Tập 2

Chương 827: Lễ Trưởng Thành Của Heukdan (1)

Chương 827: Lễ Trưởng Thành Của Heukdan (1)

Chương 827: Lễ Trưởng Thành Của Heukdan (1)

Lực bạt sơn hề khí cái thế (Sức mạnh nhổ núi, khí thế trùm đời).

Eunhaeng chưa từng thấy cái cây nào phô diễn sức mạnh quái dị đến thế mà không cần bất kỳ tác động nào của ma lực.

"Không biết, bình thường ngài rèn luyện thế nào…?"

Trước câu hỏi ngỡ ngàng, Shiva quệt má bằng mu bàn tay và trả lời hờ hững.

"Tập tạ?"

"Dạ?"

Áo tank top và quần legging. Hơi nước bốc lên nghi ngút từ làn da.

Dù là cơ thể khỏe mạnh không chút mỡ thừa, nhưng so với nguồn gốc của sức mạnh phi lý kia thì trông khá mảnh mai và nhỏ nhắn.

Có lẽ do kết cấu mềm mại của làn da trắng che đi cơ bụng săn chắc chăng.

Chỉ cần nhìn cặp đùi và bắp chân săn chắc là biết toàn thân thiếu nữ đã được tôi luyện kỹ càng, dù bị che khuất bởi đôi má phúng phính hay bầu không khí êm ái như bánh nếp.

Shiva không chỉ dễ thương mà còn mạnh mẽ.

Nhận ra không phải ngẫu nhiên mà cô bé là thiếu nữ của thần trác, Eunhaeng thốt lên lời cảm thán.

"A."

"Thế này vẫn chưa đủ. Để thắng bố…. Còn xa lắm."

"Dạ…?"

"Mộc Linh Vương ấy ạ."

Shiva chuyển chân phải qua chân trái, xoay người và tiết lộ bí mật như thể chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Với khuôn mặt như muốn nói rằng dù điều đó có thể là nỗi xấu hổ lớn với ai đó, và Shiva cũng không biết chi tiết về thực thể của Mộc Linh Vương, nhưng ít nhất cô không muốn phủ nhận việc mình là con của người đàn ông đó.

"Là bố tôi đấy."

"……Vậy thì."

Shiva là con gái của Lee Si-heon.

Và định cản đường bố mình, nên đã nhận thần trác của Thế Giới Thụ sao?

"Cô ghét à?"

Eunhaeng chỉ chớp mắt, rồi nhún vai như thể không có gì to tát.

"Chỉ là hơi, ngạc nhiên thôi…. Dù sao thì cuộc trò chuyện hôm qua cũng khiến tôi hơi bận tâm."

Đã nói chuyện này chuyện kia nhưng rốt cuộc là chửi Mộc Linh Vương thậm tệ, và dù đối địch với Lee Si-heon nhưng nếu là người thân thì đó là những phát ngôn có thể gây khó chịu.

Shiva lắc lư cành cây trên đầu và lắc đầu quầy quậy.

"Ư ư, không đâu. Không sao ạ."

Dù có hoàn cảnh thế nào đi nữa.

Dù bố có gây ra chuyện gì, cô cũng không nghĩ đó là công minh chính đại, có trật tự hay thiện lương.

Nếu bảo là kẻ tồi tệ vượt qua cả Flower hay thế giới thì có lẽ sẽ hơi khó chịu đấy.

"Bíp hihi…. Ai cũng có ý chí riêng mà. Không biết công chúa nghĩ thế nào. Nhưng bố tôi…. Ngầu lắm đấy. Cũng từng rất hiền lành nữa."

"Ngài nói cứ như nghe từ người khác vậy."

Thực tế ký ức rất mờ nhạt mà.

Dù vậy vẫn có điều chắc chắn.

"Bố có thói quen cố gắng gánh vác một mình quá mức. Tôi đến đây cũng vì thế. Dù chưa…. nói chuyện được."

Ngăn cản bố trước khi ông ấy say mê Vương Quan và vượt quá giới hạn không thể quay đầu.

"Tôi cũng nghe nói Vương Quan nguy hiểm đến mức đó."

"Bíp hi, có người đến đưa ra câu trả lời chắc chắn rồi đi mất. Dù không phải đứa tôi ưa. Dù sao thì."

"Nhưng mà, ngộ nhỡ…. Mọi chuyện thực sự tồi tệ và người đàn ông đó vượt quá giới hạn thì ngài định làm thế nào?"

Shiva trả lời không chút do dự.

"Nếu đã vượt quá giới hạn từ lâu…. Tôi sẽ ngăn lại nên sẽ không có chuyện đó đâu, nhưng tôi sẽ rơi xuống cùng. Tôi là con gái bố mà…."

Quan hệ bố con trông không có vẻ rạn nứt. Rốt cuộc điều gì đã khiến hai người chia rẽ?

"Nên phải mạnh hơn nữa."

Dù vậy trong mắt Eunhaeng, đứa trẻ tên Shiva.

Khác với những Quốc Mộc hay Thế Giới Thụ khác mà cô từng gặp, là đứa trẻ vô cùng thuần khiết không có dã tâm rõ ràng.

Phải nói là có sức mạnh và sự quyến rũ thu hút người khác.

Chỉ riêng sự tồn tại của đứa con gái tên Shiva cũng đủ khiến cô nghĩ rằng phải đánh giá lại con người Lee Si-heon.

"Vậy sao, a. Có khi nào…. Ngài cần gì không? Thế Giới Thụ bảo tôi chuẩn bị tất cả. Vũ khí cũng được, hay tạo tác (Artifact) nếu không quá mức thì tôi cũng có thể lo liệu."

"Cần gì ạ?"

Shiva chu mỏ vịt ra một lúc. Rồi như nhận ra điều gì, cô đấm tay vào lòng bàn tay.

"Điện thoại thông minh (Smartphone)."

"Dạa?"

Đầu Eunhaeng quay theo chiều kim đồng hồ.

* * * * * * *

Dooly đã đến.

"Anh rể, em muốn khoai tây chiên~!"

Biết ngay là điềm chẳng lành mà.

Nằm sấp trên chiếc ghế sofa tôi yêu thích, chổng mông lên và đung đưa chân trong khi cầm máy chơi game.

"Không chào hỏi gì mà xông vào thế à? Cô em vợ."

"Bíp. Vốn dĩ em vợ và anh rể phải sống thoải mái với nhau mà. Tiện thể lấy cho em nước cam luôn đi anh rể… Út!? Bíp!? Bít. Bíp bíp! Mông, dừng lại…. A. Đừng kéo mông sang hai bên…. Mạnh quá…! Bíp. Bíp bíp! Rách mất. Đau quá anh rể!"

Để xem cơ vòng có giãn ra và lỏng lẻo đến mức có thể đánh rắm hoa trước mặt tôi không.

Tức mình vì âm thanh kỳ lạ phát ra từ cái mông lắc lư, tôi nắm lấy thịt mông và kéo mạnh sang hai bên.

Ghế sofa của tôi tội nghiệp dính đầy phấn hoa. Rắc. Gân máu trên trán tôi đứt phựt.

-Mềm nhũn!

"Bíp á á á! Mông…! Anh rể kéo mông dễ thương của em ra…. Giờ không quay lại được nữa…. Bíp hức hức."

"Dễ thương cái khỉ mốc. Cái ghế này, tôi đã bảo là chỗ tôi và Heukdan ngồi cùng khi nghỉ ngơi chưa hả?"

"A… A! A a a!"

Tôi phải chịu đựng cái cảnh đi lại tỏa mùi thơm chân nồng nặc này đến bao giờ đây.

Tôi búng tay, một quả cầu nước hình thành trên trần nhà rơi xuống người Freesia.

-Tõm!

"Bíp ư, bự bự bự. Anh rể làm cái trò gì thế! Giờ định tra tấn bằng nước à?"

"Làm ơn tắm rửa rồi hãy đi lại."

"Ư ư. Còn chưa lưu mà. Den World của em…!"

Den World.

Nghe nói là game thế giới mở lấy cảm hứng từ Dendrophilia (Ái mộc), homage một game của công ty Nhật Bản nào đó.

Tôi hỏi Byeol đang lén lút trốn cạnh ghế sofa.

"Sao chị lại ở đó thế?"

"…Ư."

Byeol dựa lưng vào cạnh ghế sofa thò đầu ra.

Trên tay Byeol với đỉnh đầu ướt nhẹp là máy chơi game.

"Không thì là…. Dạo này chị bận mà Si-heon. Em biết chị là con nghiện game sống chết vì game mà? Nhưng dạo này nhìn gương thấy quầng thâm mắt đầy ra, có vẻ như không chơi game được mấy…."

"Thế nên?"

Byeol nhìn cô em vợ ướt sũng.

Chiếc áo phông trắng rộng thùng thình dính chặt vào da, lộ rõ việc có mặc áo lót hay không.

"Định nói là những con nghiện game tâm đầu ý hợp à?"

"……Là đối thủ đáng gờm."

"Chị…."

"Hứ không biết đâu! Hiểu cho lòng chị đi! Con nhỏ đó ngày nào cũng ăn chặn thứ hạng của chị trong mọi game. Nhìn là biết dùng hack rồi mà sao vẫn sống nhăn thế?"

Tôi nghe Alba kể lại chuyện họ đã nói chuyện quan trọng đêm qua.

Nội dung cũng được truyền đạt. Và về việc thay tôi nói những lời tôi muốn nói, tôi cũng có chút biết ơn.

Nhưng quay lại thì thấy đang ngồi đấu game với Byeol à.

Cả hai đều thức trắng đêm hay sao mà bộ dạng thảm hại.

"Vậy ai thắng?"

Tôi thở dài nhưng trong lòng vẫn tò mò hỏi, và Byeol với vẻ mặt mất tự trọng chạm hai ngón trỏ vào nhau một cách thô kệch.

"4 thắng 4 thua."

Không ngờ là ngang tài ngang sức.

Tôi ngồi bệt xuống sàn nhìn hai người với ánh mắt thảm hại.

Có phải đây là tâm trạng của mẹ khi nhìn tôi ru rú trong phòng chơi game ngày xưa không.

"Dooly và Douner thành một bộ rồi. Tóc cũng vàng khè."

"…Mũi chị không có đỏ nhé! Xí. Si-heon em coi thường chị quá đấy. Thế Heukdan và Wiki đâu?"

"Wiki và chị Alba đi chuẩn bị bữa sáng rồi, Heukdan thì bảo hôm qua ăn nhầm cái gì nên đau bụng. Mà, không phải cô có chuyện muốn nói với tôi sao? Freesia."

Bíp. Freesia trả lời ngắn gọn, đứng dậy khỏi ghế sofa và vắt chiếc áo phông rộng.

Nước chảy ròng ròng khiến chiếc áo trễ xuống, lộ ra phần trên của bầu ngực chảy xuống vì không mặc nội y.

"Không có gì đâu anh rể. Chỉ là định hỏi sau này tính sao thôi. Việc còn lại cũng đâu có nhiều?"

"…Thì đúng là vậy."

Ít thì ít mà nhiều thì nhiều.

Có chuyện cần nói với Nữ hoàng cai quản Tinh Linh Giới và Melia của ATU.

Việc đưa ba Quỷ Mộc về. Và chiếm lĩnh các tháp còn lại trong sự cạnh tranh với các thế lực khác.

Cần phải gửi lời chào không phải là chào đến Oán Hận, kẻ giờ đây không thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho tôi.

"Hư ư ưm."

Nước từ mái tóc chảy xuống đùi. Có vẻ lạnh, Freesia dang rộng hai chân và dặn dò.

"Chị gái, khi nào anh định đi gặp?"

"Khoảng giữa chừng?"

Sắp thích nghi xong với Vương Quan rồi.

Bây giờ chỉ là thời gian sắp xếp bàn cờ trong vận mệnh mà tôi có thể dự đoán.

"Vậy à. Em hiểu ý anh rể rồi."

"Vậy sao. A. Phải rồi. Lần này mới biết sự thật…. Các cán bộ khác của Flower toàn là lũ chết đi sống lại."

"…Bíp?"

"Cô hay kẻ đó cũng vậy à?"

Ý hỏi Freesia và Thuần Khiết cũng là cây đã chết một lần sao.

"Chị gái thì còn sống, nhưng em đúng là cái cây chết đi sống lại. Vốn dĩ…. Cơ thể em là hoa mà."

"Ra là cây xương khô. Hèn gì mùi kinh thế."

"Bíp! Anh rể, không có lời nào là không dám nói với phụ nữ."

Cô có thực sự là phụ nữ theo đúng nghĩa không đấy?

Freesia làm mặt giận dỗi rồi cười bíp một cái.

"Mờ, đúng như anh rể nói. Giống như ‘Quỷ Mộc’ xuất hiện như lời tiên tri sẽ giúp ích cho anh rể. Thánh nữ của Flower cũng đã hồi sinh những cánh hoa sẽ giúp ích cho mục đích của cô ta. Biết không?"

"Đại khái. Nhưng…. Cô có từng giúp Tarragon hay Canna không? Vốn dĩ nếu có sức mạnh hồi sinh cây cối, tại sao không dùng nó tích cực hơn?"

"Bíp. Anh có biết mục đích của Thánh nữ là gì mà nói không?"

Mục đích đó là gì?

"Anh rể, nếu biết cái đó thì em đã nói cho anh rể rồi!"

"……."

"Mà. Cũng không phải ai cũng cứu được đâu. Người mà Thánh nữ có thể cứu, chỉ là cán bộ hiện tại của Flower có sự dẫn dắt của Canna thôi."

"Có sự dẫn dắt mà cũng nội bộ lục đục ghê nhỉ. Đặc biệt là con khốn Cistus đó."

"Canna con bé đó chỉ hành động theo lời tiên tri thôi."

Freesia thản nhiên tiết lộ bí mật của họ.

Sự thật không mấy ngạc nhiên rằng Tarragon và Canna là những nhân vật sinh ra trong thế hệ của Mộc Linh Vương.

Và sự thật rằng Flower đã được thành lập từ thời đó.

Đặc biệt Thánh nữ Canna có ‘sức mạnh đưa người chết (Tử giả) trở lại dương gian’, nên Mộc Linh Vương nghe tin đồn này đã tìm đến Canna.

"Cái đó lần đầu nghe đấy."

"Chắc là. Vua định cứu con gái mình."

Cứu người chết.

Cũng tồn tại loại quyền năng hoang đường đó sao.

Vua đời trước chắc hẳn đã phát điên. Ngay cả tôi nếu Shiva hay Wiki có mệnh hệ gì…. Có lẽ cũng khao khát sức mạnh đó.

Nhưng vì điểm ‘chỉ người nhận được sự dẫn dắt’ mới có cơ hội, nên chắc mọi chuyện không suôn sẻ.

"Ừ. Nên Vua định cưỡng hiếp và giết Canna. Nhờ Tarragon phản bội Mộc Linh Vương nên mới giữ được mạng."

“…….”

Tiếng tim đập của nhân tử truyền đến.

Có lẽ vì là cô bé bảo tồn hình thái của Aria, con gái Vua.

Cảm xúc pha lẫn buồn bã và oán hận nảy mầm và trỗi dậy.

"Tarragon gia nhập Flower lúc đó sao."

"Bíp. Vốn dĩ Flower trước khi Thánh nữ thức tỉnh lời tiên tri, chỉ là tổ chức từ thiện thôi mà?"

"Thánh nữ đang giấu cái gì vậy?"

"Không biết. Chỉ là…. Dù có quyền năng như ‘khải huyền’ đó. Thì cũng chẳng có sự tồn tại vĩ đại nào đang dõi theo bên trên đâu."

Freesia khẳng định.

Thứ đóng vai trò ‘toàn tri toàn năng’ trên thế giới này rốt cuộc chỉ là Căn Nguyên đạt được thông qua Vương Quan.

Việc sinh mệnh vượt qua cảnh giới sẽ có được sức mạnh không thể tin nổi. Hay việc chúng ta có được quyền năng cai quản khái niệm nào đó. Tất cả đều là ‘hiện tượng’ đương nhiên được tạo ra bằng cách sử dụng Căn Nguyên.

-Thình thịch, thình thịch.

Tiếng bước chân bên ngoài.

Câu chuyện buộc phải kết thúc, cửa mở ra và người bước vào là Alba và Heukdan.

Heukdan không hiểu sao đang kéo váy Alba, và Alba có vẻ hơi bối rối.

Sự kết hợp hiếm thấy khiến tôi và Byeol cùng nghiêng đầu.

"Ơ, cô?"

"……Tôi không làm gì đâu nhé?"

Giọng điệu có vẻ như muốn trách móc nên tôi giải thích ngay.

Heukdan kéo Alba và lắc đầu quầy quậy.

"Chị…. Không được đâu ạ. Cái, cái đó… Với sư phụ thì làm ơn. Nhé?"

"Ừm. Ư ưm."

Mặt đỏ hơn tôi nghĩ, có chuyện gì lớn xảy ra sao.

Lần này tôi cũng hỏi lại với vẻ mặt khá nghiêm túc.

"Sao thế?"

"Anh, anh có thể dùng không gian ma pháp mua chút đồ được không?"

"Hả?"

"Thực ra nếu là con người thì là chuyện đương nhiên…. Tôi đã quên mất như một con ngốc. Nhưng dù có tính đến điều đó thì so với tuổi của Heukdan cũng là quá muộn…. Quả nhiên là do thí nghiệm sao."

Heukdan giậm chân, bỏ qua cô bé đang đỏ mặt tía tai, tôi nhìn Alba.

Cuối cùng cô ấy tiết lộ sự thật cho tôi với ánh mắt có chút trêu chọc.

"Nếu là lần đầu (Sơ kinh - Menarche) thì anh biết chứ?"

"A, a a a a a!"

Cái đó Mộc Nhân khó mà trải qua.

Với Heukdan vừa trưởng thành thì giờ mới trải qua không phải chuyện thường.

Có phải do trải qua thí nghiệm trở thành Mộc Nhân nên thay đổi sinh lý diễn ra hơi quá khích không?

Cấy ghép nhân tử của cây mun (Heukdan) để trở thành Mộc Nhân. Xét cho cùng thì Heukdan vẫn là con người thuần túy.

Không, cái đó đâu phải chuyện xấu hổ….

Làm tôi tưởng chuyện gì lớn.

"Hôm nay ăn cơm đậu đỏ à?"

Byeol wibu của chúng ta chẳng phải cũng nhắc đến văn hóa nước láng giềng sao.

Chỉ là với Heukdan thì chuyện đó quá lạ lẫm và xấu hổ.

"…A, ư…. Ư ư ư."

Heukdan che mặt run rẩy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!