Tập 2

Chương 713: Thủy Ngư Chi Giao (4)

Chương 713: Thủy Ngư Chi Giao (4)

Chương 713: Thủy Ngư Chi Giao (4)

- Phập, phụt!

Dajeong nắm chặt ga trải giường, loạng choạng hét lên những âm thanh vô nghĩa.

"Ư ốc... Ốt..."

Cơ thể phụ nữ mềm mại cuộn vào trong, cặp mông nõn nà của nữ hiệp sĩ bị nghiền nát không thương tiếc trên đùi cứng ngắc.

Vị của hiệp sĩ đạt đến cảnh giới thật mãnh liệt.

Nếu là dương vật của con đực bình thường chắc đã bị nghiền nát rồi.

- Siết chặt, siết chặttt♡

Sự co thắt quá đỗi mãnh liệt khiến hơi thở nghẹn lại.

Dajeong buông xuôi sự kháng cự, dạng chân ra một cách thô tục.

Trên khuôn mặt gợi tình chín muồi mơ màng, máu ấm chảy rồi ngừng.

Khó thở nên nuốt hơi vào mà không thở ra được.

Thứ khổng lồ bị tống vào, Dajeong thở hổn hển một lúc lâu, rồi nói lắp bắp dữ dội thì thầm với tôi cùng tiếng rên rỉ gợi tình.

"Đã, bảo, là. Đừng, cho, vào... Rồi, mà."

Mỗi khi lời nói ngắt quãng, hơi nước bốc lên nghi ngút.

Cái rốn thon gọn và mồ hôi chảy khắp người ướt đẫm.

"Bệ hạ. Ư. Đau ạ..."

Tôi nắm lấy đùi Dajeong như muốn để lại dấu tay khi cô ấy theo bản năng định rút lui để thoát khỏi đau đớn.

Xoa thịt lồn sang hai bên rồi tách ra, những nếp gấp màu hồng hiện rõ.

Không thể chịu nổi.

Nhét khối thịt cứng ngắc vào cưỡng bức bên trong.

Sột soạt. Sột. Mở rộng âm đạo hơn nữa để khớp chặt với háng, khoái cảm ập đến.

Ư hức. Hức. Tiếng rên rỉ nặng nề thoát ra khỏi miệng Dajeong.

"Phù... Vào hết rồi."

Thịt lồn mềm mại chẻ đôi như hạt cà phê cọ xát vào háng tôi như đóng dấu.

Âm vật dựng đứng trên chiếc lồn màu nhạt trong suốt bị vặn xoắn khi cọ vào lông mu rậm rạp.

Bụng dưới gồ ghề của Dajeong đẩy tôi ra theo nhịp mạch đập.

"A... Ực. Ư ức..."

Khác với trải nghiệm mơ hồ lần trước, lần này đâm vào lồn ngay từ đầu.

Chỉ cảm giác thôi chắc cũng như vừa bị phá trinh.

"Dajeong à."

"... Bệ hạ. Bệ... hạ."

Giọng nói đáp lại lời gọi của tôi đã mất hồn.

Thở hổn hển, thốt ra tiếng rên ngắt quãng. Dajeong quằn quại đau đớn một lúc lâu, rồi khẩn khoản cầu xin tôi.

"... Rút... ra đi ạ."

Xoa bóp cặp đùi núng nính, cái lỗ trũng sâu của Dajeong nhai ngấu nghiến dương vật và nhả không khí ra.

Ư hức, hự. Dajeong cúi đầu nén tiếng rên và nắm lấy tay tôi.

"Rút ra đi... Bệ hạ. Thần, thần... phải là hiệp sĩ của Bệ hạ."

Mỗi khi ngắt quãng câu nói, chiếc lồn mới tinh lại càng siết chặt hơn.

Tôi nén ham muốn xuất tinh, đè lên ngực Dieffenbachia từ bên trên và nói.

"Biết rồi."

"...!"

"Thay vào đó em tự rút đi. Không dùng tay."

Sắc mặt Dajeong đang mất hết sức lực nhuộm màu đâu đó giữa tuyệt vọng và khoái cảm.

"... Đừng, đùa... Ư. Nữa ạ."

- Chóp chép.

"... Á."

- Phập!

"Ư... Hự?!"

Rút hông ra sau hết sức rồi lặp lại quá trình đó thật nhanh.

Một lần bị đâm mạnh vào, sự kháng cự bên trong biến mất, như tìm thấy chủ nhân, nó kéo tôi vào chặt chẽ.

"Đùa à."

"……."

A♡ A♡ Giọng nói choáng váng chảy ra.

Chỉ bị đâm một cái mà đôi mắt mất đi thần sắc nhìn xuống bụng dưới của tôi.

Như thể khuất phục trước khoái cảm trong khoảnh khắc. Dajeong nắm chặt tay không nói lời nào.

Thấy chân Dajeong lơ lửng trên không run rẩy, tôi nắm lấy cổ chân đưa bàn chân nữ hiệp sĩ lại trước mũi.

Mồ hôi đọng ở chỗ lõm.

Những ngón chân nhỏ nhắn ngọ nguậy vì sướng.

Lòng bàn chân cũng mềm mại như trẻ con không một vết chai. Chỗ này có vị mật ong không nhỉ.

Liếm bàn chân ngâm trong bồn tắm lâu ngày, vị ngọt kỳ lạ dâng lên.

"... Nếu rút ra, thì dừng lại nhé..."

Có vẻ đã tỉnh táo lại, Dajeong hỏi tôi bằng giọng đanh đá.

Có lẽ vì ký ức bị húc vào nên không dám nói mạnh. Và khuôn mặt ướt đẫm khoái cảm trông thật ngon mắt.

Gật đầu nhẹ, Dajeong bỏ chân ra khỏi tay tôi và bắt đầu dùng hết sức thoát khỏi vòng tay tôi.

- Chóp chép.

Dương vật giận dữ cong lên như móc câu cào mạnh vào thành âm đạo khi rút ra.

Thịt nam giới (Nam nhục) được ủ trong mật ong khoe những đường gân gớm ghiếc từ từ trồi ra.

"Hư ức... Ư."

Giọng nói xấu hổ chảy ra một cách thô tục, dáng vẻ lùi cái mông cong cớn ra sau thật gợi tình.

"A ư... Ựt. Hự."

Nữ hiệp sĩ của chúng ta đang nghiện khoái cảm tự tạo ra từng giây từng phút.

Cái lồn đầy dâm thủy trở thành trạng thái chân không, việc nhả dương vật ra cũng không dễ dàng.

Phần nhăn nheo ở cửa mình dính chặt, khi định rút dương vật ra thì thịt lồn dai dẳng cũng kéo dài theo.

- Sột soạt, sột soạt.

Ra khỏi giường, khoảng cách càng xa.

Khuôn mặt Dajeong càng biến đổi vì bối rối.

Khoái cảm ập đến nhưng dù có xa đến đâu cũng không rút ra được.

"Ha ức... Ha a... Á. Hư ư ư ức."

Dâm thủy tuôn trào như lũ từ bên trong âm đạo mở toác dưới âm vật.

Chất lỏng trong suốt phun ra bất quy tắc. Mỗi lần như thế Dajeong lại liếc nhìn tôi đỏ mặt tía tai, rồi lại tập trung ánh nhìn vào bộ phận kết nối và cảm nhận lặp đi lặp lại.

- Phụt.

Lại. Lên đỉnh.

"...!...!..."

"Cảm nhận tốt quá nhỉ?"

"A ư... Ặc."

Máu mũi đã ngừng lại chảy ra, Dajeong nắm chặt giường rơi nước mắt lã chã.

Tiếp tục phủ nhận khoái cảm ngọt ngào, dường như không thể chịu đựng nổi, Dajeong chảy nước miếng lắc đầu.

"Làm ơn... Làm ơn. Hức."

Cầu xin không đối tượng, cuối cùng chỉ còn lại phần quy đầu.

Nhìn thấy phần đầu phồng lên gớm ghiếc, Dajeong mới giãn cơ mặt ra vì nghĩ sắp kết thúc.

Được rồi.

Nắm chặt một nửa eo Dajeong bằng hai tay, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt từ ngạc nhiên đến hoảng hốt.

"Bệ..."

Dùng ngón trỏ vuốt ve làn da mềm mại theo hình rẻ quạt để cô ấy cảm nhận một lần.

Dồn lực vào hông.

"... Hạ?"

- Lắc đầu.

Dajeong lắc đầu cầu xin.

"Đừng làm thế... Bệ hạ. Bệ... Hạ a a át...!?"

Xuyên thủng lồn không thương tiếc.

- Phập!

"Ư ộp. Á. Hự. Ư hư ư ức. A a a a."

Cọ xát bề mặt quy đầu vào cổ tử cung đang hờn dỗi vì bị tách ra một lúc, tiếng rên rỉ của người phụ nữ sắp ngất xỉu liên tiếp vang lên khắp phòng.

Nước mắt tuôn rơi, dấu vết đỏ in hằn trên giường.

Ôm lấy Dajeong đang há miệng chảy nước miếng, cô ấy véo vai tôi bằng hai tay tê dại.

"Ghét... Ghét lắm. Bệ hạ. Đừng cử động. Hức."

Tiếp tục pít-tông.

Khuấy đảo cái lỗ ẩm ướt, Dajeong bám lấy tôi với khuôn mặt đờ đẫn.

Hư ốc, ốt...♡

Âm thanh gợi tình tắt thở.

Lỗ lồn nóng hổi.

Nửa thân dưới đã quen mùi làm tình nhớp nháp không kìm chế được mà nhảy múa.

- Phập! Phập! Phập! Phập!

"A, ư... Ha a... A!"

Hét lên rên rỉ rồi lại bị ngắt quãng.

Mỗi khi dương vật to lớn đâm vào, Dajeong không biết phải làm sao, cúi đầu nhắm mắt.

Khi cô ấy ngẩng đầu lên cho tôi thấy biểu cảm lần nữa.

Đôi mắt Dajeong đã đắm chìm trong ái dục, tràn đầy sắc khí chín muồi.

- ♡

Thoát khỏi hiệp sĩ.

Khuôn mặt của một người phụ nữ hoàn toàn.

- Ực.

Dương vật chuẩn bị xuất tinh phồng lên hết cỡ.

Tôi đè lên Dajeong đã bị khống chế hoàn toàn tay chân. Đâm mạnh hết sức vào bên trong cô ấy, rồi nôn ra bằng chứng của khoái cảm trong một hơi.

- Siết chặt.

"... Hức. Hư ư ư ức...♡"

Cảm giác chất lỏng đậm đặc và to lớn bắn ra dọc theo tuyến tiền liệt.

Tinh dịch trào ra như vỡ đê làm bụng dưới Dajeong phồng lên.

Tê dại đến mức toàn bộ dương vật như bị tê liệt.

Không biết đã đâm mạnh đến mức nào. Tầm nhìn của tôi hơi mờ đi.

"Bệ... hạ..."

"Ừ."

"Đã bảo không làm... mà. Tại sao... Chim. Cho chim vào..."

- Bộp.

Vỗ ngược lên tử cung đầy ắp, ánh mắt thay đổi.

"A. Ư ư ư ứt..."

"Tiếp theo thử bằng mông nhé."

Vẫn chưa xong đâu.

Trước lời nói thì thầm của tôi, đôi mắt Dieffenbachia dần dần, chìm vào sự từ bỏ.

* * *

Giấc ngủ đêm thô tục với quân chủ lại dễ chịu đến thế này sao.

'Không được.'

Dù ở đây cũng phải dừng lại.

Dieffenbachia nghĩ.

'... Ta là hiệp sĩ của Bệ hạ. Thanh kiếm của Bệ hạ.'

Việc bị ôm như một người phụ nữ là điều không thể.

Nghĩ vậy và cố gắng hết sức để thoát ra.

- Sột soạt, sột soạt.

Khi rút nam căn giận dữ cong như móc câu ra.

Không biết đã bao nhiêu lần nghĩ muốn cứ thế mà mất hồn.

Nhịp đập nổi lên như sưng tấy. Nhói đau. Bụng dưới đập thình thịch, cảm xúc kỳ lạ không biết là đau hay sướng gióng lên hồi chuông cảnh báo trong đầu.

Điều mà Dieffenbachia, một nữ hiệp sĩ cảnh giác là...

Cảm giác rơi xuống vực thẳm nhục nhã đã cảm nhận trong lần đầu tiên.

Bản thân thô tục.

- Phập phụt!

"Đừng làm thế... Bệ hạ. Bệ... Hạ a a át...!?"

Tương lai mà cô mơ ước và kỳ vọng là mẫu hình hiệp sĩ đẹp đẽ và cao quý như cánh bướm.

Không quỳ gối trước bất kỳ ai.

Dâng hiến cả cuộc đời chỉ cho một người duy nhất.

Chỉ cần có sự tin tưởng của quân chủ thì có thể làm bất cứ điều gì, người hùng của thời đại mới.

Cô đã nghĩ muốn trở thành hình ảnh hoàn hảo như trong truyện cổ tích.

'Cái này, không phải là dáng vẻ mình mong muốn-'

Bị đè dưới dương vật nặng trịch của quân chủ mà mình phụng sự một cách thô thiển.

Khóc lóc van xin đừng cho vào như con lợn.

Vị Vua mà cô phụng sự cười khẩy và dùng hết sức đâm dương vật vào không chút do dự.

'Dáng vẻ...!'

Giấc mơ mờ đi trong khoảnh khắc.

Nhận ra thì, có một bản thân đang khóc òa lên khi bị đối tượng cần bảo vệ ôm lấy.

- Phập! Phập! Phập!

Sướng quá.

Mỗi khi bị đâm vào chỗ yếu, khoái cảm to lớn đến mức muốn khóc òa lên ập tới.

Không phải là không nghĩ đến quan hệ với Bệ hạ, nhưng chưa từng tưởng tượng ra kiểu quan hệ thế này.

Nếu là quan hệ mà Dieffenbachia mong muốn... Thì phải được thực hiện một cách sùng kính và cao quý hơn.

Không phải bị đâm và khóc như con lợn thô tục thế này. Mà là rửa sạch cơ thể bằng nước thánh, cẩn thận nhận lấy hạt giống của chúa công mới là đúng.

Sợ quan hệ.

Kể từ khi rơi xuống đáy vực bởi cái vẫy tay của người đàn ông đó, cô sợ mình sẽ đột nhiên biến đổi như mẹ bất cứ lúc nào.

- Ực!

"A... A."

Hiệp sĩ là buông bỏ chủ thể của mình và giao mạng sống cho ai đó.

Dù bị đối xử thế nào.

Chấp nhận tất cả, và có nghĩa là dâng hiến cơ thể.

Điều Dieffenbachia học được từ mẹ và mơ ước là vì say mê sự sùng kính của hành vi đó.

Vì tôi tin nên tôi trao thân.

Mối quan hệ tin tưởng đến mức buông bỏ chủ quan rốt cuộc là nhân duyên quý giá đến mức nào mà có thể thực hiện được.

Đó chắc chắn là cảm xúc xa vời hơn tình cảm hay ái dục.

Cô đã nghĩ nếu xen lẫn cái gì đó riêng tư thì sẽ bị vấy bẩn.

Lòng trung thành của hiệp sĩ, và tình yêu của phụ nữ là hai thứ đối lập.

Không trao tình cảm cũng biết.

Ý của chúa công chính là ý của hiệp sĩ.

Tinh thần hiệp sĩ trông vô cùng đáng yêu lại hão huyền và đầy mê hoặc.

Sự cao quý đó mâu thuẫn thay─

"... A... A a..."

─Lại bị bóp méo bởi ái dục nằm ở phía đối lập.

"A a a♡ A, a a a!"

Bị điều khiển tùy ý.

Không phải như thanh kiếm của quân chủ, mà là cơ thể của người phụ nữ.

Cảm xúc thương yêu mà cô từng cảnh giác và sợ hãi dâng lên. Dieffenbachia cố gắng lắc đầu phủ nhận nhiều lần.

- Siết chặt.

Cánh tay ôm lấy cô.

Bàn tay cứng ngắc vuốt ve má.

Bàn tay của người tôi phụng sự... Vượt qua sinh tử quyết đấu lại cứng ngắc đến thế này.

Quyến rũ. Ngầu quá.

Cơ thể vạm vỡ, vết sẹo, và cả những vết thương lốm đốm do tôi cào cấu.

Chìm đắm trong ảo giác do chính mình tạo ra, Dieffenbachia rên rỉ như con cái và sà vào lòng anh.

Không phải bộ giáp cứng ngắc mà là vòng tay ấm áp của con người.

Trước mặt người này... Bản thân là Quân đoàn trưởng cũng có thể trông nhỏ bé đáng yêu thế này.

Thấm đẫm khoái cảm và khoái lạc. Phần thưởng cho con cái là thứ vô cùng không ra dáng hiệp sĩ, và.

'... Ghét.'

Cảm xúc cảnh giác và sợ hãi.

Ngạc nhiên thay, sự phản cảm đó lại khiến cô cảm thấy sướng cũng nhiều như thế.

- Ực, ực!

Tinh dịch lấp đầy bụng.

Dieffenbachia rưng rưng nước mắt nhìn lên quân chủ của mình.

Quyết tâm dâng hiến mạng sống vì ai đó.

Chủ thể từng trao đi một lần quay trở lại với bản thân, con người đòi hỏi khoái cảm từ quân chủ đang bò ra.

Không được.

Dieffenbachia nghiến răng chịu đựng.

Tuyệt đối không được có chuyện hiệp sĩ đòi hỏi quân chủ.

Không phải vật chất mà là tinh thần thì càng không được.

- Giật mình.

Đương nhiên cơ thể gào thét đòi khoái cảm.

Vì khoái cảm của tình dục lớn hơn và dễ dàng đạt được hơn nhiều so với cảm giác thành tựu tích lũy từng bước của hiệp sĩ.

Việc khuất phục nhanh chóng cũng là điều không thể tránh khỏi.

- Nhắm mắt.

Nhưng không được để cơn nghiện đó làm mờ mắt.

Nếu là người muốn thực hiện giấc mơ lớn thì càng phải thế.

"Bệ... hạ. Thần..."

Dieffenbachia nắm chặt lấy tay Lee Si-heon.

"Thần muốn phụng sự Bệ hạ."

Không phải khoái cảm đạt được trong thời gian ngắn bằng cách thô tục này.

Nhất định muốn ở bên cạnh thực hiện giấc mơ của ngài, và cùng thực hiện giấc mơ của tôi. Muốn đạt được cảm giác thành tựu như thế.

Đó là tinh thần hiệp sĩ của Dieffenbachia. Và mong tấm chân tình đó chạm tới.

Và.

Cảm xúc khác đã phồng lên một nửa.

"Nên là, làm ơn..."

Thở hắt ra, Dajeong van xin và ôm lấy ngực Lee Si-heon.

Không phải 100% lệ thuộc, mà hơn thế nữa.

Không phải mối quan hệ nối bởi vận mệnh, mà là nhân duyên tuyệt vời nhất được tạo nên bởi sự cộng hưởng của hai người.

Thứ phản chiếu trong đôi mắt trong veo xanh biếc của Dajeong. Là một màu trắng tinh khôi...

Niềm tin và dục vọng thuần khiết và thành thật hơn bất cứ ai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!