Tập 2

Chương 855: Cây Anh Đào (2)

Chương 855: Cây Anh Đào (2)

Chương 855: Cây Anh Đào (2)

Saku câm nín.

'...'

Si-heon san dễ thương thế này sao?

Mái tóc rối bù xù như tổ chim.

Thân hình to lớn như núi thái sơn gợi nhớ đến loài chó lớn.

Khuôn mặt thì đáng sợ, nhưng thay vì giống một vị Vua, anh lại giống một chú chó trung thành yêu chủ, đang nũng nịu với nữ hiệp sĩ màu vàng.

Saku cảm nhận được sự phấn khích mà người khác không thể cảm thấy từ khuôn mặt vô cảm của Lee Si-heon, và cô có thể nhận ra ngay đó không phải là cảm xúc bình thường.

"Si-heon san..."

Nhìn vào đâu trong cái dáng vẻ kia để biết đó là Mộc Linh Vương đáng sợ chứ.

Khác hẳn lời đồn. Và thú thật, so với hình ảnh Lee Si-heon mà Saku từng thấy và biết thì khác nhau một trời một vực, nhưng cái khí chất không đáng ghét đặc trưng đó vẫn còn vương vấn đâu đây.

- Cạch.

Cánh cửa cô đang dựa tay vào mở ra. Saku lảo đảo vì cơn đau ở háng, suýt ngã, phải chống tay vào tường mới đứng vững được.

Si-heon và Dieffenbachia đang ngồi trong bếp đồng loạt nhìn Saku.

"Bệ hạ, xin hãy lui ra."

"Được rồi."

Đừng nói là phản kháng, Saku còn không giữ nổi mình nữa là.

Dieffenbachia bị ngăn lại liền cụp mắt xuống vẻ bất mãn, còn Saku đặt Lee Si-heon trước mặt, dùng nắm tay day day trái tim đang đập thình thịch.

Ngay sau đó, một sự im lặng kéo dài bao trùm.

Dù thế nào thì Saku cũng là thân phận bị giam cầm suốt ba ngày và bị cưỡng ép quan hệ với Si-heon.

Để chủ động dẫn dắt cuộc đối thoại, mối quan hệ tâm lý của hai người là quá xa cách.

"Si-heon, san...!"

Nhưng, Saku là Saku.

Là cô hồ ly nũng nịu bẩm sinh có thể nói là dồn hết chỉ số vào sự thân thiện!

Đúng lúc Si-heon định mở lời, Saku nắm chặt hai tay, lớn tiếng gọi tên anh trước.

"Em, giờ biết hết rồi. Chuyện ở Tinh Linh Sơn... Cả chuyện xấu Si-heon san làm với em nữa."

Saku rùng mình sợ hãi trước bầu không khí lạnh lẽo như bị dội gáo nước lạnh, nhưng sau đó cô trấn tĩnh lại và cố chấp đẩy ý định của mình tới cùng.

"... Tại sao, lại làm thế? Si-heon san. Nếu nói với em ngay từ đầu thì chuyện này, tuyệt đối-"

"Rốt cuộc cô đang nói cái quái gì thế?"

Làm sao Lee Si-heon biết được câu chuyện đã được sắp xếp trong lòng Saku.

Nhưng đọc theo mạch câu chuyện, anh cũng lờ mờ đoán được cô muốn truyền đạt điều gì. Nhưng cái đó cũng vô lý và nực cười quá thể.

"Khoan nói đến chuyện thay đổi hay không, ta và cô có phải là mối quan hệ để nói chuyện đó đâu?"

Thịch.

Khuôn mặt Saku cứng lại như sắp khóc.

"Chúng ta... Là bạn, mà. Bạn mặt nạ."

"Nếu thực sự là bạn thì ta đã chẳng đè cô ra ở đó rồi."

Dù có tính đến bệnh tâm thần hay trạng thái lúc đó.

Saku là cái cây cảm thấy gắn bó và thân thiết quá mức với Lee Si-heon cũng như những người khác.

Thực tế sau cuộc tuyển chọn, giữa hai người đâu có sự giao lưu tình cảm nào. Việc Lee Si-heon không cảm thấy thực tế cũng chẳng có gì lạ.

- Soạt.

Dieffenbachia đứng dậy, đứng ra phía sau Lee Si-heon.

Xuyên qua bầu không khí thay đổi trong nháy mắt, chàng thanh niên ngồi cạnh bàn cất giọng lạnh tanh thông báo với Saku.

"Ta không muốn nói dối nên nói thẳng, cả chuyện trước đây lẫn lần này, Saku cô đối với ta chẳng hơn chẳng kém gì một món đồ chơi. Chỉ là xả dục vọng chẳng khác gì dầu bôi trơn cho Vương Quan. Là vì thế đấy."

Lời nói hạ thấp nhân cách thậm tệ.

Tim Saku như bị thiêu đốt. Móng tay cắm vào nắm tay đang siết chặt, Saku mím môi, rưng rưng nước mắt lườm Si-heon.

"... Là vì Vương Quan sao?"

"Gì cơ?"

"Si-heon san mà em biết, không làm chuyện thế này. Em nghĩ là tình huống hay hoàn cảnh đã dồn ép Si-heon san như thế này."

"Cô có đúng là người bị cưỡng hiếp suốt ba ngày không đấy?"

"Nếu không phải thế thì... Lúc em bị bắt lần đầu, lẽ ra anh phải giết hoặc cưỡng bức em rồi. Cũng sẽ không để lại áo choàng cho em thế này đâu."

Không, cô biết cái gì về ta chứ...

Trước những lời nói vô lý, Lee Si-heon hoang mang, tâm lý dao động.

"Saku, cô có biết là cô đang ở trong tình huống có thể chết không?"

"... Muốn giết thì giết đi. Theo truyền thống của gia tộc Yoshino, từ khoảnh khắc để lộ khuôn mặt. Mạng sống của em là của Si-heon san."

Cái truyền thống vớ vẩn đó cũng làm hỏng người ta đến mức này sao.

Là chuyện đáng để kinh ngạc nhưng sắc mặt người đàn ông không hề thay đổi.

"Chết cũng không sao à?"

"Vâng."

- Cộp.

Vị Vua đứng dậy, sải bước tiến lại gần rồi đến sát yết hầu Saku.

- Phập!

Bàn tay khổng lồ từ dưới đưa lên tóm gọn lấy cổ Saku, nhấc bổng cơ thể mảnh mai lên.

Saku lủng lẳng trên không, nôn ra chút oxy ít ỏi, buông thõng cơ thể kiệt sức.

"Ưt, hự..."

Dù vậy cô cũng không giãy giụa.

Ngược lại còn dùng tay mình vuốt ve cổ tay Si-heon, rồi.

Phu nhân của cây Anh Đào nhìn người đàn ông của mình bằng ánh mắt đầy thương cảm.

"Thế này mà vẫn?"

"..."

Mắt Saku mờ đi vì nỗi sợ cái chết. Cái cổ bị siết chặt đến mức đó kêu răng rắc như sắp gãy.

Oxy ngày càng thiếu hụt dồn ép Saku. Chỉ cần dùng thêm chút lực nữa là cô sẽ lìa đời. Vậy mà vẫn không hề giãy giụa, ngược lại còn thấy thái độ chấp nhận cái chết đang đến gần.

- Giật. Giật.

Ngón chân đang lơ lửng của Saku cứng đờ. Sắc mặt thay đổi, bàn tay mềm mại nắm lấy cánh tay Lee Si-heon rồi... từ từ buông lỏng.

Đúng là khoảnh khắc ngay trước khi đứt hơi.

Bàn tay Si-heon thả lỏng lực.

- Bịch.

"Hự, hự... Hộc, hộc..."

Đó là hành động vượt quá cảnh cáo, gần như là đe dọa, nhưng Saku vừa chảy nước miếng vừa vuốt ve cổ mình, rồi.

"... Anh, đâu có giết. Si-heon san không phải là người như thế."

Cô thốt ra những lời điên rồ mà không cần bôi trơn môi.

Ngay cả Mộc Linh Vương cũng đứng ngẩn ra, Saku tiến lại gần, dùng bàn tay trắng bệch lạnh ngắt nắm lấy mu bàn tay to lớn của Lee Si-heon.

"Hãy trở lại làm Si-heon san hiền lành đi. Ế... Nếu chuyện dâm đãng là vấn đề. Em sẽ chấp nhận. Nhé? Shiva chan cũng đang đợi Si-heon san... Ở gia tộc Yoshino chính thức... Em sẽ đối đãi với Si-heon san như chồng của em... và em cũng sẽ luôn ở phía sau lấp đầy những thiếu sót của Si-heon san. Nhé...?"

Cô nói những lời đó một cách nghiêm túc với khuôn mặt không biết gì cả.

Nếu Trạc Khoa (Tak-gwa) diễn ra, thì thể chế hay hình thức hiện tại sẽ chẳng có tác dụng gì.

Thực ra bỏ qua hết mấy cái đó, việc bám riết lấy đối tượng đã cưỡng bức mình thế này đúng là một cảnh tượng nực cười.

"Xin lỗi nhé. Ta đã có vợ và người yêu rồi."

"Lấy nhiều vợ không thành vấn đề. Gia tộc Yoshino là một vợ một chồng, nhưng phần đó em sẽ thử giải quyết xem."

"..."

"Em, em... Với tư cách là phu nhân của Si-heon san... Phải dẫn dắt Si-heon san đi đúng đường. Si-heon san là lần đầu của em... Và phải là mối tình đầu. Em sẽ không để anh hối hận đâu. Em có thể khiến anh không phải đụng tay vào một giọt nước nào."

"Vì cái truyền thống cỏn con đó mà cô định vứt bỏ cuộc đời mình sao? Trong khi còn chẳng thích ta?"

Đến mức này thì tò mò không biết con nhỏ này nghĩ sai đến đâu nên cũng phải hỏi thử một lần.

Trước câu hỏi ngỡ ngàng của Lee Si-heon, Saku lắc đầu nguầy nguậy với những giọt nước mắt còn đọng lại.

"Tình yêu thì cứ tạo ra là được mà. Si-heon san dễ thương. Ngầu nữa."

Trong đời mình từng nhận được lời cầu hôn nồng nhiệt thế này bao giờ chưa nhỉ?

Nghĩ lại thì hầu hết đều là sau khi đã có quan hệ ở mức độ nào đó thì sự ám ảnh mới trở nên nghiêm trọng, trường hợp của Saku là quá đặc biệt.

"Không, được sao?"

Nếu cô muốn chịu trách nhiệm thì Lee Si-heon cũng chẳng từ chối.

Nhưng không biết có nên áp dụng trường hợp này vào đó không nữa.

Cùng tuổi nhưng là bạn của con gái. Thậm chí là một đứa hơi có vấn đề về đầu óc.

Da-jeong cũng là lần đầu tiên gặp cái cây nào điên khùng cỡ này kể từ Aori hay Tae-yang, đến mức phải hít sâu để che giấu vẻ kinh ngạc.

Lee Si-heon nhăn mặt thở dài trả lời.

"Nói cho đúng nhé, không phải ta vào, mà là cô phải đến chứ."

"... Dạ?"

"Muốn ở cùng ta thì hoặc là bỏ họ của cô mà ra đi, hoặc ít nhất phải chuẩn bị tinh thần dâng hiến đất nước của cô cho Vương Quốc."

"..."

"Bắt đầu thấy có gì đó sai sai rồi chứ? Việc Saku cô quản lý hành động của ta, người ta yêu cũng hay làm thế nên ta không quan tâm. Nhưng quyết định là ở ta. Hiểu chưa?"

Saku cứng đờ những ngón tay đang vuốt ve mu bàn tay tôi một cách dễ thương. Rồi ngẩng đầu lên nhìn tôi.

"... Đúng, đúng vậy. Si-heon san cũng có hoàn cảnh riêng mà. Nếu anh nói ra, chúng ta có thể cùng nhau thu hẹp khoảng cách."

"Không. Cô phải theo hoàn cảnh của ta chứ."

"Em sẽ vứt bỏ đất nước của mình sao?"

"Si-heon san, không phải là người như thế mà."

Đôi đồng tử màu hồng nhạt bán trong suốt của Saku xuyên thấu Lee Si-heon.

Đôi mắt của Saku bẩm sinh đã nhìn thấu rất rõ sự dao động tâm lý của tinh linh và con người.

Sở dĩ cô có thể ngây thơ như vậy, cũng là nhờ có thể nhanh chóng phân biệt được ác ý nhầy nhụa của người khác.

Chắc là ngang hàng với Marronnier, người có thể đọc được lòng người.

"Em chỉ cần ở bên cạnh ủng hộ và thay đổi Si-heon san là được mà."

"... Cô điên nặng rồi."

"Có nhiều người bất đắc dĩ phải làm việc ác. Nhưng càng quen thì càng bị nhuốm mực đen, đó là lẽ thường của con người. Không được vượt quá giới hạn. Tin đồn về Si-heon san, không phải sự thật mà. Em chỉ tin những gì em thấy thôi. Trước khi Si-heon san làm chuyện xấu xa hơn và bị vặn vẹo, em với tư cách là phu nhân của Si-heon san sẽ uốn nắn lại cho anh."

Ha.

Phải thuyết phục được chứ. Si-heon chán nản thở dài thườn thượt. Con nhỏ này thuộc loại không có thường thức.

Thực lòng mà nói, cũng chẳng có gì xấu. Dù phiền phức nhưng Quốc Mộc của Nhật Bản sẽ giúp ích rất nhiều.

Saku nói sẽ đóng vai trò kìm hãm để anh không vượt qua ranh giới cuối cùng, nhưng thực ra vai trò đó Alba và những người phụ nữ khác đã làm quá đủ rồi.

Hoặc là...

Ý là cô tự tin nội trợ giỏi hơn những người phụ nữ khác sao?

"Ra ngoài."

"Em sẽ không đi cho đến khi Si-heon san nói đồng ý..."

"Tại sao lại thế?"

"Em, tự tin có thể làm Si-heon san hạnh phúc cả đời... Vì Si-heon san là người đầu tiên. Lần đầu quý giá của em, em sẽ mang theo cả đời."

Ừm. Cũng đúng.

Tuy vì hoang mang mà câu chuyện trôi sang hướng kỳ lạ, nhưng thực tế Da-jeong cũng vậy và hầu hết các mối quan hệ đều được hình thành như thế.

Có cách nào đuổi cô hồ ly nhỏ dễ thương này đi không nhỉ.

Với tâm thế nếu chấp nhận cả điều này thì đành phải bao dung thôi, tôi tháo thắt lưng ở hông ra.

- Cạch.

Quần tụt xuống và ánh mắt Saku cũng tự nhiên rơi xuống theo.

"U ét...?"

Chắc biết phải làm gì rồi chứ.

Trước cục thịt núng nính màu da người rõ mồn một, Saku lùi cơ thể đau nhức lại, ánh mắt di chuyển lên xuống liên tục.

"Mư mư... Ư ưt."

Quỳ gối, với tư thế của một người vợ cung kính, Saku hé đôi môi màu anh đào, từ từ ngậm lấy quy đầu và mút.

Quy đầu đỏ hồng đầy sức sống.

Được ấp ủ và mút chùn chụt bởi chiếc lưỡi và đôi môi còn đỏ hơn thế trên khuôn mặt dễ thương.

Khuôn mặt mộc trắng trẻo của Saku chưa từng lộ diện trên bất kỳ chương trình phát sóng nào hay với bất kỳ ai, giờ đây nhăn lại như bị nghiền nát để phục vụ Lee Si-heon, chín muồi một cách gợi tình.

"Ưm, ụp... Chụt."

Mặc dù đã chiến đấu liên tục ba ngày, cô vẫn ngoan ngoãn ngậm lấy tinh hoàn, phát ra những âm thanh dễ thương như đang nuốt ực ực.

Saku ôm chặt lấy đùi Lee Si-heon, không chút do dự trao thân cho người đàn ông đầu tiên của mình.

* * *

Đuôi cáo mềm mại và êm ái.

Có thể sử dụng Tinh Linh Hóa theo cách này sao, chẳng phải là ý tưởng thiên tài à?

"Ưt, hự... Chồng ơii... Mạnh bạo quá... Keng, keeng (tiếng cáo kêu)..."

Tôi vuốt mạnh cái đuôi gắn trên xương mu của Saku đang trong hình dạng cáo.

"U hự, ưt, a a a a a...!"

Bị đâm phập phập vào lỗ lồn từ phía sau, Saku vẫy đuôi qua lại.

Đôi tai cáo lớn dựng đứng trên mái tóc màu hồng lắc lư trái phải, run rẩy vì phát tình một cách dễ thương.

- Phập, phập, phạch, chọp!

"Con cáo cái xấc xược này. Phải thít chặt vào chứ."

"Nói bậy không được... Không được đâu... Si-heon san... Si-heon san ♡ U hự, a, a a... A. Téc, teéc..."

"Nghe ít tiếng rên quá đấy."

"Keng, keeng... Keng ♡"

Tôi kê đơn tiêm thuốc cáo con 10 tháng cho Saku đang nằm sấp trên giường.

Tôi giữ chặt mông Saku đang cọ đuôi vào cằm và má tôi, dồn hết sức bắn tinh dịch vào, Saku lên đỉnh khóc nấc lên run rẩy.

- Phụt phụt, phụt!

"Ư ha a a...! Thích quá... Chồng ơi... Chồng ơii...♡"

Nói cái gì mà hứng chịu dục vọng chứ.

Chẳng phải chính cô là người đang tận hưởng nhất sao.

Ngày thứ tư dạy dỗ.

Cô vợ ngây thơ. Yoshino Saku có vẻ như đã hoàn toàn chìm đắm vào tình dục với tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!