Tập 2

Chương 803: Cây Đáng Yêu Nhất (2)

Chương 803: Cây Đáng Yêu Nhất (2)

Chương 803: Cây Đáng Yêu Nhất (2)

Thịt thăn lợn với mù tạt và sốt kem.

Maronnier đeo tạp dề màu hồng, mang ra cho người yêu món ăn được đựng trong một chiếc bát lớn.

Sốt kem trắng rải đều, mì pasta sền sệt, thịt lợn thái miếng lớn.

Si-heon nghĩ rằng tài nấu nướng của Maronnier đã tiến bộ khá nhiều.

"Có thể hơi cháy một chút. Không sao chứ?"

"Anh có thể liếm sạch cả bát."

"Mon chéri. Không được ăn cố đâu nhé. Biết chưa?"

Món ăn gia đình của France.

Filet mignon à la moutarde.

Ăn cùng với salad phô mai xanh, trộn thêm một loại pasta là penne.

Dù tài nấu nướng còn vụng về nhưng đây là bữa tối mà Maronnier đã vật lộn với cân đo hơn một tiếng đồng hồ vì người yêu.

"Cháy gì chứ, sốt kem vốn dĩ phải có lớp cháy mới là ngon nhất."

"…Nếu Mon chéri không ôm em giữa chừng thì đã hoàn hảo rồi."

Ngoài chuyện tay nghề ra thì lời của Maronnier là đúng. Vì Si-heon đã không thể kìm lòng khi thấy Blanche chổng mông ra, anh đã ôm lấy cô ấy, hôn hít cắn mút.

Chỉ người đàn ông nào có thể kìm nén được dục vọng trước người yêu đang mặc tạp dề mới được ném đá.

Trước thái độ bướng bỉnh của Si-heon, Maronnier phì cười.

"Mà, trong dinh thự không có ai à?"

"Ừm. Không cần dùng người hầu. Toàn bộ dinh thự được quản lý bằng ma pháp, và quan trọng nhất là vì em không có ở đây."

Vậy là trong dinh thự rộng lớn này chỉ có hai chúng ta.

Trên đường đến đây, tôi đã để ý vài bụi cây và bức tượng trong vườn. Những nơi thích hợp để tận hưởng cảm giác mạnh ngoài trời.

Maronnier với đôi má ửng hồng đọc được suy nghĩ của Si-heon và véo vào khuỷu tay anh.

"Đừng có suy nghĩ linh tinh, ăn đi trước khi nguội."

"Vậ, vậy à?"

Tôi dùng nĩa xiên cả thịt nóng và pasta cho vào miệng.

Vị kem béo ngậy và hương mù tạt cay nồng lan tỏa. Cùng với gia vị bất khả chiến bại là tình yêu của cô dâu nhỏ bé, không thể nào không ngon được.

"Ngon lắm."

Món ăn Maronnier làm có vị cũng thật dễ thương.

Nghe có vẻ vô lý nhưng có thể thấy rõ cô ấy đã tỉ mỉ chăm chút từng chút một, nên toát ra một vẻ đáng yêu đáng khen.

Maronnier đọc cả suy nghĩ của Si-heon để kiểm chứng chéo, rồi thở phào nhẹ nhõm.

"Thật chứ?"

"Đã bảo là ngon mà? Ngồi đây đi. Đừng cởi tạp dề."

Chúng tôi ngồi cạnh nhau trò chuyện, rót rượu nho vào ly.

Không phải là loại rượu nho tự tay giẫm nát để tặng cho người bạn đời sau khi kết hôn…. Tiếc là chỉ là một loại rượu vang cao cấp bình thường.

"Nhân tiện, chai rượu nho đó thì sao?"

"Hửm?"

"Cái mà em tự làm ấy."

Tôi thử hỏi vu vơ, nhưng Maronnier đỏ bừng mặt và thanh minh.

"Cái, cái đó sao Mon chéri lại biết…?"

"Tình cờ nghe được thôi."

Hự. Maronnier nín thở, quay ngoắt đầu đi. Rồi dùng no look (không nhìn) kéo cổ áo tôi.

"Nếu em kết hôn với Mon chéri, nếu kết hôn thì em sẽ đưa…. Xấu hổ lắm."

"Xấu hổ cái gì?"

Tặng cho bạn đời loại rượu vang tự làm, rồi cùng nhau xem đoạn băng ghi lại quá trình đó và thưởng thức.

Đó là truyền thống hôn ước lâu đời của gia tộc Maronnier.

Đoạn băng ghi lại cảnh Blanche trẻ trung, xinh xắn, nắm lấy vạt váy, dùng đôi chân trần trắng nõn giẫm nát nho. Cảnh cô ấy ủ rượu trong chính cơ thể mình sẽ được quay lại một cách ‘trực tiếp’.

Và cả kịch bản.

Diễn cảnh thì thầm lời yêu với người bạn đời tương lai…. Xấu hổ chết đi được.

Nghe Maronnier giải thích, Si-heon bật cười khanh khách.

"Đừng cười mà…."

"Anh biết rồi. Hì hì. Em muốn đưa sau này thì làm sao anh ép em được?"

Maronnier phì mũi, ngả đầu sang một bên.

Đầu Maronnier nhẹ nhàng chạm vào bắp tay Si-heon.

"Em nhất định sẽ đưa. Dù cho Mon chéri không yêu em đi nữa. Em vẫn sẽ đưa. Có lẽ em… sẽ yêu anh mãi mãi."

Lời nói có chút mạnh mẽ. Dù cho Lee Si-heon không yêu mình ư.

Tất nhiên là trọng tâm khác nhau. Thay vì nghi ngờ tình yêu, có vẻ như cô ấy muốn nhấn mạnh tình yêu nồng cháy của mình hơn.

Gương mặt Lee Si-heon dịu dàng tan chảy. Anh khẽ hỏi cô ấy.

"Cả đời?"

"Ừm, cả đời. Dù Mon chéri chết đi…. dù em chết đi, em cũng sẽ không bao giờ quên."

Các cô gái France đều yêu như thế này sao?

Người ta nói ngọn lửa bùng cháy dữ dội sẽ đốt cháy tim diêm nhanh hơn, nhưng Maronnier lại là người đổ dầu vào ngực mình.

Ngọn lửa không bao giờ tắt hòa làm một trên khuôn mặt dễ thương. Một tình yêu trong sáng khó tìm thấy trong thế giới đã trở nên khó khăn này. Platonic.

Si-heon và Blanche tựa vào nhau, đầu kề đầu.

Maronnier tựa vào bắp tay anh, Si-heon tựa lên đầu cô ấy. Dưới ánh đèn ấm áp, bên bữa ăn tuy không xa hoa nhưng chứa đầy tình yêu.

Họ nắm chặt tay nhau như một cặp tình nhân đang đốt lửa trại.

"Mon chéri."

"Ừ."

"Không ăn cơm à?"

"Đút cho anh được không?"

Yêu cầu có phần không tương xứng với vóc dáng to lớn, nhưng Maronnier không hề phàn nàn mà cầm lấy dụng cụ ăn.

Cô ấy trộn thịt và rau theo cách mà cô ấy nghĩ là sự kết hợp ngon nhất, rồi đút cho Si-heon.

"Nào, a."

"A."

Thức ăn được đưa vào.

Ngay khi chiếc nĩa vừa rời đi, tôi đã nuốt chửng đôi môi của Maronnier để bổ sung gia vị còn thiếu.

"Úp. Ưm…."

Lưỡi lại quấn lấy nhau như trước. Sốt kem trắng và dính được truyền qua lưỡi.

Thức ăn bên trong cũng vậy. Có thể sẽ có cảm giác khó chịu, nhưng tình yêu của Maronnier từ lâu đã vượt qua sự khó chịu đó.

-Chụt.

Ực. Ánh mắt của hai người đã nuốt thức ăn và nước bọt của nhau kéo dài không dứt như phô mai.

"Hư hừ, bẩn quá…."

"Chỉ có hai chúng ta thì có sao đâu?"

Chia sẻ tình cảm một cách lộn xộn, bừa bãi cũng đều là những trải nghiệm quý giá.

Lần này, chúng tôi ngậm rượu vang rồi hôn nhau. Maronnier không một chút do dự, biết ơn đón nhận đôi môi của anh.

-Ực.

"Hưưt, haa…."

Cơ thể đã đủ nóng lên sau nụ hôn trước đó.

Đầu ngực nổi bật xuyên qua lớp tạp dề đã căng cứng.

Nhai và nuốt thức ăn. Cùng nhau uống rượu.

Cho đến khi món ăn lớn được dọn sạch, hai người tranh nhau ăn và hôn nhau như đang chơi một trò chơi nhỏ.

Sốt kem dính trên cằm và xương quai xanh gây cảm giác khó chịu, nhưng điều đó có là gì?

Đây là không gian của hai người và không ai có thể nhìn thấy.

Ngay cả những hành động có phần bẩn thỉu cũng có thể được chấp nhận.

Như thế này.

-Tí tách, tí tách.

Blanche áp sát vào ngực Lee Si-heon, lè lưỡi ra.

Như một chú mèo, tuy không có gai nhưng cô ấy đã dùng chiếc lưỡi mềm mại và mịn màng của mình để liếm sạch yết hầu và cằm anh.

"Ha úp…. Chụt."

"Em bảo bẩn mà?"

"…Vì yêu nên không sao."

Vì yêu nên không sao.

Si-heon vừa phì cười.

Maronnier cảm thấy bàn tay anh đang vuốt ve sống lưng mình đang hướng về phía cặp mông thầm kín của cô.

Lỗ mông nhỏ như hạt kê, gần như không có nếp nhăn bị đầu ngón tay chọc vào.

"A hức, ưt, Mon chéri…?"

"Vì yêu nên không sao."

Si-heon lật cặp mông căng tròn, ướt đẫm mồ hôi đang đè lên đùi mình.

Khi anh dùng đầu ngón tay cứng rắn gõ nhẹ vào lỗ mông, cái lỗ nhỏ nhắn bắt đầu co giật, khiến má Maronnier đỏ bừng.

-Giật giật, giật giật!

"A. A! Nhưng mà chỗ đó…. chỗ đó. Cái đó. Ư ư, Mon chérii!"

"Sao?"

"Xấu, xấu hổ lắm. Em không thích mông…."

Khuôn mặt cô ấy thực sự có chút không muốn.

Bản thân việc sử dụng cái lỗ đó đã có gánh nặng, và hơn hết, cự căn của Lee Si-heon…. ngay cả tiểu huyệt của Maronnier đã bị đâm không ngừng nghỉ trong nhiều ngày cũng khó mà tiếp nhận.

Nhưng lời nũng nịu dễ thương của Maronnier đã không được chấp nhận.

Anh dùng bàn tay mềm mại tháo dải ruy băng, kéo váy xuống và vắt vào bên trong mông.

Tiểu huyệt được che đi, chỉ có lỗ mông lộ ra ngoài không khí.

Chiếc váy căng chặt khiến mông Maronnier bị ép ngang một cách mềm mại.

"A…. Ưt. Mon chéri thật là…. Anh định làm thật à?"

"Sẽ sớm thích thôi."

"Nhưng mà…."

Mở cánh hoa này ra cũng thật thú vị. Ngón tay cong hình móc câu nhẹ nhàng vạch hậu môn ra.

-Trượt.

Lỗ mông khô khốc không có kẽ hở, ngay cả việc đi vào cũng không dễ dàng.

Anh đẩy vào để từ từ khai phá. Từng chút một, lấy sự run rẩy của cơ thể làm tín hiệu, anh dần dần đẩy đầu ngón tay vào kẽ hở của lỗ mông.

Khoảnh khắc cánh hoa hé mở nuốt chửng một chút chai sạn.

"Ư…. Ức! Đau…."

Maronnier nhắm nghiền mắt, cắn vào vai Si-heon.

Đến đó, anh thử rút ngón tay đã đưa vào ra.

Lỗ mông mềm mại dính vào ngón tay như gạo nếp.

Theo đầu ngón tay rút ra, lớp thịt mông mỏng manh, trắng như silicon cũng phồng lên theo, giống như gò mu của tiểu huyệt.

Cảm giác ngón tay đi vào cơ quan bài tiết khiến Maronnier không biết làm thế nào, cô ôm lấy mặt.

-Phụt.

Tiếng kêu dễ thương.

"Hức."

Dù dâm thủy đã chảy ra đủ, nhưng có lẽ vì cơ thể nhỏ bé.

So với những người cùng vóc dáng, xương chậu của Maronnier khá rộng…. phần dưới bao gồm cả đồ lót đã hoàn toàn ướt sũng.

Khi anh nhẹ nhàng nhào nặn cặp mông dẻo dai như nặn bánh, tiếng rên rỉ bắt đầu len lỏi trên môi Maronnier.

-Quắp chặt..

"Mon chéri… mông… không được. Không được…. Không… Á!"

"Đau đến thế à?"

"Ừm, ừm, ư ưm."

Maronnier liên tục gật đầu.

Vì mỗi khi việc khai phá lỗ hậu có tiến triển, cô lại phải chịu đựng cơn đau như da thịt bị xé rách.

-Cộc.

Lúc đó, phần dây hãm của cây gậy dương vật đang dựng đứng gõ vào háng Maronnier như đang quyến rũ.

Bằng chứng cho thấy người đàn ông đã bị kích thích.

Maronnier đang bám vào Si-heon, liếc mắt nhìn.

"Em biết là gì không?"

"Dư, dương vật."

"Của ai."

"Mon…. Không, của em."

"Khà khà."

"Kích thích… quá. Đồ hạ lưu, đồ ngốc…. đồ dâm đãng."

Có lẽ vì đã nhìn trộm hết mọi tưởng tượng.

Maronnier đưa tay về phía mông để kéo chiếc quần lót đã tụt xuống một nửa của mình lên.

"…Vào giường đi. Cởi cả tạp dề ra nữa."

"Làm ở đây cũng được mà. Mặc quần áo làm thì tốt hơn."

"Nhưng sẽ vướng víu lắm…?"

Thế mới tốt chứ.

Si-heon đột nhiên dùng sức trong tay, bế bổng Maronnier lên.

Maronnier đột nhiên bị nhấc bổng từ ghế lên không trung, phát ra một tiếng rên rỉ chóng mặt.

-Vù!

"Mon chê-?!"

"Đau cũng phải chịu."

Khi anh dùng tay mạnh bạo như muốn xé rách đồ lót, tiểu huyệt đang nhỏ giọt dâm thủy đã tiếp xúc với không khí bên ngoài.

Bây giờ là giai đoạn đi xuống.

Trên quỹ đạo rơi của Maronnier, quy đầu của dương vật cong như cánh cung đã may mắn rơi vào lỗ tiểu huyệt trinh nguyên của cô, rồi.

Cự căn dùng hết sức vạch mở lỗ, mở rộng âm đạo cứng nhắc.

-Xoẹt! Xoẹtttt!

"Ríiiít…!? Ư a…. Ưm ưt…?! Hức… Hức. Haa…. Hộc."

Bụng dưới phồng lên, cơ hoành bị chèn ép khiến hơi thở trào ngược.

Maronnier nhăn mặt vì đau đớn như bị xiên que, vặn vẹo eo, nằm trong vòng tay Si-heon và rên rỉ.

"Khụ, khụ…. Hức, a…. Hức."

Tiểu huyệt mềm mại chật chội.

Lối vào nhỏ bé cắn chặt lấy.

Mềm mại như chạm vào đệm thịt của mèo, hạt đậu trắng ở bẹn không chỉ bị dương vật mở rộng mà còn bị cọ xát vào lông mu của anh.

-Ọt, ọt.

Dâm thủy chảy ra cùng với cơn đau.

Tiểu huyệt mỗi lần đều đàn hồi trở lại, phải xuyên thủng đúng cách mới thuần hóa được.

"Ư, hức, a…. Hức…."

Maronnier đang khóc nức nở, dường như đã quen với cơn đau. Cô vòng hai tay qua cổ Lee Si-heon.

Những giọt nước mắt rơi như ngọc liên tục làm ướt cổ áo anh.

"A…. A."

"Không sao chứ?"

"Mon chéri…. đã, đã cho vào mà!"

"Không thích à?"

Anh cười gian xảo, Maronnier với khuôn mặt đỏ bừng lau nước mắt lên má anh, sụt sịt mũi.

"Thích…."

"Thích thô bạo nhỉ."

"Ừm."

Muốn làm mãnh liệt hơn nữa.

"…Ừm."

"Vẫn còn đau à?"

"Nóng rát nên đau."

Cũng phải. Bụng dưới đã hoàn toàn phồng lên.

Không chỉ nội tạng mà xương chậu cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Xét đến việc xương chậu của Maronnier đã mở rộng đáng kể sau lần đầu tiên…. chắc chắn là như vậy.

Dù vậy.

-Trượt, trượt.

Âm đạo siết chặt như đang xoay tròn vô cùng thành thật.

Không chỉ miệng dưới mà cả miệng trên, và cả chính Maronnier.

"Anh phải làm sao đây. Blanche của chúng ta."

"…Ôm em."

Nước Maronnier sền sệt chảy xuống đến tận túi tinh.

Quan hệ thường xuyên mà. Cũng thấy có chút máu tươi.

Có lẽ phải cho vào thêm ít nhất năm lần nữa mới quen được.

Si-heon hỏi Maronnier.

"Rồi, sao nữa?"

"…Nói yêu em đi."

"Anh yêu em."

"Ừm…. Em cũng thích Mon chéri…. Đau nhưng lại được kết nối. Lạ thật. Thật, thật sự rất đau nhưng…. lại rất hạnh phúc."

"Anh sẽ di chuyển."

Khi anh định vào tư thế để lắc hông, tay Maronnier đã nắm lấy má Si-heon.

Maronnier ngước lên, với khuôn mặt đẫm nước mắt, cô nũng nịu.

"Em, hôn…."

"Anh biết rồi."

Đã tiêm thì cũng phải ăn kẹo chứ.

Maronnier với khuôn mặt ẩm ướt đã cụng đầu và ngọt ngào mút lấy môi Si-heon.

"Phù…. Haa."

Lại tiếp tục. Hôm nay thử khai phá cả những nơi chưa từng dùng đến xem sao.

Ngón tay âm u hướng về phía…. lỗ mông dễ thương đang co giật theo nhịp tim.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!