Tập 2

Chương 641: Cây Thiên Đào (1)

Chương 641: Cây Thiên Đào (1)

Chương 641: Cây Thiên Đào (1)

Tôi dùng hai tay trói chặt Thiên Đào đang kịch liệt bỏ chạy trong lòng mình.

“Ư… ư ư ưt! Lee Si-heon!”

Sư phụ kháng cự. Nhưng không thể thoát khỏi sự trói buộc.

Khoảnh khắc tôi đã chờ đợi mòn mỏi bấy lâu nay.

“Hộc, hộc….”

Hơi thở nóng hổi chạm vào má sư phụ rồi tan biến.

“…Làm ơn. Si-heon à.”

Gương mặt Thiên Đào nhăn lại vì đau khổ khi cầu xin tha thiết.

Tôi muốn đâm thật mạnh vào cơ thể phụ nữ đầy cám dỗ đó.

Muốn ngửi mùi hương, dù cô ấy có hét lên không muốn, tôi vẫn muốn điên cuồng khuấy đảo bên trong.

Dù có bị sư phụ ghét bỏ….

Tôi muốn biến sư phụ, người đang bị tôi kích thích, thành người phụ nữ của tôi.

Muốn chính tay mình nắm lấy bộ ngực đầy đặn và vòng eo đó. Muốn nếm trải bằng cả cơ thể và khiến cô ấy lên đỉnh đến cùng.

“Ta đã bảo đừng làm thế…. Suy nghĩ lại đi. Dừng lại đi, nếu làm thế sẽ không cứu vãn được đâu…. Ta tin tưởng con-”

- Phập.

“Đừng tin em.”

“Hư ư ớp?!”

Tôi ôm eo sư phụ kéo lại gần, bụng dưới của cô ấy cong lên thành hình vòm.

Vòng eo thon thả, rốn….

Tôi lấy dương vật vừa mới cương cứng ra, ấn mạnh vào phần bụng dưới nhô lên ở chỗ lõm xuống đó.

“Tại sao… lại lôi cái đó ra? Ta đã bảo đừng làm thế mà….”

“Em yêu cô. Sư phụ.”

“Ưt, vậy thì càng không nên làm thế….”

“Nhưng mà, chẳng phải sư phụ luôn tơ tưởng đến gã đàn ông không biết tên sao.”

“Cái đó…. Không phải…. Không….”

Thiên Đào câm nín, không thể rời mắt khỏi dương vật của tôi.

Sợ rằng nó sẽ có hành động đột ngột. Dáng vẻ nuốt nước bọt lo lắng đó thật sự rất dễ thương.

Thiên Đào hay làm nũng, thiếu kinh nghiệm y như sở thích của cô ấy.

“…Lời tỏ tình của đệ tử cô bỏ ngoài tai sao.”

“Không. Không phải….”

Tôi đưa hai tay ra bóp chặt ngực Thiên Đào.

- Mềm mại.

“Hư ư ưt!?”

“Em đã tỏ tình bao nhiêu lần rồi…!”

Sức mạnh áp đảo sư phụ.

Sức mạnh cơ bắp thuần túy đã vượt xa từ lâu, áp đảo hoàn toàn cô ấy, người từng là Thiên Ma.

- Xoẹt!

Tôi xé toạc chiếc áo lót mà tôi muốn cởi từ lâu làm đôi, đầu vú nhô lên của cô ấy bị chôn vùi trong tất da, bùng nổ vẻ gợi cảm đang che giấu.

“Đau… đau quá…. Si-heon à…. Nhẹ tay chút, hư ớp.”

Có lẽ tôi đã bóp tay quá mạnh.

Sự kháng cự của Thiên Đào cũng dữ dội không kém.

Khác với trước đây tôi còn nương tay, hành động này rõ ràng là cố tình muốn đẩy tôi ra khỏi người cô ấy.

Để không bị tách khỏi Thiên Đào đang vùng vẫy, tôi hạ thấp trọng tâm cơ thể, đè hẳn lên người cô ấy.

“Si-heo…n. Hấp…. Khó thở quá…. Ưt… hư ớp.”

- Mềm nhũn.

Tôi tùy ý chơi đùa với bộ ngực mềm mại.

Bên trong lớp tất da sần sùi, thứ trơn tuột và mềm mại như được bôi dầu đó.

Tôi nắm rồi thả khối thịt chín mọng căng tròn, tùy ý giày vò.

“Hộc…… hứt, hư ư ức.”

Thiên Đào thở dốc, nhưng cố gắng không phát ra tiếng rên rỉ.

Cô ấy mím môi phủ nhận khoái cảm, dù đang bị tôi trói buộc vẫn cố gắng hết sức để giữ gìn tôn nghiêm của một người thầy.

Tôi muốn phá vỡ bức tường dốc đứng đó.

Hình ảnh sư phụ dâm đãng nằm dưới hạ bộ của đệ tử, chỉ gọi tên đệ tử… hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi.

Tôi dựng móng tay luồn vào lớp tất da dai dẳng.

Tách khe hở mỏng manh ra, đưa ngón tay vào, phựt!

“Hư ư ư ớp!?!”

Lớp tất da toàn thân bao bọc cơ thể bị xé toạc, bộ ngực bị chèn ép nảy ra ngoài thế giới, rung rinh.

Lần đầu tiên nhìn thấy da thịt bên trong.

Trắng hơn tôi nghĩ…. Và bộ ngực khủng mềm mại.

- Ực.

Tôi nuốt nước bọt.

Mồ hôi ngực thấm ướt đẫm, quả chín mọng gợi nhớ đến viên kẹo dẻo ngậm đầy hơi ẩm.

Có lẽ vì căng thẳng.

Nách cũng đầy mồ hôi.

Và đầu vú có màu đỏ đậm hơn tôi nghĩ. Có lẽ vì quá kích thích nên một giọt mồ hôi đọng lại trên đầu vú.

Tôi liếm giọt sương đó.

“Chụt.”

Cơ thể sư phụ run lên bần bật.

“Mồ hôi của sư phụ chua thật đấy.”

“……Đừng, ngửi….”

“Mềm hơn nhiều so với em nghĩ… và ngọt ngào nữa. Em muốn ngắm nhìn mãi.”

“Cũng đừng nhìn…. Làm ơn. Đừng dồn ép ta thêm nữa.”

“Đệ tử bất hiếu xin lỗi sư phụ. Nhưng… em không thể chịu đựng được nữa.”

“Nhịn đi- Làm ơn nhịn… hư ư ưt!?”

- Sụp soạp.

Tôi húp trọn bầu ngực.

Không phải mút, mà dùng từ uống thì đúng hơn.

Dồn lực vào miệng hít vào. Khối thịt không ngừng lấp đầy khoang miệng cho đến khi đầy ắp.

Ngậm một nửa bầu ngực trong miệng, dùng răng nhay nhay…. Đầu vú dựng đứng cọ vào vòm họng, tôi mặc kệ và dùng lưỡi kích thích.

“Hư ưt, ức… ớp!”

Thiên Đào nghiến chặt răng chịu đựng tiếng rên, cơ thể run lên bần bật.

Cử chỉ mang theo chút sợ hãi đó quá yếu đuối và mong manh so với vị thế của một người thầy.

Ngon quá.

Vị ngọt của quả đào lan tỏa trong miệng khiến lồng ngực mê mẩn.

Thiên Đào (Đào trơn) vừa chua vừa ngọt và mềm mại.

- Chóp chép.

Dù có mút bao nhiêu cũng không thấy chán.

Một tay xoay bầu ngực bên kia vòng tròn, đầu vú bị kích thích của sư phụ thỉnh thoảng… tưng tưng. Nảy lên trên.

- Run rẩy….

Dù bị kích thích đến mức này mà Thiên Đào vẫn không rên một tiếng.

Nhưng tôi biết cô ấy đã đến giới hạn.

Dù là Thiên Ma thì cũng không thể ngăn cản phản ứng của cơ thể.

Chỉ cần hai đùi đang kẹp chặt hông tôi run lên bần bật cũng đủ khiến tôi thỏa mãn.

Tôi vặn mạnh đầu vú đang nhô lên như muốn kéo nó ra.

- Nhéo.

“Á… hư a ác!”

Thiên Đào không thể thốt lên nỗi đau, chỉ hít vào những hơi thở vô ích.

Tôi không dừng lại ở đầu vú đang căng cứng, cứ thế dùng ngón trỏ chà xát.

“A… a. A!”

Phản ứng đến rồi.

Miệng Thiên Đào hé mở đầy gợi cảm, hàm không khép lại được mà run rẩy, ngay khoảnh khắc đó.

Tôi nhả bầu ngực đang ngậm ra, lập tức hôn Thiên Đào.

“Hấp-!”

“Sư phụ…!”

Ngậm lấy môi, đưa lưỡi vào.

Mặc kệ sự kháng cự yếu ớt của Thiên Đào đã mất sức. Tôi xâm phạm đôi môi ngọt ngào đó.

“Chụt, chóp….”

“Ưm… ư hưng ưt!”

A.

Ngọt quá….

Cảm giác thỏa mãn điên cuồng như muốn xé toạc não bộ.

Sự quyến rũ, sự ngây ngất…. Cảm giác như gom hết mọi cảm xúc lại rồi bùng nổ trong một khoảnh khắc.

Thật không thể tin được.

Lưỡi của sư phụ ngon và mềm đến mức đó.

- Chụt.

Ngay cả nước bọt chảy ra cũng là vị Thiên Đào chua chua.

Nghe nói người thích ăn chua thường là biến thái.

Tôi cọ xát cơ thể mình hết sức có thể để tiếp xúc tối đa với cơ thể ướt đẫm của cô ấy.

- Giật.

Cảm giác như tôi, người vốn thành thạo chuyện chăn gối… đã trở lại ngày xưa.

Không phải cố gắng làm cho phụ nữ cảm thấy sướng khi nghĩ đến ai đó….

Mọi thủ đoạn đều được sử dụng, chỉ tập trung vào việc cảm nhận người phụ nữ.

Cơ thể tôi bám chặt lấy cô ấy không yên, lăng nhục đùi, bụng, nách của Thiên Đào.

“Không đượ… không được…. Đừng đưa lưỡi vào…. Làm ơn.”

“Chụt chụt.”

“Hư ớp, chụt… chóp chép.”

Tôi dồn ép đến mức nếu không mút thì không thở được.

Thiên Đào nhận thấy mọi sự kháng cự đều vô ích, bị ngạt thở nên ho sặc sụa, cuối cùng cũng bắt đầu mút lưỡi tôi.

- Chụt, chóp.

Đôi mắt dần lờ đờ.

Tình yêu mãnh liệt ẩn giấu trong sư phụ tan chảy như nước đường.

Tôi lăng nhục sư phụ như một con thú.

“Em yêu cô, sư phụ.”

“…….”

Dùng chiếc lưỡi to lớn liếm cằm và nhân trung, đưa vào trong miệng bắt cô ấy mút mạnh hơn.

“A… ưt… ớp.”

Hai tay tôi tùy ý biến dạng bầu ngực dai mềm cong vút của cô ấy mà vuốt ve.

- Ấn, ấn.

Hông khẽ lắc, đâm vào bụng dưới mềm mại của Thiên Đào.

Tôi đưa hạ bộ vào để mở rộng hai đùi đang cố khép chặt của cô ấy.

Chẳng mấy chốc, nơi hạ bộ thuần khiết của sư phụ… bắt đầu rỉ ra mật dịch dính dấp và mềm mại.

“Phù… hộc. Hộc.”

“Hức, hức….”

Tôi và Thiên Đào tạm dừng nụ hôn, nhìn nhau.

Sư phụ với hàng mi đẫm lệ không tìm được lời nào để nói trước khoái cảm chóng mặt.

Vốn dĩ đã cảm thấy sướng rồi, lại còn cố nhịn không rên rỉ….

Dù là sư phụ cũng chẳng có cách nào khác.

Chắc hẳn việc tinh thần bị xâm phạm cũng khó mà chịu đựng được.

“Si-heon…. Cái này, cái này không phải….”

Thiên Đào vuốt ve vai tôi với giọng buồn bã.

“……Dừng lại đi. Đây là lời cầu xin cuối cùng của sư phụ con…. Làm ơn.”

Tại sao?

Tôi càng dồn ép cơ thể Thiên Đào hơn.

Để cơ thể chồng lên cơ thể. Để mùi hương của tôi tràn ngập mũi cô ấy.

Ý đồ của tôi đã thành công, mỗi khi Thiên Đào hít thở, biểu cảm của cô ấy dần trở nên dâm đãng.

“Hộc, hộc….”

Ánh mắt dao động. Hàng mi run rẩy. Má đỏ bừng. Hàm mất lực nên miệng há hốc. Một dòng nước bọt đọng giữa môi kéo dài ra như tơ nhện.

Bây giờ sư phụ đang đấu tranh tư tưởng.

Gương mặt sắp sửa đầu hàng trước khoái cảm, và tôi đã thấy quá nhiều biểu cảm của phụ nữ như thế này rồi.

“…Sư phụ.”

“Ư, ư ưng….”

“Cô vẫn còn nhớ đến người đó sao?”

Thiên Đào không phủ nhận.

“Em có gì thua kém người đó chứ?”

Thời gian nối liền.

Tôi của hiện tại đương nhiên có thể trao tình yêu lớn hơn tôi đã từng tồn tại trước đây….

Và vượt trội hơn.

Sư phụ là sư huynh của tôi, còn tôi là đệ tử….

Tôi có thể mang lại khoái cảm và tình yêu chất lượng hơn nhiều.

Thiên Đào thở hổn hển. Mỗi lần thở dốc, bộ ngực gợi cảm lại nảy lên, và hạ bộ ngày càng ướt đẫm.

Cuối cùng sư phụ nói.

“…Không, biết.”

Không biết ư.

“Ai, ai thua kém ai không phải vấn đề…. Ta, ta.”

“Lúc nào cũng thế….”

Tôi tức giận đè người xuống.

“Hư ức!?”

“Chỉ toàn đưa ra những câu trả lời nửa vời.”

Tôi đưa tay xuống dưới, kéo khóa quần, sờ vào âm hộ ướt đẫm mồ hôi của Thiên Đào.

Cái lồn trơn tuột không một sợi lông.

Những sợi tơ trắng vướng víu khắp nơi, sự thuần khiết cuối cùng của sư phụ đang ướt đẫm.

“Đ, đó… chỗ đó thì đừng chạm vào…!”

“Thành thật hơn chút nữa đi-”

- Chóp chép!

“Hư ư ư ưt…! Á ớp!”

“Nói đi ạ!”

Nóng quá.

Tôi đào sâu vào lớp thịt rối rắm, dùng đầu ngón tay xoay tròn lỗ lồn quý giá chưa từng có ngón tay nào chạm vào.

“Hộc… a hức… ưt! Khoái cảm… khoái cảm gì mà thế này…!”

Đùi run lên bần bật.

Bên trong lớp tất da ướt đẫm nước hiện rõ mồn một.

Tôi vùi mũi vào ngực Thiên Đào. Mùi hương vừa chua vừa ngọt khiến lưỡi tôi thò ra liếm chỗ đó.

“Nói yêu em đi. Hơn cái gã đó.”

“…Tại sao lại đến mức nà yyy…! Á, hức!”

- Chóp chép, chóp chép, chóp chép.

Không cho vào. Chỉ liên tục trêu chọc cửa mình.

Tôi véo, cọ xát âm vật đang cương cứng thỏa thích, cào vào cái lồn đang lụt lội.

Sư phụ… không, cô ấy gào khóc cố thoát khỏi người tôi.

Có lẽ cô ấy nghĩ nếu cảm nhận thêm nữa thì sẽ thực sự bị mê hoặc mất.

“Nói đi.”

“Ưc, á hư ưt!”

Nhịn rên không nổi, cô ấy cuối cùng cũng hét lên.

“Yêu… yêu…. Thật thảm hại… Mang danh sư phụ mà lại yêu con…!”

Là thật sao.

“…Nói, rồi… con sẽ thỏa mãn… chứ…?”

Gương mặt Thiên Đào vỡ vụn, nước mắt tuôn rơi.

Phản bội lại trái tim quý giá, cô ấy dùng một tay che giữa trán, thở hắt ra đầy oan ức. Eo run lên bần bật.

- Phụt.

Âm hộ khẽ lên đỉnh.

Tôi dùng tay vo tròn dâm thủy dính dấp chảy ra như keo dán.

Dâm thủy tuôn trào như thác đổ từ con đập vỡ, tôi ôm lấy Thiên Đào, lén lút đưa dương vật vào cửa mình đó.

- Chóp chép.

Quy đầu to lớn hôn lên âm hộ. Thiên Đào giật mình.

“…Tại sao. Đã bảo dừng lại mà.”

“Em vẫn chưa làm mà. Em cũng yêu sư phụ.”

“Khoan đã, hơn nữa là… làm ơn. Hãy để ta là ta… Si-heon à.”

Thiên Đào đột ngột gập người trên, quay lưng lại nằm sấp.

Tôi dễ dàng khống chế Thiên Đào đè xuống.

“Ưt! Si-heon… à… làm ơn, làm ơn…! Ta là sư phụ của con….”

“Làm người phụ nữ của em đi sư phụ…!”

“Ưt, á ư ớp!”

Dù không dang rộng đùi. Chỉ ở tư thế nằm sấp nhưng… có thể đâm vào.

Tôi đâm phập dương vật to lớn vào giữa mông cô ấy đang nằm sấp, thành thạo tìm lỗ.

- Chóp chép.

Trinh tiết của sư phụ,

- Xoẹt.

“Hứt, ư ư ớp! Si-heon… a át!”

Em xin nhận lấy.

Cảm giác tê dại xâm chiếm não bộ khiến khóe miệng tôi nhếch lên.

Cơn chấn động khiến toàn thân run rẩy, tôi không nói nên lời.

Bụng dưới và cặp mông đầy đặn của Thiên Đào chạm nhau.

Mở cái lồn cả đời chưa từng thủ dâm ra. Nếm trải bên trong, đâm mạnh vào, đầu Thiên Đào giật ngược ra sau.

“Hư ưt…! Hư ô ốc ♡”

Giọng nói dâm đãng vang lên bên tai.

Sư phụ quằn quại trong đau đớn. Vết máu đỏ tươi chảy ra được ghi lại trong mắt tôi như một bức ảnh.

“Hộc, hộc… Cuối cùng cũng.”

“Ưt… ưt!”

Tôi thở hổn hển, bóp chặt mông sư phụ, tách nó ra.

Cái lỗ nhỏ xíu cắn chặt dương vật không chịu nhả ra đang co giật điên cuồng.

- Giật, giật!

Tôi đã cưỡng đoạt sư phụ.

Bây giờ, cô ấy là người phụ nữ của tôi.

“Hứt, hức… Đã bảo đừng cho vào… mà.”

Tôi gạt bỏ cảm giác tội lỗi trong lòng. Đưa mũi vào gáy sư phụ.

“Người đàn ông đầu tiên của sư phụ là em.”

“…….”

Thực sự, là người tôi muốn ôm ấp.

Thiên Đào không thể trả lời, chỉ lắc lư cái eo.

Khớp chặt như Tetris. Tôi cảm nhận được cặp mông to lớn của sư phụ đang run lên bần bật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!