Tập 2

Chương 682: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (2)

Chương 682: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (2)

Chương 682: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (2)

“ Dieffenbachia ”

Tên của cô ấy, thanh kiếm của Đế quốc và là Quân đoàn trưởng.

Không có họ. Quân đoàn của Đế quốc có nguyên tắc là dù lập công lớn thế nào trong chiến tranh cũng không được nhận lãnh địa và tước vị vượt quá mức nhất định.

Thay vào đó được ban cho cái tên tương tự như họ của gia tộc. Đó chính là tên của cô ấy.

“Quân đoàn trưởng.”

Trước lời của Rex, Dieffenbachia nhìn khuôn mặt xấu xí của hắn qua lớp mũ giáp.

“Chuyện gì?”

“Bệ hạ đã chỉ thị. Hôm nay xin hãy bảo vệ phòng ngủ của Bệ hạ.”

Dieffenbachia.

Cái tên cô ấy mới quen được chưa lâu. Cô ấy không có tên cho đến khi trưởng thành.

Trước khi thừa kế vị trí Quân đoàn trưởng từ mẹ, theo nguyên tắc cô ấy không thể có tên.

Quân đoàn trưởng không thể nhận tước vị nhưng thay vào đó có thể sử dụng sức mạnh do Vua ban tặng và nắm giữ quyền uy hơn cả quý tộc.

Dù là quý tộc có tước vị cao đến đâu cũng có thể bị phán quyết ngay lập tức, hành động của Quân đoàn trưởng kết nối trực tiếp với ý chí của Vua.

Vì là sức mạnh không thể thế tập nên không thể ban tước vị… Đó là luật nhưng cô ấy là ngoại lệ.

Phá vỡ nguyên tắc cũ và thừa kế vị trí Quân đoàn trưởng chính là Dieffenbachia.

Vì thế quyền uy của cô ấy đã giảm sút nhiều so với thế hệ trước.

“Xin hãy quan sát kỹ động thái của Bệ hạ cho đến trước nghi thức.”

Dieffenbachia không trả lời lời dặn dò của Rex bằng lời nói.

Chỉ quan sát diện mạo của hắn qua mũ giáp và nghe lời truyền đạt.

Nói là lời hay ý đẹp chứ chẳng khác nào mệnh lệnh.

“Nếu thấy dấu hiệu nhận ra thì báo ngay cho tôi.”

“Dấu hiệu gì….”

“Cô biết mà. Sự hồi sinh của Tiên Vương. Phải làm sao để cái tên của cựu Quân đoàn trưởng không bị phai mờ chứ.”

“Đã bảo đừng nhắc đến chuyện đó mà.”

“A. Cái đó tôi thực lòng xin lỗi.”

Quân đoàn trưởng. Dieffenbachia là kỵ sĩ đặc biệt trẻ tuổi trong quân đoàn.

Có tên chưa được vài năm, và thực lực kém xa so với sự lão luyện của mẹ cũng là sự thật.

Tuy nhiên chỉ có ý chí và dòng máu là được truyền qua thế hệ, đến hôm nay nhận được sự ủng hộ mù quáng của quân đoàn và thần dân.

‘Giấc mơ của mẹ….’

Thực hiện điều đó.

Ý chí của cô ấy và quý tộc là một. Bằng mọi giá phục vị cho Tiên Vương và thực hiện giấc mơ của mỗi người.

Vua đời sau vĩ đại thế nào không quan trọng.

Cô ấy hành động theo hướng có lợi cho Đế quốc. Và thực hiện ước nguyện nhỏ nhoi của mẹ.

“Tạm thời đã rõ. Tôi sẽ bảo vệ phòng ngủ của Bệ hạ.”

“Vâng, nhờ cô.”

Và ước nguyện đó là….

Kéo Tiên Vương đến trước mộ mẹ.

Cựu Quân đoàn trưởng, mẹ của Dieffenbachia có vẻ có quan hệ sâu sắc với Vua.

Mẹ nhớ vòng tay của Bệ hạ hơn là người cha không biết ở đâu, rằng chỉ cần được ôm một lần thì không còn gì hối tiếc v. v. Bà nhớ Tiên Vương hơn rất nhiều.

‘…Rốt cuộc người đàn ông đó là gì chứ.’

Dieffenbachia chưa từng trải qua cảm xúc đó.

Là người thừa kế của Quân đoàn trưởng, cô ấy đã sống và triệt để loại bỏ những cảm xúc như vậy.

Nhưng việc lớn lên khắc nghiệt với nghĩa vụ được giao trong môi trường gian khổ thì cựu Quân đoàn trưởng cũng vậy.

Trừ điểm vướng mắc trong mắt Dieffenbachia, thì cựu Quân đoàn trưởng quả thực là người hoàn hảo về mọi mặt.

‘Mẹ rất mạnh.’

Đến mức xẻ núi lấp sông.

‘…Dịu dàng, và biết chăm sóc cấp dưới.’

Tất cả những người đi theo mẹ đều tranh nhau giao phó trái tim cho cấp trên.

‘Người như thế, vị Đế vương mà bà chờ đợi là người đàn ông thế nào.’

Tò mò.

Sự tồn tại mà người phụ nữ vĩ đại đó dâng hiến lòng trung thành mù quáng là ai.

Có sức mạnh thế nào, sức hút bao nhiêu, và mẹ đã bị chinh phục như thế nào.

Dieffenbachia luôn suy nghĩ nhưng không tìm ra câu trả lời.

Chuyện chăn gối mang lại khoái lạc dễ chịu?

‘Mẹ không thể như thế được.’

Sex đúng là năng lực của Vua nhưng Dieffenbachia nghĩ mẹ sẽ không vì cái đó mà đau lòng.

- Cộp.

Mở cửa bước về phía phòng ngủ của Vua.

Mộc Linh Vương đời này. Dieffenbachia nhớ lại khuôn mặt người đàn ông đó.

Vóc dáng vượt trội hơn những người đàn ông khác, sức mạnh và ma lực được nén lại đến mức đáng kinh ngạc.

Khi thử thách con mắt của hắn ở vũ hội, cô đã chắc chắn.

Vua chắc chắn là cái bát đủ để hồi sinh Tiên Vương.

‘Dù có đánh nhau cũng không có cơ hội thắng. Nếu trong số binh lính quân đoàn có kẻ như vậy thì đã quan tâm và trò chuyện rồi.’

Nhưng cô ấy không ngốc đến mức quan tâm đến kẻ sắp chết.

Dieffenbachia rốt cuộc là quân nhân.

Đối tượng cô ấy trung thành được giáo dục từ mẹ, và việc dễ dàng phản bội điều đó không phải là đạo lý của quân nhân.

Làm việc phải làm.

Việc không thể phán đoán thì tuân theo phương châm cũ.

Cô ấy chắp tay và cầu nguyện như mọi khi.

‘…Để thần dân và quân nhân có thể tiến tới thế giới chân thực. Và sống bình an. Ta phải đi đầu hy sinh tính mạng, có thế quân đoàn mới tin ta mà chiến đấu.’

Hồi: Sinh Tiên Vương Là Bước Đầu Tiên Của Di Ngôn Mẹ Để Lại

- Cạch.

Dieffenbachia nhìn cánh cửa lớn ở cuối hành lang cuối cùng cô đã đến.

‘Vô cảm, không dành bất kỳ sự quan tâm nào.’

Dù bị yêu cầu cơ thể cũng từ chối.

Thực lòng thì quan hệ hay bị làm gì cũng chẳng sao, thậm chí trinh tiết cũng chẳng có giá trị gì, nhưng chỉ việc bị ai đó ôm ấp cũng cảm thấy giá trị của quân nhân bị giảm sút.

Quân đoàn trưởng là tướng quân chứ không phải phụ nữ.

Không được để ai nhìn thấy mình là phụ nữ, đó là định lý.

‘….’

Tự nhủ trong lòng, khoảnh khắc Dieffenbachia đặt tay lên nắm cửa.

─ Phạch… Phạch.

Dù đã chặn tiếng ồn bằng tạo tác nhưng âm thanh rò rỉ yếu ớt vẫn làm ngứa tai cô ấy.

Là thiết bị chặn được hầu hết tiếng nói chuyện. Tiếng ồn ở mức độ hét to đang diễn ra bên trong.

‘Gì thế?’

Âm thanh như tay đập vào bề mặt chất lỏng khiến khuôn mặt Dieffenbachia nghiêng đi.

Âm thanh hơi dễ thương.

Như trẻ con nghịch nước, tò mò.

‘Tìm cái tương tự thì là tiếng giẫm lên Slime…. Chẳng lẽ mang sinh vật hèn mọn vào phòng.’

Đầu cô ấy từ từ nghiêng đi, khoảng cách giữa cửa và vành tai dần thu hẹp.

Tiếp đó là giọng nói vang lên.

─ ……Ha.

Nghe không rõ.

Không biết sao lại thành ra thế này nhưng sự tò mò được ưu tiên.

Cởi mũ giáp để lộ khuôn mặt thanh tú, ghé sát tai vào thì lần này nghe rõ mồn một.

─ Bệ hạ a… Bệ hạ…♡

Giọng nói dễ thương và lẳng lơ của tiểu thư trẻ tuổi khiến mắt Dieffenbachia mở to.

‘Nói mới nhớ, hầu ngủ….’

- Phập! Phập! Phập!

─ Bệ hạt… Bệ hạ a… Thô bạo thế nàyyy… thìiii…. A… a a a a….

Chắc chắn đã đưa cô ấy vào từ hai tiếng trước.

Dù không biết chi tiết về quan hệ tình dục nhưng cũng biết sơ sơ, Dieffenbachia dự đoán chuyện nam nữ đã kết thúc rồi.

Chẳng lẽ đã làm suốt từ 2 tiếng trước?

‘Không…. Dù có thế thì cũng không vấn đề gì.’

Là việc của Vua. Rõ ràng là công việc của ngài và mình chỉ báo cáo theo phận sự.

Dieffenbachia vặn nắm cửa, và rồi cô ấy bước vào phòng ngủ của Vua.

- Cạch.

“Đến theo lệnh bảo vệ phòng ngủ…. Hự.”

Vừa mở cửa, mùi tanh nồng của cuộc mây mưa kích thích mũi dữ dội.

Hơi nước mờ ảo như sương mù trong phòng.

Chăn ga bị nhuộm màu bẩn thỉu bởi quả của thiếu nữ bị nghiền nát.

Thiếu nữ nằm trên giường, nửa thân dưới bị gập lại, cứ thế đón nhận hạ bộ của Vua.

“Bệ hạ… Bệ hạ a a… Thích… Thích lắm ạ….”

Tiểu thư nhỏ bé không nhận ra có người vào phòng, nằm trong lòng Vua rên rỉ đầy đau đớn và khoái lạc.

- Phụt, phập.

Khối thịt có kích thước vượt quá sự hiểu biết đang khuấy đảo âm hộ thiếu nữ.

Cơ thể thiếu nữ có thể bị hỏng nhưng cây gậy thịt vẫn thô bạo đâm vào cái lỗ chật hẹp.

Hành vi đó của Vua đối với Dieffenbachia có chút ghê tởm.

‘Đâm cái thứ bẩn thỉu đó vào mà thấy sướng sao….’

- Phập!

“Ư hức… ư ha a…. Hu, hu ưt, huấn dục…. Cảm ơn ạ…. Thích hơn huấn dục của Papa, Bệ hạ….”

Quả treo lủng lẳng trên mái tóc đỏ của tiểu thư rơi xuống. Bị bàn tay Vua đang chống lên gối nghiền nát, dịch đỏ tươi bắn tung tóe.

Cơ thể nam nữ bê bết nước quả, dâm thủy và tinh dịch.

“Chờ một chút.”

“…….”

Nói một cách khô khan rồi dùng hết sức đâm dương vật vào cái lỗ.

- Phụuuuut!

Thủy triều phun ra từ bướm của tiểu thư không ngớt.

“A… ư hức…. Nghe lời Papa đúng quá…. Ân huệ của Bệ hạt…. Em nhận hết… hết… hết a a…. Á á á♡”

Kích thước của cái đó rốt cuộc là bao nhiêu.

Cái lỗ bị bịt kín khiến tinh dịch không thể trào ngược ra ngoài.

Giữ nguyên tư thế áp sát hạ bộ vào nhau, cơ thể Vua co giật liên hồi, bụng dưới của tiểu thư hơi phồng lên.

- Róc rách.

Khi rút ra, tinh dịch đặc quánh trào ra như thác.

Mùi đó khiến Dieffenbachia vô thức cau mày trong mũ giáp.

“Đứng đó đi. Tận hưởng thêm chút nữa.”

“…Vâng Bệ hạ.”

Vẫn chưa xong sao.

Dieffenbachia cầu mong thời gian trôi nhanh, nín thở đứng nghiêm chờ đợi tại chỗ.

Đúng chất cô ấy, không một chút cử động.

* * * * * * * * * * *

Sự hồi sinh của Tiên Vương là câu chuyện chỉ được chia sẻ giữa các quý tộc thế hệ cũ.

Để không lọt bất kỳ thông tin nào đến tôi, họ không thông báo cho những người không hoàn toàn trung thành với Vua.

Điều này cũng áp dụng cho thần dân và con cái của họ.

Thế hệ trẻ chưa từng thấy mặt Tiên Vương. Dù có tẩy não và dạy dỗ từ nhỏ thì vẫn có khả năng họ sẽ để lộ thông tin theo phán đoán của mình.

Tôi nhìn Cranberry đang nằm dưới thân mình.

Mê man, chớp mắt đầy yêu thương với đôi mắt lờ đờ, tiểu thư quý tộc 20 tuổi.

‘Những đứa trẻ này lòng tôn kính với Vua vẫn nguyên vẹn. Khác với lũ già, chúng không hề mơ đến chuyện phản bội.’

Tức là, hoàn toàn có khả năng biến thành phe mình.

Ý đồ che giấu thông tin của bọn chúng đã trở thành gậy ông đập lưng ông.

Chỉ được nhập liệu là phải phục vụ Vua vô điều kiện, đầy lòng ngưỡng mộ nên chỉ cần xoa đầu thôi cũng đối xử với tôi như thần thánh.

“Ha a… Ha a….”

Cranberry bị đâm không thương tiếc thở hổn hển như sắp ngất, nhìn xuống bụng dưới của mình.

Đặt bàn tay trắng nõn lên bướm đang trào tinh dịch, cô ấy tò mò sờ nắn nó.

“Huấn dục của ai thích hơn?”

“…Của Bệ hạ ạ.”

- Phập.

Nhấc bổng cơ thể trẻ trung lên ôm chặt.

Đùi của tiểu thư gác lên đùi tôi, tôi lại đưa dương vật vào bướm của tiểu thư đang ngồi trên người mình.

“Nếu bố và ta nói khác nhau, em sẽ theo ai?”

“Phải theo Bệ hạ… a…. Phải theo Bệ hạ ạ! Papa bảo dù có chuyện gì… cũng chỉ được tin và yêu Bệ hạ thôi.”

Chắc thế rồi.

Chỉ là Bệ hạ đó không phải tôi thôi.

- Phập!

“Á a… Ân huệ của Bệ hạ… lại đầy bụng em rồi….”

Đâm.

“Bệ hạ… Bệ hạ… a…. A a a!”

Tiếp tục đâm.

Ôm từ phía sau, kiểu doggy, rồi lại kiểu truyền thống, chống tay lên giường đứng.

Khi tiêm nhiễm danh dự kiểu Mộc Linh Vương, tiểu thư rên rỉ lẳng lơ và phối hợp với chuyển động của tôi không chút kháng cự.

Tuy nhiên thể lực đương nhiên có giới hạn, cuối cùng bị xử lý như dùng onahole.

“…Hệ ạ… Bệ a…♡”

Tiếp đó mất ý thức, nói lắp bắp chỉ gọi tên tôi.

‘Không dùng Lệ thuộc mà…. Đã quấn quýt ngay thế này.’

Sợ đau nên tôi có dùng chút Sắc Công (Sex Arts).

Nhưng dùng lâu quá rồi. Mệt thì phải cho nghỉ.

Tôi bế tiểu thư đặt xuống giường.

“Em là bầy tôi của ai?”

“…….”

Không trả lời, nhưng ánh mắt nóng bỏng nhìn tôi của tiểu thư đã tràn ngập hạnh phúc thể xác đạt được trong đêm nay.

Sáng mai phải đấm lưng cho và tặng nhiều quà rồi hãy gửi về.

“…Phù.”

“…….”

Cuộc mây mưa kết thúc, quay đầu lại thấy Dieffenbachia vẫn đứng đó.

Quân đoàn trưởng. Không hổ danh là tấm gương của quân nhân, đến rồi mà tôi đâm liên tục 2 tiếng đồng hồ vẫn không nhúc nhích ngón tay.

Đáng lẽ phải hỏi xong chưa, nhưng tư thế tuyệt đối không mở miệng trước khi tôi nói.

Muốn vỗ tay khen ngợi.

“Dieffenbachia.”

“……Vâng.”

Cuối cùng cũng mở miệng trước lời của tôi.

Việc cứ đứng ngửi mùi tục tĩu có vẻ cũng khó khăn ngay cả với Quân đoàn trưởng. Giọng Dieffenbachia nghe khá mệt mỏi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!