ hôn lên trán tôi rồi cười hì hì với ánh mắt tràn đầy tình yêu.

"Si-heon."

"Ừ. Sao thế?"

"Trưa nay ăn bánh gạo cay (Tteokbokki)……. đi."

"Chà, lát nữa mọi người đến đông đủ rồi nói lại sau. Chắc là ăn cơm nhà thôi."

Vì cứ đòi ăn bánh gạo cay mãi, nên dù ăn thì ngon nhưng dạo này mọi người đều có xu hướng ngán.

Chắc biết thế nên mới rủ tôi. Nhưng tôi cũng không có quyền phát ngôn đâu, không có quyền phát ngôn.

"Si-heon nhờ là được mà. Đi. Bánh gạo cay, bánh gạo cay~"

"Em giờ gọi tên anh trôi chảy nhỉ? Từ bỏ việc giả nai rồi à?"

Ở Tháp Tâm Mộng, Su-yu đã gặp gia đình và ra mắt xong xuôi.

Có lẽ vì thế mà từ giờ trở đi cô ấy tự tin rằng sẽ không bao giờ rời xa nữa chăng.

Khác với lúc bắt chước dáng vẻ ngày xưa và tỏ ra ranh mãnh. Cô ấy hành động tự nhiên hơn nhiều, hơn nữa còn biết mình xinh đẹp và thể hiện tấm lòng muốn yêu thương một cách dịu dàng.

Vốn dĩ người ta bảo kết hôn xong thì cách yêu sẽ thay đổi mà.

Dù chưa kết hôn.

Có vẻ cũng thấy sự thay đổi tương tự, và.

"Em nghĩ truyền tải chân tâm vẫn tốt hơn là cứ cãi nhau/trêu chọc với người khác."

Su-yu dùng bàn tay ấm áp xoa má tôi và nở nụ cười ấm áp.

Cảm tưởng không phải là dễ thương mà là xinh đẹp. Giờ nhìn lại thấy cũng giống mẹ.

Lời nói thì sến súa nhưng thêm nụ cười nhẹ nhàng thì chẳng những không xấu hổ mà còn như muốn yêu lại lần nữa. Cơ thể thoải mái nên tế bào yêu đương lại trỗi dậy chăng. Mặt nóng bừng cả lên.

Tôi vội chuyển chủ đề.

"Dù vậy bánh gạo cay thì không biết đâu. Anh có quyền phát ngôn gì đâu."

"Ư ư ư ư…."

"Làm nũng cũng không được đâu."

Mím môi rồi cắn mạnh vào đầu tôi, villain bánh gạo cay.

Su-yu day day da đầu tôi không đau lắm rồi khẽ hạ người xuống nằm để dễ ôm.

Không cần nói cũng tự nhiên đưa tay ra. Su-yu nhảy tót vào trong.

Chỉ mất vài giây để trở thành tư thế Pillow Talk của cặp vợ chồng mới cưới thức dậy cùng nhau vào sáng sớm.

"……Yêu không?"

"Hả?"

"Yêu em không?"

"Ừ yêu. Yêu lắm con bé này."

Ý khí gâu gâu.

"Em cũng yêu anh."

Mất bao lâu để Su-yu ngơ ngác trở thành Su-yu thông minh.

Hóa ra cũng có thể làm vẻ mặt trao đổi tình yêu thế này chứ không chỉ là Sex Appeal (gợi cảm).

Bộ ngực to chỉ cần vắt là sữa chảy ròng ròng kia, cũng không phải chỉ để nhìn với con mắt dâm dục.

Tất nhiên. Dù nói thế nhưng ngực của Su-yu đúng là thần thánh.

- Rầm rầm rầm!

Tiếng bước chân từ xa vọng lại. Sắp đến từng người một rồi. Tôi vuốt ve mái tóc rối của San Su-yu, hôn nhẹ lên má cô ấy rồi rời khỏi giường.

- Rầm!

Mở cửa và xuất hiện, Starfruit của chúng ta.

"Hưng hư ming~ Bổn cô nương siêu, hoàn hảo xuất hiện!"

Một tay kéo vali, tay kia cầm miếng dưa hấu cắn dở.

"Bên ngoài Dal-rae cắt dưa hấu rồi đấy. Ra ăn đi. Ngon lắm."

"Đến đây trót lọt không bị ai phát hiện chứ?"

"Này nhóc, chị là ai chứ? Chủ tịch Hiệp hội Hunter Hàn Quốc mà bị ai bắt được sao?"

Cuối cùng Byeol cũng đã ổn định chỗ ở tại lâu đài.

Nhân dịp Tháp Cổ Đại, việc chuyển đổi trực thuộc của tất cả nhân viên bao gồm Se-young và Byeol đã được quyết định.

Thêm thắt nhiều lý do để điều hành hiệp hội qua đường dây nóng cho đến khi có thể, nhưng không biết sẽ đi đến đâu, trước mắt phía Thế Giới Thụ chưa có động thái gì đặc biệt.

'Sóng gió sẽ lớn lắm đây.'

Jinmok Group, Chủ tịch Hiệp hội Hunter. Quạ Đen (Crow). Bắt đầu từ Marronnier cho đến sự thật về ATU.

Dù Thế Giới Thụ có biết điều này thì trước mắt cũng đành phải im lặng, vì nếu nổ ra thêm rắc rối thì các quốc gia thân Thế Giới Thụ có thể sẽ quay lưng.

Tốt nhất là giết rồi dàn dựng như hy sinh khi làm nhiệm vụ để tưởng niệm.

Hoặc có thể chơi bài truyền thông kiểu như tôi đã "ăn" và thu phục, nhưng cái đó cũng sẽ gây ra hỗn loạn theo cách riêng.

Vì thế.

Trước khi bọn chúng làm gì những kẻ si tình này, Vương quốc quyết định sẽ bao bọc họ.

"Chuyện họ hàng thì sao?"

"Chà, vốn dĩ toàn là lũ người muốn bòn rút đứa trẻ mồ côi tự lập thôi. Chị không quan tâm."

"Khư khư. Cái 'Hưng hư ming' lúc nãy là gì thế?"

"Dạo này chị đang đu VTuber. Tree Live thế hệ 2……! Chơi game cực giỏi. Mà, thời thế thế này nên chỉ xem lại phát lại thôi."

Bị Pitaya cho một vố rồi mà vẫn còn u mê sao.

Tôi không có tư cách nói nhưng Byeol đúng là Wibu chúa, dù có ngăn cản cũng quay lại như cá hồi.

"Game thủ giỏi thì đầy rẫy ra. Nhưng nếu thân phận chị biến mất thì mấy game đang chơi reset hết à."

Một câu nói vô tình khiến Byeol cứng đờ như đá.

"Ơ. Hả? Vãi?"

Miếng dưa hấu tội nghiệp rơi xuống đất.

"À ừ nhỉ? Khoan đã. Chờ chút. Mua thân phận bằng tiền, rồi chuyển nhượng danh nghĩa trước tiên……."

"Hay lập cái mới đi."

Game Byeol chơi gần đây là gì nhỉ, Dạ Minh Triều (Wuthering Waves)?

Nghe bảo game gì mà lãng khách làm cái gì đó, không rõ lắm.

"Chết, mẹ rồi!"

Byeol nhảy cẫng lên định chạy ra cửa. Chợt nhận ra điều gì đó, cô ấy đưa cho tôi thứ gì đó.

"À với lại. Cái này. Chị Alba bảo đưa."

"Gì thế?"

"Không biết? Là thư đấy."

Mùi đào thoang thoảng nơi chóp mũi.

Là sư phụ.

Tôi đẩy Su-yu ra khỏi lòng, bật dậy như cá tươi, giật lấy lá thư từ tay Byeol.

"Ôi giật cả mình……. Gì mà ghê thế?"

"Chờ chút. Để em kiểm tra đã."

Mới xuống tháp được có một ngày. Thư của sư phụ sau khi giải quyết xong việc theo thông lệ!

Nghĩ rằng đây là lúc thích hợp để cảm nhận sự bình yên vừa tìm lại, tôi mở thư ra đọc nội dung.

[Tạm thời đừng tìm ta.]

- Bép!

"Á! Si-heon à sao cậu lại thế! Mọi người ơi Si-heon chết rồi!"

Hôm nay thế giới của tôi sụp đổ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!