Tập 2

Chương 677: Nhập Thành

Chương 677: Nhập Thành

Chương 677: Nhập Thành

- Rầm rầm rầm!

Cánh cửa mở toang như đạn pháo, một thiếu nữ bò ra từ bên trong.

Những người hầu đang dọn dẹp hành lang run rẩy vì sợ hãi, thiếu nữ hừ mũi phun ra khói, đá vào ống quyển người đàn ông đứng đầu tiên.

- Bốp!

“Hự!”

“Này, ngươi!”

“…Vâng, vâng. Ngài gọi tôi ạ, thưa ngài In-ja?”

Nhân tố của Vua (In-ja).

Cô ả tách khỏi Lee Si-heon và đang sống sung sướng, hiện tại đang tận hưởng quãng đời còn lại đầy vui vẻ trong tháp.

Nhưng có phải do tuổi tinh thần quá nhỏ nên được chiều quá hóa hư không.

In-ja mặc bộ đồ ngủ lụa trắng dính chặt vào cái mông mềm mại, lạch bạch đi tới rồi khoanh tay.

“Sao bên ngoài thành ồn ào thế hả? Không thể nào ngủ được!”

Đang sống nhờ vào tài sản của người khác mà lại mắng nhiếc người giám hộ như bắt chuột.

Không có "kẻ bắt nạt chuyên trách" Lee Si-heon, cô ả là điển hình của kẻ mạnh hiếp yếu!

Vì cái tính khí tồi tệ đó mà dù đến tháp cũng bị nhiều người hầu ghét bỏ.

“Xin, xin lỗi. Ngài In-ja.”

Người giám hộ, Nam tước Teron toát mồ hôi hột, liên tục cúi đầu.

Dù quý tộc đã cúi chào 90 độ đúng chuẩn nhưng In-ja vẫn chưa hả giận, hừ hừ phun khói đầy khí thế.

“Nếu ta mất ngủ làm da dẻ xấu đi thì Teron ngươi có chịu trách nhiệm không hả?”

“……Xin lỗi.”

Dù có đưa Phật tổ đến thì cũng sẽ bị mắng là đồ vô giáo dục cần phải giáo dục lại tinh thần, nhưng Nam tước không thể đáp lại lời nào.

Sức mạnh của Vương Quan (Crown) còn hơn cả Công tước.

Xét về quyền lực thực tế thì câu chuyện lại khác, nhưng vì In-ja chẳng khác nào bạn đồng hành của Vua nên không ai trong tháp này có thể khiển trách cô ả.

Tuy nhiên, việc có tức giận hay không lại là vấn đề khác.

Teron nắm chặt tay, nhắm nghiền mắt kìm nén cơn giận.

‘…Ngủ nghê cái gì. Pudding với siro Agave còn dính đầy trên mép kìa.’

Siro dính trên ngực In-ja ai nhìn cũng thấy vẫn còn ướt, đoán chắc là vừa mới rớt xuống.

Pudding dính trên mép cũng vậy.

Việc nói dối trắng trợn của In-ja khiến ngay cả Teron, người tôn kính Vua hết mực, cũng phải lắc đầu ngao ngán.

“Haizz thật là…. Đang ăn pudding mà.”

“…Ngài vừa bảo đang ngủ mà.”

“A. Thì, ý là trước khi ngủ ta đã ăn pudding, đồ ngốc Teron!”

“……Vậy sao.”

“Ngươi mà cãi lại lần nữa, ta sẽ kiến nghị với Bá tước cắt ngón chân ngươi đấy!”

Nói thì nói thế chứ chưa làm bao giờ.

Mồm mép thì dữ dằn nhưng In-ja chẳng giết nổi một con gián.

“Phù…. Thế là sao? Sao lại bận rộn thế?”

Sau một hồi nổi giận và cảm thấy nhẹ nhõm hơn, In-ja nhìn quanh và hỏi.

Từ việc tổng vệ sinh chưa từng có tiền lệ, đến việc chuẩn bị tiệc tùng tấp nập ở ngôi làng bên ngoài thành.

“Wow.”

Lén quệt ngón tay lên tường, không một hạt bụi nào dính vào.

Teron quyết tâm lát nữa phải lau bức tường đó thật sạch, rồi cung kính trả lời câu hỏi của cô ả.

“Có tin báo bạn đồng hành của ngài In-ja đang đến ạ.”

Bạn đồng hành.

Đôi má phúng phính vì được ăn uống đầy đủ trong thời gian qua của In-ja giật giật.

Đồng thời, nỗi ám ảnh khắc sâu trong não cô ả tự nhiên bùng phát.

“Ai, ai cơ? Chẳng lẽ.”

“Vâng. Là gã đàn ông đó.”

“Cái đồ ngốc đó… à không, hắn đến làm gì?”

“Ngài gọi bạn đồng hành như vậy có vẻ không hợp lễ nghĩa cho lắm…”

“Im đi! Trả lời câu hỏi của ta!”

Á á á!

Teron cảm thấy máu dồn lên thái dương.

“Đã đánh bại Thử Thách rồi, thì phải thực hiện công việc theo lời hứa chứ.”

“…Thử Thách.”

A.

Đúng rồi.

In-ja đến tháp không phải là tìm lại tự do, mà chỉ là tạm thời chia tay với Lee Si-heon thôi.

- Lẩy bẩy.

Ống quyển run rẩy. Cảm thấy mông nóng ran không rõ lý do, In-ja chắp tay run rẩy vì sợ hãi.

“Ngài In-ja?”

“Ta, ta ta… Ta sẽ không quay lại với hắn đâu. Ta sẽ sống ở đây cả đời.”

Teron nhìn In-ja đang sợ hãi như nhìn một trò cười, rồi thở dài.

“Ngài lại quên kế hoạch của chúng ta rồi sao?”

“…Kế hoạch? A!”

Kẻ có trí nhớ còn kém hơn chuột nhắt vỗ tay với khuôn mặt ngơ ngác.

Cứ gọi là ngốc nghếch nhưng kẻ thực sự ngốc nghếch có khi nào là cô ả này không.

Muộn màng nhận ra lý do mình đến đây, In-ja thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đề phòng bất trắc…

In-ja chỉ tay vào Teron, dặn dò bằng giọng trẻ con đặc trưng.

“Vậy không sao nhỉ? Ra lệnh một điều thôi. Tuyệt đối đừng để ta chạm mặt gã đàn ông đó!”

“…Tại sao?”

“Dù sao thì bảo đừng là đừng!”

Có trí tuệ của người lớn mà cư xử như trẻ con thế này cũng không dễ.

Cơ thể và tính cách đúng là trẻ ranh, Teron một lần nữa khắc ghi điều đó vào sự kiên nhẫn của mình.

“……Hôm nay tuyệt đối sẽ không ra ngoài.”

“Ngài phải đến dự nghi thức vào 3 ngày sau.”

“Vậy thì lúc đó hẵng gọi! Với lại lấp đầy tủ lạnh bằng bánh kẹo, nước ngọt, ưm… A! Pudding nữa! Hiểu chưa?”

In-ja. Tuyên bố làm Hikikomori (kẻ trốn trong phòng).

Cô ả vẫn còn sợ Lee Si-heon.

* * * * * * * * * * * *

“Phải đấm cho một trận.”

“Nhóc con hư đốn phải bị đánh đòn vào mông!”

Hành quân vài giờ không có chiến đấu hay phát hiện gì là chuyện nhàm chán.

Chợt nhớ đến Vương Quan và In-ja nên tôi kể cho họ nghe, đúng là các em tôi, chúng thay tôi nổi giận đùng đùng.

“Không, con bé đó dự kiến sẽ tan biến ngay nếu không có anh, sao lại thế chứ? Nghĩ kiểu gì thì cộng sinh với anh vẫn là lựa chọn tốt hơn hẳn mà.”

“Phải trừng trị cục u hư hỏng!”

Aori từ lúc thấy bộ xương đã nhiễm đầy tư tưởng đen tối là thứ hai, còn Tae-yang thì đưa ra lý do khá hợp lý và phản ứng không thể hiểu nổi hành động ngu ngốc của In-ja.

“Dự kiến tan biến là sao?”

“Đương nhiên là tan biến rồi. In-ja là gì chứ? Nếu so với máy tính thì nó giống như RAM và tản nhiệt vậy.”

Khi sử dụng Vương Quan, nó giúp dẫn xuất sức mạnh nhanh hơn, hiệu quả hơn.

Và giảm thiểu cực độ những ảnh hưởng tiêu cực mà Vương Quan tác động lên thế giới tinh thần của tôi.

Dù một mình tôi cũng có thể dẫn xuất đủ sức mạnh của Vương Quan.

Nhưng quả nhiên hai vẫn hơn một.

Sự hiện diện của In-ja tạo ra sự khác biệt tuyệt đối.

“Em không biết chi tiết về Vương Quan, nhưng em cũng biết In-ja quan trọng thế nào.”

Tầm quan trọng của In-ja cũng là điều Su-mok-ui Wang đã dặn dò tôi.

Trong ba Vương Quan, Mộc Linh Vương đã sáng tạo ra khái niệm In-ja để sử dụng Vương Quan ở nhân giới, thứ đặc biệt nguy hiểm.

Nếu sáng tạo và áp dụng In-ja cho các Vương Quan khác, hắn có thể trở thành tồn tại nguy hiểm ngang ngửa Mộc Linh Vương.

“Nhưng In-ja không thể làm gì nếu không có anh. Một linh kiện trơ trọi thì làm được gì? Dù có xịn xò đến đâu mà không có bản thể là anh thì cuối cùng cũng sẽ hết thời gian và bị vứt bỏ một mình, chờ ngày tan biến thôi.”

Ừ. Đúng vậy.

Nhưng áp dụng sự hợp lý để đối phó với một nhân cách thì sẽ sinh ra lỗi.

“Đó là tinh thần mới bước vào tuổi dậy thì. Dù trong thâm tâm có biết nhưng chắc chỉ toàn phản kháng thôi.”

“Ha… tức lộn ruột. Hồi em bằng tuổi đó em đã ăn nằm với bà già để kiếm sống rồi.”

“…….”

Tôi câm nín một lúc.

Việc Tae-yang có tinh thần lực mạnh mẽ, không phải là do sau khi thành lập Bạch Nghĩ (White Ant), mà có lẽ là nhờ kinh nghiệm thời thơ ấu chăng.

“Anh cũng thế còn gì? Chà, trong số những cái cây anh ôm…”

“…Dù sao cũng là cây.”

Không phải không có người già, nhưng tôi là người thế giới khác nên coi cây là cây.

Giọng nói thì… Lúc đó không thấy gì nên nhịn tốt thôi.

“Vương nime Vương nime, Vương nime có gu đó ạ?”

“Không.”

“Hèn gì, anh không nhạy cảm nhỉ. Mùi thối của cây già ấy. Cái đặc trưng của cây già…”

“Thôi đừng nói chuyện đó nữa.”

Câu chuyện bắt đầu hơi bẩn rồi.

Tôi không muốn nhớ lại ký ức thời đó, cũng không muốn gặm nhấm lại hương vị đó.

Ghét là ghét. Thà quay tay vào chậu hoa còn hơn.

“Tức là… In-ja là cục u đắt giá cần phải bỏ công chăm sóc?”

Aori nãy giờ nghe lén cuộc đối thoại của chúng tôi, đặt nắm đấm lên tay nải như đã hiểu ra.

“Không biết sao câu chuyện cứ trôi về hướng đó, nhưng không sai.”

Cần phải thuyết phục và In-ja ở chiều không gian khác cũng đã nhờ tôi.

Hơn nữa sức mạnh của tôi đang bị đặt cược, nên không được xử lý vụng về, nó giống như một viên ngọc thủy tinh vậy.

Nhưng lần sau gặp mặt thì cứ chuẩn bị tinh thần ăn hai mươi cái vào mông đi.

- Cạch.

Lúc đó.

Cảm nhận ma lực phát hiện sinh mệnh khác.

Có thể là ma thú như trước nhưng chuyển động có trí tuệ.

Những cái bóng đường hoàng tiến lại gần từ đường tắt. Để di chuyển đến tầng tiếp theo vẫn còn một khoảng cách, nhưng nhìn bộ dạng thì có vẻ là ra đón hẳn hoi.

“Dừng lại.”

“…Dạ?”

Tầng cao nhất của tháp.

Cuối cùng cũng đến.

Lối vào khu cư trú nơi những người dân chờ đợi Vua đời sau sinh sống.

Xét việc không có bất kỳ sự cản trở nào trong suốt thời gian qua. Có vẻ không có ý định thù địch nhưng tôi vẫn nâng cao ma lực.

- Rầm, rầm, rầm.

Quân đoàn bắt đầu vượt qua đường ranh giới lọt vào tầm mắt.

Ít nhất cũng vài trăm. Đúng là vương quốc từng nuốt trọn một nửa Châu Âu và Châu Phi trong quá khứ, chuyển động của các kỵ sĩ được huấn luyện kỹ càng toát lên vẻ mạnh mẽ và tiết chế.

- Phập phập phập!

Lá cờ đang đứng yên đồng loạt rẽ phải. Hình ảnh lá cờ tung bay trong gió lộ ra rõ ràng dưới đường ranh giới.

Nền đen, hoa văn gợi nhớ đến nhật thực.

Những hình tam giác nhỏ hướng ra ngoài tụ lại tạo thành vòng tròn… Cảm giác như biểu tượng của Liên minh Châu Âu bị nhuộm đen.

Ngôi sao trở thành những hình tam giác hướng ra ngoài, trông như mặt trời bị bóng tối xâm lấn.

Châu Âu. Nam Á. Châu Phi. Miền Đông nước Mỹ. Đế quốc đã nuốt trọn toàn bộ Tây Á trong thời cận hiện đại.

Thanh kiếm của Đế vương, những cái bóng đen kịt dừng bước.

- Rầm!

Khi bước chân dừng lại, xung quanh im phăng phắc như tờ.

Phía trước quân đoàn, bốn quý tộc ăn mặc nhẹ nhàng đang nhìn xuống phía này.

“…….”

Chúng tôi cũng ngừng nói chuyện và di chuyển, quan sát hình dáng của quân đoàn.

Thần thánh.

Khí thế thoáng thấy ở Cận vệ của Thế Giới Thụ lấp đầy chân núi.

Lạnh như sắt nhưng nóng như máu.

Tuy không thánh thiện bằng Kỵ sĩ đoàn.

Nhưng từng người một đều mang trên lưng thứ gì đó nặng hơn cả đức tin.

“…….”

“…….”

Ngước lên, ánh mắt tôi chạm phải một người phụ nữ ở cuối tầm nhìn.

Nữ kỵ sĩ ấn tượng với đôi mắt sắc bén và mái tóc màu ngà uốn cong ở đuôi.

Chạm mắt với tôi, cô ta đóng mũ giáp lại, tỏa ra sát khí hung hãn.

Ma lực nhuộm màu đen kịt và đỏ rực bốc lên như khói từ khe hở của áo giáp và mũ giáp.

‘Là cô ta sao.’

Sự căng thẳng vô hình mà tôi thoáng thấy ở Elm và Su-yeon, giờ truyền đến cả tôi, người đã vượt qua cảnh giới.

Chiến binh của quân đoàn đã chạm đến cánh cửa của cảnh giới tối cao.

Quân đoàn trưởng thứ nhất của Đế quốc.

Bản năng khắc ghi rằng cô ta là kẻ mạnh nhất trong số họ.

- Vù vù!

Đứng yên, bọn chúng tỏa ma lực ra cảnh cáo.

Ai nhìn cũng thấy sự thù địch lộ liễu.

Nếu không biết đầu đuôi câu chuyện thì tôi đã chỉnh đốn lại tâm trạng, nhưng bọn chúng sẽ không có ý định đánh nhau với tôi.

Tuy nhiên có một điều tôi đã xem nhẹ,

- Giật.

“Tae-yang.”

“Vâng…. Anh.”

“…Chẳng lẽ mày đang run đấy à?”

“A, a a, không ạ? Mấy thằng đó em thay anh xử đẹp hết được mà?”

Tôi đã phán đoán theo tiêu chuẩn của mình mà không cân nhắc Tae-yang và Aori sẽ cảm thấy thế nào.

Sắc mặt của Tae-yang, người chưa từng run rẩy trước quân đội của Elm, giờ đang tái mét.

“Tae, Tae-yang đồ nhát gan.”

“…Ngực mày đang rung lắc kìa con điên. Mày run đến mức nào thế.”

“……A, không phải. Nhìn, nhìn cho kỹ đây!”

Dặn dò Tae-yang xong, Aori nuốt nước bọt cái ực rồi bước lên phía trước.

Đứng chắn trước mặt tôi, Aori dang hai tay và nhắm nghiền mắt.

“Ta, ta. Ta là dòng máu của Bệ hạ…! Người thừa kế hợp pháp của người vợ thứ ba mươi hai…. Nữ Công tước Aori La Pomme!”

Hét lên đầy khí thế bằng giọng nói nghiêm túc không quen thuộc. Quý tộc đứng đầu và Quân đoàn trưởng quay đầu lại, có động thái trao đổi gì đó.

“…La Pomme?”

Tae-yang tỏ vẻ thắc mắc.

La Pomme.

Do cách phát âm kiểu Hàn của Aori nên thế, chứ dịch sát nghĩa là Quả Táo.

Trong hệ sinh thái quý tộc của cây cối, có vẻ như ‘la’ và ‘le’ đứng trước được dùng như giới từ tượng trưng cho quý tộc.

“Ra, ra lệnh. Thu kiếm lại.”

Dáng vẻ quý tộc của Aori không quen mắt chút nào.

Đưa một người phụ nữ từng lăn lộn ở phố đèn đỏ về và bắt thích nghi với cuộc sống quý tộc đâu phải chuyện dễ.

Dù có tư thế và cách nói chuyện được Engajero dạy bảo đôi chút.

Nhưng khí chất quý tộc học vẹt không thể thấm vào người Aori được.

Buồn cười thì có buồn cười, nhưng việc Aori mím chặt môi đứng ra vì tôi thật đáng khen.

Nỗ lực đó có được đền đáp không?

- Cạch.

Quân đoàn bước xuống từng bước một, rồi quỳ xuống, hét lên bằng giọng nói chọc thủng trời xanh.

““Bái kiến Bệ hạ, và Công tước!””

““Bái kiến Bệ hạ, và Công tước!””

““Bái kiến Bệ hạ, và Công tước!””

Âm thanh vang lên chia làm ba đợt theo cấp bậc.

Aori ngơ ngác lùi lại, rồi va vào quần tôi.

“….”

Tay Aori run rẩy. Dù có hiểu nhưng trực tiếp cảm nhận thì khác. Đứa em gái luôn bị coi thường của tôi.

Dù biết là không quen, nhưng việc nghe thông tin từ Engajero và đứng ra làm điều này cho tôi.

Tôi rất cảm kích.

Tôi hạ tay xuống xoa đầu Aori.

“…Vương nime?”

Tuy nhiên, bỏ qua sự dũng cảm của Aori, đám quý tộc và binh lính kia thật đáng ghét.

Bởi vì cái này.

Tất cả đều là màn kịch đã sắp đặt với Engajero.

Để tạo ra sự thật rằng nhờ lời khuyên trung thành của ông ta mà Aori đã giúp ích cho tôi.

Mồ hôi chảy dài trên trán vài tên quý tộc.

Công tước đã chết… nếu không có gia đình thì kẻ lớn nhất là…

“Xin kính chào. Bệ hạ. Thần là Bá tước Rex…. Thay mặt Công tước Vasia cai quản lãnh địa này. Ngài đã đánh bại Thử Thách, theo ý nguyện sáng suốt của Tiên Vương, thần xin dâng quân đội và đất đai. Thề sẽ phụng sự Bệ hạ tại đây.”

Bá tước Rex.

Tôi giấu biểu cảm, nhìn xuống hắn từ trên cao.

“Xin hãy thực hiện giấc mơ của Tiên Vương.”

Tôi im lặng gật đầu và nghĩ trong lòng.

Xạo chó, thật đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!