Tập 2

Chương 734: Cây Honeyberry (2)

Chương 734: Cây Honeyberry (2)

Chương 734: Cây Honeyberry (2)

-éo!

Má bị kéo dài ra.

Vừa xoa bằng ngón cái và ngón trỏ vừa thuyết phục về chủ đề của con nhỏ.

“Đúng là Cây Honeyberry mà.”

“Không phải.”

“Thật đấy.”

“Đừng có nói dối.”

Guseul mắt trố lồi như con cóc, mắt rực lửa phủ nhận gia phả của mình.

“Tôi không phải là cái cây như thế. Và tại sao lại kéo má tôi?”

Guseul hai má đỏ bừng nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt vô cảm.

Khi thả má ra, đôi má hơi sưng lên trông như có không khí bên trong, thật dễ thương.

- Mềm nhũn!

Vừa hạ tay xuống vừa tự nhiên chọc vào bộ ngực mềm mại.

Núm vú e ấp thụt vào trong.

“Nhìn mắt kìa. Khí thế như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy.”

“Anh đã phản bội giấc mơ của tôi. Đây là việc xấu xa nhất ở nơi này.”

“Phải rồi. Và cô cũng đã làm việc xấu xa đó với tôi.”

“Tôi chưa từng phản bội…. Đau. Đau quá.”

- Bốp, bốp!

Guseul kêu đau vì bị kéo núm vú, đánh vào mu bàn tay tôi.

Chắc do kéo quá mạnh nên một bên ngực đỏ ửng.

Guseul lấy tay che ngực, vuốt ve vùng đó với vẻ mặt u sầu.

“Thật sự tên loài cây của tôi là Cây Honeyberry sao?”

“Ừ.”

Tin hay không là tùy cô.

Trước câu trả lời lạnh lùng của tôi, Guseul ôm lấy đầu gối với vẻ mặt đầy phiền não, rồi lẩm bẩm liên tục tên loài cây của mình.

“Cây Honeyberry, Cây Honeyberry….”

“Hừm.”

Tôi cúi đầu quan sát khuôn mặt có vẻ phức tạp của Guseul.

Nhìn thế này thì đúng là giống cún con thật. Dạo này khoa học phát triển nghe nói có cả thú cưng máy, cái danh xưng chó robot (Robo-danggdaeng-i) thật xứng đáng.

- Xoạt.

Đang nhìn chằm chằm vào mặt thì. Cô ấy ngọ nguậy tay kéo cổ áo tôi và hỏi.

“Vậy, có biết ý nghĩa loài hoa không?”

“……Ai biết?”

Biết tên loài cây nhưng không biết đến ý nghĩa loài hoa.

Cây sồi Se-young hay cây đỗ quyên Jin Dal-rae, đến cả Sansuyu, chỉ cần nhìn là ý nghĩa loài hoa tự động hiện lên.

Kỳ lạ là Guseul không gợi lên ý nghĩa loài hoa nào.

“Vậy sao.”

“Từ từ tìm hiểu là được chứ gì. Sao lại ủ rũ thế?”

“Tôi và anh sắp chết rồi, làm sao biết được?”

“Ai chết mà chết.”

Tôi ôm chặt lấy cơ thể Guseul. Guseul không kháng cự để tôi ôm.

“Dù vậy. Cảm ơn. Không biết có thật hay không nhưng…. Anh từng là kẻ địch đã cho tôi một cái tên.”

Phải xử lý thế nào với con nhỏ đầy sự phủ định và cam chịu này đây.

Phải lấy lại tinh thần chút thì mới cùng chia sẻ ý kiến được, thật bức bối hết chỗ nói.

- Cộp.

Lúc đó cảm nhận được hơi người.

Mặt tôi và Guseul cùng quay lại.

“Gì thế?”

“Là Mộc Nhân. Chắc là… định ăn thịt chúng ta đấy.”

Ăn thịt?

Tôi tăng độ sáng của ma pháp ánh sáng đang phát động lên mức cao nhất.

Khi xung quanh sáng lên, những cái bóng trắng mờ ảo từng cái một đang tiến về phía này.

Loạng choạng, tứ chi bị gãy từng cái một, những con quái vật trông không có trí tuệ như con người.

“…Kết thúc rồi.”

Guseul linh cảm cái chết nhắm mắt lại.

Những cái xác Mộc Nhân nhìn thấy ma pháp ánh sáng tôi dùng bắt đầu chạy điên cuồng tới.

- Khư ư… rưk.

- Khraaaaaaa!

Tiếng kim loại sôi máu.

Lũ Mộc Nhân thối rữa toàn thân kéo đến cả bầy bắt đầu lao vào.

‘Cái gì.’

Từ đầu tiên lướt qua trong đầu là Zombie.

Những Mộc Nhân có hình thù kỳ dị như trong phim chen lấn, cắn xé nhau lao tới.

Há to cái miệng đẫm máu, chúng nhanh chóng bao vây xung quanh. Rồi giương móng vuốt về phía tôi và Guseul.

“ Wind Cutter (Lưỡi Dao Gió) ”

Bắn ra ma pháp gió sắc bén, lũ Mộc Nhân phía trước bị quét sạch trong nháy mắt.

Không mạnh lắm, cũng chẳng đe dọa gì nhưng vấn đề là số lượng.

Số lượng quái vật nghe thấy tiếng hét của Mộc Nhân tìm đến nhiều không đếm xuể.

‘Cỡ này thì đánh đến kiệt sức mất.’

Bỏ cuộc việc chiến đấu.

Kẹp Guseul đang nằm sấp từ bỏ cuộc sống vào nách, lao về phía không có Mộc Nhân.

Guseul treo lủng lẳng trên tay tôi nhìn tôi với vẻ mặt không hiểu chuyện gì.

“Làm gì vậy?”

“Nhìn không biết à?”

“Bỏ cuộc thì thoải mái hơn. Tôi và anh có nhiều ma lực ở đan điền, dù có sống sót thì cũng sớm trở thành phân bón thôi. Thà trao cơ hội cho Mộc Nhân khác còn hơn….”

Cứ nói gở mãi.

“Được rồi, không có chỗ nào không có lũ khốn kia sao? Cô là con nhỏ sống ở đây mà.”

“Có.”

“Dẫn đường.”

“Này, sao lại liều mạng thế? Không có cách nào cho anh sống đâu.”

“Đó là suy nghĩ của cô.”

“…Anh ngốc à?”

Cốp!

Cụng đầu cho một cái, Guseul ôm lấy đỉnh đầu bằng hai tay, lẩm bẩm bằng giọng mất hết nhuệ khí.

“…Tôi dẫn đường.”

“Lẽ ra phải thế từ sớm chứ.”

Nói nhiều thì ăn đòn.

Guseul học được điều đó lẳng lặng dẫn tôi đến nơi không có Mộc Nhân.

* * * * * * * * * *

Cũng chẳng phải tận thế (Apocalypse).

“Sao lại có bầy Zombie, rồi tòa nhà nào cũng mục nát thế này.”

“…Vốn dĩ nơi này là ngôi làng do những Mộc Nhân có lý trí xây dựng. Có vẻ như bây giờ đã chuyển chỗ rồi.”

Ngôi nhà dựng bằng những tấm ván gỗ đơn sơ, cánh cửa cũng chỉ treo hờ hững, không thực hiện được chức năng của nó.

Việc trải qua một ngày trong ngôi nhà như thế này là lần đầu tiên kể từ sau núi Tinh Linh.

Không có giường, cũng không có thiết bị sưởi ấm.

Tuy nhiên dọn dẹp qua loa những cây gỗ mục. Nhóm lửa ở giữa thì cũng biến thành nơi có thể ở tạm một đêm.

- Lách cách.

Nhìn ngọn lửa trại thẫn thờ và ôm Guseul nắn bóp.

Cơ thể lạnh lẽo nhanh chóng nóng hừng hực, và mồ hôi ngọt ngào bắt đầu rịn ra trên bụng Guseul mịn màng dẻo dai.

“Anh, định hướng ra ngoài sao?”

“Ừ. Cùng với cô.”

“Do cánh cửa không gian đã đóng, nên không có cách nào hướng ra ngoài cả.”

“Sẽ có cách thôi. Tôi tự tin là đã chứng kiến đủ loại chuyện trên đời rồi, chuyện gì cũng có lối thoát cả.”

Đầu Guseul hơi ngẩng lên đối mặt với tôi.

Guseul ngồi trên đùi tôi nhỏ nhắn xinh xắn nên hoàn toàn không nặng.

“Dù nghĩ thế nào thì bỏ cuộc vẫn là đúng đắn.”

“Cô cũng bảo muốn biết ý nghĩa loài hoa mà?”

“Muốn biết.”

“Thế thì ngậm miệng lại và đi theo tôi.”

“Đi theo thì có thể biết ý nghĩa loài hoa sao?”

“Cái đó không biết, nhưng nếu suôn sẻ thì biết đâu đấy.”

Được rồi trả lời đi.

Có đi theo hay không?

“Tôi không có lựa chọn. Tôi sẽ tin tưởng anh, người từng là kẻ địch.”

“Được rồi Guseul à.”

“Nhưng mà…. Guseul mà anh nói từ nãy giờ là ai vậy?”

Cho đến giờ phải gọi là ‘Này’ mới trả lời là có lý do cả sao.

Tôi hất cằm, Guseul nghiêng đầu.

“…Tại sao tên tôi là Guseul (Viên Bi)? Nếu xét kỹ, tôi là Cây Honeyberry thì tên là Danggdaeng-i (Cún Con) chẳng phải đúng hơn sao.”

“Làm sao tôi biết.”

Hồi x: Ưa Đi Làm Tình Nguyện, Chia Bi Cho Bọn Trẻ Nên Bị Gọi Là Chị Bi Chăng

Với ký ức còn lại của con nhỏ này bây giờ thì có vẻ không nhớ ra được.

- Sột soạt.

Ngọn lửa bùng lên và tàn lửa bắn ra.

Guseul nằm trong lòng tôi ngọ nguậy chân một lúc lâu, rồi lại nảy sinh thắc mắc quay lại nhìn tôi.

“Anh.”

“Sao?”

“Chỗ đó là cơ quan sinh dục.”

- Cọ quậy…♡

Đêm đến chẳng có việc gì làm.

Nghịch ngợm vùng kín của bộ đồ lót trắng thì cũng đáng tò mò thật.

Tôi trả lại y nguyên câu nói lúc sờ ngực.

“Ghét à?”

“Không thích cũng không ghét.”

Thế thì ngồi yên.

“…Không biết lý do nhưng, vì đã quyết định theo anh nên tôi hiểu rồi.”

Dùng móng tay cào nhẹ vào quần lót vải cotton trắng, hột le nhô lên dễ thương trên lớp vải mỏng.

Lan tỏa Sắc Công hết sức, xoa nắn như massage hột le. Xúc cảm vừa mềm mại vừa sần sật lan tỏa tê dại nơi đầu ngón tay.

- Tách, tách.

Đương nhiên là không ướt nhưng…. Phản ứng cơ thể thì không thể nào không có.

Âm vật của Guseul vô cảm tụ máu hơi dựng đứng lên.

“Cô bé…. Sờ vào có thích không?”

“Cũng không ghét.”

Thử tách rộng phần thịt mu mềm mại ra.

Sợi chỉ trắng mờ nhạt kéo dài ra, cái lỗ màu hồng bên trong giật giật.

Không phải dâm thủy tiết ra do hưng phấn, mà là chất lỏng tiết ra để bảo vệ âm đạo.

Xoa nắn nếp nhăn ấm áp bên trong, nắm lấy háng một cách ngon lành, Guseul khẽ run mông.

“…….”

Bốc hơi nghi ngút. Mùi chua ngọt.

Cơ thể toát mồ hôi do bị tôi ôm ấp sờ mó cả ngày đã chín nẫu rất ngon lành.

Bột mì nhào nặn lâu rồi cũng nên nướng thử xem sao.

Bóp chặt ngực lôi núm vú ra, quả ngọt ướt đẫm mồ hôi sưng lên.

“…Tại sao lại mút núm vú của tôi?”

- Chụt, chụt.

Guseul tò mò thật đấy.

“Tại sao lại tách mông ra vậy? Hoạt động sinh sản sao? Ưm….”

Dùng miệng chặn miệng lại, hương thơm ngọt ngào lan tỏa trong miệng.

- Chụt! Chụt, chụt.

Rực rỡ, đáng thương, và phục tùng.

Phản ứng máy móc hoàn toàn khác với dáng vẻ cho đến nay.

Nhưng có lẽ do thói quen đã từng giao hợp cơ thể còn sót lại, cô ấy ngoan ngoãn thè lưỡi mút lấy miệng tôi.

“Ư ưm, um.”

Guseul nắm chặt vai tôi, vẫn giữ vẻ mặt vô cảm mút lưỡi tôi rồi rời miệng ra.

- Ực

Guseul khẽ nuốt nước bọt, mím môi nói.

“Có mùi.”

“Này.”

“Hơi chát, và vị đắng. Mùi khiến không muốn làm lần hai… ụp.”

Ngửi thử cái mùi đó một hơi xem nào.

Ôm chặt lấy mặt Guseul vùi vào ngực.

- Hộc, hộc.

Guseul bất đắc dĩ phải thở, chớp mắt nhìn lên tôi.

Thịt bướm mềm mại hôn chặt lấy quy đầu đang phồng lên trong quần. Tôi khẽ lắc hông thăm dò.

“Phư hư…. Hôi quá.”

“Cố tình đấy. Muốn tự mình tách ra không?”

“Ý anh là chỗ nào? Cơ quan sinh dục? Anh muốn tôi sinh con sao?”

Ấy chết.

Bắt đẻ đứa thứ ba là bị đánh chết đấy.

“Cái đó đấy.”

Nhưng mà tình huống có vẻ ưng ý nên tôi trả lời vậy.

Guseul nghiêng đầu như không hiểu chuyện gì.

“…Chẳng bao lâu nữa sẽ chết mà. Dù có duy trì nòi giống. Cũng không biết có lợi ích gì.”

“Nếu ra được bên ngoài thì lợi ích nhiều lắm.”

“Vẫn không hiểu lắm nhưng, vì anh đã bảo….”

Guseul vẫn giữ vẻ mặt vô cảm đặc trưng, khẽ nhấc hông đưa tay xuống háng.

- Tách ra♡

Lỗ lồn ẩm ướt âm u lộ ra khi tách bướm.

“Tách ra rồi.”

“Ừ, cô cũng hôi như nhau cả thôi.”

Như con chó động dục, tôi cởi phanh quần lôi dương vật ra.

Guseul nhìn chằm chằm vào bộ phận sinh dục của tôi rồi chớp mắt.

“…Lần đầu tiên.”

“Không phải lần đầu đâu.”

Căn chỉnh lỗ. Nắm lấy eo và đâm vào không thương tiếc.

- Phập!

Nếm trọn cái lỗ khô khốc trong một lần. Bên trong đau nhói và thắt chặt lại.

Cái bao đựng cặc an lạc vừa khít với hình dáng của tôi.

“…….”

“Sao.”

“…Đau.”

“Nên ghét à?”

“Không thích cũng không ghét.”

“Từ giờ sẽ làm mỗi ngày nên tự mà thích nghi đi.”

“Đã rõ.”

Không có giường nên ngồi ôm chặt lấy nhau mà dập.

Nắm lấy eo Guseul nhấc bổng lên, rồi ấn mạnh vào cái lỗ chật hẹp.

Âm đạo không đủ dâm thủy phải đẩy thịt vào như nhồi nhét mới nếm được hương vị bên trong.

- Phập phập, phập phập.

“…Ưt… ut.”

Không phải giọng rên rỉ cảm nhận khoái cảm. Mà là tiếng rên tự nhiên thoát ra do cơ hoành bị thúc vào.

Guseul nhấp nhô hông như bản năng, ôm lấy cơ thể tôi thở hổn hển.

“Mùi, có mùi.”

Con nhỏ này định trêu ngươi người ta đến cùng đây mà.

Dùng tay ấn đầu xuống ôm chặt lấy bằng toàn bộ sức lực.

“Hư ưt….”

Ôm trọn trong lòng tôi mà nhận hạt giống một cách thảm hại đi.

- Bộp! Bộp! Bộp!

Vỗ mạnh vào mông và xuất tinh, phần thân dưới của Guseul run lên bần bật.

Xoa nắn cặp mông đỏ ửng để thả lỏng cơ thể. Guseul rời mặt khỏi ngực tôi thở dốc.

“Hộc, hộc…. Bắn rồi sao…?”

“Nhấc mông lên, vẫn chưa xong đâu.”

“A.”

Cùng với tiếng rên ngắn ngủi. Guseul lại mở bướm ra lần nữa.

Khi dương vật khổng lồ rút ra, tinh dịch chảy ròng ròng.

“…Hạt giống tràn ra ngoài. Chắc sẽ không bị khô rát đâu.”

Cũng biết nói lời đáng khen đấy chứ.

Tôi cười mãn nguyện, xoa đầu Guseul đang lắc lư cái mông dễ thương một lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!