Tập 2

Chương 595: Hai Điểm Khởi Đầu (2)

Chương 595: Hai Điểm Khởi Đầu (2)

Chương 595: Hai Điểm Khởi Đầu (2)

“Ừ….”

Bàn tay đẹp đẽ vươn tới vuốt ve hai má tôi, rồi kéo đầu tôi áp mặt vào bầu ngực đầy đặn đó.

“Này, cún con.”

Giọng nói dịu dàng âu yếm lạ thường không giống cô ấy chút nào.

Hơi thở thô ráp như đại diện cho lòng chúng tôi. Và chiếc áo khoác lông thì ram ráp.

Mùi da thịt của người yêu. Vòng tay ấm áp khác thường của cô ấy vô cùng tươi mát.

“…Giờ mới, nói hết nhỉ?”

Bàn tay nhớ nhung chỉnh lại mái tóc rối bời.

Ngón tay mảnh khảnh vuốt từng sợi tóc và vỗ nhẹ lên trán tôi.

Hơi thở ôn hòa chạm vào da lan tỏa. Tôi cứng đờ như đá trong vòng tay cô ấy.

Không thể nhìn thấy biểu cảm của Se-young, nhưng giờ thì có thể đoán được.

Biểu cảm của bà chị vừa buồn vừa thấy dễ thương chết đi được, không chút góc cạnh.

Biểu cảm gợi tình khi ngồi vắt chéo chân đi tất da trên cánh đồng.

Biểu cảm mỉm cười xấu hổ khi để lộ ngực trên, biểu cảm mà tôi yêu.

Tất cả những biểu cảm lướt qua trong đầu đều vô cùng nũng nịu khiến tôi vô thức dụi mặt qua lại.

Giọng nói của người ấy chấp nhận sự làm nũng đó làm ướt đẫm tai tôi.

“Mọi chuyện ổn cả rồi.”

“….”

“So với những gì em nghĩ, bọn chị thích em nhiều hơn đấy. Tất cả đều thế. Dal-rae, Byeol. Cả Shiva của chúng ta nữa.”

Khó mà ước lượng được, nhưng tôi muốn tin.

-Mềm mại.

Cảm giác dây áo lót ram ráp chạm vào gò má, định ngẩng đầu lên một chút thì Se-young lại ôm chặt lấy tôi bằng hết sức lực.

Một nửa mềm mại, một nửa thô ráp.

Bộ ngực rộng lớn dù bị lực cánh tay làm méo mó vẫn ôm trọn khuôn mặt tôi.

Se-young bao bọc tôi trong áo khoác như muốn nhốt lại, vuốt ve đầu tôi mấy lần.

Trong giọng nói của cô ấy, nỗi uất ức từ từ lắng xuống.

“Thật sự…. Thằng tồi.”

“….”

“Thế mà vẫn yêu. Chị nhất định muốn nói câu này. Chị nghĩ mình cũng điên rồi….”

Kẻ đã nói sẽ luôn ở bên cạnh nhưng lại bỏ đi trong một nốt nhạc,

Cô ấy đặt nhẹ nụ môi lên đầu tôi.

“Cảm ơn vì đã còn sống…. Thật sự.”

“Lee Se-young.”

“…Thật may quá.”

Như con đê tích tụ trong lòng bị vỡ, nước mắt rơi xuống làm ướt trán tôi.

Chửi bới, đánh đập, làm những việc trong lúc nóng giận, nhưng đây mới là chân tâm sao.

“Hức, hức…. Hư ư ức.”

Thoát khỏi vòng tay Se-young đang nức nở, tôi dang tay ra. Se-young lao vào lòng tôi ôm chầm lấy.

Ôm chặt đến mức khó thở. Vai run lên vì đau khổ, miệng há ra thở hổn hển vì áp lực.

Dù vậy Se-young không tỏ vẻ khó chịu mà ngược lại còn cào lưng tôi bảo hãy ôm chặt hơn nữa.

Chúng tôi không giao hợp cơ thể, nhưng chia sẻ tình yêu đậm sâu hơn thế.

“Cảm ơn… Cảm ơn….”

Tình yêu của cây sồi là mãi mãi.

Cốc cốc cốc.

‘Gì thế, sao mãi không đến? Việc ngập đầu rồi mà.’

Guseul trong bộ đồ hầu gái - tự mình thích nên mặc - thở phì phò gõ cửa, giọng nói từ bên kia vọng lại.

-Vào đi.

Giọng nữ hơi ướt át. Là Lee Se-young.

Guseul mở cửa bước vào, và chẳng mấy chốc không nói nên lời trước cảnh tượng trước mắt.

“…Bệ hạ?”

Con gấu to xác đang mất hồn trước sự mềm mại của cơ thể phụ nữ và ngủ say.

Thấy hình ảnh Lee Si-heon gối đầu lên đùi mềm mại của Se-young ngủ, Guseul không còn cách nào khác ngoài nhíu mày.

‘Rõ ràng bảo sẽ tự mình giải quyết hết mà.’

Bị phụ nữ dụ dỗ rồi nằm gối đầu lên đùi thế kia có lý không chứ.

Mặc kệ điều đó, Se-young đang vuốt ve đầu Lee Si-heon với vẻ mặt vô cùng đáng yêu.

Khoan đã, vừa rồi hình như biểu cảm có chút thay đổi.

Đó là từ khi nhìn thấy nhan sắc và khuôn mặt của Guseul.

“Lâu rồi không gặp, Guseul à.”

“…Vâng thưa cô giáo.”

“Dễ thương không?”

Cái gì?

Không lẽ cái kia?

Sở thích độc đáo thật.

Biết là quan hệ hai người rất thân thiết, nhưng việc ru ngủ nhân vật tầm cỡ Mộc Linh Vương như thể tiêm thuốc ngủ thế kia thì chưa từng tưởng tượng ra.

“Có vẻ cũng cần nghe câu chuyện của em nữa.”

“…Nghe chuyện của em để làm gì.”

“Làm sao biết gián điệp của Flower sẽ làm gì Si-heon?”

Lần họp trước gặp nhau thì chưa biết Vua là Lee Si-heon nên bỏ qua.

Nhưng giờ biết rồi thì chuyện lại khác.

Guseul cười gượng gãi đầu.

“Phư hi hi, cô giáo. Em chỉ là thư ký của cậu ấy thôi. Chẳng có gì để trả lời cả….”

“Sao lại không.”

Se-young nghiêm mặt vỗ nhẹ vào đầu Lee Si-heon.

“Nghe cho kỹ này. Không phải chị không tin nó. Mà là có thể nó sẽ bỏ bớt vài thứ khi kể. Đúng không?”

“…Vâng, vâng ạ. Thế nên bảo trả lời cái gì.”

“Em ngủ với nó chưa?”

Nếu trả lời thật thì liệu hôm nay Lee Si-heon có sống sót ra khỏi đây không.

Guseul nhìn Lee Si-heon đang ngủ say bằng ánh mắt trầm ngâm.

Hôm nay khuôn mặt bình yên, trông hạnh phúc thì tốt đấy nhưng…. Hơi đáng ghét nên cũng muốn cho một trận ra trò.

‘….’

Vô số cảnh tượng lướt qua trong đầu Guseul.

Nghĩ lại thì những gì bị người đàn ông kia làm không chỉ một hai cái.

Mặc đồ Bunny girl rồi bị kéo đầu ti ra.

Bóp vú.

Liếm nách.

Dùng rốn thủ dâm đầu khấc. Sumata.

Paizuri, handjob, oral…. Concept play.

Lúc chơi Moktendo Switch Legend of Tree mà mình cực kỳ muốn chơi, anh ta cũng tận hưởng cơ thể mình một cách biến thái.

‘Người đó gần như là vợ cả….’

Người phụ nữ mà Đại ma vương tình dục Lee Si-heon không dám ho he?

-Phư hi hi.

Guseul lén lút mở lời.

“…Rồi ạ.”

“Hưm, thế à?”

Guseul nhìn xa xăm, thu mình lại và thở dài thườn thượt.

“Việc em nhập học Học viện cũng đều là do Lee Si-heon, nên thay vì chiêu mộ cậu ấy, em cần phải đáp ứng mọi yêu cầu của cậu ấy.”

“Nói tiếp đi.”

“…Liếm nách, rồi bảo dùng chân làm. Thực ra là đồ chơi tình dục thôi.”

Mắt cười của Se-young chuyển động bất thường.

-Rầm!

Như thiên thạch rơi từ trên trời xuống, nắm đấm của Se-young giáng mạnh vào thái dương Lee Si-heon.

“!?”

Si-heon giật mình bật dậy, chớp mắt nhìn quanh.

Nhìn Guseul, rồi lại nhìn Se-young.

Không phải kẻ ngốc nên chắc hiểu rõ tình hình.

“…Thấy Mộc Nhân lạ mặt là ra lệnh đưa vào phòng ngủ.”

Cuộc chiến bóc phốt của Guseul!

Mắt Lee Si-heon từ từ đảo đi. Như chú cún con phạm lỗi lớn.

“Se-young-”

“Quỳ xuống.”

“Cái đó. Đã nói hết-”

“Cái đó với cái này khác nhau. Nách con bé ngon không?”

“?”

Có gì nói nấy, Guseul Cola!

Se-young bắt Si-heon đang hoang mang nằm sấp xuống, rồi cưỡi lên trên vắt chéo chân.

Nếu Trung Quốc có Mộc Linh Vương thì thế giới ngầm có Nữ Vương, Quạ đen.

Dáng vẻ quyến rũ và nuột nà đó khiến Guseul cũng bị cướp mất ánh nhìn trong chốc lát.

-Bốp! Bốp!

“Thật không sống nổi với mày, thằng chó này. Này Guseul.”

“Dạ!”

“Thế còn làm gì nữa?”

Tức là, cái thằng chó đẻ này ấy ạ!

“Ăn cả cán bộ em đang phụng sự.”

-Bốp!

“Vươn tay đến cả cây vừa mới trưởng thành.”

-Bốp!

“Giờ còn nhặt cả trẻ con về nuôi để chịch nữa cơ ạ?”

-Rầm!

Đầu Lee Si-heon cắm xuống đất. Sàn nhà officetel xuất hiện vết nứt.

Se-young dùng gót chân đi tất da cuốc vào lưng Si-heon như cuốc đất, rồi túm tóc Lee Si-heon kéo lên.

“Thế á~? Chắc vui lắm nhỉ~ Người ta thì lo lắng đi tìm còn thằng này thì hưởng thụ tửu trì nhục lâm (rừng thịt ao rượu) nhỉ?”

“Cái, Se-young à…. Ưm!”

Bất khả kháng là bất khả kháng.

Dục vọng mạnh mẽ cũng không còn cách nào khác.

Càng như thế càng phải trừng phạt mạnh hơn.

Có lẽ hành động đó sẽ che bớt đi chút cảm giác tội lỗi.

“Không, và còn…. Tại sao lại liếm nách thế? Bẩn thỉu.”

“Công nhận, quá công nhận luôn ạ. Si-heon thằng đó chỉ toàn tăng mấy sở thích biến thái thôi.”

“Người đàn ông của chị, địt mẹ, giờ thành người đàn ông của mọi người rồi nhỉ?”

Guseul hùa theo cơn giận của Se-young.

Si-heon đang quỳ gối co rúm lại, dáng vẻ của Vua biến mất tăm, bắt đầu nhìn mặt đoán ý.

Cảm giác phấn khích khi chơi khăm chủ nhân!

Lồng ngực ngứa ngáy, tính bạo ngược được thỏa mãn.

Guseul phấn khích huyên thuyên, cuối cùng lỡ vượt quá giới hạn.

“Thậm chí còn có con rồi nữa chứ!”

Bầu không khí bỗng chốc lạnh tanh.

“…Con?”

Se-young nghiêm mặt nhấc cái mông mềm mại ra khỏi lưng Lee Si-heon.

Ái chà.

Guseul muộn màng bịt miệng lại, nhưng đã lỡ nói ra rồi.

Đôi cánh của con quạ phẫn nộ dường như đang vỗ sau lưng Se-young.

“Có con á? Si-heon à?”

“…….”

“Địt mẹ trả lời.”

Chết mẹ rồi.

Vấn đề mà vợ cả không thể dễ dàng bỏ qua đã nổi lên.

Guseul định lén lút rời đi, nhưng đột nhiên thời gian như chậm lại, cổ chân bị thứ gì đó giữ chặt.

‘?’

Còng tay được tạo ra từ ma pháp gió.

‘Từ lúc nào…?’

Lee Se-young là người thực lực tầm thường thậm chí không được xếp hạng S.

Việc Guseul đạt đến Tam Tai (Sam-jae) mà không nhận ra là điều vô lý.

Thậm chí Lee Si-heon cũng bị trói toàn thân treo lên tường cho mọi người thấy.

“Holy.”

“Guseul em đứng yên đấy.”

Guseul gật đầu lia lịa.

Lee Se-young bước tới ngay trước mặt Lee Si-heon, dùng một tay bóp hai má anh và bóp chặt cái mỏ lại.

“Nói cho rõ ràng vào.”

“…Ừ.”

“Cứ cún con cún con, nên ra ngoài học luôn cái thói làm người ta có bầu à. Đối phương là ai?”

“……Hiền Giả.”

“Hiền Giả? Hiền Giả á?”

Lưỡi dao gió hình thành trên tay Lee Se-young.

Guseul hoảng hốt can ngăn cô.

“Phư hi hi… Cô giáo. À không chị… Chị ơi! Si-heon kiếm ăn bằng cái đó mà chị làm thế thì hơi!”

“Câm mồm, hôm nay chị sẽ mang thai ở đây rồi cắt bỏ nó.”

Se-young đã điên tiết thì dù là Tam Tai như Guseul cũng không cản được.

Và Lee Si-heon cuối cùng cũng được thả ra sau khi chịu đựng nguy cơ trở thành thái giám mấy lần.

Nếu cơ thể không cứng cáp, hạ bộ của anh chắc chắn đã bị băm nát.

-Cạch cạch, cạch cạch cạch!

Bàn phím nhảy múa theo bề mặt ngón tay, tay Byeol chuyển động loạn xạ.

Thỉnh thoảng có.

Con khốn đặt cược mạng sống vào game.

Byeol, người đang nằm viện để đạt hạng 1 mùa giải, nghiến răng lao động rồi cuối cùng hét lên.

“Á á á! Địt mẹ!”

“Bbi ít?!”

Shiba giật mình tỉnh giấc nhìn Byeol.

“Dì, dì…? Sao tự nhiên bbi thế ạ?”

“Freesia con chó cái này!”

Nếu là đứa trẻ hay lui tới phòng game hồi tiểu học sẽ biết.

Cú sốc và tuyệt vọng khi tên mình trên bảng xếp hạng bị đẩy lùi một bậc!

Byeol hậm hực đặt tay lên máy tính. Trên máy tính đó đang chạy trình giả lập ứng dụng điện thoại.

“Dì Byeol…?”

“A, a xin lỗi Shiva nha….”

“Sao thế ạ?”

“Chuyện là, đang chơi game. Có con khốn nào cứ phá kỷ lục của dì.”

Shiba lén quay đầu nhìn màn hình laptop.

[Hạng 2] Sex King Byeol-i. - Hội thiếp thất 44521

Chưa nói đến nickname, nhưng với Byeol đầy tính hiếu thắng thì đây không phải là thứ hạng đáng hài lòng.

[Hạng 1] Freesia? Chị tôi dễ thương 44525

Cái trước là nickname, cái sau là tên Guild.

Thắng bại phân định chỉ bằng 4 điểm. Byeol oan ức đến phát khóc, Shiva thấy vậy cười gượng gạo.

[Hạng 2076] Shiva Suba? Hội thiếp thất 6931

‘…….’

Rốt cuộc, thiên thượng giới chơi game theo kiểu nào vậy?

Shiba biết điểm số của mình nên không thể không thắc mắc về nhân vật Byeol và Freesia.

‘Chỉ ăn rồi chơi game thôi sao?’

-Kkatalk!

Lúc đó tiếng thông báo vang lên.

[Chú]

Cái tên đã lâu lắm rồi mới thấy.

Shiba bật dậy khỏi giường bên cạnh, giậm chân thình thịch.

“Nhận được rồi!”

“Hử, gì cơ?”

“Bạn nhắn tin đến ạ!”

“A… bạn. Có hẹn à?”

“Bbi! Chắc là sắp có ạ.”

Byeol nhìn Shiva dễ thương rồi cười khẩy.

Bạn bè, quan trọng chứ.

“Mau đi đi.”

“Bbi~!”

Ngay khi Byeol cho phép, Shiva đạp cửa phòng bệnh chạy ra ngoài.

Byeol nhìn chằm chằm bóng dáng đó, rồi nở nụ cười cay đắng.

‘Mong là không có chuyện lớn xảy ra.’

Quái vật giống Lee Si-heon chạy ra từ Tháp Thời Gian.

Byeol hiện tại chỉ biết cầu mong hắn đừng gây ra chuyện lớn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!