Tập 2

Chương 639: Sống Chung Với Sư Phụ (2)

Chương 639: Sống Chung Với Sư Phụ (2)

Chương 639: Sống Chung Với Sư Phụ (2)

- Trời ơi sao trên đời lại có món ngon thế này!

Phản ứng của Thiên Đào khi lần đầu ăn gà xiên nướng sốt Teriyaki hiện lên rõ mồn một.

- Ngon không?

- Đương nhiên rồi, sư huynh thấy cái này trông không ngon sao? Đúng là thật tình.

Là chuyện con gà có trước hay quả trứng có trước, nhưng tôi đã biết sở thích của Thiên Đào từ trước rồi.

Kể cả trước khi quay về quá khứ, Thiên Đào cũng đã bộc lộ nhiều sở thích ăn uống của mình.

Thời ở Học viện cũng vậy.

Trên đường tan học. Nhớ đến Sư phụ đang ở nhà, tôi mua thật nhiều gà xiên nướng ở tiệm gần đó về, Thiên Đào vừa dính sốt đầy miệng vừa thưởng thức chúng.

“Đây ạ.”

Đặt gà xiên nướng lên bàn ăn nhỏ, biểu cảm Thiên Đào thay đổi rạng rỡ.

“Tự tay làm sao?”

“Vâng. Không khó đâu. Em làm sẽ ngon hơn mấy xiên gà ở tiệm vớ vẩn đấy. Vì em hiểu rõ Sư phụ mà.”

“Hừ, cái tên Thiên Ma mà lại thông thạo nấu nướng…! Đừng có mà kiêu ngạo. Với lại, ngươi biết về ta thì biết được bao nhiêu mà nói?”

Biết nhiều lắm.

Như thói quen khẽ nắm tay khi thấy đồ ăn ngon.

Dáng vẻ cố tình đóng dấu vào mắt tôi.

Từ bờ vai nhún nhảy đến khóe miệng nhếch lên.

Cô nghĩ tôi không nhìn thấy những thay đổi nhỏ nhặt đó sao.

Tôi nhẹ nhàng leo lên giường và mời.

“Ăn nhanh đi. Kẻo nguội.”

Lời tôi vừa dứt, Thiên Đào đã lột sạch một xiên gà ăn ngấu nghiến.

Đôi môi gợi cảm cắn miếng thịt đẫm sốt. Cái lưỡi đưa ra đón lấy, nhẹ nhàng giằng xé nó.

“Ưm, ưm…. Ngon quá.”

…Sao trông gợi tình thế nhỉ.

Hoàng Đào hay Bạch Đào cũng vậy, nhưng Thiên Đào thì càng hơn thế.

Tôi vô thức há hốc mồm. Thấy tôi như vậy, Thiên Đào nghiêng đầu, cẩn thận đưa xiên gà về phía tôi.

“Ngươi cũng ăn đi.”

“A-”

Đang định nói không cần ăn cũng được. Đầu que gỗ nhọn đã đưa vào miệng tôi.

Nhai hai miếng thịt nuốt xuống, Thiên Đào với gương mặt vui vẻ chờ đợi câu trả lời của tôi.

Đang mong chờ phản ứng của tôi.

Cứ như đang nhìn thấy cô ấy thời quá khứ vậy, tôi quay đầu đi hắng giọng.

“Ngon không?”

“…Vâng.”

“Món ta thích nhất đấy.”

Sao lại thích đúng món đó chứ.

Trước câu hỏi tiếp theo của tôi, Thiên Đào trả lời không chút do dự.

“…Chẳng hiểu sao ăn món này, ta lại có cảm giác hoài niệm.”

“Vậy sao?”

“Ừ. Khó giải thích nhưng mà…. Nhớ nhung. Cảm giác cồn cào trong lồng ngực. Với lại chẳng phải ngon sao?”

Thịt gà mặn ngọt thì ngon được đến mức nào chứ.

Câu nói đó tôi đành nuốt vào trong lòng.

Ăn xong chúng tôi cũng chẳng có gì nhiều để làm.

Cơ thể cả hai đều chịu gánh nặng lớn, phần lớn thời gian trong ngày dành cho việc nghỉ ngơi hoặc ngủ.

Ý kiến xem truyện tranh hay phim ảnh cũng chỉ chốc lát. Sau khi tắm rửa nhẹ nhàng, kết cục lại là chui vào trong chăn.

“……Lại nữa.”

Nhưng mà,

Ôm Sư phụ vừa mới tắm xong thì làm sao cơ thể không phản ứng cho được.

Thiên Đào nhìn chằm chằm, chằm chằm vào hạ bộ của tôi với vẻ mặt cạn lời.

“To lên rồi…. Tầm này là ngươi cố tình đúng không?”

“Không, cái đó, Sư phụ.”

“……Haizz.”

Đêm qua đã bỏ qua rồi, hơn nữa lại là buổi sáng nên năng lượng tràn trề.

Tôi thở dài với vẻ mặt không còn mặt mũi nào, khẽ giãn khoảng cách với Thiên Đào.

“Tìm hiểu lý do xem nào. Rốt cuộc tại sao lại thế?”

“…Nhất định phải biết sao?”

“Nói thử xem. Việc ngươi nảy sinh dâm tâm với ta đâu phải ngày một ngày hai.”

Định dồn tôi vào nỗi nhục nhã đến chết sao.

Tôi liếc nhìn khuôn mặt Thiên Đào. Khe ngực sâu hun hút tỏa hương đào tươi mát đang rung rinh ngay trước mắt khoảng 15cm.

Gáy, mái tóc hơi ướt, đôi môi mọng nước, và ánh mắt ngây thơ trái ngược với thân hình dâm đãng.

Nếu hỏi bộ phận nào kích thích dâm tâm của tôi, tôi có thể kể lể cả ngày.

Nhưng trong số đó kích thích nhất vẫn là….

“Mùi….”

“?”

“Mùi của Sư phụ ấy.”

Thiên Đào hiện dấu hỏi chấm trên đầu.

“Tức là… mùi cơ thể ta khiến ngươi thành ra thế kia sao?”

“Vâng. Khi chưa tắm thì mùi đào nồng nàn, sau khi tắm thì mùi đào tươi mát…. Kích thích hơi bị mạnh đấy.”

Nếu tối qua, tôi phản ứng với mùi nồng nàn dính dấp sống mũi trước khi đi ngủ.

Thì trưa nay mùi đào tươi mát sau khi tắm khiến tôi phát điên.

Trước lời thú nhận thành thật của tôi, Thiên Đào gãi má lảng tránh ánh nhìn đầy ngượng ngùng.

“……Thật là, tên biến thái bẩn thỉu.”

“Em xin lỗi.”

Xìu.

Đầu tôi cúi xuống, nhưng con cu vẫn cứng ngắc.

Cái dây thần kinh ngoại biên bất hạnh không chịu nghe lời này.

Thiên Đào nhìn chằm chằm vào hạ bộ tôi rồi quay đầu đi như thể chán ngấy.

Giận rồi sao. Tôi lén nhìn lưng Thiên Đào,

“…Làm đi.”

“Dạ?”

“Thủ dâm đi. Dù sao với cái dạng đó thì cũng chẳng ngủ nghê gì được đâu.”

Bảo tôi thủ dâm trước mặt Sư phụ đang thức sao.

Tôi chần chừ một lúc, rồi nhìn sắc mặt cô ấy.

Thiên Đào quay lưng lại, từ từ đẩy mông ra…. Dáng vẻ đó như gợi lại thời ở Học viện.

- Ực.

“A, ờ….”

Từ từ kéo quần xuống, cái mông của Sư phụ giật giật như đang căng thẳng.

“Sư phụ….”

“Thủ dâm thì được. Cũng đâu phải một hai lần… trước đây cũng đã có nhiều lần như thế này rồi. Hơn nữa bây giờ… ngươi cũng đâu có chỗ nào để giải tỏa dục vọng?”

“Nói thế mà không cho hôn một cái thì hơi.”

“Câm, câm miệng.”

Tai Thiên Đào đỏ bừng.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái mông nghẹt thở của cô ấy, từ từ nắm lấy thứ đang dựng đứng đó vào lòng bàn tay.

“…Chẳng lẽ hồi đó người cũng thức sao?”

Thiên Đào không trả lời.

Cũng phải, làm gì có người sư phụ nào lại mở rộng đùi cho đệ tử đang quay tay xem chứ.

Cũng đâu phải khoe khoang muốn bị đè ra.

- Sóc, sóc, sóc, sóc.

Tốc độ lắc ngày càng nhanh, cơ thể Thiên Đào lại bắt đầu tỏa ra mùi nồng nàn.

“Phù, hự.”

“…….”

Căng thẳng nên đổ mồ hôi, mùi đào nồng đậm.

“……Nhắc trước là, không được chạm vào đâu đấy.”

Đương nhiên rồi.

Chỉ với tình trạng này thôi cũng có thể làm mười lần.

- Sóc, sóc, sóc!

Từ từ uốn cong lưng, tưởng tượng đến mặt trước của Thiên Đào đang đẩy mông ra cho dễ nhìn, tôi lặng lẽ xuất tinh.

Hưng phấn quá chăng.

- Phụt!

Giọt tinh dịch bắn ra rơi lộp bộp lên mông Thiên Đào.

Để giấu nó đi, tôi vô thức vươn tay bóp lấy cái mông to lớn.

- Soạt.

Chất lỏng trắng đục thấm vào quần tất và biến mất.

- Mềm oặt.

“Hư ư!? Lee Si-heon! Ta đã bảo dứt khoát rồi mà!”

Vừa bị sờ mông, mắt Thiên Đào đã rực lửa.

- Bốp!

“Á!”

Ngay lập tức bị đấm vào chấn thủy và ngã lăn quay ra một cách thảm hại.

‘A.’

Cảm giác quần tất thô ráp còn lưu lại trên tay không tài nào quên được.

Mềm mại, và núng nính.

Cái mông của Sư phụ, trinh nữ sạch sẽ.

Chỉ nhớ lại thôi nước miếng đã tứa ra đầy mồm.

Sau đó, gần một tuần.

Việc thủ dâm thảm hại trước mặt Sư phụ chẳng biết từ lúc nào đã trở thành một phần của cuộc sống thường ngày.

“Sư phụ….”

“…Lại nữa à?”

Dậy khỏi giường, Thiên Đào để lộ cơ thể mình một chút như thể đã chán ngấy.

Dù không để lộ một tấc da thịt xinh đẹp nào, nhưng chỉ cần nhìn thấy bộ quần áo bó sát lấy da thịt thôi cũng đủ khiến dục vọng sôi sục mãnh liệt.

Không có tiếp xúc cơ thể nhưng….

Đệ tử giải tỏa dục vọng bằng cơ thể mình, tuyệt đối không phải là bình thường.

Đáng lẽ phải có bầu không khí ám muội hay hưng phấn gia tăng về mặt tinh thần.

Ngạc nhiên là Thiên Đào không hề thể hiện bất kỳ phản ứng cơ thể nào.

Là trinh nữ chưa có kinh nghiệm tình dục nên thế sao, nhưng mà.

“…Này.”

Nhìn cái cách cô ấy cố tình đẩy mông ra, lại thấy gợi tình kinh khủng.

Ban đầu tôi nghĩ chỉ nhìn thôi là tốt rồi. Nhưng con người là thế.

Nhìn thì muốn sờ, sờ thì muốn tiến xa hơn.

- Ực.

“…Ờ, Sư phụ.”

“Gì nữa. Không làm nhanh lên.”

“Dạo này tay em đau quá nên là… thay vào đó-”

“Nói nhảm.”

Lại bị mắng rồi.

“…….”

Tuy nhiên, sự thật là ngưỡng chịu đựng cũng đã tăng lên.

Ban đầu chỉ cần vài phút là có thể giải quyết dục vọng dễ dàng, nhưng lặp đi lặp lại trò này khiến cơ thể ngày càng mong muốn kích thích lớn hơn.

“Cái đó là do nhà ngươi ngày nào cũng lắc năm sáu lần nên mới thế còn gì.”

“Ở cùng Sư phụ nên em không điều tiết được.”

“…….”

“Em xin lỗi.”

Nhưng tiếp xúc trong thời gian dài khiến rào cản hạ thấp xuống, Thiên Đào cũng vậy chăng.

Thiên Đào trừng mắt nhìn tôi như muốn giết người một lúc lâu, rồi thở dài và từ từ đưa tay ra.

“…Tay, cho phép sờ tay đấy.”

Cho phép sao?

Vừa chạm đầu quy đầu vào lòng bàn tay cô ấy đưa ra, Thiên Đào giật mình rụt tay lại.

“Thằng điên!”

“Dạ!? Không phải người bảo cho phép sờ sao.”

“Ta bảo là nắm tay chứ ai bảo được đặt cái thứ gớm ghiếc đó lên!”

“Nhưng mà Sư phụ….”

Phản ứng hơi lớn.

Cho cô ấy xem thứ đã cong vút hơn lúc nãy, Thiên Đào cạn lời cúi gầm mặt đỏ bừng.

“Thằng khốn…. Thằng điên….”

Thiên Đào nhìn con cu đang giật giật rồi đưa tay lên day trán. Nhận ra đó là bàn tay vừa chạm vào bộ phận sinh dục của tôi, cô ấy kinh hãi rụt tay lại.

“…Thật sự, phải làm sao?”

“Vâng.”

Có lẽ sống chung thời gian qua đã hạ thấp rào cản một chút.

Bình thường tôi cũng chơi nhiều trò chơi với cô ấy nên rất thân thiết.

Lấp đầy khoảng thời gian xa cách bằng thời gian bên nhau, tình cảm không có cũng sẽ nảy sinh.

Như lời cô ấy nói, hiện tại Thiên Đào chỉ có thể nhìn thấy mỗi mình tôi….

“…Ngươi dùng tay ta đi. Ta chịu không làm được đâu.”

“Thế thì hơi….”

“A a! Ở đây còn mong muốn cái gì nữa hả? Ngươi và ta là quan hệ sư đồ!”

Cái đó, từ lúc cho phép thủ dâm, chẳng phải đã kết thúc rồi sao.

“Thậm chí ta còn….”

Có người mình thích?

Biết rằng nói câu đó ra chuyện sẽ chẳng đi đến đâu tốt đẹp, Thiên Đào ngậm miệng lại với vẻ mặt đau khổ tột cùng. Rồi thở dài.

Cô ấy bỏ cuộc nhanh thật.

“……Phải làm thế nào?”

“Dạ?”

“Lần đầu mà…. Cái gọi là thủ dâm ấy…. Vốn dĩ nhìn thấy… hạ bộ của giống đực thì ngươi cũng là người đầu tiên.”

A, ra là vậy.

Tôi tiến lại gần giường hơn một chút. Thu hẹp khoảng cách với Thiên Đào đến mức hơi thở chạm nhau, tôi nắm lấy tay Thiên Đào kéo về phía thứ đang giật giật đó.

- Chạm.

Bàn tay mềm mại bao lấy quy đầu.

“……Ư.”

Hơi tỏ vẻ ghê tởm, nhưng rồi cô ấy kìm nén và lấy hết can đảm đặt ngón tay lên.

“Đầu tiên, xoa đi ạ.”

“C, cái bộ phận đang sờ này ấy hả?”

Tay phải của Thiên Đào vuốt ve quy đầu.

Dịch nhờn rỉ ra dính vào lòng bàn tay, tạo nên xúc cảm kỳ lạ.

- Nhớp nháp.

“…….”

Vụng về.

Do quá vụng về nên chẳng có khoái cảm nào phản ứng.

Dù vậy…. sự hưng phấn về tinh thần thì không thể diễn tả bằng lời.

“Thế này… đ, được chưa?”

Đôi bàn tay tuyệt vời đã chỉ dẫn cho tôi con đường lớn, dạy tôi võ công.

Đôi bàn tay đáng kính đó đang nắm lấy con cu của tôi và vuốt ve quy đầu theo lời tôi nói.

Bàn tay như đang vỗ về thứ quý giá.

Thứ mà tôi muốn đi theo, thứ từng vuốt tóc tôi sang hai bên và cười khẩy.

Mối quan hệ sư đồ bền chặt của chúng tôi.

Khi chuyển sang mối quan hệ nguyên thủy giữa đực và cái, cái cảm giác chiếm hữu và bội đức đó… khiến tôi như muốn phát điên.

“Từ từ xuống dưới… vâng, thế đấy. Lắc đi ạ.”

- Sóc, sóc… sóc.

Thiên Đào rụt rè vuốt ve dương vật khổng lồ lên xuống.

Tốc độ chậm đến mức, từ đầu này đến đầu kia mất tận 3 giây.

“…Cảm giác thế nào?”

“Đừng có hỏi. Nếu không muốn chết….”

“Mạnh hơn nữa đi ạ.”

- Sóc, sóc. Sóc!

Có chút lực hơn rồi. Nhưng thế này vẫn chưa ăn thua.

Thiên Đào dán mắt vào dương vật của tôi, căng thẳng cứng đờ cả vai.

“……Ưm.”

Dù sao cũng quá vụng về, chắc không ra được đâu.

Hôm nay dừng ở đây là được rồi.

“Sư phụ… đợi chút.”

“Hả, hử?”

Tôi nhẹ nhàng đẩy tay Thiên Đào ra, làm cho đầu quy đầu co lại, rồi lắc cây cột.

Mạch máu căng phồng giật giật, con cu cứng hơn hẳn phản ứng lại.

- Sóc sóc sóc sóc sóc!

“…Vụng về quá.”

“V, vụng về?”

“Xin lỗi nhé. Đợi chút. Ư…!”

Lắc theo cách thành thục là có phản ứng ngay.

Thiên Đào nhìn tôi với vẻ mặt như bị sốc nặng.

- Phụt!

Ngay sau đó chất lỏng dính dấp bắn ra lấp đầy lòng bàn tay Thiên Đào.

“Phù…. Cảm ơn Sư phụ.”

Cảm giác của người sư phụ khi vắt tinh cho đệ tử rồi nghe lời cảm ơn chắc lạ lắm.

Thiên Đào nhìn thứ chứa trong tay và con cu rũ xuống, im lặng một lúc lâu.

“…….”

- Tỏng, tỏng.

Tinh dịch tràn ra khỏi tay chảy xuống đùi Thiên Đào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!