Tập 2

Chương 662: Sò Nướng (1)

Chương 662: Sò Nướng (1)

Chương 662: Sò Nướng (1)

Những người yêu nhau,

Khi thời gian và tâm hồn hòa quyện, việc hòa hợp thể xác là lẽ đương nhiên.

Da thịt chạm nhau mang lại sự an ủi và xác nhận tình cảm.

Nhưng điều đó khá xa vời với tình yêu thuần khiết (Platonic), khoái cảm qua tình dục mang tính đồi bại và gây nghiện hơn nhiều so với những điều đã nói trước đó.

“Ha ác… át. Ưt, ưm… a ang….”

Byeol dễ thương rên rỉ khi bị lồn bị đâm.

Byeol, người luôn vững chãi, ngầu lòi và có trách nhiệm trong mọi việc.

Vậy mà người phụ nữ lớn tuổi hơn, người chỉ biết nhìn người khác yêu đương và giậm chân tại chỗ, lại đang nằm gọn trong tay tôi, không thể nhúc nhích khi bị dương vật đâm vào.

Với khuôn mặt sướng muốn chết, cơ thể mất hết sức lực rũ rượi, cô ấy hoàn toàn không kháng cự.

Dù tôi có làm gì. Byeol vẫn để mặc tôi khuấy đảo bên trong theo ý thích, tận hưởng hương vị dính dấp bên trong âm đạo.

- Phập.

Giật mình.

Đôi mắt Byeol đang nhìn chằm chằm vào chỗ giao hợp trợn ngược lên.

“Ô hốc….”

“Thích không?”

“…….”

“Nói cũng không nổi nữa à.”

Chỉ biết há miệng kêu lên những tiếng rên rỉ như con cái động dục, khuôn mặt dâm tục.

Máu ở nhân trung cũng chưa lau, đôi mắt lờ đờ đó nứng đến phát điên.

- Nhóp nhép.

Không nói gì, chỉ thở hổn hển dễ thương như búp bê, nhưng tôi có thể tận hưởng thoải mái.

Tôi nắn bóp cặp đùi mềm mại ướt át, chăm chỉ bật hông.

- Phập, phập.

“Ư ưt… hư ô ốc….”

Giọng nói chìm trong khoái cảm.

Như lần đầu tiên nghịch nước ở con suối êm đềm, kích thích hoàn toàn mới mẻ khiến cô ấy đạt cực khoái.

- Véoo.

Tôi vặn hột le, đâm hông vào tận cùng rồi xoa nhẹ.

“Ốt, ô ô ốc….”

- Giật, giật.

Hông Byeol nảy lên và âm đạo chật hẹp co thắt lại.

Cô ấy dang rộng chân giật nảy trên giường, rồi dòng nước trào ra rỉ xuống bụng dưới.

“A, a… a a.”

Phun nước triều, khuôn mặt ngập tràn hạnh phúc, con cái cây run rẩy đùi.

Dáng vẻ có thể thấy ở người phụ nữ bị khoái cảm chi phối.

Mỗi khi nhìn thấy biểu cảm đó, muôn vàn cảm xúc đan xen.

“Phù, phù.”

Vì đổ mồ hôi nên tôi cũng thở dốc mệt mỏi, từ từ lùi hông lại.

Dương vật khổng lồ rút ra khỏi lồn Byeol.

Cái giếng nhỏ bé bị rút ra một cách khó nhọc, trở nên bẩn thỉu vì tinh dịch trào ngược. Tôi quan sát kỹ lưỡng cảnh tượng đó.

‘…Có suy nghĩ này cũng là lạ nhỉ.’

Tình dục giữa những người yêu nhau là hành vi cực kỳ bình thường,

Nhưng từ khi biết được mức độ khoái cảm mà tôi mang lại cho các cô ấy, tôi không thể tiếp nhận nó một cách thuần túy được nữa.

Khoái cảm gây nghiện ở một khía cạnh nào đó chẳng khác gì ma túy cả.

Sử dụng nó như một công cụ, tôi đã chứng kiến quá nhiều người phụ nữ sụp đổ.

“Chậc.”

Gần đây là Saku, thời ở phố đèn đỏ cũng thấy nhiều.

Những người phụ nữ nghiện tình dục không từ thủ đoạn nào để tìm đến tôi.

Lý trí hay ý chí mà họ từng có, hay thậm chí cả cảm xúc muốn trả thù tôi, tôi đều cưỡng ép đè nén. Thông qua quan hệ tình dục, tôi khiến họ im lặng và áp đảo họ.

Giống như Mộc Linh Vương đời trước đã thu hút các tín đồ.

Và tôi cũng vậy,

Bắt đầu cảm thấy sự hưng phấn khó hiểu khi thống trị những người phụ nữ có lòng tự trọng cao và chủ kiến, và nhìn thấy họ khuất phục trước điều đó.

“A… ưt….”

Bỏ qua chuyện làm Vua,

Đây là mục đích sinh lý không thể tránh khỏi của đàn ông.

Trái cấm ngọt ngào không thể thoát ra được nữa.

Byeol đang khao khát tình dục, mở rộng đùi ra trông thật dễ thương và gợi cảm.

Chỉ riêng việc thống trị người phụ nữ này thôi cũng đủ làm dương vật cương cứng.

“…Si-heon… à?”

“Ừ.”

Tôi biết điều đó.

Thế nên ngay lúc này, khi định ôm Byeol lần nữa. Nỗi bất an nhen nhóm trong lòng như cặn bã còn sót lại hành hạ tôi.

Sức mạnh của Mộc Linh Vương có thể chiếm ưu thế trong mối quan hệ này bất cứ lúc nào, và tính gây nghiện của nó ở mức nguy hiểm.

Vậy thì liệu các cô ấy có bị khoái cảm chi phối không.

Nói dài dòng thế thôi. Chẳng khác gì câu nói phổ biến ‘Oppa gặp em chỉ để làm chuyện này thôi sao?’.

Và tôi nhận ra suy nghĩ đó ích kỷ đến mức nào.

Để đi đến suy nghĩ này, phải có sự chắc chắn rằng mỗi lần quan hệ tôi đều thỏa mãn đối phương về mặt tình dục.

Nực cười là trong trường hợp của tôi thì điều đó đúng, nhưng-

“…Lại cho vào… nữa à?”

Nắm rồi mở bàn tay không còn chút sức lực, Byeol chìa cái lỗ lồn đau nhức ra cho tôi thấy rõ và hỏi lại.

Khoảnh khắc nỗi bất an thoáng qua chấm dứt.

Tôi đè lên Byeol và ôm lấy cơ thể cô ấy.

Nếu là người khỏe mạnh, thì suy nghĩ ‘Phải trao tình cảm tinh thần nhiều hơn là khoái cảm thể xác’ nên được ưu tiên, nhưng.

Chà.

Tôi cũng đã tiếp xúc quá nhiều với khoái cảm này rồi.

Byeol nằm dưới tôi thật tuyệt.

So với tình yêu trước đây, thì đây là tình yêu méo mó hơn một chút.

Cũng có tính bạo dâm. Nếu phát triển cái này thì sẽ rắc rối to.

Nhưng nếu buông lỏng cảnh giác bằng chút sự chấp nhận.

- Nhóp nhép.

“Hưt… át….”

Khi tôi đẩy dương vật vào, cơ thể cô ấy bắt đầu khóc không ra hơi.

Tận hưởng cái lồn đau nhức, ướt đẫm và thực sự mềm mại, tôi ôm chặt lấy Byeol.

“Si-heon à… yêu… cậu.”

Khoái cảm tột độ truyền lên từ phần cuối của thân dưới.

“Anh cũng thế.”

Có ổn không đây.

Tinh thần phán đoán mờ nhạt níu giữ ý thức tôi kéo xuống.

Chắc là ổn thôi.

Tôi dùng tay và miệng lướt qua Byeol, giải tỏa ham muốn tình dục một hồi lâu.

Byeol không hề kháng cự chút nào.

Kích thích to lớn mà nếu bỏ mặc lâu, cảm giác như sẽ mất tất cả.

Không thể ngăn cản.

Sau này mỗi lần cơ thể hòa quyện, cảm xúc này sẽ lớn dần lên, và ai cũng sẽ say trong cơn nghiện đó. Các cô ấy sẽ không từ chối. Dù ai nói gì thì cũng là người yêu tôi và người tôi yêu mà.

Thế nên mới là vấn đề.

Chính vì thế, lý trí của tôi bắt đầu thúc giục tôi rằng phải tiêu diệt Flower và Thế Giới Thụ nhanh hơn nữa.

* * *

“U hí, u hí, u hi hí.”

Sau một ngày dính dấp. Chúng tôi nhập hội với bên kia đúng giờ ăn tối.

“Nhìn sắc mặt tốt lên hẳn kìa.”

“Hứ, nói gì thế.”

Se-young mắng yêu, cả hội gật đầu.

Byeol ranh mãnh vòng tay ôm eo tôi, nhấn mạnh rằng bây giờ là thời gian của riêng cô ấy.

“Làm bao lâu thế?”

“Thì… đến khi Si-heon mệt?”

“Bớt xạo đi. Con trâu nước kia sức khỏe thế nào ai chẳng biết.”

“Trâu vàng cũng khỏe mà lị? Khục khục.”

Giải tỏa được ham muốn, thì thầm lời yêu thương, tìm lại được hương vị cuộc sống. Byeol khí thế hừng hực thậm chí còn lấn lướt cả Se-young.

Se-young trừng mắt, tiến lại gần vỗ nhẹ vào ngực tôi và nói.

“Thật hả?”

Thật thì có thật.

Một nửa đúng, một nửa sai.

Sự thật trong lời Byeol nói là dù thân hình nhỏ bé nhưng cô ấy có thể lực và sức mạnh thuộc hàng top trong số này.

Điều không phải sự thật là, Byeol đã mất lý trí ngay trong lần quan hệ đầu tiên.

Lại còn bị đâm đến mức máu cam chảy ròng ròng.

Sau đó dù là tư thế doggy hay bế lên đâm, máu cứ chảy liên tục khiến giường chiếu nát bét là bí mật của hai người.

Byeol cũng biết sự thật đó nên thót tim. Sợ tôi lỡ miệng nói ra sự thật đó, Byeol chen vào giữa tôi và Se-young, ôm chặt lấy tôi và hét lớn đầy uy quyền.

“Ê ê cấm lại gần trong phạm vi 3m!”

“Giật cả mình…! Haizz thật tình.”

Nhưng sao tự nhiên lại bảo gặp nhau nhỉ.

Nghe chuyện thì thấy Byeol đổi ý, rộng lượng ban ơn cho phép ở cùng nhau từ tối nay.

Đúng lúc chúng tôi cũng chưa ăn nên tập hợp lại là quá chuẩn.

“Hai người chưa ăn vặt gì nhiều đúng không?”

Trước câu hỏi của Se-young, tôi và Byeol gật đầu.

Mải mê sex nên một giọt nước cũng chưa uống.

Nếu là cơm thì trong khách sạn có đủ nguyên liệu nhưng phải tự nấu ăn. Vì định dành thời gian riêng tư nên không có quản lý hay người giúp việc.

Trong thời buổi này mà quản lý khu nghỉ dưỡng không chút sơ suất, thầm vỗ tay cho Byeol một cái.

“Sao, định ăn cơm à?”

“Ừ. Đằng nào cũng mang hết đến rồi nên chỉ cần vác xác đến thôi.”

“Thế thì tốt quá! Đúng không Si-heon? Nhưng mà ăn gì thế?”

Se-young cười khẩy, rồi tự tin chỉ tay về phía bãi biển xa xa.

Một cái thùng phuy lớn đặt trên bãi cát. Có vẻ đang nhóm than nên tàn lửa bay theo gió.

Biển thì là gì chứ.

Sống mũi Se-young hếch lên khi nói tiếp.

“Sò nướng (Jo-gae-gu-i). Tớ đã trực tiếp tuyển chọn và mang đến đấy.”

“U oa!”

Sự lãng mạn mộc mạc còn ngon hơn cả đồ ăn khách sạn sang trọng.

Gần như đã chuẩn bị xong nên chỉ cần đến thôi.

Trước khi tôi kịp bước đi, Se-young và Byeol đã xuất phát trước, vừa đi vừa cười nói rôm rả.

“Sò nướng thật hả?”

“Ừ. Tớ cũng mua quà cho cậu rồi. Dạo này cậu vất vả quá mà.”

“Quà?! Kyaa~! Se-young là nhất! Cảm giác quay lại rồi, cảm giác quay lại rồi! Tớ thích sò nướng cực. Nhớ hồi ở Học viện không? Hồi ba đứa mình đi Gyeongpo ở Gangwon ăn ấy.”

Byeol lớn lên trong tình yêu thương nên lúc nào cũng tươi sáng và vui vẻ hơn bất cứ ai.

Nhìn từ phía sau, hai người đang rôm rả chuyện ngày xưa gần như quay lại cùng lúc.

“Làm gì thế, không đi nhanh lên.”

Đi ngay đây.

Byeol chạy lại khoác tay tôi, ngân nga hát và bước đi trên bãi cát.

Se-young giữ khoảng cách vừa phải đi bên cạnh, vuốt lại mái tóc bay trong gió biển, và chúng tôi nhanh chóng nhập hội với những người đang làm nóng vỉ nướng.

“Bố ố~!”

“Bố!”

Vừa thấy tôi là những đứa con của tôi dựng đứng tai lên ngay.

Shiva và Wiki mặc kệ dép sandal bị tuột, chạy ào tới tôi và dang hai tay ra.

“Bố ố~”

“Bố đi đâu thế ạ? Con nhớ bố lắm.”

- Bụp!

Cảnh giác với sự tiếp cận của những người phụ nữ khác nhưng với bọn trẻ thì không sao, Byeol lén lút tránh sang một bên.

Shiva và Wiki mỗi đứa ngồi một bên vai tôi, xoa đầu tôi và cười toe toét.

“Hôm nay chơi gì thế?”

“Bii, vui cực luôn ạ!”

“……Chị ấy ồn ào quá ạ.”

Shiva hét lên đầu tiên, Wiki thì buông một câu rồi ngậm miệng liếc nhìn Shiva.

Shiva năng động và Wiki thích không khí yên tĩnh.

Thường thì hai tính cách này gặp nhau, người chịu thiệt là người trầm tính.

Đang ôm Shiva và Wiki thể hiện tình cảm. Những người phụ nữ còn lại cũng lần lượt phản ứng.

“A, đến rồi sao?”

Người vợ lạnh lùng của tôi, Alba mỉm cười.

Đeo đôi găng tay lao động màu đỏ không ăn nhập gì, lắc lắc cái đèn khò gas cắm trại, trông thật ấn tượng.

- Tách tách tách.

Thấy tôi tròn mắt ngạc nhiên trước dáng vẻ bất ngờ, Alba cười bẽn lẽn.

“Người ta bảo dạo này hay chú trọng việc tạo không khí mà.”

Alba là kiểu người để ý đến mấy cái đó sao.

Thỉnh thoảng bị tổn thương bởi những chuyện nghiêm trọng và cư xử rụt rè, nếu là cô ấy thì cũng có lý.

“Dowon à! Nhìn cái này xem, là bia đấy… mát và ngon lắm!”

Bợm nhậu Hongyeon của chúng ta vừa ngân nga hát vừa chuyển những lon bia rẻ tiền.

San Su-yu, Guseul, Marronnier đang mang nguyên liệu từ đằng kia tới.

Su-yu chẳng hiểu sao lại bê cái thau đựng đầy bánh gạo, nhưng chắc là tự mình ăn hết thôi.

Guseul thì mang thịt ba chỉ và rau. Marronnier vừa cười tươi rói vừa đi tới cùng với rất nhiều sò.

Trong lúc đó, dáng vẻ vuốt ve những con sò đang há miệng và mỉm cười dễ thương gấp năm trăm lần.

Nhưng mà….

“Aori đâu?”

Trong khung cảnh tuyệt vời này, thiếu đúng một người.

Hỏi xem có phải về nhà trước rồi không thì.

“Ừ nhỉ? Ai biết Aori ở đâu không.”

“Bảo là đi nghe điện thoại rồi đi ra đằng kia rồi bố ạ.”

Ngay sau lời Se-young, Wiki ngồi trên vai tôi chỉ tay về phía cuối bãi biển và nói.

Nếu chỉ là liên lạc đơn thuần…. Thì chắc không lâu đâu.

Nhưng sò đã lên vỉ nướng,

Một lúc trôi qua mà vẫn bặt vô âm tín.

Ngay trước bữa ăn. Tôi hỏi lại Wiki lần nữa.

“Đi bao lâu rồi?”

“Khoảng 30 phút rồi ạ.”

Lâu hơn tôi nghĩ.

Có chuyện gì sao. Người vui vẻ hoạt bát như Aori mà nói chuyện điện thoại lâu đến mức có chuyện lớn, điều đó cũng khiến tôi hơi bận tâm.

“Để anh đi đón cô ấy.”

Nói với các cô ấy như vậy, tôi đi dọc bãi biển bắt đầu tìm kiếm Aori.

Tỏa ra chút ma lực, may mắn là cảm nhận được hơi người ở gần đó.

Tôi tiến lại gần một chút, rồi nhìn Aori từ xa.

Tưởng là đang gọi điện thoại nhưng trong tay hoàn toàn không có điện thoại, Aori đang ngồi trên bãi biển.

Aori đang gõ gõ vào đôi chân nhân tạo không thể sử dụng lâu dài vì từng mất tứ chi.

Con bé đang nhìn ra biển với vẻ mặt đầy lo âu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!