Tập 2

Chương 626: Những Cánh Hoa Nối Liền

Chương 626: Những Cánh Hoa Nối Liền

Chương 626: Những Cánh Hoa Nối Liền

- Cạch.

Sống trên đời chưa bao giờ tôi thấy tiếng đóng cửa đáng sợ đến thế.

“Bbi i i~ Phù phù. Bbi i ít~ Phù phù~”

Căn phòng vang vọng tiếng ngáy dễ thương của Shiva.

Jin Dal-rae bước vào, chỉ còn lại hai chúng tôi.

Tôi lo lắng không biết trong lúc mình vắng mặt, Alba và Se-young có đánh nhau không. Nhưng dù sao thì hai người họ cũng không đến mức thiếu tinh tế để phá hỏng mối quan hệ của chúng tôi.

Dù sao thì chỉ cần tôi làm tốt là được.

Nguyên nhân của bầu không khí sắc lạnh này đều do tôi cả.

Các cô ấy chỉ lo lắng rằng tôi có quá nhiều người yêu, sợ sẽ không còn tình cảm và thời gian dành cho mình mà thôi.

- Chạm.

Tôi rất khẽ nắm lấy vạt áo của Jin Dal-rae.

“Ưm… Dal-rae à?”

Tôi nhìn sắc mặt cô ấy một lúc lâu rồi hỏi, nhưng không có câu trả lời.

Tôi mân mê tay, liếc nhìn cô ấy. Jin Dal-rae phồng má, không nói lời nào mà cứ trừng mắt nhìn tôi.

“…….”

“…….”

Biểu cảm của chú cún buồn đi vệ sinh là thế này sao.

Tôi không phải loại người hay bị sốt, nhưng mồ hôi trên trán cứ tuôn ra như thác.

‘Mình phải làm gì đây.’

Nếu lấy hết can đảm ôm cô ấy thì chắc sẽ ăn tát mất.

Đây không phải chuyện có thể dễ dàng cho qua, và sự thật là khoảng trống 3 năm đã khiến việc đối mặt trở nên khó khăn.

Dù là tôi cũng có thể cảm nhận được tình cảm của Dal-rae không hề xa cách, nhưng mà….

- Thịch.

Lạ thật.

Nhịp tim bỗng dưng thắt chặt cổ họng tôi.

“…….”

Dù đang ngủ cũng bị Alba tiêm thuốc, nhưng hôm nay phản ứng lại dữ dội hơn.

Nhịp đập này có phải là một phần của cảm giác tội lỗi mà tôi từng cảm thấy? Hay là sự biểu tình của cơ thể rằng tôi cũng đã vất vả?

Cảm giác tội lỗi châm chích hòa cùng sự choáng váng tinh thần khiến bụng dạ tôi nôn nao.

Nếu là chuyện đưa phụ nữ lên giường như mọi khi thì tôi đã thản nhiên làm rồi, nhưng hành động tiếp cận bằng sự chân thành từ bao giờ lại trở nên khó khăn đến thế.

Khi đối mặt với Lee Se-young, tôi cũng từng cảm thấy cảm xúc tương tự thế này.

Xin lỗi thì có thể nói bao nhiêu lần cũng được, nhưng không gì phá vỡ niềm tin của ai đó bằng những lời xin lỗi lặp đi lặp lại.

Và đó cũng chính là suy nghĩ giống hệt như trước đây….

- Leng keng.

Lúc đó, tiếng đĩa va chạm trong tay vang lên bên tai tôi.

Tiếng đĩa inox và nĩa va vào nhau tạo nên âm thanh trong trẻo.

Khi Jin Dal-rae vào trước, và tôi bước vào phòng, Se-young đã đưa cho tôi đĩa hoa quả này.

- Ăn chút gì đó cùng nhau để giải tỏa tâm trạng đi.

Se-young khẽ đẩy lưng tôi, ủng hộ mối quan hệ của chúng tôi.

Tôi ngập ngừng dùng bàn tay to lớn cầm chiếc nĩa nhỏ xíu xiên một miếng táo.

Ánh mắt như muốn hỏi "làm cái gì vậy" của Jin Dal-rae hướng về phía tay tôi.

- Chạm.

Khi tôi đưa miếng táo ra. Mắt Jin Dal-rae tròn xoe.

“…Em ăn không?”

Chính tôi cũng thấy việc này thật rụt rè và ngớ ngẩn.

Ngoài việc này ra thì tôi chẳng có lời nào hay cử chỉ nào khác để truyền tải.

“…….”

Má Jin Dal-rae giật giật, rồi hơi trong đó thoát ra.

Tôi cúi đầu cố tránh ánh mắt nên không quan sát kỹ được vẻ mặt của Jin Dal-rae.

Nhưng ngay sau đó, cùng với áp lực vi tế truyền đến tay, tiếng "rộp" vang lên và cử động của Jin Dal-rae truyền qua chiếc nĩa mỏng manh.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy gương mặt của Jin Dal-rae.

Chẳng khác gì lúc cô ấy vừa bước sang tuổi trưởng thành thời còn ở Học viện.

“…Anh, không quên suy nghĩ về em và con của chúng ta chứ?”

Mái tóc tết một bên thể hiện chút trưởng thành.

Nhưng trong mắt tôi, đó vẫn là gương mặt y hệt như lần đầu tôi thấy trên báo.

Gương mặt từng ngấm ngầm khinh miệt tôi và nụ cười hiện tại hòa quyện vào nhau như màu nước loang ra, tạo nên một sắc thái tuyệt đẹp.

“Làm sao mà quên được chứ.”

Trước câu trả lời ngẩn ngơ của tôi, Jin Dal-rae cười nói.

“Lần trước, khi em tỏ tình với anh. Em đã nói rồi mà.”

Dù đã nhiều năm trôi qua, tôi vẫn nhớ như in.

Bầu không khí ồn ào của buổi tập huấn. Tiếng hát trong tiệc rượu vang vọng từ trong tòa nhà.

Bên ngoài tối om không một ánh đèn, gió mát thổi bay hơi men, chúng tôi đã trò chuyện dưới gốc cây hoa.

Say trong hơi men chếnh choáng, cùng hương hoa, cô ấy vừa khóc vừa tỏ tình.

- …Anh bảo vẫn chưa biết. Vậy là không biết còn gì.

Khi tôi, người chưa quen với mối quan hệ nam nữ ở thế giới này, từ chối.

Không, chính xác hơn là… khi tôi làm tổn thương Jin Dal-rae vì trái tim tồi tệ và góc cạnh của mình.

- Em sẽ ở bên cạnh anh suốt đời.

Jin Dal-rae đã nói như vậy.

3 năm trôi qua, Dal-rae, người đã giữ lời hứa đó, đang đứng trước mặt tôi.

- Đây là ai nào?

- Bố ố~!

Dù muộn màng nhưng khi đã thành đôi, tôi muốn làm cho anh ấy thật nhiều điều.

Người yêu, và mẹ của con anh ấy.

Mối tình đầu ở độ tuổi thanh xuân. Một gia đình không thể thành hình nếu không có sự cố xảy ra.

Nhưng người ta vẫn bảo gia đình được hình thành như thế này sẽ êm ấm, hạnh phúc và bền lâu mà.

Không cần quan tâm đến ánh mắt người khác.

Thời gian chúng ta hạnh phúc còn ngắn ngủi, sao phải để ý đến ánh mắt người đời.

Kỳ nghỉ đầu tiên. Khi chúng tôi vẫn còn là sinh viên năm nhất.

Tôi đã nghĩ rằng vẫn còn rất nhiều thanh xuân để tận hưởng nồng nhiệt khi trở thành người lớn.

‘…Em đã rất tự tin.’

Cùng nhau học ở thư viện Học viện, cùng luyện tập, sau giờ học thì dạo quanh thành phố, đi ăn ngoài vui vẻ.

Vì con gái nên chúng tôi không thể uống rượu thâu đêm suốt sáng.

Nhưng ban đêm, chúng tôi có thể cùng nhau xây dựng cuộc sống gia đình hạnh phúc. Thỉnh thoảng thưởng thức một ly rượu vang và làm chuyện người lớn lén lút sau lưng Shiva cũng được chứ nhỉ.

Kiểu như thế. Tôi đã quyết tâm sẽ trao hết tình yêu mà một người phụ nữ của anh ấy có thể trao.

‘Anh có biết không.’

Có quá nhiều điều em muốn làm cùng Si-heon, nhiều đến mức viết kín cả máy tính xách tay em mang theo.

Cách trang điểm em học vì anh.

Bộ đồ bơi em muốn cho anh xem.

Chiếc áo phông rộng thùng thình còn nằm trong góc trang web mua sắm mà em định mua để mặc đôi.

Mặc đồ giống nhau, ba người chúng ta cùng đi tắm biển. Hy vọng non nớt muốn được té nước vui đùa.

Em đã vẽ nên bao nhiêu giấc mơ, khắc sâu trong lòng.

‘…Anh sẽ không biết đâu. Vì anh đã rời đi trước khi em thực hiện được những giấc mơ đó.’

Si-heon đột ngột biến mất, căn phòng nơi tôi định nuôi dưỡng những giấc mơ trở nên trống rỗng.

Chiếc áo phông nam dính bụi mà tôi lén in dấu son môi lên.

Từ những loại bánh kẹo Si-heon và Shiva thích. Đến những nguyên liệu nấu ăn cho món tủ mà tôi muốn làm cho anh ăn.

Nhưng không thể lúc nào cũng ăn những món mình thích, thỉnh thoảng vì sức khỏe nên cũng phải ăn salad nữa.

Bạn gái quan tâm đến cả sức khỏe. Người như thế này tìm đâu ra chứ.

- …Hư hư.

Cứ thế tôi tự mình tưởng tượng rồi cười một mình.

Tình yêu của tôi, cứ thế đột ngột dừng lại như ngọn đèn hỏng tắt ngấm.

[Thảm họa cấp S, Học viện El ‘Lee Si-heon’ xác nhận tử vong….]

Lee Si-heon đã chết.

Tôi hối hận vì đã không nhận lời tỏ tình của anh sớm hơn, tôi đã định trả nợ tình cảm thật nồng nhiệt.

Nhưng anh ấy đã rời đi trước khi tôi kịp làm điều đó.

…Nhưng mà.

Anh ấy đã sống lại và trở về.

“Dal-rae à…?”

Tôi cứ ngỡ sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Người đàn ông này đã phản bội tôi bao nhiêu lần rồi.

Yêu thì chết, buông tay thì sống lại.

Sao lại thất thường thế này chứ. Giống hệt Shiva, rắc rối y chang.

“……Lại giận nữa à?”

Sống lại. Dáng vẻ thú nhận lỗi lầm của Si-heon trông thật mệt mỏi.

Nghe chị Se-young nói, anh ấy chắc chắn đã trải qua một khoảng thời gian vô cùng khó khăn….

Không phải vì ghét chúng tôi mà rời đi. Mà vì sức mạnh của Vua nên buộc phải quan hệ.

Dù vậy, tâm lý phụ nữ mà, không gặp thì tủi thân chứ.

Thậm chí còn có thêm một đứa con gái nữa, sao mà không đau lòng cho được.

‘Dù vậy….’

Thật may quá.

- Thịch, thịch.

Tim đập thế này thì việc tôi thực sự thích anh ấy, không cần phải nghi ngờ gì nữa.

‘Em hiểu hết mà.’

Không biết anh đã trải qua thời gian thế nào.

Từ mái tóc chưa chải chuốt, đến đôi mắt trống rỗng.

Và từ dáng vẻ vô cùng rụt rè đó, tôi cảm nhận được anh đã khổ tâm đến nhường nào.

“…….”

Tôi biết biểu cảm của Si-heon.

Vì tôi của ngày xưa cũng từng có vẻ mặt như thế.

Biểu cảm bất an và mơ hồ khi nghi ngờ tình yêu và trở nên ám ảnh, giờ đây lại hiện hữu trên người tôi yêu.

‘Không sao đâu.’

Giờ đây em có thể cho anh thấy.

“…Si-heon à.”

“Hả, ừ?”

“Em có rất nhiều thứ muốn cho anh xem.”

Cũng phải thôi, vì em đã ghi lại tất cả mà.

Lúc nào cũng có trong túi xách của em.

“Cái này.”

“Đó là-”

Không có Si-heon. Nhưng là album ảnh tôi ghi lại quá trình nuôi dạy Shiva.

Chứa đựng hình ảnh Shiva lớn lên từng ngày, thứ mà tôi luôn giữ gìn để một ngày nào đó cho anh xem trên thiên đường.

Cũng có lúc vất vả. Nhưng cuối cùng tôi cũng được sống để cho anh xem thế này.

“Chị Byeol, và cả chị Se-young cũng có trong này.”

“…….”

“Cùng xem nhé.”

Tôi không nói rằng anh trông mệt mỏi.

Chỉ cần có thể đến gần trái tim trống rỗng của Si-heon là tôi mãn nguyện rồi.

Ghen tị với đứa trẻ làm gì, cứ như suy nghĩ trước đây của tôi. Chỉ nghĩ đến việc sẽ hạnh phúc thôi cũng đã tràn trề rồi.

- Lạch cạch.

Đặt đĩa đầy táo xuống, tôi ngồi lên giường.

Ôm lấy cơ thể to lớn của Si-heon ngồi cùng, tôi nằm xuống. Shiva đang ngủ nằm gọn giữa hai người nam nữ.

“Có lý do để xem thế này sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Tôi mở album ảnh ra và cho anh xem từng tấm một.

Si-heon ngoài miệng thì làm như không, nhưng có vẻ rất quan tâm, anh chăm chú nhìn từng bức ảnh.

“Cái này là lúc Shiva thi tài năng ở nhà trẻ.”

“Lại làm nữa à.”

“Ừ, lúc này con bé khóc dữ lắm? Hỏi bố đâu rồi….”

Ảnh nhiều đến mức xem một lần cũng thấy choáng ngợp.

Shiba nhõng nhẽo trước bát cơm trộn.

Shiba ăn nhiều sô cô la đến sâu răng.

Shiba kéo váy bảo mẫu Shin Hye-yeong xuống. Hay bức ảnh hai mẹ con ngồi cười với nhau.

Giữa chừng, Se-young hay Byeol có vẻ đã giúp việc nhà, hai người đeo tạp dề thỉnh thoảng cũng xuất hiện.

Những bức ảnh cho thấy tại sao Shiva lại lớn lên tươi sáng như vậy.

- Tùm!

Bức ảnh Shiva ở bể bơi sống động đến mức nghe thấy cả tiếng nước.

Bức ảnh uống nước từ vòi, cành cây trên đầu lắc lư.

Dần dần lớn lên, khoảng cách chiều cao với đứa trẻ dần thu hẹp lại.

Shiba đã lớn lên trong tràn ngập tình yêu thương.

“…Anh không thể cho con nhiều như em, nhưng anh yêu con nhiều như em yêu con vậy.”

“…….”

“Và em luôn nằm trên chiếc giường không có anh, nghĩ rằng em nhớ anh.”

“Vậy sao.”

Biểu cảm lạnh lùng và không chút dao động của Si-heon dần giãn ra.

Nụ cười cũng nở rộ trước hình ảnh Shiva lớn lên xinh đẹp.

30 phút trò chuyện.

Có nhiều điều muốn làm, và chuyện ân ái cũng rất muốn làm.

Nhưng có nhiều thứ quan trọng hơn thế.

“Giờ đây, em có thể nhìn thấy anh.”

“Ừ.”

Tôi lấy chiếc máy ảnh nhỏ trong túi ra, giơ cao lên trên giường.

Gương mặt ba người lọt vào ống kính.

Cuối cùng, ba người cũng có thể cùng xuất hiện trong bức ảnh đó.

“Hôm nay cũng ghi lại sao?”

Nghe giọng nói của người thương, nghẹn ngào.

Tôi cố nén nước mắt và bấm nút chụp.

Tiếc là vì nước mắt rơi nên biểu cảm hơi buồn cười. Nhưng bức ảnh hiện ra quả là tuyệt tác.

Ôm Shiva đang ngủ trong lòng nhau, bức ảnh gia đình chụp thật tình cảm.

“…Ừ.”

Khi Si-heon ôm lấy gương mặt đẫm nước mắt của tôi, nước mắt lại trào ra lần nữa.

Tôi nhớ hơi ấm này.

Tôi vẫn còn yêu anh ấy.

Khi nhớ lại sự thật đó, những bông hoa màu hồng phấn xinh đẹp bắt đầu nở rộ trên đầu tôi một cách da diết.

Như đôi cánh nhăn nheo của bướm xòe ra tuyệt đẹp, thanh tao và tự nhiên.

“Bbi i ing…”

Nghe tiếng Shiva, đôi vợ chồng vô thức vừa khóc vừa bật cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!