Tập 2

Chương 594: Hai Điểm Khởi Đầu (1)

Chương 594: Hai Điểm Khởi Đầu (1)

Chương 594: Hai Điểm Khởi Đầu (1)

“Không sao đâu.”...

-Không phải là không thể, nhưng mà…. Anh thực sự cần cái đó sao?

Alba đưa thuốc cho tôi và khuyên tôi nên suy nghĩ lại một lần nữa.

Có liên quan gì đâu.

-Tôi tin anh có thể điều chỉnh được. Đừng lạm dụng quá. Khi nào thực sự mệt mỏi hãy đến tìm tôi. Ôm ấp thì tôi có thể làm được.

Việc đến thăm Alba lần nữa cũng được coi là lãng phí thời gian.

Cắt bỏ cảm xúc của bản thân và phó mặc cho bản năng là điều vô cùng hữu ích cho tình cảnh hiện tại của tôi.

Chỉ cần nhìn vào việc ma túy được sử dụng trong chiến tranh là thấy.

Trong tình huống tuyệt vọng, việc mượn sức mạnh của thuốc hay ma pháp là chuyện quá đỗi bình thường ở thế giới này.

-Bốp! Bốp!

Tiếng thịt va chạm hôm nay vang lên mạnh mẽ lạ thường.

“Ang! A ang!… Em không biết mấy cái này đâu a ang!”

Đáng ngạc nhiên là,

Sau khi uống thuốc của Alba, việc làm tình trong trạng thái mơ màng hoàn toàn không thấy kinh tởm.

Ngược lại, chỉ có những ưu điểm như khoái lạc dồn xuống hạ bộ được làm nổi bật, cảm giác như có thể khám phá cơ thể phụ nữ cả ngày.

Đáng lẽ phải thế này ngay từ đầu.

-Ấn mạnh!

“Hư ưt, ô hốc… ô ô ốc!”

Con người đã vượt qua giới hạn mà cảm thấy tội lỗi thì chỉ là trò cười thôi.

Từ từ thưởng thức thịt bên trong âm đạo.

Phải tận hưởng quá trình lắc hông. Cả việc đâm mạnh vào cổ tử cung, hay bóp nát bộ ngực lép kẹp.

Cuối cùng cũng có thể tận hưởng.

-Phụt!

“Á á á á…. Oppa, em chết… chết mất….”

Nắm lấy cái mông đang rung rinh của người đang nằm ngửa và banh ra, bên trong đó cái lồn đang co giật hiện rõ mồn một trước mắt.

Quay đầu nhìn về phía có đồng hồ nhưng trước mắt mờ ảo.

Mấy giờ thì có quan trọng gì, đằng nào mục đích chính cũng là giao hợp cơ thể.

“…Oppa làm giỏi thật đấy. Khác với tin đồn nên em bất ngờ quá. Cái đó, cái này em không tính giờ đâu nên… làm thêm nháy nữa nhé?”

Đẩy người phụ nữ đang sán lại gần ra và đặt nằm xuống sàn.

“Á!”

Giọng nói như phá vỡ bầu không khí.

Nheo mắt một cái, lại cảm thấy cảm giác lơ lửng.

Ôm lấy cơ thể phụ nữ thấy mềm mại và ấm áp. Thật nực cười khi có thể cảm thấy an ủi từ cái thân xác chết tiệt này.

-Nhói.

Đầu đau nhói, tôi nhầm lẫn.

Thoáng chốc khuôn mặt người khác mà tôi từng yêu hiện lên trên khuôn mặt người phụ nữ.

Thường thì lúc này phải khóc. Nhưng giờ không một giọt nước mắt nào chảy ra.

-Giật.

Dục vọng phản ứng trước cả điều đó.

‘…Sao lại thấy sướng nhỉ?’

Dùng tay vuốt ve đường cong mảnh mai rồi từ từ lắc hông trở lại.

Dựa vào thuốc là không đúng, nhưng khoái lạc này thật thú vị.

Đến mức quên béng mất mình vừa lo lắng cái gì trong chốc lát.

-Phập!

“A ang!”

Trước mắt quay cuồng. Nhận thức mờ nhạt như say rượu bị hút vào vũng lầy.

Lắc hông thì đối phương thích. Hạ bộ chọc vào bên trong âm đạo nóng hổi và ẩm ướt ngày càng cứng và to hơn.

“Ha.”

Buồn cười thật.

Nụ cười khó hiểu không rõ nguyên do.

Thỉnh thoảng.

Có lúc tôi quên mất việc chữa trị sau khi uống thuốc và say thuốc.

Việc trộn thuốc và uống lâu dài là vô cùng nguy hiểm, vì vậy tôi cần sử dụng quyền năng chữa trị định kỳ.

Nhưng thỉnh thoảng tôi quên béng mất việc đã uống thuốc và uống tiếp mà không chữa trị.

“…….”

Những lúc như thế tôi hoàn toàn mất trí, và phải đợi cho đến khi não tự nhiên hồi phục.

“Hức, ức.”

Ở một Dungeon vắng vẻ, tôi trợn ngược mắt và nấc lên.

Dựa vào tường, nắm lấy sợi dây ý thức mà ai có bắt đi cũng không biết.

Chẳng khác gì những kẻ nghiện thuốc ở hẻm phố đèn đỏ.

Màu xanh da trời là màu tím. Không, màu xanh lá mạ. Màu sắc như thể bóp đại màu lên bảng pha màu rồi dùng cọ trộn lung tung đang nhảy múa trước mắt.

‘Dừng lại-’

Chóng mặt quá.

Buồn nôn nên cúi đầu xuống, thấy một nhóm Hunter đang ngồi trước mặt.

Khó biết họ đang lẩm bẩm gì. Nhưng thường thì bàn tay vươn tới Hunter đang nằm không mấy tốt đẹp là điều chắc chắn.

Lấy hết những thứ có giá trị trên người tôi, rồi giết.

Nãy giờ cứ lục lọi túi quần là chắc chắn rồi.

‘…….’

Cái đó thì, liên quan gì chứ.

Lấy được thì cứ lấy nhanh đi.

Tôi đang thực hiện sự hối cải mà con người đáng lẽ phải làm đây.

Xoa dịu cảm giác tội lỗi, nằm một mình khóc lóc ỉ ôi thì lòng sẽ nhẹ nhõm hơn một chút.

Nhưng tại sao tôi lại cố dồn ép bản thân mình?

Đằng nào thì cũng sống mà làm đủ trò đồi bại thế này.

Vốn dĩ cũng chẳng cần hối cải còn gì?

Tôi cũng không biết mình đang nói gì. Suy nghĩ của tôi cũng là dạng nguyên chất chưa được sắp xếp nên khó hiểu.

Đã xóa bỏ cảm xúc nhưng tôi rõ ràng đang suy nghĩ.

Và vẫn hối hận như trước nhưng lạ thay việc chịch gái lại sướng tê người.

Thêm vào đó là một thìa tôn trọng và quan tâm. Thực ra chẳng có cái mẹ gì đâu. Nhưng giả vờ có thì tốt hơn. Đó là đặc quyền của kẻ đạo đức giả.

Chắp tay dụi mắt.

Không chảy máu nhưng dụi cho đến khi chảy máu.

A.

Muốn khám phá cơ thể phụ nữ.

Ngay lập tức dùng tay lần theo đường cong quyến rũ của eo, sau đó dùng tay bóp chặt cái mông đầy đặn và lắc. Rồi dùng lưỡi nếm và chọc vào cái lỗ nhỏ xíu.

Dùng hạ bộ của tôi xuyên thủng cái lồn đang gọi tên tôi và từ từ cảm nhận là xong.

“Thằng này đang nói cái gì thế?”

“Mấy thằng nghiện thuốc đều thế cả mà, lột nhanh lên. Có người đến bây giờ.”

“Phụt, địt. Này. Ai điên mà đến Dungeon cấp A chứ? Đang chiến tranh thế này.”

“Cũng đúng.”

“Này, đưa dao đây. Đâm vào đùi xem phản ứng thế nào.”

Người phụ nữ đang cười khúc khích quỳ xuống vung dao găm cắm vào đùi tôi.

-Phập!

Lưỡi dao không xuyên vào được.

“…Gì thế. Sao không vào?”

“Sao?”

“Ây chà rèn luyện cũng ghê đấy, chậc. Nhưng mặt mũi cũng khá bảnh, chim có to không nhỉ?”

Bộ ngực lọt vào tầm nhìn hôm nay trông ngon mắt lạ thường.

Đường cong nhẹ nhàng được che chắn kín mít bởi đủ loại vũ trang không hở chút da thịt nào,

Phần hơi ướt ở giữa chuyển từ ngực xuống rốn.

“Sao định làm ở đây à?”

“Khục khục, tao không có sở thích chịch xác chết nên làm một nháy trước khi giết vậy.”

“Chim chắc bé tí? Làm với tao không hơn à?”

“Cút. Mặt mày được một nửa thằng này thì tao cho làm.”

-Vút.

Tỉnh lại thì tay đã chuyển động rồi.

Khoảnh khắc người phụ nữ giơ ngón giữa nhìn hai gã đàn ông, tay tôi chuyển động đánh ngất hai gã đàn ông.

Không phải vô thức, mà tôi rõ ràng hành động với ý đồ nào đó.

-Bùm!

“…Gì, gì thế?”

Ma lực của loài quỷ đói bùng nổ trong khoảnh khắc đánh ngã người phụ nữ và trói cô ta lại.

Tôi đè lên trên và xé quần áo người phụ nữ.

“Ưt? Á á á á!? Địt mẹ, dừng lại! Thằng biến thái này!”

Cảm xúc không dao động.

Bàn tay chuyển động như bị hỏng run rẩy, và trong nháy mắt tôi hoàn thành việc cởi đồ dưới và đâm hạ bộ vào trong âm đạo người phụ nữ.

-Phập!

“Hự, á á á á! Từ từ. Từ từ thôi!”

Cảm giác hạnh phúc truyền từ cái lồn đang co giật.

Toàn thân tan chảy đến mức điên cuồng. Tính chất hòa quyện.

Cảm giác như đồng tử đang nứt ra.

Muốn trở nên hạnh phúc.

Có thể tìm thấy ở đây.

Vội vàng cởi cúc áo vuốt ve bầu ngực trần.

Biểu cảm của người phụ nữ đang khóc lóc van xin không nằm trong tầm mắt.

Dùng đùi cọ xát vào đùi trắng nõn đang chảy dâm thủy và điên cuồng khám phá cơ thể phụ nữ.

Tận hưởng. Rũ bỏ cảm giác tội lỗi.

Tôi cưỡng hiếp người phụ nữ cho đến khi chờ ngày tự nhiên hồi phục.

-Bốp! Bốp!

Khi tỉnh lại.

Tôi đang cưỡi lên người phụ nữ đã ngất xỉu, rải hạt giống lên bụng và nhìn khuôn mặt phản chiếu trong vũng nước.

“……Hư.”

Tim vẫn đập mạnh, nhưng

Dù thuốc đã hết tác dụng nhưng tôi không còn cảm thấy cảm giác tội lỗi từng hành hạ mình nữa.

Cuối cùng tôi đã chấp nhận hành vi này một cách đúng đắn.

Đang thay đổi.

Dù trực cảm được điều đó cũng không ngăn lại.

Không đổ lỗi cho bất cứ điều gì, chỉ nhìn cơ thể người phụ nữ đã sụp đổ, nụ cười từ từ méo xệch.

[ Cuối cùng cũng. ]

Giọng nói của Nhân Tử khắc sâu vào tai.

[ Khục khục. Lee Si-heon! Đã tiến thêm một bước, đến gần với dáng vẻ của Vua rồi. ]

‘Câm mồm.’

Bước vào thế giới của Nhân Tử, vặn người, túm lấy cổ hắn.

[ Ực?! Khục, gì thế? Ngươi! Đây là vi phạm khế ước! ]

Thế giới ý thức rộng mở còn rộng lớn và hùng vĩ hơn nơi tôi từng đến trước đây.

Nơi này cũng cần tôi cai trị.

Giải tỏa dục vọng tràn trề đè lên cơ thể Nhân Tử. Cơ thể nhỏ bé đó cố gắng thoát khỏi tôi, nhưng do chênh lệch sức mạnh nên cô ta không thể phản kháng gì.

[ Không chịu, làm với cái thằng ất ơ này… Ư ư ưt, á á á! ]

Không biết cách giải tỏa cái thứ không thể điều chỉnh này.

Nhưng thời gian trôi qua thì dục vọng này chắc cũng có thể chịu đựng được.

Sự thay đổi do cần thiết.

Giờ đây tôi có thể sử dụng năng lực một cách trọn vẹn.

Mắt nhuốm màu mực. Thế giới đen kịt trong chốc lát rồi trở lại trắng xóa.

Bây giờ thì lộn xộn thế này, nhưng cắt bỏ những thứ cần thiết và gắn lại thì….

“Ha ác, hư ư.”

Có thể thay đổi tinh thần không hoàn thiện.

Trở về nơi ở của Alba, Hiền Giả trong bộ đồ xuyên thấu chạy lon ton ra đón.

“Về rồi sao? Lần này hơi muộn nhỉ.”

“Ừ.”

Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt Alba hơi biến đổi.

“…Lại, dùng sai cách rồi đúng không?”

“Cần thiết mà.”

Dạo này bụng Hiền Giả bắt đầu to lên thấy rõ.

Cũng không thấy ăn nhiều lắm…. Chắc là kiểu người ăn vặt nhiều khi ở một mình.

Thấy ánh mắt tôi, Hiền Giả hơi che bụng và thở dài.

Không hiểu sao ánh mắt nhìn tôi dường như có thêm tình cảm.

“Tôi tôn trọng lựa chọn của anh, nhưng tôi không mong anh trở nên thế này nhanh vậy…. Anh. Lần sau-”

“Biết rồi, không dùng nữa.”

“Và, từ giờ mỗi lần đến anh phải được điều trị một chút.”

“…Điều trị gì?”

“Ít nhất là đến mức có thể đưa anh trở lại…. Có thế tôi mới dám nhìn mặt những người đó.”

Alba xoa bụng mình, lẩm bẩm điều gì đó.

-Hơn cả suy nghĩ…. Phải sinh nhanh thôi….

Không nghe rõ nên không hiểu, nhưng có vẻ có sự kiện quan trọng gì đó.

Vì là việc không liên quan đến tôi nên tôi bỏ ngoài tai.

Tôi cởi quần áo đang mặc và nhìn vào gương một lúc.

Đồng tử hay gì đó, có chút thay đổi nhưng…. Ý thức của tôi vẫn bình thường.

Ngược lại, có thể nói là trạng thái tối ưu để vượt qua tình huống hiện tại.

Vô cùng hài lòng.

“……Anh.”

“Gì?”

“Không có gì. Dục vọng không thành vấn đề chứ?”

Sao mà thành vấn đề được.

Dục vọng cũng là tài nguyên giống như ma lực.

Từ giờ là vậy.

Ít nhất bây giờ so với Vua liên tục để lộ vẻ yếu đuối, thì Vua hung bạo và vặn vẹo tiếp cận mục đích còn tốt hơn nhiều.

Alba nhìn chằm chằm tôi như thế, nở nụ cười có vẻ buồn bã.

“Cái này…. Có vẻ không phải vấn đề tôi có thể giải quyết một mình. Cần bàn tay của người khác. Nhiều hơn nữa.”

“Ý là sao?”

“Rồi anh sẽ biết thôi.”

Tôi vẫn chưa hiểu lời nói đó cho đến tận bây giờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!