Tập 2

Chương 744: Cây Guseul-dengdeng (1)

Chương 744: Cây Guseul-dengdeng (1)

Chương 744: Cây Guseul-dengdeng (1)

“Lạ thật.”

Guseul cài hết cúc bộ đồ thư ký, lén lút lườm tôi với ánh mắt nghi ngờ.

Nếu là bình thường thì ở chính giữa góc áo sơ mi sẽ hơi nhô lên lấy quầng vú thâm làm tâm điểm.

Lần này, tại điểm trung tâm của phần vun cao ấy lại có một đỉnh nhọn nhô cao hơn hẳn.

- Soạt.

Cảnh mặc áo sơ mi với đầu ti thụt vào nay đã cương cứng thật hiếm thấy.

Đang nhìn như bị mê hoặc, cánh tay in hằn dấu tay của Guseul che áo lại.

“…Anh cho tôi uống thuốc đúng không.”

“Ta á? Cho em?”

Guseul nguyên bản cũng nhớ hết rồi mà còn nói mấy lời vô lý.

Guseul không chấp nhận được hét lên với tôi bằng giọng nửa thất thần.

“Lạ lắm. Lạ lắm, tại sao tôi lại…. Cái, tay anh….”

“Đừng nói nhảm nữa, chuẩn bị ăn cơm đi.”

“Anh cũng mặc quần áo tử tế vào rồi hẵng nói. Đồ biến thái này.”

Cơ thể vừa khỏi bệnh lãnh cảm chưa quen, đỏ bừng từ tai đến má, còn giãy nảy lên không giống mọi ngày.

Váy công sở màu xám đậm dù chất liệu dày nhưng bên trong háng đã ướt đẫm. Thấy rõ dòng nước trong suốt chảy xuống đùi.

Đến giờ tôi cũng không để ý lắm. Nhưng chân trần mặc váy công sở cũng đáng xem phết.

Vốn dĩ trang phục đã hở rốn và bụng dưới, giờ từ đùi xuống chân lại hóng gió bên ngoài, mức độ này xuất hiện trong video người lớn cũng chẳng lạ.

“…Đừng có nhìn nữa.”

“Chết đi sống lại tính cách em thay đổi nhỉ.”

“Không phải tính cách tôi thay đổi mà là cơ thể…! Áo. Thật là.”

Guseul vốn hay đùa và phóng khoáng hôm nay lại hay xấu hổ.

Sau này phải sống với cơ thể đã được khai phá này suốt, thư ký quý giá của tôi mà hỏng sớm thì rắc rối to.

“Ai nghe lại tưởng lúc nào cũng đối xử trân trọng lắm ấy.”

“Thì trân trọng mà.”

“…Hễ phật ý là véo đầu ti mà gọi là trân trọng thì tôi không cần đãi ngộ đó đâu.”

“Nói thế chứ em thích lắm còn gì.”

“Xì….”

Vừa nãy cũng lên đỉnh sảng khoái rồi một mình phun nước. Khóc ngọt ngào trên đùi tôi.

Chỉ kích thích ngực mà đã thế, thì Guseul nguyên bản chịu đựng kích thích mà không dao động trông thật đáng nể.

‘Tưởng Engajero yểm bùa gì. Hóa ra bệnh lãnh cảm cũng có thể do bẩm sinh à.’

Guseul nguyên bản cũng mất khá nhiều thời gian để khai phá.

Nhưng không nhạy cảm đến mức kia, có lẽ Guseul nguyên bản đã dùng tinh thần thép để chiến thắng khoái lạc và cố gắng hết sức để làm tôi vui.

Nếu là Guseul nguyên bản luôn nghĩ cho sự tiện lợi của tôi một cách thái quá, thì tôi nghĩ hoàn toàn có khả năng đó.

“Tóm lại…. Cho đến khi thích nghi với cơ thể này thì đừng lại gần. Đừng có nghĩ đến chuyện sờ mó.”

“…?”

“Mở mắt thế kia cũng tuyệt đối không làm đâu. Với lại đằng nào ở đây anh chẳng chịch chết thôi với mấy cô gái khác.”

Nói thế người ta tưởng tôi thích làm lắm ấy. Quan hệ với những kẻ ở Hố Phân chẳng khác nào zombie thì đến tôi cũng xin kiếu.

Muốn ghi đè hợp đồng của Engajero và bọn họ thành của tôi thì chỉ có cách này. Phải đảm bảo càng nhiều làng càng tốt thì Guseul khi ra ngoài mới mạnh lên được.

Hành vi cao cả mà bị miêu tả thành cục dục vọng dơ bẩn.

Thôi kệ.

Tôi đứng dậy khỏi giường thay quần áo và dặn dò Guseul.

“Tóm lại. Có ký ức thì chắc biết phải làm gì rồi chứ?”

“…….”

Để hướng ra bên ngoài phải lấp đầy bình chứa ma lực của Guseul.

Thậm chí cách đây không lâu nhận được liên lạc riêng từ Alba. Để tôi và Guseul đi qua cổng dịch chuyển an toàn, phải tích trữ thêm hơn 5 phần so với lượng ma lực dự tính ban đầu.

Nuôi Guseul vẫn chưa kết thúc.

* * *

“Không ăn nổi đâu.”

Guseul nôn ọe như bò nhai lại, lén đẩy cái đĩa ra.

Vỏ Ent đầy nước cốt màu tím loãng đang nhảy múa trên đĩa.

“Cái này không phải thức ăn…. Ọe….”

“Im mồm và ăn đi.”

Guseul nhìn tôi cầu khẩn. Mặt tái mét, sắc mặt cực kỳ không tốt.

Cứ như sắp nôn hết ruột gan ra đến nơi, Guseul đấu tranh tư tưởng một mình rồi rơm rớm nước mắt đặt thìa xuống.

“Thật sự không ăn nổi…. Như ăn nước mũi, có vị máu, chát. Bụng nôn nao. Vỏ cây có vị chua kỳ lạ.”

“Thuốc đắng dã tật mà.”

Cô ấy rùng mình như thể cảm thấy sợ hãi món ăn chứ không chỉ là ghê tởm.

Tay run rẩy, hơi thở gấp gáp, có vẻ không chỉ tinh thần Guseul mà cơ thể cũng từ chối.

“Xin lỗi nhưng chỉ có cách này thôi. Ít nhất ở trong này em không còn cách nào khác để bổ sung ma lực mà.”

“Dù thế thì cũng…. Cái này. Nói theo lập trường của anh, chẳng khác nào bắt anh ăn thịt người. Biết không?”

“Khác chứ. Mộc Nhân các người nhai hoa quả, ăn cả hoa, nướng thịt trên than củi rồi khen thơm còn gì. Theo tiêu chuẩn con người thì chẳng phải là nướng thịt trên mỡ người sao?”

“Thế này nên người dị giới mới không nói chuyện được đấy. Đệt. Giá trị quan khác nhau, giá trị quan ấy. Ưm…. Ọe!”

Guseul bịt miệng nuốt xuống liên tục rồi rưng rưng nước mắt.

Ở thế giới này, cây có lý trí và Mộc Nhân, và cây cối tự nhiên được coi là những tồn tại khá tách biệt.

Ví dụ của tôi đúng với lập trường của tôi, nhưng cũng đúng là không phải với Guseul.

“Nhưng biết làm sao được.”

“Với tôi khác thì anh cưng nựng, sao với tôi anh lại hắt hủi thế? Anh cũng ăn đi.”

Tôi không ăn cũng sống được.

Vượt qua cái cảnh giới chết tiệt đó, tôi đã vượt qua giới hạn của sinh vật rồi.

“Anh-ở-bên-ngoài-ăn-gà-pizza-ngon-lành-mà-làm-thế-này-không-phải-quá-đáng-sao? Nếu-thật-sự-không-muốn-ăn-thì-cứ-nói-là-không-muốn-ăn. Tôi-buồn-lắm. Với-lại-cái-này-thật-sự-quá-dở-nên-anh-ăn-thử-đúng-một-miếng-thôi-không-được-sao? Si-heon-anh-cũng-phải-hiểu-tấm-lòng-tôi-chứ.”

Guseul bắn liên thanh rồi đẩy thìa về phía tôi.

Oan ức đến mức nào mà nói không có khoảng cách giữa các từ thế kia. Không hiểu nên tôi bỏ cuộc giữa chừng.

“Ăn thì?”

“Chúng ta có thể hiểu nhau hơn một chút chăng?”

“…….”

“Phư hi hi. Hư hi.”

Nhận lấy cái thìa từ Guseul đang cười trừ, tôi uống một ngụm súp Ent.

Ngay khi nước súp nhớp nháp chạm vào lưỡi, da gà nổi khắp người, mùi cây thối xâm nhập khoang mũi lan ra.

- Ực.

Hương vị mà ngay cả lưỡi cũng phủ nhận.

Miệng tê dại như ăn phải nấm độc, cảm giác tế bào vị giác chết dần từng cái một rất rõ ràng.

Tôi đặt thìa xuống bịt miệng.

Mùi quá nồng nặc, nếu thở thì chắc sẽ không chịu nổi cơn buồn nôn mà nôn axit dạ dày ra mất.

“Không dễ nhỉ.”

“Đúng không. Nghỉ một tí rồi ăn được không.”

“…Tùy em.”

Thỏa thuận kịch tính.

Cả hai đặt thìa xuống và trở về chỗ của mình.

Trên ghế sofa tạm và giường tạm. Ở đây cũng chẳng có đồ chơi nên giết thời gian cũng khó.

“Này.”

Nhắm mắt trong bầu không khí yên tĩnh. Đang bình tĩnh thiền định thì Guseul dựa vào sofa bắt chuyện.

“Sao, cứu làm gì?”,

“Lạ thật, những người tôi cứu đều nói y hệt thế.”

“Chuyện có thể nói trước tiên chỉ có cái này thì biết làm sao. Với lại này, tôi…. Là kẻ phản bội mà.”

Dù phản bội là thật, nhưng cũng không hẳn là có chiến ý.

Nếu tạo tác của Guseul không bị hỏng mà còn nguyên vẹn, thì có khả năng San Su-yu và Dieffenbachia đã bị đẩy lùi trước khi tôi hồi phục khí lực.

“Biết là sẽ phản bội rồi.”

“Trông có vẻ thế. Sao, đã quyến rũ được cô đồng cốt quý giá nào chưa?”

Cô đồng cốt quý giá à.

Nếu có cái cây như thế thì nhất định muốn quan hệ một lần.

Sẽ có được năng lực tốt đến mức nào đây.

“Nếu không phải thế thì là gì? Không thì. Ừ. Lee Si-heon anh lúc nào cũng chọn toàn việc kỳ quặc mà làm.”

“Việc kỳ quặc là sao.”

“Phư hi hi, không kỳ quặc à? Tôi nhìn anh bao lâu rồi? Tôi là người sinh ra để gặp anh đấy~ Việc anh làm tôi nắm rõ trong lòng bàn tay.”

Thì, xin lỗi chủ nhân cơ thể nhưng.

Guseul nói xong chắp tay sau đầu nằm thoải mái.

Trên bàn món ăn thối hoắc vẫn bốc mùi.

Chủ nhân cơ thể.

Khi từ đó vang lên, tôi ngừng thiền và nhìn Guseul.

Cô bé đó rốt cuộc có ý đồ gì mà trả lại ý thức.

Liệu có thể gặp lại không.

Nếu không thể gặp lại thì tại sao lại chọn như vậy.

Nhiều nghi vấn đan xen, lòng bồn chồn nên tôi tặc lưỡi cay đắng.

Mùi cây vừa ăn xộc lên nồng nặc.

“Nhớ con bé đó à?”

“Gì?”

“Không. Thì là. Chủ nhân cơ thể này. Cây Dengdeng. Thú thật thì… tôi nhường cũng được mà.”

Guseul thản nhiên thở hắt ra.

“Sao lại nói thế. Với người đến cứu em để em được sống.”

“…Cảm ơn nhưng mà. Thật sự không sao. Đã chuẩn bị tâm lý xong hết rồi. Với lại hơi thế nào ấy. A, thú thật là không thấy tội lỗi lắm đâu? Tôi nghĩ tôi đã làm hết việc của mình rồi.”

Chắc không lo lắng đâu.

Theo lập trường của Guseul thì không hình dung ra cảnh tôi thua Engajero.

Và Guseul là thể ý thức nhân tạo do Engajero tạo ra, làm hết vai trò thì chết là thuận theo lẽ tự nhiên.

“Cũng thấy hơi nhẹ nhõm. Thế mà lại sống lại.”

“Thế nên muốn chết à?”

“Nói thế nghe hơi sợ. Ừm nhưng mà, tôi thấy cho tôi khác đã sống cùng anh một cơ hội cũng không tệ. Tính ra, theo lập trường của con bé thì là tôi cướp cơ thể của nó mà.”

“Vẫn chưa nói chuyện được với con bé đó à?”

“Ừ. Có vẻ thích anh lắm. Thấy giao cơ thể cho tôi, giao tất cả thời gian cho tôi là biết.”

Guseul cười khẩy liếc tôi.

“Chậc. Thằng này có gì tốt mà….”

“Này.”

“Hiểu mà. Ai mà cho tôi biết Hoa Ngữ với Thụ Chủng thì tôi cũng đổ đứ đừ~”

Nói thế thì theo lập trường của tôi chỉ nghe như cô nàng dễ dãi thôi.

Việc biết Thụ Chủng đối với tôi là chuyện vô cùng dễ dàng mà.

Nói thế Guseul lắc đầu phủ nhận lời tôi.

“Không? Khác chứ. Thụ Chủng của tôi không ai biết cả. Cũng không phải Cây Dengdeng. Hoa Ngữ đương nhiên cũng không có. Vì là thể ý thức mà.”

Chỉ là ý thức khác ký sinh trên Cây Dengdeng, không có Thụ Chủng cố định nào khác.

Nếu là sinh mệnh sống bằng tinh thần thể, thì đúng là tôi cũng không còn cách nào khác.

Tôi hỏi Guseul.

“Em cũng luyến tiếc Hoa Ngữ hay Thụ Chủng à?”

“…Có chứ. Trước hết ký ức giống nhau mà. Cảm xúc cảm nhận được cũng đại khái giống nhau. Luyến tiếc cũng thế.”

Giọng Guseul trống rỗng. Đương nhiên rồi.

Đã biết chủ nhân cơ thể là Cây Dengdeng, thì sự thật mà cô theo đuổi nằm ở vị trí tuyệt đối không thể đạt tới.

“Sống mà không biết Thụ Chủng hay Hoa Ngữ, cũng chẳng khác nào sống không có phương hướng. Vì biết sự khao khát đó, nên tôi nghĩ thà tôi chết để con bé đó sống là đúng.”

“…….”

“Tất nhiên không phải bảo muốn chết đâu nhé? Heukdan dễ thương của chúng ta… phải xem nó đi lấy chồng chứ. Cũng có tâm trạng thế này.”

“Hai người chia sẻ cơ thể là được mà. Sư phụ cũng từng thế.”

“Nói thì dễ. Tôi thì không sao nhưng…. Dengdeng có vẻ không thích. Có vẻ ghét việc tôi thân thiết với anh đến mức chảy máu mắt.”

Thế sao lại cho phép chuyển giao ý thức.

Guseul trả lời thoải mái.

“Đồ ngốc. Tại anh cứ tìm tôi nên mới thế. Bạn gái mỗi lần làm tình lại gọi tên người yêu cũ thì đằng trai có thấy hoài nghi không? Có hay không?”

“…….”

“Gì. Anh là thằng chuyên tìm gái trinh một cách thần kỳ nên không biết chứ gì. Phư hi hi.”

Và trường hợp của Cây Dengdeng hơi khác.

“Dengdeng con bé đó, có vẻ nghĩ rằng tôi ở bên anh sẽ hạnh phúc hơn nó. Cạn lời. Sao con người có thể yêu thuần khiết thế nhỉ.”

“…….”

“Lee Si-heon anh nghĩ cũng thấy mình như rác rưởi đúng không.”

Thấy tôi không nói gì, Guseul gãi đầu.

“…Thực ra bảo rác rưởi thì hơi quá. Ai biết quan hệ lại sâu sắc trong thời gian ngắn thế này chứ.”

“Định biện hộ hay định chửi thì làm một cái thôi không được à.”

“Không thích. Ngày xưa tôi đã làm cả hai rồi. Vốn dĩ bạn bè thế này là bình thường không phải sao.”

“Bạn bè?”

“…Không phải à?”

Mắt Guseul mở to tròn xoe.

“Tôi không phải bạn đầu tiên à? Học viện….”

“Ai biết.”

Nói thì nói vậy nhưng hảo cảm cũng không hiện lên.

Bây giờ thì thân thiết rồi nhưng nếu lấy khoảnh khắc đó làm mốc, thì gọi là bạn đầu tiên hơi gượng.

“Không phải chứ tôi nghĩ là bạn thật mà.”

“Chắc thế.”

“A, ok. Xin lỗi. Nhưng thật sự bây giờ tôi nghĩ là bạn quý giá. Chúng ta dù có làm tình, nhưng cá nhân thì thân thiết mà đúng không?”

“…….”

Không thấy trả lời, vẻ bối rối trên mặt Guseul ngày càng lớn.

“…Sorry.”

“Được rồi. Thế em muốn thế nào?”

“Nếu được thì muốn hướng tới cộng sinh…. Nếu không thể, thì tôi thấy phía tôi từ bỏ là tốt hơn. Không phải cơ thể tôi mà.”

Đưa ra lựa chọn như thế cũng không bình thường.

Vì chia sẻ cảm xúc nên có thể đưa ra quyết định dễ dàng hơn chăng.

Giống như Cây Dengdeng hiểu cảm xúc của Guseul và từ bỏ việc mình sống. Guseul cũng đọc được cảm xúc của Cây Dengdeng, và đang định từ bỏ bản thân.

Cá nhân tôi thì thấy cả hai cùng sống không được sao.

Nhưng cái đó ý kiến lại không thống nhất.

‘…Thụ Chủng quan trọng đến thế sao.’

Mộc Nhân có Thụ Chủng sống sẽ hạnh phúc hơn.

Nhớ lại lời Guseul nói, tôi hỏi cô ấy.

“Về Thụ Chủng ấy.”

“Ừ.”

“Rốt cuộc cũng phái sinh từ Cây Dengdeng mà, em cũng làm Cây Dengdeng luôn đi? Cây Guseul-Dengdeng. Kiểu thế.”

Vốn dĩ cây cối là thứ phái sinh và phân hóa lẫn nhau mà.

Dù là Guseul thể ý thức thì chắc chắn cũng tồn tại Thụ Chủng.

Nếu không tồn tại trong thực tế thì đặt tên thôi.

Cây Guseul-Dengdeng.

Vừa thốt ra lời đó, Guseul giữ nguyên biểu cảm trong vài giây. Rồi cười toe toét.

“Ý tưởng thú vị đấy. Phư hi hi.”

Tiếng cười ngắt quãng đặc trưng của Guseul.

Phản ứng kiểu cạn lời, nhưng có chút niềm vui ẩn chứa trong đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!