Tập 2

Chương 642: Cây Thiên Đào (2)

Chương 642: Cây Thiên Đào (2)

Chương 642: Cây Thiên Đào (2)

Chật chội.

Trinh tiết thuần khiết của sư phụ, phải cố sức nhét vào mới vào được một nửa.

Cái lỗ chật hẹp như muốn nứt toạc ra.

“Hộc, hộc.”

“Hư ưt… hấp-”

Tôi và sư phụ cứ thế dính lấy nhau một lúc lâu mà không nói lời nào.

Bị bịt kín, cái lỗ thậm chí không chảy ra được chút dâm thủy nào.

Cảm giác ẩm ướt truyền đến từ hạ bộ thật rõ ràng. Máu trinh chảy ra, cảm giác tội lỗi muộn màng ập đến, nhưng ý nghĩ đã quá muộn rồi lại càng thúc đẩy tôi hơn.

- Chóp chép.

Tôi ôm lấy sư phụ đang co giật yếu ớt từ phía sau.

“Hư ư ư ức….”

Thay vì khuấy đảo lớp thịt chặt chội, tôi dừng eo lại và ôm cô ấy thật lâu.

Mạch đập truyền đến từ đầu dương vật. Mỗi khi thứ đó nhức nhối và cương cứng giật giật, mông Thiên Đào cũng đồng thời lắc lư theo.

“Rút ra đi…. Ưt….”

Khoảng cách chỉ vừa đủ để hơi thở chạm nhau.

Hơi thở nóng hổi của tôi cù vào gáy Thiên Đào.

Tôi đưa mũi vào mái tóc đẫm mồ hôi nóng hổi của sư phụ. Mùi hương gỗ tỏa ra, là mùi hương của trinh nữ đang hưng phấn.

Tôi đã trở thành kẻ có thể phân biệt được cả những thứ này.

“Rút ra sao.”

Tôi nảy hông một cái.

Eo Thiên Đào cong lên, tạo ra làn sóng trên phần thịt mông đang ép chặt.

Tiếng phạch vang lên đầy dâm tục.

“Hư ục… ô ốc…!”

Dương vật đâm mạnh vào cắm sâu trong âm đạo Thiên Đào. Lớp thịt non nớt bí mật có độ đàn hồi của cô ấy giãn ra cực đại.

Dâm thủy dính dấp hòa lẫn với máu bao bọc lấy thân dương vật.

“Hư ưt… ư ư ư ưt! Á hư ưt, a ang!”

Thiên Đào cào cấu xuống sàn nhà, quằn quại trong khoái cảm.

“Tại sao, tại sao…. Lại, làm thế với ta….”

Giọng nói đầy nghi hoặc dính chặt vào tai tôi.

Đó là giọng nói pha lẫn chút cảm giác bị phản bội, hưng phấn và cả nỗi buồn.

“Chẳng phải cô đã nói yêu em sao. Cái tên đệ tử này, thảm hại thay lại yêu sư phụ.”

“Dù, hức, có là vậy đi nữa…. Cách này là sai rồi.”

“Vậy sao cô không nói trước khi mọi chuyện thành ra thế này.”

Eo cô ấy lún sâu vào ngón tay tôi.

Tôi nắm chặt, lắc eo thêm một lần nữa.

- Phạch!

“Hư ư ư ư ưt! Á hư ưt, a ang!”

“Nếu ghét thì nói là ghét.”

Thiên Đào đang há miệng cuối cùng cũng thốt ra tiếng rên rỉ.

Giọng nói nũng nịu của sư phụ khiến hạ bộ tôi dồn sức đến mức trắng dã cả mắt.

“Nếu cô thích cái gã mà cô còn chẳng nhớ nổi đó đến thế, thì đâu cần phải trao tình cảm cho em làm gì.”

“…Không, không phải…. Ta. Ta.”

“Nếu cô dứt khoát giữ khoảng cách…. Thì có lẽ em đã chờ đợi.”

Đầu Thiên Đào quay lại, rồi đồng tử giãn ra.

Tôi thở hắt ra đầy hưng phấn, lắc đầu rồi thì thầm từ phía trên Thiên Đào đang co rúm lại.

“Đối với sư phụ, em chỉ là một đệ tử cưng thôi sao.”

“……Nếu ta không coi trọng con, thì ta cũng chẳng ra nông nỗi này. Ta coi trọng con hơn bất cứ ai trên đời này.”

“Vậy tại sao!”- Xoẹt.

“Chính ta cũng không biết nữa!”

Giọng nói nghẹn ngào vang lên như xé toạc bên tai.

“Quan trọng. Con quan trọng đến mức ta sắp phát điên lên được. Đến mức ta nghĩ có thể chết vì con! Nhưng, mỗi khi nhìn thấy con là ta lại nhớ đến. Hình bóng người đó cứ chồng chéo lên con, hiện lên trước mắt ta…. Rốt cuộc con bảo ta phải, phải làm sao đây?!”

Nhớ đến tôi của quá khứ, à.

Ký ức lúc đó ấm áp và tốt đẹp đến thế sao.

Đương nhiên rồi. Chắc chắn là tốt rồi. Vì hình ảnh tôi cho cô thấy lúc đó, chỉ là sự đáp trả lại những gì tôi cảm nhận được từ cô mà thôi.

Hơn nữa lúc đó cơ thể tôi không hề bẩn thỉu.

Tuy không có sức mạnh, nhưng tôi có chút lòng chính nghĩa. So với tôi bây giờ, đó là một thanh niên có nhiều điểm vượt trội, và tôi cũng đã biết Thiên Đào hồi nhỏ đã phải lòng hình ảnh đó.

Cổ họng đau rát. Đầu lưỡi đắng ngắt.

Tôi mở đôi môi dính chặt ra nói.

“…Đó.”

Đôi mắt Thiên Đào đang hướng về phía tôi run lên bần bật.

“Đó chính là vấn đề.”

Người cô thích là tôi của lúc đó.

Tuy vóc dáng nhỏ bé, nhưng rắn rỏi hơn bây giờ nhiều.

Là một chàng trai tràn đầy nhiệt huyết vừa mới tiếp nhận sự dạy dỗ của sư phụ.

Giết chết Thế Giới Thụ, nếu ký ức quay trở lại, liệu cô có thực sự chấp nhận con người tôi bây giờ không?

Chắc chắn cô sẽ nói là có. Nếu là sư phụ mà tôi biết thì cô ấy sẽ sẵn lòng làm thế.

Nhưng…. Tôi không tin.

Tôi không thể chờ đợi tình yêu mà mình sẽ nhận được với tư cách là sư huynh.

Kể từ ngày đầu tiên gặp nhau trong núi và nghĩ rằng cô ấy thật ngầu.

“…Tại sao.”

Dù tôi có làm bao nhiêu chuyện tồi tệ thì cô vẫn luôn tin tưởng tôi đến cùng.

“Lại làm vẻ mặt đó…?”

Ít nhất thì sư phụ,

Tôi muốn cô ấy yêu tôi như chính con người đệ tử này.

Việc giữ ký ức quá khứ và yêu tôi như thế là vẻ bề ngoài hay là chân tâm?

Dù là chân tâm nhưng nếu trái tim đó vẫn dừng lại ở quá khứ, thì tình yêu dành cho tôi xấu xí hiện tại sẽ kéo dài đến bao giờ?

Vốn dĩ cô ấy có coi tôi là đệ tử không?

Tôi coi Thiên Đào là sư phụ. Nhưng sư phụ nghĩ sao về tôi đã thay đổi?

Càng yêu, càng nảy sinh nghi ngờ.

Vì vô cùng quan trọng. Nên tôi muốn có một mối quan hệ đúng bản chất hơn.

Ai nghe thấy chắc sẽ bảo phiền phức lắm đây.

- Chóp chép.

“Hư ức….”

Dù đã nhận ra cách thức này là sai lầm từ trước.

“Á hư ức… hư ưt! Si-heon à….”

“Vâng.”

“Đau…. Đau quá.”

Tôi chỉ biết mỗi cách này thôi.

“Nếu em nói sắp sướng rồi, cô có tin không.”

“…….”

Làn da mềm mại của sư phụ dính vào tay tôi.

Mỗi lần vuốt ve, cơ thể sư phụ lại giật nảy lên, tôi di chuyển eo để nếm trọn trong một lần.

- Nhầy nhụa.

Bên trong âm đạo dính dấp quấn lấy nhau.

“Hư ưt….”

Tôi ôm chặt lấy Thiên Đào đang lắc đầu nguầy nguậy vì khoái cảm.

Cảm nhận chất liệu tất da mềm mại, tôi ấn mạnh eo xuống. Cô ấy chuyển động theo nhịp điệu.

“A…. Ang….”

Tình cảm tích lũy từ quá khứ tan biến.

Ngược lại còn tốt và đúng ý tôi.

Đối với tôi hiện tại, đó là ký ức cần phải xóa bỏ mới có ý nghĩa.

Tôi muốn cô ấy nôn ra cái bóng mờ ảo trong đầu Thiên Đào.

Và khắc ghi tôi của hiện tại.

“Si-heon… a a a át….”

“Vâng, sư phụ…. Là Lee Si-heon đây.”

Không phải Dowon.

“Thật ngu ngốc, em là tên đệ tử yêu cô.”

“Hức, ưt! A ha ác….”

- Ấn, ấn, ấn.

Tôi đâm cái thứ cong vút đó vào, gõ vào điểm cuối. Thiên Đào rên rỉ nũng nịu, khép chặt đùi lại.

“Là thằng khốn đó đấy.”

Hãy vén màn đen lên.

Đẩy lùi cái bóng đó, và dựng tôi lên để ghi nhớ.

“Si-heon à… Si-heon ư… Ha ư ức!”

Thiên Đào dần khắc ghi tôi, toàn thân co giật hưng phấn.

Tôi nắm lấy bộ ngực bị ép xuống sàn, véo một cái, âm đạo co thắt chặt lại.

“Thả lỏng ra đi sư phụ.”

Ngay khi nghe tôi nói, Thiên Đào dần thả lỏng eo.

- Chóp chép, chóp chép.

Tôi nghiền nát thịt lồn, xâm phạm bên trong chậm rãi nhưng chắc chắn.

Thiên Đào nhắm tịt mắt, thốt ra tiếng rên rỉ.

“Hư ư… ư hư ức, a ang….”

“Vẫn còn, nhớ đến gã đó sao.”

“Ta, a ưt. Ta-”

Không cần phải nghĩ đến những người yêu khác.

Hoàng Đào hay Bạch Đào cũng thế thôi. Bây giờ, tôi muốn cô ấy chỉ tràn ngập suy nghĩ về tôi.

Mở toang âm đạo nóng như lửa đốt, tôi khẽ lắc eo, đầu Thiên Đào gục xuống.

Nhìn thấy gương mặt chín mọng ngọt ngào vì sự ngây ngất tột độ của cô ấy, cảm giác thỏa mãn không gì sánh bằng làm rung chuyển đầu óc tôi.

Tôi đã có thể làm sư phụ thỏa mãn.

- Chóp chép.

Đâm chậm rãi, để cô ấy vượt qua nỗi đau.

Thiên Đào, người giờ đây đã trở thành người phụ nữ mang hình dáng của tôi, đưa tay ra sau nắm lấy cánh tay tôi.

“Vẫn còn bán tín bán nghi sao.”

“…Ưt, ư hư ức…. A hức… ♡”

“Cô bảo em quan trọng mà.”

“Quan trọng… đúng vậy. Quan trọng…. Ưt!”

Rõ ràng là có hảo cảm.

Ít nhất, qua vài tháng cảm nhận thì là như vậy.

Chỉ là ký ức dừng lại ở quá khứ đó quá đỗi quan trọng. Nên cô ấy mới đẩy tôi ra.

Giữa chúng tôi tồn tại tình cảm có thể gọi là hơn cả tình thầy trò.

“Ta, ghét con… là chuyện không thể nào.”

Dù tôi đã làm chuyện quá đáng thế này.

Tôi ôm lấy Thiên Đào, dùng hết sức bình sinh đâm mạnh eo vào.

“Hưt, ha a ác…!”

Thiên Đào giật nảy người, phun nước.

“Mỗi khi nhìn thấy em, cô bảo lại nhớ đến người xưa…. Vậy. Nếu em làm cô quên đi, cô có thể yêu em trọn vẹn không?”

Không trả lời, nhưng lần này sự im lặng có thể coi là sự đồng ý.

“Cho em một cơ hội đi. Vài ngày thôi cũng được.”

“Tại sao, hức, ha a ang! Tại sao lại làm đến mức này… ta không hiểu.”

- Phập phập.

Tôi lắc eo nhanh hơn một chút, mắt Thiên Đào thay đổi.

“Hư ưt, ức khoan… khoan…. Cái gì thế này…. Đây là cái gì… a a ang!”

Đùi Thiên Đào đang khép chặt mở ra. Cùng với tiếng nước phun trên sàn nhà, Thiên Đào đã lên đỉnh run lên bần bật với tốc độ khó nhìn thấy.

- Tí tách, tí tách.

Rút dương vật ra, bên trong cái lỗ ghi nhớ hình dáng của tôi… tử cung của Thiên Đào đang nhức nhối hiện ra.

Chẳng bao lâu sau cái lỗ lại khép lại.

Để giải tỏa cảm giác muốn xuất tinh, tôi đặt dương vật lên mông Thiên Đào.

- Phụt!

Tinh dịch ướt đẫm từ lưng áo tất da toàn thân, đến gáy, tóc.

Có lẽ cảm nhận được cảm giác xuất tinh. Thiên Đào lẩm bẩm với giọng không thể tin nổi.

“…Nóng, quá. Thật sự… Si-heon à, con, với ta…. Chuyện này, là lần đầu tiên….”

Thiên Đào bị giam cầm trong dư âm của cực khoái, xoay người lại, thở hổn hển nhìn trần nhà với đôi mắt lờ đờ.

“Sư phụ…. Hộc. Hộc.”

“…….”

Tôi nhìn Thiên Đào đang nằm với ánh mắt nóng bỏng.

Ánh mắt sâu thẳm vượt quá mức bình thường, có phần trần trụi, Thiên Đào lén lút tránh ánh mắt tôi.

Trong đồng tử của cô ấy cuối cùng cũng khắc sâu hình ảnh tôi hoàn toàn.

Và mối quan hệ đã vượt qua giới hạn…. Tôi nghĩ nó không hề vô nghĩa.

“…Sư phụ.”

“Đừng… gọi nữa. Ta ở đây mà.”

“Một lần thôi, cô thích tên đệ tử kém cỏi này được không.”

Tôi ôm chặt lấy sư phụ. Cơ thể nhẹ bẫng và mềm mại của sư phụ bị sức mạnh của tôi nhấc lên, ôm gọn trong lòng.

“…Tại sao. Với con khốn như ta. Một người phụ nữ nửa vời thế này. Thậm chí… nhìn con mà lại nghĩ đến người khác.”

Lý do để yêu thì có thể kể ra bao nhiêu cũng được.

Cô đã mắng mỏ tôi, cứu mạng tôi bao nhiêu lần, và trở thành người dẫn đường cho tôi.

“Không quan trọng.”

Trước câu trả lời dứt khoát không chút do dự, Thiên Đào ấp úng lảng tránh câu trả lời.

Thiên Đào cũng đã chờ đợi tôi rất lâu.

Bị nhốt trong căn phòng chật hẹp này, chờ đợi tôi đến. Cùng nhau trò chuyện và cười đùa. Chắc hẳn cũng cảm thấy chút tình cảm xấu hổ thoáng qua.

“Em yêu cô. Sư phụ.”

Đã nói bao nhiêu lần rồi nhỉ.

“…….”

“Em muốn chúng ta trở nên gần gũi hơn chút nữa.”

“Đã… gây ra chuyện rồi còn nói gì nữa.”

Dù giọng điệu có chút trách móc, nhưng trong lời nói của Thiên Đào cũng ẩn chứa sự buông xuôi và nhẹ nhõm.

Lần đầu.

Nụ hôn đầu. Lần quan hệ đầu tiên.

Cô ấy đã trao tất cả cho tôi.

Dù là cách thức có phần cưỡng ép, nhưng điều này vẫn sẽ còn lại trong cô ấy ngay cả khi ký ức quay trở lại.

Khiến cô ấy coi tôi là đệ tử, những thứ như thế….

“…Máu.”

“Dạ?”

“Chảy nhiều quá. Vốn dĩ chảy nhiều thế này sao…?”

Màn: G Trinh Của Sư Phụ Rất Dày, Khó Mà Xuyên Thủng Được

Được cấu tạo bởi ba đường thực tuyến và một chút màng mỏng…. Chắc chắn phần bị rách rất nhiều.

“…Ta không biết. Mấy cái đó.”

Thiên Đào lảng tránh ánh mắt, lén dùng tay che ngực.

Khép đùi lại che cả âm hộ, nên phần tôi có thể nhìn thấy trở nên hạn chế.

‘…Cuối cùng vẫn không trả lời à.’

Thiên Đào liếc tôi một cái, rồi rụt vai lại.

Tôi dang hai tay ôm lấy sư phụ.

“Sư phụ.”

“Lại, định hỏi cái đó à…?”

“…Nếu em nói xin lỗi. Chắc sẽ bị đánh nhỉ.”

Thiên Đào mở to mắt, rồi bật cười như thể cạn lời.

“…Đồ dở hơi.”

Trong lòng tôi, tay Thiên Đào nhẹ nhàng xoa lưng tôi.

Dù vẫn còn run rẩy và ngập ngừng.

Nhưng ít nhất sự nửa vời mà Thiên Đào từng thể hiện với tôi trước đây đã không còn nữa.

“…….”

Thiên Đào nằm trong lòng tôi một lúc lâu với vẻ mặt vừa cay đắng, vừa có chút tổn thương, và mâu thuẫn thay lại có chút vui mừng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!