Tập 2

Chương 656: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Hồng (2)

Chương 656: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Hồng (2)

Chương 656: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Hồng (2)

“Bii it, phu rư rư~ Bii i i it phu rư rư~”

Shiva nhận được tình yêu của bố mẹ cả ngày trời, không chịu được cơn buồn ngủ đã ngất trên giường.

Kết quả của việc cùng chơi những trò Shiva thích như trốn tìm, cưỡi ngựa.

Con gái ngủ tràn đầy niềm vui.

Thấy Shiva như vậy dễ thương chết đi được, Dallae cười khúc khích thành tiếng.

“Con gái chúng ta, dễ thương cực kỳ đúng không? Hê hê, chảy cả nước miếng… chắc thoải mái lắm.”

- Rung rinh!

Hơi thở của Dallae làm nhột nên cành cây trên đầu rung lên như tai mèo.

“Bii ing….”

Giật mình nhìn nhau, chúng tôi cười khúc khích đan tay vào nhau ôm lấy Shiva.

Dưới cùng một tấm chăn, bố mẹ và một cô con gái.

Biểu cảm hạnh phúc của hai người chắc không cần giải thích nữa nhỉ.

Dallae nằm bên cạnh vùi mặt vào gối, nhìn tôi với biểu cảm không thể vui hơn.

“Với tớ….”

Khóe miệng không chịu hạ xuống.

“-Với tớ mà ngày này cũng đến sao.”

Giọng nói vẫn còn ngỡ ngàng.

“…Trước mặt tớ, là Si-heon đúng không?”

Nếu nói đùa nghiêm túc thì khuôn mặt hạnh phúc này có méo xệch đi không nhỉ.

“Muốn là mơ không?”

“Nếu là mơ…. Thì lại phải dậy nấu cơm cho Shiva rồi. Hê hê.”

Dallae cười ngốc nghếch.

Thắc mắc sống thế nào đã được giải tỏa từ lâu. Sự hy sinh của Dallae coi trọng Shiva hơn cả gia nghiệp có thể biết được dù chỉ liếc qua.

“Nấu bữa sáng xong… lại nhìn ảnh cậu và củng cố tinh thần.”

Bắt đầu câu chuyện của mình, cô ấy dùng móng tay chọc vào vai tôi.

Đã nghĩ đến tôi.

Chỉ nghĩ đến tôi mà sống.

Như hỏi có nghe không. Nhất định phải nhớ nhé.

Dallae vuốt ve khắp nơi trên người tôi như khắc ghi cảm giác cơ thể vào đầu.

“Nghĩ đến cậu đưa Shiva đến Học viện, nghĩ đến cậu mà làm việc…. Nói chuyện về cậu với các chị, chờ đợi con gái học hành chăm chỉ…. Ngồi ở nhà một mình…. Cứ thế- sống mà không có cậu.”

Dallae dùng sức vào bàn tay đang đan.

Giọng cô ấy run run.

“Này… Si-heon à.”

“Ừ.”

“Tớ, đã nghĩ đến cậu rất nhiều.”

Thấy rồi.

Trước câu nói trầm thấp của tôi, Jin Dal-rae òa- kìm nén nước mắt và cười khúc khích.

“Hư hư. Đã sống, cực kỳ chăm chỉ.”

“Biết mà.”

“Sau này tớ chết lên thiên đường. Để đường hoàng nhìn mặt cậu, Shiva của chúng ta không thua kém ai…. Nhưng vẫn không thể lấp đầy sự tồn tại của người bố.”

So với bất kỳ cha mẹ nào, đã dồn tâm sức hơn cả con ruột.

Đó là phần mà Lee Se-young và Byeol đã nhấn mạnh bao nhiêu lần.

“Đã chấp nhận hết rồi. Nhưng vẫn nhớ cậu kinh khủng.”

Bây giờ gặp lại rồi.

Sau này không có chuyện chia ly, cứ thế đi tiếp.

Ít nhất việc ôm cậu vào lòng thì có thể làm bất cứ lúc nào.

Đây không phải là mơ, nên hãy sống tốt cùng Se-young và Byeol nhé.

“Ừ.”

Jin Dal-rae ôm Shiva nín thở run người.

“…Nói thêm một cái muốn làm nữa được không?”

“Gì thế?”

“Cùng nhau, thơm má con chúng ta.”

Không khó.

Môi tôi và cô ấy chạm vào hai má phúng phính của Shiva.

- Chụt.

“Bii ing…!”

Tiếng khóc có vẻ khó chịu của con gái, tiếng cười rạng rỡ bật ra.

Đêm khuya khi con đã ngủ.

Tôi và Dallae ôm nhau một lúc lâu rồi rón rén ngồi dậy.

Ánh mắt vợ chồng chạm nhau.

- Lạch cạch.

Bàn tay đeo găng tay cao su màu hồng của Dallae thành thục rửa sạch vết bẩn trên đĩa.

Từ trưa chơi với Shiva nên giờ xử lý từng việc nhà tồn đọng.

Thành thục đến mức mới bắt đầu không bao lâu mà đã thấy sắp xong.

“Đợi chút nhé, tớ pha trà ngay đây.”

“Mai dùng ma pháp xử lý đi.”

“Ư ư ưng, tự làm thấy thoải mái hơn.”

Dallae rũ găng tay dính nước quay lại cười tươi với tôi.

Biểu cảm tràn đầy tình mẫu tử sao mà dễ thương thế.

Muốn hôn tới tấp vào đôi môi đang cười lộ hàm răng trắng đó.

‘Tình yêu Platonic sao.’

Một lần, yêu cầu giải tỏa dục vọng tích tụ cũng không lạ.

Nhưng nghe nói sau khi thành vợ chồng thì cách yêu thay đổi một chút sao.

Từ trưa đến giờ chúng tôi chỉ lặp lại những tiếp xúc ngứa ngáy.

- Lạch cạch.

Việc dự định tiếp theo cũng là uống trà nói chuyện.

Hoàn toàn xa rời chuyện đó.

Tôi thì thực sự sao cũng được. Nhưng nếu Dallae đang nhìn sắc mặt mà không dám nói ra thì sao?

Có khi bị Se-young hay Byeol chửi cho vuốt mặt không kịp vì là ông chồng thiếu tinh tế.

Thử nói thẳng xem sao.

Hay là tạo chút không khí nhỉ.

- Tách.

Ngay trước khi đĩa cạn, tôi đứng dậy khỏi bàn ăn tiếp cận lưng Dallae.

“Hử?”

Vòng hai tay ôm bụng bà xã.

Đồng thời đặt cằm lên vai, áp sát hạ bộ vào.

“Á….”

Người phụ nữ trẻ đã chín muồi căng thẳng quay lại nhìn tôi.

“……Định làm à?”

Cặp mông mềm mại không biết làm sao cọ xát vào hạ bộ tôi.

Như người vợ mới cưới đang chờ đợi, cô ấy không giấu được khóe miệng.

Trong thâm tâm đang chờ đợi sao.

“Ghét à?”

“Không, cái, không phải ghét nhưng mà….”

Không ghét tức là làm được đúng không.

Nếu ghét thì dừng ngay cũng được. Tôi quyết định giao cho lòng Dallae.

- Ấn. Ấn.

Nhận thức được dương vật đang ấn vào mông mình, Dallae đỏ mặt lẩm bẩm.

“……Đang nhịn mà.”

Nhịn á, tại sao?

“Làm việc có giá trị hơn nhiều so với dục vọng thế này. Dành thời gian cho cái này thì… phí lắm. Chỉ sướng mỗi tớ….”

Là lý do đó sao.

Nếu giá trị Dallae mong muốn là thế thì từ bỏ ngay là đúng.

Nghĩ vậy định lén tách hạ bộ ra thì….

“…A.”

Hơi thở tiếc nuối lan ra từ khóe miệng cô ấy.

‘Không thành thật nhỉ.’

Cái này phải cưỡng ép thôi.

Quyết tâm giải tỏa dục vọng cho cô vợ trẻ không thành thật, lập tức cử động tay thực hiện cú ôm từ phía sau nồng nàn.

- Siết chặtttt.

“….”

Lúc ấy biểu cảm của Jin Dal-rae mới sáng lên, tôi cười thầm trong bụng.

Mẫu phụ nữ cực kỳ thụ động.

Bị dục vọng của tôi cuốn theo mới hợp, và Dallae cũng muốn thế.

- Lạch cạch.

Tiếp tục rửa bát với vẻ mặt mong chờ, tôi áp sát hạ bộ dồn ép, suy nghĩ xem nên mở màn thế nào.

“…Gọi một lần được không?”

“Gì, gì cơ? Thế nào?”

“Mình ơi.”

Khóe miệng nhếch lên ngứa ngáy. Dallae không rời mắt khỏi đĩa, gọi tôi ngọt ngào bằng giọng ngứa ngáy.

“……Mình ơi.”

Hai mươi tư, bà xã trẻ. Jin Dal-rae.

Sở thích tình dục của cô ấy là…. Masochist (Thích bị ngược đãi).

Tôi giơ tay lên ở nơi Dallae không thấy, vỗ khá mạnh vào mông cô ấy.

- Bốp!

Cặp mông mềm mại nổi sóng.

“Híc…!?”

Đau đớn bất ngờ khiến cô ấy đánh rơi đĩa. May mà rơi vào bồn rửa nên không vỡ.

Dallae khép chân lại, cúi đầu đỏ bừng tai. Cơ thể run lên bần bật.

Biểu cảm giật mình vì đau đớn bất ngờ nhưng lại cảm nhận rõ ràng.

Đúng là Dallae mà tôi biết.

Đôi mắt màu hồng của Dallae quay lại nhìn tôi đã thay đổi, ướt đẫm ái dục.

“…Tự, tự nhiên đánh…. Mình ơi.”

- Bốp!

“Hư ực… ưt!”

- Bốp!

“A ang!”

Đánh mạnh như khi dùng Nhân tố của Vua,

Nhưng giọng bật ra lại là tiếng rên rỉ hưng phấn.

Váy chất liệu mỏng nên đánh cũng thích. Cảm giác khi chạm vào cũng tuyệt vời.

Bóp nắn cặp mông nóng hổi tùy thích, chạm vào tầng sinh môn thấy ướt át.

“Cảm thấy ngay rồi à?”

“Kích thích lâu lắm rồi mới có mà… biết làm sao…. Ốt….”

- Chát!

“Hư ụp…!”

Tay phải nâng lên vỗ vào ngực, nắm chặt vú cùng tạp dề lắc mạnh.

Cảm nhận được áo lót cứng nhưng không quan tâm.

Bóp nắn cả hai bầu ngực, mút và cướp lấy môi cô ấy đang quay lại.

”Ụp… Hưp… Mình ơi….”

Cô ấy trở nên ngoan ngoãn chìm đắm trong dục vọng làm nũng.

Lưỡi thịt xâm nhập vào miệng, Dallae vỗ nhẹ vào eo tôi làm nũng.

Chân hoàn toàn mất sức sắp ngã.

Tôi dùng tay quấn quanh chấn thủy cô ấy ép chặt, tiếp tục lăng nhục cô ấy.

- Run rẩy,

- Run bắn!

“Hư ưt… Ư hư ực…! A ang….”

Cô ấy thích thú việc bị ôm chặt đến mức tưởng như ngược đãi.

Nắm lấy tay tôi như muốn đẩy ra và bắt đầu kháng cự.

Đây cũng là cách cô ấy tận hưởng.

“Mạnh… hơn. Ưt. Mạnh hơn nữa đi…. Nói lời xấu xa cũng được.”

- Xoẹt!

Xé dây tạp dề, xé phần cổ áo thun đang mặc, luồn tay vào trong áo lót màu hồng.

Cảm giác bầu ngực mềm mại thật đê mê.

Đầu ngực bị mắng nhiếc sưng cứng lên cũng vậy.

“Sao ướt thế này?”

“…….”

“Làm như không phải, rốt cuộc cái này quan trọng hơn kỷ niệm nhỉ.”

Đáp ứng yêu cầu âm ẩm của Jin Dal-rae, cơ thể cô ấy run lên.

“…Không. Không phải. Mình ơi.”

“Không phải cái gì?”

- Bốp! Bốp!

“A…. A!”

Vỗ vào mông, Dallae như lên đỉnh nhẹ ngẩng đầu lên chảy mật.

“Không gọn gàng gì cả. Chà, nhìn này.”

Xâm phạm trong váy dùng tay vuốt, mật dính nhớp nháp kéo sợi.

Nhét hai ngón tay dính mật vào miệng cô dâu mới.

“…Ha a, ha a. Ư ưm! Khư.”

Tự ăn cái mình chảy ra, nhà máy mật sản xuất mật mới.

Đương nhiên mật này ăn bằng miệng dưới ngon hơn miệng trên nhiều.

“Cởi ra.”

Ra lệnh nhỏ, Dallae ngọ nguậy từ từ bắt đầu cởi quần áo.

Kéo váy xuống, kéo đồ lót xuống tận dưới đùi, cô ấy giật nảy mình sà vào lòng tôi.

Cơ thể mảnh mai run rẩy, vỗ bẹp bẹp vào ngực đó rồi lôi bộ phận sinh dục ra.

“A… Hưt!”

- Xoẹt.

Ánh mắt Dallae dán chặt vào cây gậy khổng lồ chọc thủng quần chui ra.

“……?”

Cô ấy không nói nên lời, run rẩy trước hình dáng to lớn hơn trước nhiều.

“Sao, to… hơn- Hư a…?”

Giọng nói đầy nghi hoặc nhưng cũng tràn đầy mong chờ.

“Nhớ cái này à? Thích cái này hơn tôi còn gì.”

“Cái đó không-”

“Không cái gì.”

Búng tay kích thích âm vật đang sưng tấy vì hưng phấn tột độ.

- Tách!

“Hư ư ư ư ưt!?! Đau… Á…. Sướng quá….”

Dallae giật nảy mình run rẩy. Búng trán thêm cái nữa, nước triều phun trào lênh láng.

- Tách!

- Phụt ttt!

“Hư ư ư ưt!? Hư a a a…♡”

Dòng chất lỏng trong suốt chảy ra từ lồn phun ngắn làm ướt tủ ngăn kéo.

Giọt nước bắn làm ướt quần tôi.

“Ướt rồi này.”

“…X, xin lỗi…. Ụp!”

- Giật, giật!

“Nhịn đi.”

Tách. Vỗ vào âm vật để kích thích, Dallae vặn vẹo toàn thân nhịn khoái cảm.

“Nhịn… A a. Hư ực, ưt! Ha a ang….”

- Tách.

“Hư cư ụp….”

- Tách tách.

“Ưt, ư ụp…”

- Bốp!

“Hya a a ang!”

Lần này ngược lại xoa nhẹ âm vật đang sưng tấy vì kích thích, cô ấy ngửa người ra như ngất đi vì kích thích đó.

“Ư, a… Á?! A a a ang!”

Mật trào ra ngọt lịm.

Nước triều lênh láng bắn ra từ lồn Dallae đã cãi lệnh tôi.

- Róc rách.

Thế này lại mong chờ hình phạt tìm đến mình.

“Hức… Hư ực, ha a…”

Dallae thở hổn hển làm động tác tràn đầy mong chờ.

Đằng sau vẻ hiến dâng cho chồng con và thụ động lại là sở thích âm ẩm thế này.

Tôi biết rõ giới hạn đó.

Có lẽ…. Trong 3 năm sống thiếu thốn dục vọng, sở thích đó càng trở nên méo mó hơn.

“Ưt… Bắn… mất rồi… Xin lỗi… Mình ơi.”

Câu nói đó, là tín hiệu ngầm yêu cầu hình phạt.

Khớp dương vật vào khe nứt lồn đầy mật. Tôi túm tóc Dallae đang thở hồng hộc.

“Hư iic…!”

Đầu bị bẻ ngược, eo cong lên, chìa gò mu lồn chín mọng ra mong chờ.

Cửa mình hôn lên đầu khấc phập phồng vì hưng phấn quá độ.

‘Cho vào đây.’

Câu đó cũng không cần.

Eo tôi tiến tới, Dallae kinh hãi vặn mình hét lên tiếng rên rỉ.

“Yêu…. Anh hht…!? Hi ư a a ang….”

Cô dâu mới bị túm tóc đóng cặc vào thì thầm lời yêu thương quả nhiên hơi mất hứng nhỉ.

Âm đạo hẹp nên khít rịt.

- Giật! Giật…!

Mật dính nhớp này cản trở việc lắc eo nhưng.

Ngược lại khoái cảm đạt được vượt trội hơn hẳn âm đạo đầy nước dâm bình thường.

- Bạch!

“Ư hư… Mình ơi… i. Mạnh hơn… Đánh đi.”

Lắc eo thì đơn đặt hàng tiếp theo lại đến.

Lần đầu trải nghiệm sở thích này tôi đã ngạc nhiên biết bao.

Khác với điều đó, biểu cảm của Dallae nằm trong bếp trông vô cùng hạnh phúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!