Tập 2

Chương 603: Đệ Tử Của Sư Phụ Yêu Dấu Nhất

Chương 603: Đệ Tử Của Sư Phụ Yêu Dấu Nhất

Chương 603: Đệ Tử Của Sư Phụ Yêu Dấu Nhất

Ôm lấy cây đào.

Dù có thích đến mấy thì hôn suốt đêm cũng là vượt quá giới hạn.

Tôi quyết định chỉ tận hưởng đến một mức độ nào đó rồi thả Sư phụ ra.

“Sư phụ.”

Tôi nhìn Sư phụ đang cúi đầu, tai đỏ bừng.

“Hộc…. Hộc.”

Thiên Đào nắm lấy cổ áo tôi, thở hổn hển đến choáng váng.

“Sư phụ?”

“Ư, ừ… Gì vậy.”

Sư phụ mạnh nhất thế giới của tôi.

Người mà tôi tôn trọng và muốn noi theo giờ đang nằm trong vòng tay tôi.

Chỉ vì một lần lỡ lời mà không thể phản kháng.

“Em có thích không?”

Trước câu hỏi của tôi, Thiên Đào dùng sức vào bàn tay đang nắm cổ áo, kéo tôi lại gần.

Ánh mắt rực lửa của cô ấy tiến sát ngay trước mũi tôi.

“Tên khốn nhà ngươi…. Có biết thế nào là quan tâm không hả? Ta, hức, không thở được.”

Tôi muốn chia sẻ tình cảm lâu hơn nữa.

Được ôm trong vòng tay mềm mại, thổ lộ tình cảm và làm nũng thì tốt biết bao?

“Và đừng nói yêu sư phụ của ngươi nữa.”

- Ực.

Sư phụ nuốt nước bọt của tôi dính trên môi. Cô ấy dùng tay cấu véo ngực tôi và làm nũng.

Mùi mồ hôi toát ra từ bộ ngực đầy đặn.

Kích thích lắm nhưng tôi cố nhịn.

“Yêu thì nói là yêu, biết làm sao được ạ?”

“Đừng có cư xử vô lễ.”

“Em có người mình thích rồi sao?”

“Hự…. Ta đã bảo đừng nói chuyện đó mà!”

Trước đây, chỉ cần nhắc đến mối tình đầu là Sư phụ lại nghiêm mặt và giữ khoảng cách.

Nhưng bây giờ, cô ấy trông như chính mình cũng không nắm bắt được phương hướng.

“Ta, ta thì….”

“Sư phụ.”

Tôi ôm lấy Thiên Đào. Dùng hết sức. Để ngực Sư phụ bị ép chặt.

- Phập!

“Ưm!”

Khi má trái của tôi áp vào má phải của Thiên Đào. Nhịp mạch yếu ớt của Sư phụ truyền đến một cách chân thực.

- Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

“Sư phụ.”

“…!…!?”

Má Thiên Đào nóng hổi. Vòng tay ấm áp. Và ngực thì mềm mại.

Hơi thở ẩm ướt nóng rực dính chặt vào cơ thể tôi không sót chút nào.

Bàn tay không còn sức lực lạc lối, lang thang rồi bám lấy lưng tôi như trách móc….

Thiên Đào muộn màng tỉnh táo lại, đẩy tôi ra.

“Hộc, ư…. Làm ơn, Si-heon à… làm ơn.”

Cảm xúc vang vọng trong giọng nói.

Ít nhất tôi có thể hiểu được cảm xúc của Thiên Đào.

Quan hệ sư đồ cũng đã mấy năm rồi. Trong giọng nói của Thiên Đào, người luôn trông cô đơn và lẻ loi, giờ cảm nhận được sự thỏa mãn.

“Em ghét tôi sao?”

“Không phải ý đó. Trước tiên hãy bình tĩnh lại.”

“Sư phụ cũng thật trêu ngươi. Lần nào cũng bảo tôi lên giường, ôm ấp, thể hiện đủ loại tình cảm như thế. Giờ tôi bày tỏ tình cảm thì lại bảo có mối tình đầu.”

“Đó là chuyện giữa sư đồ-”

Chiến thuật đánh vào cảm xúc.

Không phải vậy, chỉ là nhân tiện nói thôi.

“Và quần áo.”

“!”

“Mặc bộ đồ này mà mong không lọt vào mắt đệ tử sao?”

“Bộ đồ này, là vì….”

Thiên Đào câm nín.

Chất liệu mỏng manh kia của bộ đồ bó bền đến mức vô hiệu hóa được những đòn tấn công kha khá, và bình thường cô ấy mặc võ phục nên ngoại trừ cổ chân ra thì chẳng nhìn thấy gì.

Nhưng tôi vẫn luôn nhìn thấy bên trong đó.

Kể cả khi ở Học viện, hay khi được huấn luyện.

Nằm cùng giường, mỗi lần quay đầu lại là thấy hai bầu ngực bị ép chặt.

Đã nói thì chỉ trích luôn.

“Cái đó, cái đó xin lỗi. Ta không có suy nghĩ gì cả.”

“Dù sao thì tôi thích Sư phụ. Tôi không bỏ cuộc đâu.”

Khi tôi khẳng định, Thiên Đào không nói nên lời.

Tôi siết chặt hai tay đang ôm cô ấy, cảm nhận được cô ấy đang nín thở.

Không lâu sau, một giọng nói đầy trăn trở thoát ra từ miệng Thiên Đào.

“……Tại sao con lại muốn ta đến mức đó?”

Tại sao ư.

“Con có những người phụ nữ tốt. Cả Hiền Giả, giáo viên…. Bạn học của con. Hoàng Đào nữa. Chẳng phải có rất nhiều người yêu con sao.”

“Nhưng mà.”

“…Người đó, đã bỏ đi một mình.”

“Em bảo không có ký ức mà.”

“Ta không biết rõ, nhưng nếu người đó còn sống. Người duy nhất có thể yêu thương người đó là ta.”

Tình yêu đáng khen ngợi.

Tôi say trong mùi hương tình yêu nồng nàn xộc vào mũi và hỏi.

“Vậy, em hoàn toàn không có tình cảm gì với tôi sao?”

“Con là đệ tử yêu quý. Ta có thể đánh cược mạng sống của mình. Thực tế cũng đã làm vậy.”

Thiên Đào trả lời lảng tránh câu hỏi của tôi.

“…Ta, có lẽ không thể yêu con nhiều như Hoàng Đào và Hiền Giả.”

“Nhưng Sư phụ.”

Thiên Đào không thể rời khỏi ngôi nhà này.

Nếu không có ma lực đặc biệt lưu lại ở nơi ở của Hiền Giả và thuốc, cô ấy sẽ yếu đi trông thấy.

“Mỗi lần tôi đến, trông em rất cô đơn.”

“…….”

Thiên Đào im lặng cụp mắt xuống buồn bã.

“Hãy nói thật lòng đi. Vậy tôi cũng sẽ dứt khoát từ bỏ tình cảm. Em không có chút luyến ái nào với tôi sao?”

Thiên Đào bối rối, mấp máy môi.

Tiếng tim đập lớn dần. Thình thịch, thình thịch, thình thịch. Nhịp mạch đập nhanh khiến mặt cô ấy đỏ bừng, và tôi chờ đợi câu trả lời.

“…Khó xử quá.”

Một câu lẩm bẩm dễ thương với giọng nói lí nhí như chui xuống lỗ.

Giọng nói chua chua ngọt ngọt như quả thiên đào.

Tôi dùng sức vào cánh tay.

“Nếu tôi ôm, em có thấy vơi bớt cô đơn không?”

“…Có vơi bớt.”

“Không hạnh phúc sao?”

“……Hạnh phúc, lắm.”

“Em chưa từng đợi tôi sao?”

Tay Thiên Đào run rẩy. Sự trăn trở lên đến đỉnh điểm, có vẻ cô ấy bắt đầu đau đầu.

“Ta đợi. Lần nào cũng nghĩ đến con. Đệ tử của ta lớn lên, với vóc dáng vững chãi đến thăm ta-”

Có vẻ không thể dồn ép thêm được nữa ở đây.

Tôi quyết định tạm thời gác lại.

“Vậy thì, hãy vơi bớt nỗi cô đơn đó đi. Trong vòng tay tôi.”

Bắt đầu từ việc chạm môi, cho đến cái ôm.

Thiên Đào không nói thêm gì nữa, gục đầu vào ngực tôi.

- Thình thịch, thình thịch, thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Thế này thì tim có nổ tung không nhỉ.

“Cảm ơn Sư phụ.”

“Ta, ta thì….”

“Nhờ em mà tôi thấy mình có thêm sức mạnh.”

“Con đi làm việc nguy hiểm sao? Đừng làm thế. Dù là việc cần thiết đến đâu.”

Có phải cô ấy lo sẽ mất tôi không. Thiên Đào cuống cuồng hét lên thảm thiết để ngăn tôi lại.

Tôi thong thả lắc đầu.

“Đừng lo. Tôi là ai chứ?”

Nụ cười rạng rỡ dành cho sư phụ. Vì đã quyết tâm nên tôi thể hiện sự thong dong tối đa.

Thiên Đào nhìn nụ cười của tôi, rồi cứng đờ mặt mày, ngẩn ngơ một lúc lâu.

“Đệ tử của sư phụ yêu dấu nhất.”

- Thình thịch.

A, vừa rồi tim đập mạnh quá.

“Nên tôi không tự tin là mình sẽ thua đâu.”

Lời hứa không thực hiện được khi đó, giờ tôi mới giữ được.

Để không bao giờ làm Sư phụ thất vọng nữa.

Thiên Đào không thể rời mắt khỏi khuôn mặt tôi một lúc lâu.

Trước ký túc xá của Đội thảo phạt Mộc Linh Vương tạm thời.

“Gió ngược thổi rồi.”

Lời nói của Đoàn trưởng Hiệp sĩ đang hút thuốc khiến Jung Si-woo, người đang đứng gác, tỉnh giấc ngủ gà ngủ gật.

“Dạ?”

“Không thấy lạ sao? Thông thường nói đến gió đô thị, là gió từ trên cao va vào các tòa nhà rồi thổi xuống.”

Đang nói cái gì vậy. Đôi khi không thể hiểu nổi mấy cái cây này.

Jung Si-woo chớp mắt, dùng bàn tay đeo găng xoa mặt.

- Vù vù vù!

Gió thổi từ dưới lên trên.

Như thể ai đó đã lấy đi bầu không khí ở phía trên, gió ma sát với các tòa nhà để lấp đầy khoảng trống.

Biển hiệu rung lắc và rễ cây rung chuyển.

Jung Si-woo vô thức ngẩng đầu lên theo hướng gió.

“…Gió ngược thế này là lần đầu tiên trong đời tôi thấy đấy.”

“Giờ tôi mới hiểu ý ông. Kiểu này đúng là lần đầu tiên.”

“Dũng sĩ đã trải qua đủ loại kinh nghiệm mà cũng thế sao?”

“Vâng….”

Ở cuối tầm nhìn của Jung Si-woo, trên bầu trời kia mở ra một vết nứt khổng lồ.

Hình ảnh đôi cánh ngũ sắc lấp lánh hoang mang, dần dần mở rộng khe hở đó thật kỳ dị.

“Cái kia là…?”

“Khe hở không gian. Không biết là do Thế Giới Thụ hay là do tên đó làm, nhưng chắc chắn SNS đang bùng nổ rồi.”

Đoàn trưởng Hiệp sĩ muộn màng phát hiện ra khe hở hỏi, Jung Si-woo nắm lấy thanh kiếm trả lời.

Si-woo gõ vào mũ giáp của Sansuyu đang dính chặt vào cái bàn bên cạnh.

“Dậy đi.”

“Nhớ Si-heon quá.”

“Đừng có tùy tiện nhắc cái tên đó. Từ giờ sẽ không ngủ được chút nào đâu.”

Những anh hùng được chuẩn bị để thảo phạt Vua đang lang thang trong đêm Seoul.

Có lẽ phán đoán rằng Mugung đã chết và không thể để mất mát thêm nữa.

[Tân Tinh]. Thợ Săn và Dũng sĩ đã đến đây để lấy đầu của nhân vật lớn.

“Tôi đi xem xét một chút. Thợ Săn, cô cũng đi theo đi.”

“Hức….”

Jung Si-woo cầm kiếm cảnh giác bước đi, và ‘Thợ Săn’ đi theo như không còn cách nào khác.

Cô gái mặc trọng giáp giơ tay vươn vai, tấm giáp ngực nảy lên đầy gợi cảm.

“Hự!”

Có tin đồn rằng vật liệu dùng để chế tạo tấm giáp ngực đó còn nhiều hơn cả vật liệu cho một người đàn ông to lớn.

Rốt cuộc là to đến mức nào chứ?

Đáng tiếc là ‘Thợ Săn’ không cho bất kỳ ai xem trang phục khác, ngoại trừ một người.

- Cộp, cộp, cộp.

Đoàn trưởng Hiệp sĩ nhìn hai người rời đi, ngậm điếu thuốc vào miệng.

“Hai người đó chính là…. Tân Tinh.”

[Tân Tinh].

Từ dùng để chỉ năm người thuộc thế hệ mới nhắm đến vị trí của 3 Cự Tinh đã sụp đổ.

Con gái Kiếm Thánh. Kim Su-yeon.

Dũng sĩ Bạch Sắc. Jung Si-woo.

Hiệp sĩ Hộ Mệnh. Thợ Săn (Sanyangkkun).

Con gái Hoàng Cung. Eunhaeng.

Sử ma Hồ Ly. Yoshino Saku.

Ba trong số đó đã đến đây. Su-yeon đang canh giữ mộ ông nội, Jung Si-woo và Sansuyu vừa mới rời đi.

Không biết họ sẽ vượt qua tai họa này như thế nào nhưng….

‘Dự cảm không lành.’

Nhìn vết nứt rộng lớn kia, có vẻ như khó mà trôi qua dễ dàng được.

- U u u u!

[Cảnh báo thảm họa: Phát hiện hiện tượng bất thường tại Seoul và vùng thủ đô, người dân vui lòng đóng cửa sổ và cửa ra vào, hạn chế ra ngoài.]

SNS và các cộng đồng mạng đang hỗn loạn.

‘Chú ấy phải làm sao đây?’

Ngay khi tin tức được xác nhận, Shiva là người đầu tiên lấy điện thoại ra nhắn tin cho người đó.

[Tôi: Chú ơi!] - 1

[Tôi: (Biểu tượng mầm non kêu chiêm chiếp)] - 1

[Tôi: Chú thấy tin nhắn thảm họa chưa? Chú không có chỗ ở thì phải làm sao?] - 1

Số 1 không biến mất.

Lòng bức bối.

Shiva giậm chân, bật dậy khỏi giường.

- Rầm!

Lúc đó cửa đột ngột mở ra.

“Shiva.”

“…Mẹ hai?”

Lee Se-young tìm đến Shiva.

“Chuẩn bị đi thôi. Sắp có chuyện lớn xảy ra rồi.”

“Pii? Chuyện lớn gì ạ? Ừm, ưm…. Có liên quan đến tin nhắn vừa đến không ạ?”

Không nói ra nhưng Lee Se-young cúi đầu trả lời.

Lòng bất an của Shiva như bị thiêu đốt.

“Cứ coi như đi nước ngoài vài ngày thôi.”

“Tin tức nói không có vấn đề gì lớn mà….”

“Con tin lời tin tức sao?”

Shiva câm nín.

Đúng thật. Sao mà tin tin tức được.

“V, vâng con biết rồi. Còn mẹ?”

“Dal-rae cũng đang đóng gói hành lý. Con cũng mau chuẩn bị đi.”

‘Làm sao đây?’

Lee Se-young không đóng cửa mà đi xuống cầu thang, Shiva ngồi xổm trong góc phòng mân mê điện thoại.

Số 1 trên KakaoTalk vẫn không biến mất.

Một người trong số đó đã trả lời.

[Bbitoli>< (Tên người dùng tùy chỉnh): Em đang đi làm việc bên ngoài. Seoul có chuyện gì sao?]

Làm việc bên ngoài!

Shiva lập tức vuốt ngực thở phào.

[Tôi: Ừ]

[Tôi: Nhưng mà]

[Tôi: Chú ấy không bắt máy.]

[Tôi: (Biểu tượng mầm non lo lắng)]

[Bbitoli><: Chú ấy ạ? À… người, người vô gia cư đó hả?]

[Bbitoli><: Nhưng em tìm hiểu thì thấy bảo vẫn chưa có hại gì đâu.]

[Tôi: Em tin lời tin tức sao?]

Bam không nói nên lời.

[Bbitoli><: Cũng đúng nhỉ.]

[Bbitoli><: Chị định thế nào?]

[Tôi: Mẹ bảo lánh sang nước ngoài.]

[Tôi: Còn chú ấy?]

[Bbitoli><: Chắc chú ấy sẽ tự lo liệu mạng sống của mình thôi? Cũng chưa xảy ra chuyện lớn mà.]

Cũng đúng.

Shiva chìm trong suy tư lớn, cắn móng tay cái.

- Con giống con gái ta quá.

Người chú vô gia cư tuy cộc cằn nhưng lại khá tình cảm.

Tuy ngoại hình có hơi giống cái cây nhưng lại là người rất dễ nói chuyện. Thậm chí còn nghe tư vấn những lo lắng nữa.

Nếu không có người đó, Shiva đã không thể hoàn thành nhiệm vụ kết bạn.

‘…….’

Tuy không chắc chắn người đó sẽ ra sao.

Nhưng Shiva đã từng mất mát.

Khuôn mặt của Dongbaek bị bắt đi lướt qua tâm trí Shiva.

Mary, người cô đã thân thiết hơn một chút, cũng biến mất.

Và lần này cũng vậy…. Cơ hội mất đi người thân thiết.

Shiva đã luyện tập khó khăn như vậy vì không muốn mất đi ai cả.

- Siết.

Shiva nắm chặt điện thoại, cắn môi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!