Tập 2

Chương 517: Chó Hoang (2)

Chương 517: Chó Hoang (2)

Chương 517: Chó Hoang (2)

Dạo này Lee Si-heon thường xuyên triệu tập cán bộ.

Vấn đề tài chính cũng lớn, tình hình chung suy thoái, và hơn hết gần đây Lee Si-heon có vẻ nhiều lo âu.

Không biết là do mất Vương Quan hay cần được chữa lành. Khối lượng công việc mà Lee Si-heon đảm nhận nhiều đến mức phát ốm cũng không lạ.

Người nhận ra dấu hiệu đó không ai khác chính là Thế Giới Thụ Nhẫn Nại (In-nae).

"Hôm nọ thấy ngài ấy nhìn màn hình máy tính bảng rồi thở dài thườn thượt."

"Hả, sao thế? Đau ở đâu à?"

"Không biết à?"

In-nae nói bâng quơ với Mary.

"Si-heon mệt mỏi lắm đấy!"

Mary nói với Mok-hwa.

"Vua bảo mệt lắm đấy, Su-ho, Ji-a. Đừng làm Vua của chúng ta bận tâm nhé. Biết chưa?"

Mok-hwa lan truyền sự thật đó cho tất cả mọi người.

Tin đồn cũng đến tai Quý Mộc Dongbaek.

"Camellia, tôi có thể làm gì không?"

"Tiểu thư, làm ơn."

"X, xin lỗi! Tôi biết Camellia ghét người đó. Nhưng mà."

"……."

Chuyện xảy ra trong khi Lee Si-heon chạy đôn chạy đáo bên ngoài. Trong thành tin đồn đó đang lan rộng.

Vì thế hôm nay khi anh thông báo triệu tập, những người phụ nữ của Vua đều mang theo nỗi lo lắng riêng mà đáp lại.

Nhỡ Lee Si-heon kiệt sức thì làm sao.

Có thể ghi điểm riêng không nhỉ?

Sự lo lắng là chân thật, và đáng tiếc đó là lo bò trắng răng.

"Chuyện là thế đấy."

Nghe đầu đuôi câu chuyện của Lee Si-heon, các cô gái cạn lời đến mức bật cười.

"……Hơ."

"Ờ…."

"……Ha."

Guseul ngậm gạc trong miệng, khoanh tay bĩu môi bất mãn.

Việc 'cái' Guseul đó thua, nghĩa là người phụ nữ trước mắt là một con quái vật có thực lực không thể so sánh với họ.

Các cô gái chuyển ánh nhìn từ Guseul sang Lee Si-heon.

Giữa hai chân Lee Si-heon, chú chó vàng ngồi trên ghế đang được Si-heon ôm trong lòng.

"Dowon à… lại, lại… phụ nữ."

Hongyeon vô cùng ấm ức, véo đùi mình.

Mary như bị sốc há hốc mồm, còn Heukdan thì bắt đầu lắc đầu nguầy nguậy như thể đã chán ngấy sư phụ mình.

Mộc Linh Vương.

Biết là nhiều chân rồi, nhưng không ngờ lại đến mức này.

"Si-eon."

Chú chó trong lòng Si-heon cọ cọ eo khoe khoang vị trí của mình.

Hành động tỉnh bơ của San Su-yu không biết có phải diễn không, nhưng chỉ thế thôi cũng đủ làm nụ cười của các cô gái rạn nứt.

"Hửm?"

"Sao toàn con gái thế?"

Câu hỏi ngây thơ thốt ra bằng giọng nói ngây thơ.

"Tình cờ thôi."

"Ư~ừm."

San Su-yu dùng đôi mắt vô cảm quét qua khuôn mặt các cô gái một lượt.

Nhìn thôi là phân biệt được ai thích anh ấy.

San Su-yu nhớ lại tên của họ mà Lee Si-heon đã giới thiệu.

Hongyeon, Mary, Dongbaek.

Và…. Cái cây mặc đồ tu nữ. Tên là Chi-yu (Trị Dũ) à?

Những người có tình ý với Lee Si-heon chỉ có bốn người đó.

Ánh mắt của San Su-yu va chạm với họ. Vương quốc đang yên bình dường như sắp nổi sóng gió.

Lúc đó Guseul xoa má sưng hỏi Lee Si-heon.

"Vậy, định sống chung à?"

"Chắc là vài ngày, còn lại thì định nói chuyện thêm chút."

San Su-yu đúng là tuyệt vời để tăng cường chiến lực, nhưng nếu nhận San Su-yu thì sẽ đi ngược lại phương châm hành động ban đầu của Lee Si-heon.

Chắc là đang lo lắng về chuyện đó.

Guseul có lời khuyên nhưng quyết định im lặng.

'Con chó kia có gì tốt chứ.'

Vì đã ghim, ghim rất sâu rồi!

Nhắc mới nhớ dạo này không có ham muốn tình dục nên không dùng đến cơ thể mình.

'Hứ.'

Biết là do không có Vương Quan, nhưng nếu Lee Si-heon đụng vào San Su-yu thì không hiểu sao lại thấy rất khó chịu.

Guseul dù không thích Lee Si-heon nhưng vẫn để tâm.

"Siêu khẩn cấp!"

Hội nghị công đoàn lần 1 của Vương quốc.

- Rầm rầm!

Các Thế Giới Thụ bị bắt cóc hãy đoàn kết tìm lại ánh sáng!

Đội trưởng của Tứ Linh Mộc, Mary hét lên gấp gáp.

"Si-heon, không chơi với tớ!"

Là sự nhõng nhẽo của trẻ con nhưng tất cả mọi người ở đây đều cảm nhận được.

"Phụt, bảo là lâu ngày mới gặp lại mà. Thông cảm đi."

Mary véo đùi Thế Giới Thụ Nhẫn Nại.

"Á! A, con nhỏ này thật là!"

"Tớ nghiêm túc đấy."

Mary vừa nãy đã thấy San Su-yu chiếm lấy háng của Lee Si-heon ở bàn ăn.

Cái mông tham lam và to lớn đó đã bao trọn hạ bộ của Si-heon.

Lại còn lắc lư cái eo như trêu ngươi nữa chứ.

"Tớ thấy hết rồi! Chỗ đó là chỗ của tớ mà!"

Một trong những luật bất thành văn của Eighth Leaf, đầu gối của Lee Si-heon là ghế đặc biệt của cô nàng nhõng nhẽo Mary.

Dù chỉ giới hạn khi con gái yêu Wiki của anh không có mặt, nhưng trên đời không thể có ngoại lệ thứ hai.

Trong mắt Mary bùng lên ngọn lửa hừng hực.

"Nhưng mà, hai người đó gặp nhau lãng mạn thật đấy chứ? Cô San Su-yu… phải không nhỉ?"

"Mẹ!"

Thế Giới Thụ Trưởng Thành đặt tay lên má nói một câu, Mary liền đấm thùm thụp vào vai Trưởng Thành.

Mok-hwa thấy Mary như vậy thật dễ thương, xoa đầu Mary đang lao vào và nói.

"Một ngày thì có sao đâu. Xa nhau tận 3 năm mà. Tưởng tượng xem, nếu Mary xa Vua tận 3 năm."

"Tớ cũng gặp lại sau 3 năm mà…."

"A, thế à?"

Gặp lại sau 3 năm rồi trở thành Thế Giới Thụ, mãi mới đuổi theo đến đây tưởng được yêu thương chút thì….

Khuôn mặt trở nên vô cùng hung dữ của Mary phồng lên như sắp nổ tung.

Không ai đồng cảm với cô cả.

"Này cô!"

Mary chỉ tay vào Thế Giới Thụ duy nhất còn lại.

Thế Giới Thụ Trị Dũ.

Cơ thể đẫy đà nhất, nhưng dù sao cũng là em út trong Tứ Linh Mộc.

"Dạ?"

"Cô, không thấy tức à?"

"……."

Thực ra Thế Giới Thụ Trị Dũ cũng coi Mary như cái gai trong mắt.

Nhưng vì là đồng nghiệp, bạn bè, và là đứa em to xác nên bỏ qua thôi.

Mary không quên được Chi-yu khỏa thân đã đè Lee Si-heon vào đêm hôm đó.

Chi-yu siết chặt bộ trang phục xẻ tà bên hông và nhắm mắt lại.

"Chồng có nhiều phụ nữ, là chuyện đương nhiên mà."

"……Cái đó! Sao lại! Đương nhiên! Chứ!"

"Vì là người mạnh mẽ…. Cơ thể to lớn đó… ôm nhiều phụ nữ cũng là đương nhiên. Em chỉ cần sinh con cho ngài ấy là được… Yêu, và lại yêu."

Trước lời của Chi-yu, In-nae lè lưỡi vẻ ghê tởm, còn Mok-hwa thì tròn mắt trước dáng vẻ lãng mạn của Chi-yu.

"Nói không sai."

Về mặt lịch sử thì đàn ông có quyền lực thường có nhiều phụ nữ. Trường hợp ngược lại cũng thế.

In-nae nhìn Mary vẻ thảm hại rồi bắt chuyện.

"Không nhưng mà không biết à?"

"Không biết cái gì!"

"Bệ hạ… tên Vua đó, nhiều phụ nữ ấy."

"Nhiều cũng phải vừa vừa thôi chứ!"

Bốp bốp! Nhìn Mary đập bàn, In-nae thầm cười trong bụng.

Ngày xưa khi mới bị bắt cóc chưa lâu, lời nói của người có thường thức như In-nae chẳng ai đồng cảm cả.

Cái này gọi là gieo nhân nào gặt quả nấy à.

Mary dỗi hờn thở hổn hển.

"Hừ hừ. Mọi người, cẩn thận đấy."

"Dạ?"

"Người chịu thiệt đầu tiên là tớ nhưng…. Một ngày nào đó cũng sẽ phiền đến các cậu thôi."

Mary nói đầy vẻ cay cú.

Khi con chó lớn xâm phạm chỗ của Mary.

Họ im lặng.

Vì họ không yêu Lee Si-heon.

Nhưng Mary biết.

Khi bàn tay của con chó lớn chạm đến họ, sẽ không có ai lên tiếng vì họ cả.

'Phải gặp người thích Si-heon mới được.'

Mary với trí tưởng tượng phong phú chạy ngay đến phòng của Hongyeon.

Lâu rồi.

Và thời gian qua cũng suy nghĩ nhiều.

Việc tôi quên bọn họ có khả thi không.

Đặc biệt San Su-yu là sản phẩm của sự cố chấp và mâu thuẫn của tôi, là một trong những kỳ tích tôi tạo ra.

- Rào rào.

Vì em mà tôi khổ tâm biết bao nhiêu, còn cãi nhau với sư phụ nữa.

Dù sao thấy em còn sống tôi cũng yên tâm.

"Si-eon… Dầu gội vào mắt rồi…"

"Đợi chút."

"Ưm."

"Mà nhất thiết phải tắm chung à?"

San Su-yu không trả lời, định dùng tay dính bọt dụi mắt.

Tôi nổi da gà nắm lấy cổ tay San Su-yu.

"Dụi là đau hơn đấy con nhóc này!"

"Ư ư"

Đưa vòi hoa sen lên đầu, mái tóc đầy bọt rũ xuống.

Mái tóc vàng óng ả dính vào xương bả vai, bọt trắng trượt xuống theo mông San Su-yu đang đặt trên ghế nhà tắm.

Đưa tay ra định rửa mặt cho em, bộ ngực mềm mại chạm vào tay.

"…Su-yu à."

"?"

"Anh đã bảo cầm khăn tắm cho tử tế cơ mà."

Khăn tắm đưa cho để che phần trước cơ thể nếu muốn tắm chung.

Cái đó có vẻ rất vướng víu nên trong lúc gội đầu em đã lột sạch sành sanh.

"Haizz."

"…Si-eon ngày nào chẳng thấy. Cơ thể trần truồng của em."

"Đó là ngày xưa."

"Giờ thì… ghét à?"

Trời ạ.

Hồi: Đó Tôi Cũng Đau Đầu Vì Chuyện Này Lắm Rồi, Vẻ Đẹp Ngốc Nghếch Có Vẻ Còn Tăng Lên

Tôi rửa mặt cho San Su-yu qua loa rồi cốc đầu em một cái.

- Cốp!

"Ư ư…."

San Su-yu mếu máo đưa hai tay lên đỉnh đầu.

'Hừm.'

Nhìn từ phía sau cũng thấy bộ ngực đẫy đà đó lấp ló hai bên nách.

Ướt nước trông càng gợi cảm hơn, khỏi phải nói.

'Điên mất.'

Tôi đã quên mất sự thật là cơ thể San Su-yu khủng khiếp hơn tưởng tượng.

Thấy phản ứng ngay cả khi không có Vương Quan, tôi mới hiểu 3 năm trước mình đã phải chiến đấu với ham muốn lớn thế nào.

Tôi nhặt cái khăn dưới sàn quấn quanh người San Su-yu.

"Khó chịu."

San Su-yu nhún nhảy với cái khăn thắt chặt bộ ngực lớn.

"Ngồi yên."

"Ưm."

"Anh có phải mẹ em đâu mà."

"…Dù vậy, vẫn thích Si-eon."

"Phù."

Lời nói bất ngờ thật dễ thương và giống cún con khiến lòng tôi đầy ắp.

Tôi đã vất vả thế nào để cứu sống một mình em chứ. Vừa thấy cứu sống thật tốt, vừa thấy oán trách sao lại tìm đến.

'Sống rồi thì, sống hạnh phúc một mình đi chứ….'

Giờ phải làm sao đây.

Nhờ Hiền Giả riêng chăng.

Nếu nhận San Su-yu…. Sau này có thể những người tôi từng có quan hệ sẽ tìm đến nữa.

Đến lúc đó cũng không thể áp dụng tiêu chuẩn khác được.

Có vẻ lo lắng nhiều hơn rồi.

"Vào bồn đi."

"Ưm!"

Cuộn tóc San Su-yu lại cho đỡ hỏng rồi buộc lên, đỡ em dậy.

San Su-yu có vẻ rất thích thú đưa chân định chạy về phía bồn tắm.

Nhìn dáng vẻ đó liên tưởng đến con cún đang vẫy đuôi thì.

- Trượt!

Cơ thể San Su-yu chúi về phía trước ngã sấp mặt.

"Này Su-yu à…. Haizz."

Đùi trắng và mông. Khe hở âm hộ đóng chặt thành một đường thẳng. Hậu môn màu hồng.

Lông tơ vùng kín hơi nhô lên khiến tôi nhắm mắt đọc kinh Lạy Cha.

"Dậy đi."

"Ưm."

San Su-yu lồm cồm bò dậy, mặt hơi đỏ tót vào bồn tắm.

Cái bụng mỡ hơi nhô ra trông thật dễ thương.

Cứ thế cùng vào bồn tắm.

- Tõm.

Thả mình vào dòng nước nóng, chúng tôi kề vai nhau không nói gì một lúc lâu.

San Su-yu dính chặt lấy tôi, đưa khe ngực thẳng tắp ra, áp má vào vai tôi cọ cọ.

"Thời gian qua sống thế nào?"

"Đã đợi, Si-eon rất nhiều."

Chúng tôi kể những câu chuyện đời thường chưa nói hết.

3 năm qua sống thế nào. Làm sao biết tôi còn sống.

Có bỏ bữa không, có chuyện gì khó khăn không, v. v.

"Đến Tháp Thời Gian là do Hiền Giả khuyên à?"

"Ưm."

Nói chuyện mới biết việc San Su-yu tìm đến tôi là ý đồ của Hiền Giả.

Biết thừa tôi ghét điều đó, nhưng lại gây ra chuyện theo ý đồ của mình.

"Si-eon… ghét em à?"

"Không phải thế."

Su-yu hỏi vẻ bất an rồi cười nhão nhoét.

San Su-yu chìm trong bồn tắm bò lổm ngổm đến trước mặt tôi.

- Tõm.

Su-yu trôi lềnh bềnh trong bồn.

Bộ ngực lớn trễ xuống chạm vào đùi tôi.

Bầu ngực căng tròn mờ ảo trong làn nước cọ nhẹ vào đùi khiến tôi vô thức phản ứng.

San Su-yu ngây thơ có vẻ hoàn toàn không biết điều đó, bơi kiểu chó đến gần ôm lấy eo tôi.

"Cơ thể Si-eon ấm. Nước cũng dễ chịu."

"Ừ."

Em tách người ra chút được không.

Lắc hông đã có phản ứng sang bên để không chạm vào San Su-yu, đầu khấc chạm vào ngực San Su-yu.

Trong khoảnh khắc San Su-yu tròn mắt.

"……Si-eon."

"Ừ."

Nhận ra rồi sao.

San Su-yu mỉm cười nhẹ, bơi đến dính chặt lấy tôi.

"Ôm em đi."

Cái ôm mang ý nghĩa thuần khiết.

Giờ thì hơi ấy đấy, mắt em trong quá.

San Su-yu ôm lấy tôi rồi khép chân lại.

Dòng nước dâng lên giữa hai đùi mềm mại, rồi chạm vào chỗ quan trọng.

Thêm nữa ép ngực sát hết mức, San Su-yu đặt cằm lên vai tôi phả hơi thở vào tai tôi.

"Thích lắm…."

Không phải ham muốn, mà thực sự đang nhớ lại chuyện ngày xưa sao.

Dù dương vật đã bất ngờ dựng đứng ở khe mông, nhưng San Su-yu đến cuối cùng vẫn không làm bất kỳ hành động dâm dục nào.

- Liếm.

Su-yu cắn tai tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!