Tập 2

Chương 892: Cổ Đại Tháp (12)

Chương 892: Cổ Đại Tháp (12)

Chương 892: Cổ Đại Tháp (12)

Vương Quan bản thân nó không hoàn hảo.

Tiềm năng quy mô vô hạn được xây dựng bên trong lớp vỏ mỏng dệt từ vỏ cây và những chiếc gai, vừa khuếch đại sức mạnh sẵn có của người sở hữu, vừa dùng sức mạnh còn lại để thực hiện vai trò của đan điền thứ hai. Hoặc có thể lôi ra sức mạnh của người sử dụng trước đó.

Tức là. Việc sử dụng sức mạnh của Mộc Linh Vương có nghĩa là vẫn chưa thể điều khiển Vương Quan một cách hoàn hảo.

Việc luân chuyển ma lực, hay sử dụng như một đan điền mới, xét cho cùng chỉ là tàn dư chảy ra từ cái bát. Là thứ không ra hồn đi kèm khi chưa lôi ra được sức mạnh bản nguyên một cách hoàn hảo.

Nhưng nếu không bị đè bẹp bởi nỗi đau và gánh nặng mà Vương Quan ban tặng, mà kiên quyết đáp ứng được tầm mắt mà nó yêu cầu…….

- Xẹt.

Việc nắm giữ thế giới trong lòng bàn tay sẽ không dừng lại ở mức độ tin đồn vô căn cứ.

“A.”

Âm sắc rắn rỏi không bị nứt vỡ của Si-heon lan tỏa cùng nụ cười chế giễu.

─Kít kít, kí híc.

Bốn cành cây mọc ra dưới cột sống cười khúc khích với giọng nói khác hẳn.

Cần nhiều sức mạnh hơn nữa.

Hay mong muốn một sức mạnh ngây thơ vô tội không có kết thúc. Dục vọng ngu ngốc mà chính hắn nghĩ cũng thấy vậy đang được biểu lộ thông qua Vương Quan.

Vẫn còn tàn dư sức mạnh của đời trước, và việc nhìn thấy bức tường nữa dù đã đạt đến đây thật là nực cười.

- Xào xạc.

Nhưng việc khớp Vương Quan vào cơ thể mình có nghĩa là……. Không còn bị che khuất bởi cái bóng của đời trước nữa.

Tảng đá bay lơ lửng trong không trung vỡ ra rồi chia nhỏ thành từng mảnh phân hóa.

Như đảo ngược trọng lực. Không, như thể lực hấp dẫn của cả thế giới đang tác động về phía Lee Si-heon, những phụ phẩm của địa biểu phun trào từ núi và đất quay trở lại thành bụi và phân giải.

- Xào. Xào xạc. Xào xạc xạc.

Không có tiếng ồn lớn. Vì quá ồn ào cũng đáng ghét. Chỉ mang theo khí thế ảm đạm, mái tóc đen của người đàn ông đang bay lượn bồng bềnh như du ngoạn dưới đáy biển.

“…….”

Mảng đất bị cắt biến thành đá, thành sỏi, thành đất, thành bụi…….

Vật thể tự nhiên khổng lồ chia nhỏ và tan chảy, nhanh chóng mang hình thái của mana mà mắt thường không thấy được.

Nếu có thể tạo ra ngọn lửa trong hư không.

Thì cũng có thể làm lửa biến mất trong hư không.

Bầu trời và mặt đất bao la này, không gian được coi là quan niệm, bao gồm cả thần vị mà ngay cả Thế Giới Thụ cũng không thể định hình.

- Loé lên!

Tất cả đều nằm trong vòng tay này. Quả nhiên là Thiên La Địa Võng.

Khung cảnh tĩnh lặng với bụi bay lơ lửng trông nhớp nháp và chóng mặt đến mức khó mở mắt. Nhưng ánh nhìn từ bên ngoài lại không như vậy.

Xung quanh Lee Si-heon trong trẻo hơn bao giờ hết.

Không gian không bị bóp méo dữ dội, cũng không có tồn tại kích thước không thể diễn tả nào trôi nổi phía sau. Chỉ có làn da người hơi cháy sém trên chiếc áo rách là co giật nhẹ.

Cơ thể trống rỗng. Nhưng bên ngoài cho thấy rõ ràng hắn là con người. Khí thế êm đềm đến mức gợi nhớ lại hình dáng xưa cũ của người đàn ông tên Lee Si-heon.

Hắn nhìn xuống dưới với vẻ mặt hơi say.

Và cố gắng dùng tay nắm lấy những mảnh vỏ cây dính trên mí mắt đang oxy hóa và rơi ra.

Không có Vương Quan quan trọng nhất.

Vì không cần thiết phải phô trương ra bên ngoài.

Vua, chỉ phó mặc cơ thể cho luồng khí trôi đi u u, đưa nắm đấm nắm chặt cứng ngắc lên trán. Không hề thâm sâu mà chỉ hoàn toàn tự nhiên.

Tạo ra một cơn gió ngược nhỏ ở xung quanh nơi không cảm thấy bất kỳ mối đe dọa nào.

- Thình.

Một vệt đen kịt được vạch lên trên khung cảnh yên tĩnh nơi vạt áo lay động.

- Thình, thình, thình, thình.

Như đổ nước nghiên mực lên giấy vẽ, một phần phong cảnh chìm vào màu xám tro, những đám mây trôi theo gió nhẹ (nhu phong) dừng lại.

Sương mù mực như mây của thần tiên với đường nét rõ ràng thấm vào lòng và dưới chân Si-heon.

Hắn như đang dạo bước trong Đào Viên. Không tốn chút sức lực nào, tự lột xác (khứ bì) chính mình.

“…….”

Là do hắn hiện diện nên thế giới trở nên hỗn loạn sao.

Không phải. Người đàn ông đã trấn tĩnh lại nơi sát sinh vô nghĩa này.

Có nên gọi đây là trấn tĩnh không?

Chắc hẳn là đang chìm trong kinh ngạc trước khí khái thâm trầm dâng lên khi cơ thể con người tiếp nhận hoàn toàn Vương Quan.

Si-heon hạ đồng tử xuống, thu thế giới vào mắt. Giơ tay lên ôm lấy thế giới.

Đầu ngón tay, đốt ngón tay, mu bàn tay vượt qua xương và cẳng tay, vượt qua cơ bắp đến vai.

Cơ bắp nam giới vạm vỡ bao quát và ôm trọn thế giới. Hình dáng đó trông giống như con hổ lông đen.

Ngay cả điều này cũng là cơ thể chưa hoàn thiện. Trong đôi mắt xa xăm của Si-heon lặng lẽ hạ xuống, ánh xanh và đen mờ nhạt đọng lại.

Phải rồi, giống như.

Như thể đã quay trở lại thời kỳ thuần khiết đó.

Melia với khuôn mặt cứng đờ lạnh lùng hét lên đanh đá với giọng điệu giả vờ bình thản.

“Hyperion, hãy xé xác tên đàn ông ngạo mạn kia mang về đây ngay. Ngay lập tức!”

Hyperion, cây cổ thụ đệ nhất cổ kim vượt qua cả vị thế của 5 Đại Thế Giới Thụ, cựa mình với cơ thể to bằng tiểu hành tinh.

Là đối thủ không dễ dàng, và nếu đó không phải là cái xác thì chắc chắn đã phải bỏ chạy thục mạng rồi.

─U u u u u u u u!

Giữa những khe hở trên cơ thể Hyperion giống như tiểu hành tinh di động, những vết nứt nhỏ xuất hiện. Thớ gỗ cấu thành cơ thể hắn tách ra, biến thành những lưỡi kiếm sắc bén nhắm vào Si-heon.

Cảnh tượng như nhìn thấy đàn quạ. Số lượng mộc kiếm vô số kể trải rộng trên đôi cánh có thể nói là vượt qua hàng ức hàng triệu cũng không ngoa.

Mỗi một cái trong số đó,

Chắc chắn mạnh hơn đòn tấn công nhất điểm của các Thế Giới Thụ đã chiến đấu trước đó.

Khoảnh khắc những thanh kiếm to bằng ngọn núi tản ra và đổ xuống, một quốc gia sẽ trở thành bình địa rõ như ban ngày.

Mặt đất bị thủng, magma phun trào, dư chấn sẽ xâm phạm đến cả vỏ trái đất và đại dương.

Ngay cả Thiên Ma và Mugung cũng chỉ cắt bỏ và nghiền nát một phần tự nhiên. Khó có thể nói là thể hiện diện mạo của kẻ hủy diệt làm đảo lộn đất trời và kết thúc thời đại.

─…….

Trong sự tĩnh lặng, những thanh kiếm ở rìa đổ xuống.

─Ầm ầm ầm ầm ầm ầm!

Những thanh kiếm dùi đục cứng hơn cả Mithril tạo thành hạm đội lớn dàn trận và đổ xuống.

Tụ tập dày đặc không kẽ hở lao tới, mỗi cái là một thảm họa sống có ý thức.

Quét sạch một vùng, hút lấy ánh sáng và không gian. Như mưa dầu mỏ đổ xuống. Trọc khí tràn ngập không khí, chỉ cần thở thôi cũng thấy đan điền đau như muốn vỡ ra.

- Vút.

Vua giơ tay lên. Mực tàu quấn quanh nắm đấm của hắn.

Sức mạnh đầu tiên quyết tâm học. Và là thứ của tôi sẽ đồng hành đến cuối cùng.

“Thiên Ma Thần Công.”

Như vung bút lớn, dùng nắm đấm đưa ra gõ vào không khí.

Những cành cây màu mực nín thở sau lưng Lee Si-heon vẽ nên bức tranh thủy mặc khổng lồ ra thế gian.

Như giấy dầu lướt qua gió bay phấp phới, mặt đất nhấp nhô trồi lên như biển cả.

Mực tàu thấm vào bầu khí quyển bị xé toạc, đắp thêm những cành cây mảnh khảnh và gia tăng số lượng.

Từ Nhất thành Nhị.

Từ Nhị thành Tứ.

Từ Tứ thành Thập Lục.

Vô số cành cây mọc lên như nhân duyên xoắn xuýt và vặn vẹo của hắn không còn gây ra bất kỳ tiếng động nào nữa. Bức tranh thuần túy. Cái cây khổng lồ xuất thủ từ trong lòng Si-heon.

Khắp thế gian là Bạch Miêu Họa.

Dấu vết của Si-heon tích tụ ồn ào trong hoàng hôn được khắc lên không trung.

Những kiếm thụ của Hyperion đồng loạt đổ xuống─

“Thiên Ma Quân Lâm Bộ.”

Xoạt xoạt xoạt xoạt xoạt!

─Tất cả xuống đất.

Như không khí nóng và lạnh vờn nhau, nhân ảnh của Si-heon nổi lên và kiếm của Hyperion vẽ nên trời và đất. Kiếm không chịu nổi áp lực nặng nề nên dao động như sóng vỗ. Ngược lại, cành cây của Si-heon vẫn tĩnh lặng.

Nếu chụp lại cảnh tượng khai thiên lập địa thì sẽ như thế này. Sự thong dong tuyệt đối trào dâng từ mũi chân Si-heon đang hờ hững nhìn xuống.

- Ầm ầm ầm!

Cuối cùng hai đại dương va chạm tạo ra tiếng kim loại rít lên, quấn lấy nhau, va đập và gãy vỡ.

Trong khoảnh khắc tiếp chiến căng thẳng. Cành cây màu mực cuộn trào len vào khe hở của kiếm, mọc ra theo đường đó và vọt lên trời cao.

“Tác Đồ · Khúc” (Bức tranh cây sồi · Cây sồi)

Keng- Kiếm của Hyperion bị uy thế đè nát vụn.

Rừng cây sồi (Tác Đồ) được vẽ ra ngay lập tức.

Không cần phải đọc tên chiêu thức. Mọi thứ nhìn thấy và chuyển động đều dẫn đến diệu lý.

Thiên Ma Thần Công đến đời Lee Si-heon không chỉ dừng lại ở hạt giống cây đào.

“Thiên Ma Thần Công.”

Cương khí đỏ không phải bẩm sinh bao phủ cổ tay, hình thành những cánh hoa quen thuộc.

Hoàng Đào hay Thiên Đào, không phải.

Khí vận của người phụ nữ luôn lo lắng cho hắn bao phủ đầu ngón tay và phình to.

“Đỗ Quyên Hoa Xích Tuyết” (Hoa Đỗ Quyên - Tuyết Đỏ)

Màn 2: Của Bức Tranh. Chim Và Cành Cây Sống Động Ngọ Nguậy Quét Sạch Tất Cả Các Đòn Tấn Công Tiếp Theo Của Hyperion

Tiếp đó gõ vào hư không, những tia sáng màu hồng lan tỏa êm đềm.

- Loé lên!

Ánh sáng chỉ bằng móng tay mà ngay cả mắt Lee Si-heon cũng khó theo kịp vạch một đường ranh giới từ trên trời xuyên thủng vai Hyperion.

Cơ thể khổng lồ của Hyperion bị nát một phần bị đẩy lùi về phía sau.

Melia ở gần đó loạng choạng liếc nhìn về phía này với ánh mắt kinh hoàng.

“…….”

“Tiếc thật.”

Khóe môi vẽ nên đường cong,

“Ta nhắm vào trán ngươi mà. Lần đầu nên trượt sao. Mắt ta cũng chẳng nhìn thấy cái này.”

Giọng nói đầy vẻ tinh nghịch như trở thành kẻ lập dị. Mạch máu nổi lên trên trán Melia.

“Lee Si-heon, Lee, Si-heon!”

Melia suýt chết bất đắc kỳ tử khi đang đội Vương Quan ẩn nấp vào cơ thể Hyperion như được bao bọc.

Si-heon mỉm cười nhắm mắt lại, gõ vào hư không lần nữa.

“Đỗ Quyên Hoa Xích Tuyết.”

Việc có thể lạm dụng sức mạnh vô lý kia là điều phi lý đến mức nào.

- Bùùùmm!

Lớp vỏ ngoài của Hyperion nổ tung bốc khói, Melia ở bên trong ôm vai kêu đau.

“Á á á á! Thằng, đm. Thằng chó chết tiệt-”

Đòn tấn công khó phục hồi. Vương Quan của Melia đập nhanh.

Nữ Vương không thể ngay lập tức phục hồi làn da xinh đẹp đó, dùng vỏ cây xấu xí hàn lại vết thương.

Lần này trúng đích rồi. Ánh mắt cười cợt nhả khiến Melia bốc hỏa.

“Đỗ Quyên Hoa─”

Không thể đối phó. Melia phán đoán vậy, từ bỏ ngai vàng đứng dậy vội vã thấm vào trong cơ thể Hyperion.

“─Xích Tuyết”

- Bùùùmm!

Những phát pháo kích xuyên thấu liên tiếp đổ xuống khiến cơ thể Hyperion liên tục sụp đổ. Cơ thể Melia bên trong từng cái một biến thành mảnh vụn.

Đùi bị sượt qua. Cổ tay bị nổ tung.

Cuộc tấn công bừa bãi của Lee Si-heon chỉ dừng lại khi ả dùng cơ thể của Dieffenbachia đang nổi bên cạnh Hyperion làm lá chắn.

“Hự, hư. Hư hự. Hộc.”

Melia run rẩy vì đau đớn, cau mày nắm lấy bộ ngực lớn của Dieffenbachia và nức nở.

“Thử chơi xấu xem nào, Lee Si-heon-”

“Kẻ xấu xí nhất là ngươi đấy. Melia.”

Giấy vẽ vẫn còn dư dả. Bóng đen màu mực dâng lên theo cơ thể Lee Si-heon chứng minh sự thong dong của hắn.

* * * * * * * *

- Bùm!

Guseul nạp băng đạn đang lơ lửng trên trời vào súng lục, xả đạn vào người phụ nữ đang đuổi theo.

- Đoàng đoàng đoàng!

Lerad. Kẻ theo đuổi Melia và là Nông dễ thương. Thiếu nữ thích đánh nhau.

Đứa trẻ với mái tóc màu trời bay phấp phới dùng chân và nắm đấm phá vỡ mặt đất, áp sát Guseul trong nháy mắt.

“Chị ơi, chị ơi~! Đánh nhau tiếp đi.”

“Ai là chị của cô chứ?”

“Cùng là Tam Tai mà. Là chị chứ ai là chị nữa?”

Đôi mắt xanh lóe lên điên cuồng lộ rõ sự cuồng loạn. Guseul kinh hãi rút con dao quân dụng từ đùi ra, va chạm với Lerad và triển khai trận cận chiến khốc liệt.

- Vùù!

Lerad tránh né đường kiếm. Tưởng như biến mất trước mặt nhưng ngay lập tức chiếm lấy sau lưng Guseul.

“Chị ơiii~!”

“Hự!?”

Tốc độ coi thường cả toàn lực của Guseul đã tháo bỏ mọi ràng buộc.

Cảm giác chiến đấu vốn có, dù Guseul đã tích lũy kinh nghiệm cũng khó mà chịu đựng nổi. Cực chẳng đã, cô triệu hồi cổ vật và chĩa nòng súng shotgun vào Lerad.

“Đã bảo không phải chị em gì hết!”

- Ầm ầm ầm! Nòng súng bùng nổ.

Khẩu shotgun dùng một lần tập trung toàn bộ hỏa lực quất vào mặt Lerad. Thiếu nữ bị hất bay ôm lấy mắt hét lên.

“Đau quá à!”

Thì bắn cho đau chứ bắn để sống à?

Guseul bị phản lực đẩy bay ra sau, nghiến răng đứng dậy.

Bắn shotgun toàn lực mà không tì vai, không bị gãy xương hay trật khớp đã là kỳ tích.

- Tách!

Lerad đạp đất lao tới, máu trên trán vương vãi nhưng lại cười.

Guseul rơi vào tình thế nguy hiểm đành phải cất súng đi và độc thoại.

“Giao cho mi đấy-”

Khí sắc thay đổi. Khuôn mặt Lerad nở hoa nghi vấn.

“Chị?”

Tính chất ma lực thay đổi, sức mạnh tập trung vào cơ thể chứ không phải hỏa khí.

Đối với Lerad đã mài giũa cảm giác chiến đấu đến cực hạn, cần một đối thủ cũng có tài năng áp đảo tương tự.

“Ai là chị của cô hả! Gia đình tôi chỉ có Si-heon thôi!”

Cây Kim Ngân (Honeysuckle) Kapha!

Người phụ nữ tóc đen với ánh mắt, giọng điệu và sự dễ thương đều thay đổi chống tay xuống đất, xoay chân như thi triển Capoeira đá vào cổ Lerad đang bay tới.

- Rắc!

Tiếng xương gãy. Ý thức trong đồng tử Lerad thoáng mờ đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!