Tập 2

Chương 529: Có gì muốn nói không?

Chương 529: Có gì muốn nói không?

Chương 529: Có gì muốn nói không?

Vượt qua ranh giới chiều không gian trở về chiều không gian của Thế Giới Thụ.

“ Cái gì. ”

Vừa nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Vua, Thế Giới Thụ đã mất hồn phản ứng.

Vì kẻ mạnh đến mức chế ngự Thủ Vệ Rừng mà không hề bị thương lại trở về trong tình trạng bán sống bán chết.

“ Rốt cuộc đã đối đầu với ai mà bị thương đến mức đó…. Ở hiện thế có tồn tại cỡ đó sao? ”

“Ai cho phép ngươi mở miệng?”

“ ……. ”

Âm lượng đầy sát khí khiến Thế Giới Thụ ngậm miệng.

Vua nằm sấp với cơ thể rũ rượi. Những mảnh gỗ mọc trên người hắn rơi lả tả.

‘Tổn thất lớn quá.’

Vương Quan vốn đã bị gãy giờ lại hỏng thêm một phần.

Việc đẩy nhanh thời gian xâm lược vì sự tồn tại của Shiva là nước đi tự sát. Đã tự nhủ sẽ không bao giờ để cảm xúc riêng tư chi phối nữa, thế mà. Không biết phải phục hồi cơ thể bị thương thế nào.

Không phải là không có cách. Tầm mắt Vua lọt vào hình dáng của Thế Giới Thụ.

“ Ngươi đang nghĩ gì…. ”

Thế Giới Thụ rùng mình.

Cô ta cũng là giống cái. Khoảnh khắc lọt vào mắt Vua, không thể không lo lắng cho tương lai.

Bị Vua nắm thóp, cũng không thể cầu cứu. Dù có bị thương thì việc giết một Thế Giới Thụ không có sức mạnh cũng chẳng khó khăn gì.

Vua chọn chỗ cạnh tảng đá rồi gục đầu xuống. Tứ chi vẫn lành lặn, nhưng bên trong thì không.

Vuốt ve cánh đồng mọc lưa thưa, nhắm đôi mắt buồn ngủ lại, trước mắt hắn có một hơi người đang đến gần.

“ Cô là…? ”

Thế Giới Thụ ngạc nhiên phản ứng trước.

Mái tóc trắng xóa đến mức trong suốt. Chiếc váy gợi nhớ đến quý tộc là hình dáng mà Vua đã nhìn thấy rất nhiều và biết rõ.

“Sage.”

Trước giọng nói khô khốc, Alba dừng lại nở nụ cười cay đắng.

“Ngài có biết gì về tôi không?”

“Sao lại không biết chứ. Con ả đã phản bội ta, dồn ta đến bờ vực cái chết.”

Vua thoạt nhìn có vẻ điềm tĩnh nhưng tận cùng là sự phẫn nộ thầm lặng đang rỉ ra.

“Phản bội… câu chuyện tôi không rõ lắm.”

“Không rõ thì có gì thay đổi không?”

“Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra trong tương lai nhưng-”

“Lại già mồm.”

- Két. Kítttt?

Xúc tu của Vua phản ứng với cảm xúc bật ra từ vai.

‘Cành cây’ tiếp cận ngay trước mắt Sage trong chớp mắt. Dù chiếc sừng nhọn hoắt đã đến ngay trước mắt định móc mắt cô, Sage vẫn không chớp mắt lấy một cái.

“Con ả nhà ngươi nhấc cái mông nặng trịch đó đến đây, chắc lại đang tham lam cái gì đó rồi.”

Vua nhắm mắt thì thầm.

Đôi mắt nhìn thấu tâm can Sage,

Dáng vẻ chín chắn qua bao năm tháng của hắn là của một danh sĩ.

Không thể đọc được nội tâm. Bậc thầy mưu kế đã quá quen với việc che giấu nước đi. Cũng có sự gan dạ của một tay cờ bạc.

Để hoàn thiện sự già dặn đó, hắn đã sụp đổ và tuyệt vọng bao nhiêu lần.

Hình ảnh Vua đang suy tính cách lợi dụng cô ta trong ánh mắt đầy ngờ vực đã giống hệt một ông trùm thực thụ.

Sage nở nụ cười hơi buồn.

“Phải, ta mong muốn gì chứ. Định giết ta ở đây sao?”

“Không thể nào. Sao tôi có thể giết cô được.”

Sage đặt ngón trỏ lên môi trên và hắt hơi nhẹ.

“Shiva.”

Khi cái tên đó bật ra từ miệng Sage.

- Kítttt?!

Bụp!

Bảy cành cây định xuyên thủng cơ thể cô.

- Két, két!

Bức tường phòng ngự bán trong suốt chặn đòn tấn công đó. ‘Cành cây’ và bức tường của Sage va vào nhau tạo ra âm thanh quái dị.

Tia lửa đỏ bắn ra như đang hàn xì tại điểm tiếp xúc.

“Thử nhắc đến cái tên đó một lần nữa xem. Ta sẽ băm vằm con ả nhà ngươi ra ngay đấy.”

“…….”

Trước lời cảnh cáo của Vua, Sage vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.

“Ngài đang hiểu lầm rồi. Ngài.”

“Thế à, nếu con gái ta chết là do con ả nhà ngươi trong tương lai thì có hiểu được không?”

“…….”

“Khuyên thêm một câu nữa. Kế hoạch của con ả nhà ngươi sẽ tan thành mây khói thôi. Mất cả cảm xúc, chỉ còn lại lớp vỏ bọc và bị Sephiroth nuốt chửng lại.”

“…Chuyện này thật là.”

“Sage, vấn đề của con ả nhà ngươi là coi tất cả mọi thứ xung quanh như quân cờ. Dù là đàn ông, hay Vua, hay Flower. Ngươi có biết ta hối hận nhất điều gì khi ra nông nỗi này không?”

- Rắc.

Những chiếc răng trên má Vua nghiến vào nhau vỡ vụn.

“Là tin tưởng con ả nhà ngươi, và bề tôi của ta.”

“…….”

Là chuỗi những sự phản bội.

Khi không còn giá trị thì bị vứt bỏ, bị đá, bị lật mặt.

Khi thuốc hồi sinh Shiva vỡ tan trong tay Sage. Hắn có lý do để buông thả lý trí thỏa thích.

Chỉ một điều duy nhất,

Chỉ mong con gái mình được sống.

Việc phản bội sự trong trắng và đứng về phía Sage.

Việc chặt đầu thánh nữ đáng thương.

Vì điều đó mà trở thành đao phủ. Và dù chém giết dân thường vô tội vẫn có thể giữ được tỉnh táo.

Nhưng thế giới không có con tôi thì có giá trị gì chứ.

Những hành động định bảo vệ Shiva lại trở thành việc giết chết Shiva….

Và thủ phạm chính là người phụ nữ đang đứng trước mặt Vua lúc này.

“Hôm nay, chẳng phải ngài hành động để gặp con gái mình sao?”

Sage phớt lờ mọi lời nói của Vua và tiếp tục câu chuyện của mình.

Vua nhíu mày. Người phụ nữ này lại phun ra lời đường mật gì đây.

“Tôi có thể cho ngài gặp. Chỉ cần ngài muốn.”

Hà.

Mắt Vua nheo lại sắc bén.

“Con khốn.”

Trái tim đau như muốn vỡ ra.

“…Hức, hức, hứcc.”

Wiki thông minh lanh lợi của chúng tôi đang khóc nấc lên.

Đôi bàn tay nhỏ bé như hoa hướng dương run rẩy.

“Sao, sao lại bị thương ạ?”

“Wiki à, bố không sao.”

“Hức, hự….”

Wiki sờ nắn khắp người tôi và rơi nước mắt, nói lắp bắp rồi luống cuống vận ma lực lên.

Ma pháp chữa trị cấp cao.

Nhưng da thịt không liền lại bằng quyền năng thì làm sao mà khỏi được.

“…Hự, hứcc, hức, hứcc.”

Wiki nắm chặt hai tay cố kìm nén tiếng khóc.

Là cố kìm nước mắt, hay do được Sage giáo dục không được để lộ cảm xúc.

Vừa nấc vừa kìm tiếng khóc, con bé vuốt ve cơ thể tôi.

Càng làm thế Wiki càng uất ức, đấm mạnh vào ngực tôi và nấc cụt.

“Sao, hức…. Bố… hự…. Lúc nào cũng, hức…. Chỉ toàn bị thương…. Hức, thế ạ?”

Cổ họng nghẹn lại, lời nói cứ đứt quãng.

Wiki biết hoàn cảnh của tôi, nhưng có vẻ không thể chịu nổi khi thấy tôi bị thương.

Nhìn thấy miếng thịt rơi ra của tôi, mặt Wiki tái mét.

“Không sao đâu.”

“Không sao cái gì mà không sao….”

Lời nói kéo dài vì uất ức trào dâng.

“Không, không ổn chút nào! Đau thế này mà… sao bố không nói?”

Trời đất ơi.

Tôi dùng lượng ma lực còn lại làm sạch cơ thể nhất có thể, rồi dùng quần áo che vết thương lại.

“Hức, hu hu….”

“Wiki? Con biết rõ bố làm việc gì mà?”

- Gật, gật.

“Sợ bố bỏ đi sao?”

Gật gật gật gật.

Tốc độ lắc đầu ngày càng nhanh.

“Giờ không đau nữa. Bố mạnh nhất thế giới mà.”

Cố gắng dỗ dành Wiki, vỗ về, vỗ mông.

Lau nước mũi chảy ròng ròng và véo má, hơi thở Wiki mới dịu lại.

Nhưng vẫn còn nấc cụt.

“Mẹ đâu rồi?”

“Hức, đi ra ngoài rồi ạ.”

Wiki hoảng sợ lắm rồi.

Cũng phải thôi, bố về trong tình trạng bán sống bán chết mà…. Với Wiki giàu tình cảm thì có khi để lại chấn thương tâm lý cũng nên.

‘Không lẽ ngay cả cái này cũng là do Sage sắp đặt chứ.’

Để gieo rắc chấn thương tâm lý về tôi, cô ta cố tình không giao bài tập về nhà cho Wiki chẳng hạn.

Chết tiệt. Một khi đã nghi ngờ thì không có điểm dừng.

Rốt cuộc tâm địa Sage là gì, có lẽ sắp tới phải dùng biện pháp mạnh để tìm hiểu về cô ta thôi.

“Haizz.”

“Ồn ào gì thế?”

Sợ Wiki nghe thấy nên tôi thở dài khẽ, tấm rèm chắn sáng trước phòng Cheon-do được kéo ra và Sư phụ xuất hiện.

“A, Sư phụ.”

“Khoan đã. Con… cơ thể đó.”

Cũng ngạc nhiên y hệt Wiki, nhưng Cheon-do tương đối điềm tĩnh hơn.

Chuyện tôi lăn lộn thì quen rồi…. Dù có chút biểu cảm đau đớn, nhưng Cheon-do nhanh chóng lấy lại vẻ mặt vững chãi của một người thầy.

“Sao lại ra nông nỗi này.”

“…Dù thời gian có trôi qua… vẫn y như cũ nhỉ.”

“Ây, nhưng giờ người đi lại được rồi sao?”

Cheon-do vốn chỉ nằm trên giường giờ đã có thể ra khỏi phòng.

Có vẻ vẫn kiên trì tập vật lý trị liệu. Nhìn cái này lại thấy biết ơn Sage.

Giá mà thái độ cứ nhất quán thì tốt,

“Máu chảy kìa. Lại đây.”

“Băng bó thì không sao đâu ạ. Dù sao máu vẫn tiếp tục tái tạo…. Do dùng hơi nhiều ma khí nên phải để máu chết chảy ra.”

“Wiki đang nhìn kìa.”

“A….”

Cũng phải,

Cứ để máu chảy trước mặt con gái cũng là vấn đề.

“Vậy nhờ Sư phụ ạ.”

Tôi cùng Sư phụ và Wiki vào phòng để được điều trị theo cách truyền thống.

“Lại đây.”

Quấn băng và uống thuốc.

Uống đại lọ potion vào thì nhìn bề ngoài gần như không thấy vết thương nữa.

Cheon-do đặt cuộn băng xuống ngăn trống của hộp cứu thương, nghiêng lông mày buồn bã.

“Con lúc nào cũng làm ta thót tim.”

Bàn tay mềm mại của Cheon-do nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi.

Bàn tay mềm mại, nghỉ ngơi 3 năm nên không có chai sạn… cảm giác như sờ cả đời cũng không chán.

“…Nội thương nghiêm trọng đấy, đối thủ là ai?”

“Là con ạ.”

“Gì cơ?”

“Chính xác là con của chiều không gian khác. Từ thử thách của Vua, con của 20 năm sau đã được triệu hồi.”

“Ngạc nhiên hơn dự đoán đấy.”

“Vâng.”

Tôi cố gắng tránh nhắc đến mâu thuẫn với Sage.

Tôi cởi áo treo gần đó, cởi trần hoàn toàn phần thân trên.

Tay Cheon-do lướt qua ngực tôi khiến cảm xúc tê dại dâng lên.

“…20 năm sau à, khoảng thời gian không thể tưởng tượng nổi.”

“Đến lúc đó liệu Sư phụ có thích con chút nào không nhỉ.”

“Bây giờ thích là chuyện đương nhiên rồi còn gì.”

Biết là không phải ý đó.

Tôi định tán tỉnh trong vô thức, nhưng cảm nhận được xúc giác ở chân nên tôi không nói tiếp vế sau.

Wiki vẫn đang ôm chân tôi.

Chắc do khóc nhiều quá nên đang gà gật ngủ. Khóc xong rồi ngủ là đặc điểm của trẻ con mà.

“Đánh nhau ở đâu?”

“Seoul ạ.”

“…Là thảm họa sao? Chắc là cơ hội để làm suy giảm đáng kể sức mạnh của Hiệp hội Hunter và Thế Giới Thụ.”

Chỉ với thông tin rời rạc mà Cheon-do cũng nắm bắt sơ bộ tình hình.

“Vì có người quan trọng ở đó nên không còn cách nào khác ạ.”

“…Đúng là lời nói đậm chất con.”

“Vì Sư phụ con cũng có thể trở nên như thế này.”

“Phải giữ gìn cơ thể đấy. Ta không muốn nhìn thấy con bị thương đâu.”

Cheon-do lau vệt máu khô bằng khăn giấy rồi vỗ vào ngực tôi.

“Xong rồi. Định về à? Hay là, uống chén trà không.”

“Trà uống cùng Sư phụ là thứ con thích nhất…. Nhưng hôm nay con xin kiều.”

Cheon-do bĩu môi vẻ tiếc nuối.

Sư phụ của tôi thật dễ thương.

Tôi nén cơn buồn nôn và đau đớn đang ập đến, cười gượng gạo.

“Vì có người cần đợi.”

Chiếc váy trắng tung bay cọ vào khe cửa trượt xuống nhẹ nhàng.

Võ phục đẫm máu, người đàn ông đầy máu me ngồi trên giường.

Băng bó khắp người vẫn rỉ máu. Đôi mắt người phụ nữ bước vào phòng nheo lại buồn bã.

“Anh. Khi nào-”

“Alba.”

Có nên dồn ép ngay không.

Không, không cần vội.

Vua Cây cũng đang trong tình trạng hấp hối, đợi cơ thể hồi phục rồi gây áp lực cũng không muộn.

Alba nhìn thấy bộ dạng của Si-heon, như đã chuẩn bị tâm lý, nhắm mắt rồi mở ra.

Sẽ nói gì, và sẽ trả lời thế nào về điều đó.

Alba cho đến nay vẫn dùng nhiều lý do để lảng tránh những câu hỏi mà Lee Si-heon yêu cầu, và có lẽ lần này cũng sẽ ngầm tránh trả lời về chuyện này.

Si-heon nhún vai.

Có gì muốn nói không?

Đó là câu mà Sage dự đoán, và lẽ ra Lee Si-heon phải nói.

Nhưng nội dung thoát ra từ miệng Lee Si-heon lại khác.

“Chị, em về rồi.”

Không hỏi gì cả khiến Sage ngược lại càng bối rối.

“…Hôm nay hơi quá sức thật.”

Câu nói khiến trái tim hơi rung động, Sage mím chặt đôi môi khô khốc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!