Tập 2

Chương 893: Cổ Đại Tháp (13)

Chương 893: Cổ Đại Tháp (13)

Chương 893: Cổ Đại Tháp (13)

Những nắm đấm mãnh liệt va chạm từng giây làm nổ tung làn da mềm mại của Kapha và Lerad.

- Bốp!

Vũ khí, không có.

Võ thuật đã học, không có.

Quyền năng đặc biệt có vẻ ghê gớm? Không có!

Sức mạnh mà họ sở hữu chỉ có một cảm giác bẩm sinh duy nhất! Cơ thể dẻo dai của cún con Vương quốc và cún con Nữ Vương quấn lấy ma lực khổng lồ và va chạm nhau.

“Chị dâu cũng thú vị đấy! Đánh giỏi ghê!”

“Ư ư. Khó chịu quá! Biến ngay đi ạ.”

Cú đá vẽ một vòng tròn như cơn lốc của Kapha giáng một đòn mạnh vào cằm Lerad.

Như guồng nước quay vù vù, chống tay xuống đất và xoay chân, dùng đôi chân dài áp đảo Lerad. Lerad bị trúng đòn hơi chùn bước, nhưng ngay sau đó nắm đấm hào sảng vươn ra quất vào Kapha đang nối tiếp động tác.

- Bốp!

- Bốp!

Bị đánh nhưng đánh lại một cái rồi đi thì đỡ đau hơn. Bàn chân của Kapha chồng lên nắm đấm của Lerad lại đá vào mặt đối phương lần nữa.

“Hì.”

“…Hừm.”

Bị đánh trúng sống mũi chảy máu nhưng nụ cười vẫn nở trên môi Lerad không dừng lại.

Coi tình huống này là trò chơi và cảm thấy thú vị sao. Dù gãy một cái răng cửa vẫn cứ cười.

Cô bé quý cô đã trưởng thành hơn một chút vì gặp bản thể và hấp thụ khi đến Tháp Cổ Đại. Duỗi bàn chân dính đất và dựng móng vuốt lên.

“Cô gái này chắc chắn bị điên rồi ạ.”

“Không phải đâu!”

“Không phải cái gì chứ! Tôi đã thấy trên mạng rồi. Người ta bảo những đứa trẻ láo toét thế này là trẻ trâu (Jammin). Cái đồ trẻ trâu mất dạy này!”

Lại va chạm lần nữa. Chiêu thức của Kapha và Lerad qua lại. Đòn tấn công của hai đứa trẻ thiểu năng trí tuệ nhắm vào điểm yếu thông thường.

Lerad đá vào chấn thủy. Kapha bị trúng đòn mạnh bị đẩy lùi, lăn lộn trên nền cát sa mạc như trong phim.

Kapha bị đòn của trẻ trâu đánh nhau làm ngã sấp xuống, phun dịch vị và ho khù khụ. Lerad thắng một hiệp cười khúc khích định gồng cơ bắp lên thì lúc đó.

“……Sao không thấy gì nhỉ?”

Lerad muộn màng nhận ra ma lực chứa trong cú đá của Kapha đã cắt vào nhãn cầu của mình.

“Ơ.”

Điên giả, thích đánh nhau.

Điên thật, móc mắt trước đã.

Đứa trẻ Lerad không thể nhanh chóng đối phó khi mất đi một phần ngũ quan.

Dù tài năng có tràn trề nhưng cả hai không có kinh nghiệm phong phú như Melia hay Lee Si-heon.

Nhưng Kapha liên tục nghe phản hồi của Guseul, và việc làm theo lời khuyên đó rất đơn giản. Lerad lau máu trên mặt, phục hồi mắt và loạng choạng. Kapha nhắm vào sơ hở đó lao tới.

- Vùù!

“Không thấy gì hếttt!”

Dù không nhìn thấy thì cũng có rất nhiều cách để biết chuyển động của đối phương. Đến mức này thì chỉ là sự nhõng nhẽo về sự bất tiện của trẻ con.

Ngay trước khi nắm đấm toàn lực của Kapha nghiền nát đầu Lerad.

“……Là nói dối đấy.”

Trẻ trâu đánh nhau lại trêu đùa người khác. Lerad hạ tay xuống, mở trừng đôi mắt đã phục hồi từ sớm để đối phó và lại quấn lấy nhau dữ dội.

- Ầm, ầm, ầm!

Đất bị nện chặt và những ngọn đồi không có trước đó được tạo ra.

Màn: Khoe Kỹ Năng Của Hai Chú Cún Trung Thành. Những Con Ent Mất Lý Trí Bị Cuốn Vào Cuộc Chiến Của Kapha Và Lerad Đồng Loạt Nổ Tung

“Út!”

“Hí híc-”

Vết thương tăng lên và đòn đánh chồng chất thì gánh nặng càng lớn. Ví von là cún con nhưng thực chất là xe tăng đối đầu. Hiện trường dogfight đẫm máu phun máu thay đổi từng khắc bởi hai người buộc phải di chuyển vị trí.

Chó Jindo và chó Pungsan.

Chó Shiba và chó Akita!

- Phập!

Lerad đáp xuống eo Kapha đang bay đi, cố định vị trí bằng đùi và vươn nắm đấm ra.

Bùm- Không khí xung quanh bị chôn vùi tạo thành ống chân không dài. Một phần tai phải của Kapha né được trong gang tấc bị cắt đứt.

Vì cơ thể dính chặt vào nhau nên đá chân là vô nghĩa. Cả hai dốc toàn lực, dùng hết kỹ thuật có và không có, bọc ma lực và triển khai trận hỗn chiến.

May mắn là người bị rơi ra trước là phía Lerad.

Không thể ngăn cản cuộc chiến chó má này nhưng Kapha có chủ nuôi phụ. Guseul sở hữu dual-core mà người khác không có. Guseul nắm bắt cuộc chiến một cách tỉ mỉ, đưa ra phán đoán từng khoảnh khắc, điều chỉnh ngay cả những cú đánh đơn giản theo hướng chí mạng hơn.

- Bốp bốp!

- Bốp bốp túi bụi!

- Mềm nhũn.

- Ngã chổng vó!

Lật ngược và đánh. Lerad và Kapha ngã sấp xuống cùng biến thành cục máu me rồi lảo đảo đứng dậy.

“Phù, phù, phù.”

“Hộc, hộc.”

Grừừ- Hai người nheo mắt, phả hơi nóng và lại nắm chặt nắm đấm.

“Được rồi, chị ơi……. Giờ mới là thật nè.”

“Đã bảo không phải chị, hộc, nói bao nhiêu lần rồi hả. Vốn dĩ đằng ấy là ai chứ?”

Khi đặt chân xuống đất, khí thế của Lerad thay đổi. Ma lực xanh phun trào, cảm giác nóng rực như nung chảy mặt đất xung quanh truyền đến Kapha.

Kapha dùng mu bàn tay quệt má, nhắm mắt lại cảm thấy linh cảm không lành và nghiến răng.

Muốn thắng con trẻ trâu cuồng chiến kia thì bản thân cũng phải tung toàn lực.

Khoảnh khắc Guseul và Kapha đưa ra phán đoán, định đồng hóa và dang rộng đôi cánh-

‘…….’

Thình. Một tiếng.

Áp lực nghiêm trọng truyền đến từ xa.

“Ơ?”

“……Si-heon?”

Thình. Thình. Thình. Thình.

Cả hai thốt lên tiếng ngớ ngẩn và ngước nhìn bầu trời. Ở đó thấy Thế Giới Thụ mang hình dáng người khổng lồ cấu thành nên gốc rễ của thế giới.

Đan điền dưới bụng dưới run lên như muốn vỡ vụn. Là Vua sao? Chỉ có Vua thôi. Người có thể bộc lộ khí thế của mình đến mức đó khi đối đầu với Hyperion.

Chỉ một người.

- Bụp!

Đám mây trôi qua dừng lại. Thời gian của mọi sự vật trừ sinh vật sống dường như ngừng trôi.

Tầm nhìn của Kapha và Lerad nhuộm màu xám tro và bầu trời biến thành màu hoàng hôn.

Trên bầu trời ẩm ướt như giấy dầu nhăn nheo nhưng lại tối sầm màu vàng, vài tiếng quái dị vang lên rồi lại-

Thình, thình. Thình.

-Tiếng trống giống nhịp tim lan tỏa theo nhịp điệu.

Cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi chuyện gì đang xảy ra.

Kiếm bắn ra từ cơ thể Hyperion và phía đối diện, một bức tranh phẳng bắt đầu nhảy ra.

Cầm bút coi thiên địa vạn vật như giấy vẽ mà phô diễn cảnh tượng kinh hoàng, Lerad đang đứng yên ngẩn ngơ lẩm bẩm.

“……Ngầu quá.”

Một đoạn cảm tưởng lẩm bẩm như đã yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Không khó để nhận ra ma lực đang phình to trong cơ thể Lerad đang hướng về phía khác chứ không phải Kapha.

“Tôi muốn đến đằng kia.”

“Cái gì, không được đi ạ.”

“Không chịu. Tôi sẽ đánh với người kia. Vua, Mộc Linh Vương đúng không.”

Dù trước đó chỉ lao vào một lần mà không còn mảnh xương và thua cuộc. Nhưng lần này cô bé phán đoán rằng mình cũng đã tăng cường năng lực đủ để làm được.

- Bốp!

Lerad đạp đất bay vút đi tìm Si-heon trong nháy mắt. Ái chà. Kapha cắn môi, kéo ma lực lên và đuổi theo con nhóc.

* * * * * * * *

- Bùùùmm!

Ngọn lửa đỏ quét sạch Ent trong vùng, những Hunter sống sót nhìn thiếu nữ tạo ra kỳ tích với ánh mắt phức tạp pha lẫn kính sợ và ngạc nhiên.

“……Phù.”

Marronnier Blanche, người bảo hộ của Sephiroth với biệt danh Tiểu Hiền Giả.

“Ơ.”

“……Không lẽ nào.”

“Hự.”

Các Hunter có mặt nghi ngờ đôi mắt mình và không ai thốt nên lời.

Chưa từng nghe nói Hiền Giả tham gia vào cuộc công lược lần này, nên việc quý cô Pháp xinh đẹp kia có mặt ở đây chắc là cộng tác viên kiểu đó đó của Vua.

Chắc chắn là với Mộc Linh Vương…….

Không chỉ bị đánh bại mà còn rơi vào lưới tình rồi sao.

Thực ra thời điểm Blanche phải lòng là từ trước đó rất lâu rồi.

- Cộp, cộp.

Marronnier ấn chặt chiếc mũ rộng vành, nhìn về phía trước với đôi mắt mệt mỏi.

Lại là Ent à. Không phải. Một người đàn ông với khí thế lao vào cô đứng trước mặt Marronnier với vẻ tự tin.

“Bell.”

Cái tên thốt ra lạnh lùng.

“Abie.”

Cận thần của Nữ Vương và là tâm điểm của ATU. Và bên cạnh đó là pháp sư Banya cũng đang đứng với hình xăm sáng rực khắp người. Mở con mắt thứ 3 nhìn thấu tương lai trên trán.

“…….”

“…….”

Một mình có thể đối phó với ba người không. Dù đã tiêu hao khá nhiều ma lực nhưng Hiền Giả vẫn là Hiền Giả. Marronnier không do dự đưa đầu trượng ra, nuốt ngược hơi thở với ánh mắt đã quyết tâm.

“Tô, tôi sẽ giúp. Ngài Hiền Giả.”

“Đi đi.”

“Nhưng mà-”

“Việc này……. Là việc của tôi.”

Đôi mắt to và yếu đuối xếch lên như mắt hổ. Khí thế chỉ toàn sát ý chưa từng bộc lộ với ai ập đến bọn họ và các Hunter. Kỵ sĩ và Hunter im lặng đồng loạt tản ra.

“Được rồi. Bell, Abie.”

“…….”

Ma lực kết tụ ở đầu trượng không cần đối thoại. Âm sắc mỹ lệ không than vãn của Marronnier vang lên trên chiến trường.

“Nói chuyện đủ rồi mà.”

- Ầm!

Ánh chớp bùng nổ bao trùm ba người. Khói đen bốc lên và gió lốc hoành hành. Cơ thể Bell được bao phủ bởi lớp vỏ cây chặn đòn tấn công của Marronnier. Abie và Banya ẩn mình.

Hai người kia thì chưa nói……. Người phụ nữ Ấn Độ kia chắc cũng có duyên với Lee Si-heon.

Có vẻ không có ý chí chiến đấu lớn lắm nhưng bị trói buộc bởi xiềng xích của thế lực, đành phải giác ngộ cái chết.

‘Không quan trọng.’

Nếu người phụ nữ kia là gián điệp hay đồng minh của Lee Si-heon thì đã có lời báo trước rồi. Marronnier xoay đầu trượng bắn pháo kích liên tục. Cơ thể Bell đang triển khai phòng ngự bị văng ra thảm hại.

- Ầm, ầm, ầm!

“Hự, hư ư ư, hự!”

Thực sự là nhân duyên từng rất trân trọng.

Tất cả đều do bọn họ phá hỏng.

- Tí tách.

Lại nữa, nước mắt trong suốt làm ướt má. Cố tình phớt lờ, Marronnier vươn bàn tay không cầm trượng ra, bao bọc rào chắn xung quanh mình.

Dao găm của Abie ẩn trong bóng tối không trúng Marronnier mà bật ra.

“……!”

“Argenté (Bạc).”

Thanh kiếm ma pháp màu bạc lao ra từ bề mặt rào chắn và phập- xuyên thủng bả vai phải lỏng lẻo của Abie.

“Ưm!”

Tiếng rên ngắn ngủi bật ra. Nghe thật chói tai nhưng cô phớt lờ và dậm chân.

Vụ nổ bốc lên từ mặt đất.

“Câlin (Ôm).”

Khối ma lực khổng lồ mang ý nghĩa cái ôm nuốt chửng Abie.

Abie suýt soát bao bọc ma lực quanh người để tránh vết thương chí mạng, nhưng buộc phải rời khỏi chiến trường trong chốc lát. Lợi dụng sơ hở đó, Bell và Banya tập kích vào lòng Marronnier.

“Marronnier!”

Tại sao các người lại nổi giận chứ.

- Bùùùmm!

Lưỡi dao gió bắn ra đẩy lùi Banya. Người đang đến gần chỉ có một mình Bell.

Nhìn khuôn mặt đáng ghét đầy cảm xúc mà mình không biết đó, Marronnier kết luận những giọt nước mắt này chỉ đơn thuần là do cảm giác oan ức.

Ký ức chia sẻ rượu vang đỏ và cười đùa trong bữa tiệc.

Cùng nhau đối mặt và thề nguyện.

Cùng mơ về tương lai của Châu Âu và tán gẫu.

“Người bẩn thỉu.”

Khi chân Marronnier rời đất, hình dáng người phụ nữ biến mất trước mắt Bell.

Điểm Diệt. Cực hạn của ma pháp không gian.

Marronnier đã đi qua thư khố của Sephiroth và hấp thụ mọi tâm tượng ma lực. Cô dịch chuyển ra sau lưng Bell, vươn bàn tay nhỏ bé gõ vào eo hắn.

Vỏ cây của Bell bắt đầu phồng lên như bị ngâm nước, tế bào và da bắt đầu sụp đổ nhanh chóng.

“!”

Trước mắt là một tên. Marronnier lẩm bẩm rồi dùng ma pháp gió đẩy Bell ra.

Bell bị văng ra hét lên.

“Con, kẻ phản bội- Đm. Con khốn kiếp!”

“Các người đâu có định nghe lời tôi.”

Cơ thể sưng phồng lồi lõm của Bell bắt đầu mang hình cầu như quả bóng đá khổng lồ. Lớp da cứng không chịu nổi áp lực bên trong và tiếp đó bùng- nổ tung.

“Chỉ là đồ chơi của Vua-”

Bạn thân đã chết. Nghĩ rằng đã xử lý xong kẻ phiền phức nhất xét theo năng lực mà Bell sở hữu. Marronnier lại giơ cây trượng đang nắm chặt lên.

“Ra đây-”

Nắm đấm và cánh tay co giật. Giọng điệu kích động.

“-Ra đây đi, Abie. Giờ thì tất cả……. Kết thúc rồi.”

Vẫn đang rơi nước mắt lã chã.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!