Tập 2

Chương 666: Trở Lại Ngai Vàng (3)

Chương 666: Trở Lại Ngai Vàng (3)

Chương 666: Trở Lại Ngai Vàng (3)

Cái giống loài Nữ hoàng thường quái gở và hung dữ.

Coi vạn vật ở dưới mình và chỉ biết mình là cao quý nhất.

Không phải tất cả đều thế nhưng ít nhất những người tôi gặp đều như vậy.

Nữ hoàng Tinh linh Erinyes đã thế,

Và con mụ trước mặt này cũng vậy.

“Muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt này nhanh chóng, nên tôi nói xong việc rồi biến đây. Đâu xem nào. Ơ?”

Melia lè lưỡi vẻ ghê tởm mùi mồ hôi, nhìn quanh một chút rồi phát hiện ra chai rượu.

“Kẻ thô tục như anh mà có sở thích tốt đấy chứ. Đưa đây xem nào,”

Bàn tay vươn về phía chai rượu bị bỏ mặc trên bàn.

Tôi nhẹ nhàng ngăn bàn tay đó lại.

Biểu cảm tươi cười mong chờ vị rượu của Nữ hoàng cứng lại lạnh băng đầy sát khí.

Biểu cảm của quý tộc đầy ý thức hệ coi người khác là nô lệ.

“Làm cái trò gì thế?”

“Đâu phải lúc thảnh thơi uống rượu.”

“…Đồ mất dạy. Nếu anh không phải đồng minh của tôi thì tôi đã xiên cái thứ kinh tởm đó treo lên cổng thành rồi.”

Đây là rượu Hongyeon quý, hơn nữa tôi không thể để con mụ mất dạy này muốn làm gì thì làm được.

Tôi cười khẩy và gầm gừ lại.

“Giống nhau cả thôi. Nếu cô không phải đồng minh của tôi thì đã bị cưỡng hiếp ở đây rồi.”

“Anh á? Với thân thể cao quý này á?”

Nữ hoàng nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác một lúc lâu rồi bật cười ha hả.

“Phu ha ha ha.”

Như thể vừa nghe chuyện đùa, cô ta tháo chân đang vắt chéo ra.

Nữ hoàng ôm bụng cười khanh khách, chế giễu tôi với thái độ không thấy chút cao quý nào.

“Thứ như anh mà đòi làm tôi? Dù có trở thành chủ nhân Vương Quan đi nữa… gốc gác thấp hèn nên nói năng cũng hàm hồ nhỉ? Khư hư hư.”

Thô tục thì cô với tôi cũng như nhau thôi.

Hơn nữa tôi cũng chẳng muốn ôm con mụ này. Trừ khi từ cái lồn kiêu ngạo kia tuôn ra kỳ ngộ thì may ra.

“Cũng không phải là hoàn toàn không vừa ý. Có nhiệt huyết đến mức đó, nên với dòng máu đó mới trở thành Vua được chứ.”

“Tôi hiểu tại sao ATU lại được dẫn dắt thông qua Abie rồi.”

“Gì cơ?”

“Nếu cô vác cái mặt cô ra, thì chắc chẳng có thằng nào con nào theo cô đâu.”

Thần thánh cái gì. Dù có chống lại Thế Giới Thụ thì con mụ này rốt cuộc cũng là Thế Giới Thụ.

Theo tôi nghĩ thì dù Nữ hoàng có xây dựng hình ảnh tốt đến đâu, nếu thân phận bị bại lộ thì chẳng bao lâu thế lực sẽ sụp đổ.

“Nói thẳng ra thì trong số các thế lực đang làm mưa làm gió hiện nay, không có thế lực nào bất ổn như ATU đâu.”

“……Hơ.”

Lần này có vẻ hơi thấm, Nữ hoàng cười khẩy với vẻ mặt như nhai phải sạn.

“Khuôn mặt tôi so với bất kỳ cái cây nào cũng là thần thánh…. Nói nhảm.”

‘A, vấn đề là đánh giá ngoại hình à?’

Đúng là người phụ nữ không biết đầu óc hoạt động kiểu gì.

Kéo dài thêm nữa thì tôi cũng mệt, và Hongyeon đang ở trong phòng cũng sẽ buồn.

“Nói vào trọng tâm đi. Đến vì việc gì?”

“…Vác thân ngọc ngà đến đây mà tiếp đãi như cứt. Gớm ghiếc như cái thứ treo dưới háng anh vậy.”

“Thanh cao hay thô tục thì chọn một cái thôi, chóng mặt quá.”

Có vẻ nghĩ đối thoại thêm cũng chỉ là vòng vo, Nữ hoàng hắng giọng một cái rồi ra lệnh cho tôi.

“Việc nhờ lần trước, nhớ chứ?”

Đổi lấy một phần thông tin về Oán hận là việc tiêu diệt người gác cổng ở lối vào Thế Giới Thụ.

Vì Su-mok-ui Wang và Tháp Thời Gian nên giao dịch giữa tôi và cô ta bị đẩy xuống thứ tự ưu tiên thấp hơn.

“Ngọn núi lớn đã dời đi rồi, nên tôi đến bảo anh chuẩn bị di chuyển dần đi. Tiện thể xác nhận xem anh còn sống không. Nhưng mà… nhìn cái cảnh lắc hông thảm hại kia thì có vẻ khỏe mạnh lắm nhỉ.”

“Hơ. Nhưng tiếc là, tôi vẫn còn việc phải làm.”

Việc tiêu diệt người gác cổng là phương tiện duy nhất để tiếp cận Oán hận.

Không, chính xác là đã từng là phương tiện.

Quá khứ thì thế nhưng giờ thì khác. Ngay cả bây giờ Oán hận đang cố sống cố chết giết tôi cũng có thể bị xử lý trong nháy mắt.

Tuy nhiên lý do ưu tiên lấy lại Vương Quan hơn là vì, giờ Oán hận gần như không còn nước đi nào nữa.

‘Thế Giới Thụ Chính Nghĩa đang nhắm vào Shiva. Nên Oán hận giờ không làm được gì cả.’

Cùng lắm là Jin Dal-rae có thể gặp nguy hiểm, nhưng cô ấy đang được Alba và Wiki bảo vệ.

3 năm trước, trùm cuối khổng lồ từng đẩy tôi xuống tận cùng địa ngục.

Nực cười thay, dù tôi không làm gì thì nó cũng tự thu nhỏ lại.

Tôi chắc chắn điều đó mới đây thôi.

“Tất nhiên, tôi có thể đợi anh tìm Vương Quan. Có thế thì anh và tôi mới xứng tầm một chút.”

“Nói chuyện hạ đẳng.”

“…Vừa rồi là đùa à? Không buồn cười nên tôi ngạc nhiên đấy.”

Tạm thời đã hiểu. Về đi.

Việc không có gì to tát như tôi nghĩ, tôi trả lời ngắn gọn, Nữ hoàng gật đầu với vẻ mặt kiêu ngạo.

“Thôi, biết rồi thì được. Tôi đi đây. Nhưng sự kiên nhẫn của tôi không dài lắm đâu.”

Cơ thể người từ từ biến mất, rồi con cú mèo xuất hiện.

Con vật lóe lên đôi mắt vàng rỉa lông rồi nói với tôi.

“ Tôi cũng chẳng muốn đến cái lâu đài tồi tàn này đâu…. Hay là anh về dưới trướng tôi đi? Tôi có thể cho anh quyền liếm chân tôi đấy. ”

“Cút.”

Phư rư rư- Con cú mèo cười chế giễu tôi rồi biến mất khỏi cửa sổ.

Tôi xác nhận bằng khí cảm rằng cô ta đã rời khỏi thành. Rồi đặt tay lên trán đang đau nhức.

“…Con điên.”

Muốn gặp Hongyeon ngây thơ nhanh quá.

* * *

Ghét Dowon.

Ghét nhưng vẫn thích.

Thích nhưng thỉnh thoảng bị hắt hủi thì không kìm được nỗi buồn.

Nhưng cô ấy vẫn ngốc nghếch, luôn nghĩ về hắn và kìm nén trái tim đau nhói.

Cảm xúc này nảy sinh là do bên cạnh hắn có quá nhiều phụ nữ.

Dù có tin tưởng hắn đến đâu thì với tư cách là phụ nữ cũng không thể không nảy sinh bất an.

Hơn nữa,

Khi ở bên nhau thì cảm giác quá tuyệt vời.

Thà không biết hoặc cảm giác ít tuyệt hơn một chút thì đã không đau lòng thế này.

Khoái cảm nhận được mỗi lần ân ái, khiến tinh thần hưng phấn đến mức mất trí.

Sex thì là sex rồi.

Nhưng có lẽ là do cảm nhận được hắn hoàn toàn yêu mình.

Vì số lần gặp nhau ít nên cảm nhận được bằng trái tim rằng hắn đang cố gắng trao tình yêu lớn hơn bằng mọi cách.

- Cộp.

Hongyeon chỉnh lại lớp băng ép bị tuột. Cẩn thận bước về phía phòng mình.

Hành lang trong thành khá dài. Ban đêm không có người qua lại nên đi bộ cảm thấy hơi lạnh.

“…Chắc không phải là không đến đâu nhỉ.”

Đi qua vài bình hoa giống nhau. Vô cớ đá chân vào tấm thảm đỏ với hoa văn quen thuộc.

“Ư ư. Dowon là đồ đáng ghét, đồ đáng ghét!”

Đồ đàn ông tồi! Đồ ngốc! Đồ trăng hoa chỉ được cái chim to! Chuyên gia thẩm định mắt cá (Ong-i)!

Hongyeon ấm ức trong lòng tuôn ra những lời chửi rủa đáng yêu.

Thế nên nếu hỏi có ghét không thì đương nhiên là….

“Thích thì có thích… Ư ư. Nhưng muốn ở bên cạnh nhiều hơn cũng đâu phải là lỗi.”

Đang nói với ai thế này. Hongyeon đi dọc hành lang lẩm bẩm một mình rồi cuối cùng thở dài thườn thượt.

- Cộp.

Đi thêm một chút về phía trước,

Tầm mắt Hongyeon bắt gặp một cánh cửa có ánh sáng lọt ra.

‘Hửm?’

Cửa mở hé nên ánh sáng lờ mờ.

Ai đó tắt đèn không kỹ sao. Theo Hongyeon biết thì phòng đó không có ai dùng.

‘…Lại là Mary à.’

Suy nghĩ đầu tiên thoáng qua là Mary với mái tóc khoan hồng và tiếng hét đặc trưng ‘Nya a ác!’.

Thỉnh thoảng Mary và lũ trẻ của Mok-hwa (Mộc Hoa) chơi trốn tìm. Hay nấp vào những chỗ nghiêm trọng thế này rồi quên tắt đèn.

Vừa bị bạn trai đá nên tâm trạng cũng tệ. Hongyeon nhíu mày.

‘Phải dạy dỗ nghiêm khắc mới được!’

Khoảnh khắc Hongyeon tiến lại gần ánh sáng và định mở cửa.

[…Vâng.]

Từ bên trong vang lên giọng nói nhỏ nhẹ dễ thương.

“…?”

Hongyeon giật mình nín thở, cứng người lại.

Giọng nói có vẻ cô đơn và đau khổ khiến Hongyeon trong khoảnh khắc phải giấu đi khí tức.

[Em sẽ, suy nghĩ thử.]

‘Aori?’

Giọng nói không vui vẻ như mọi khi nên suýt không nhận ra.

Hongyeon quan sát sắc mặt Aori qua khe cửa.

May mắn là Aori bị giảm khí cảm nhiều nên không nhận ra sự hiện diện của Hongyeon.

[Cái này thực sự là vì Vương đúng không ạ?]

- Đương nhiên rồi. Công chúa.

Giọng nói của ông già quen thuộc vang lên.

Lão già thâm sâu khó lường đã đồng hành từ khi cô lãnh đạo chiếc lá thứ tám.

Hắn thề trung thành với Lee Si-heon và cai quản khu vực khác, sao lại tiếp cận Aori?

‘Có âm mưu đen tối gì sao. Không phải đoán mò chứ.’

Engajero (Engajero).

Hắn luôn liên lạc thông qua Lee Si-heon.

Hắn tiếp cận Aori chắc chắn phải có lý do.

[…Em không muốn ngáng chân Vương đâu.]

- Không sao đâu ạ. Trời tối rồi người nghỉ ngơi đi ạ. Công chúa.

[Biết rồi ạ.]

Liên lạc ngắt.

Aori đặt điện thoại xuống, ngồi trên giường với vẻ mặt trầm tư, đung đưa đôi chân robot.

Ai nhìn cũng thấy là có chuyện.

Nghĩ lại thì, ở bãi biển lần trước thỉnh thoảng cũng thấy vẻ mặt đăm chiêu của Aori.

Aori luôn vui vẻ hoạt bát mà lại trở nên thế kia.

Nghĩ đi nghĩ lại, chắc chắn là lão già lẩm cẩm kia đã làm điều gì sai trái.

- Cộp.

Lùi lại một bước. Tiếng động vang lên.

Aori giật mình vì tiếng ồn đó, tròn mắt ngạc nhiên.

“Có ai ở đó không?”

Chết cha.

Không có gì mờ ám nhưng chẳng hiểu sao cảm giác phải rời khỏi đây ngay.

Hongyeon nhanh chóng rời khỏi chỗ đó với tốc độ mà Aori không nhận ra, trở về phòng mình.

- Rầm!

Đóng cửa lại và vỗ ngực.

“Phù…. Rốt cuộc là chuyện gì thế nhỉ?”

Khuôn mặt đáng thương của Aori lúc nãy hiện lên trước mắt.

Biểu cảm như đã quyết tâm điều gì đó. Không thể nào quên được.

“Cái này… lỡ đâu biến chất nghiêm trọng thì phải nói với Dowon ngay.”

- Bộp bộp.

“Gì cơ?”

“Hí i i ic?! A, ai đó! A, là Dowon à…. Làm ta giật cả mình. Xong việc rồi sao?”

Đã vào phòng từ lúc nào, hay là dùng không gian ma pháp.

Lee Si-heon vào phòng, nhẹ nhàng bẻ cổ tay trả lời Hongyeon.

“Xong đại khái rồi. Thế, là gì?”

“…….”

“Sao làm vẻ mặt đó?”

Phải nói.

Nghĩ thế nhưng miệng không dễ mở lời.

Vì quá đột ngột nên hơi do dự.

“C, cái đó là.”

Trước ánh mắt kiên trì của Si-heon, Hongyeon đành phải kể lại cảnh tượng mình đã thấy.

Chuyện thấy Aori giữa đêm. Và vẻ mặt buồn bã không rõ lý do, đối tượng cuộc gọi là Engajero. Và cả việc Aori bày tỏ ý chí sẽ làm điều gì đó.

Dù là sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng Lee Si-heon nghe chuyện đó mà không hề ngạc nhiên chút nào.

Ngược lại còn thờ ơ.

“Thế à?”

“…Ngươi không ngạc nhiên sao? Dowon ngươi cũng biết lão già đó bụng dạ không đơn giản mà.”

“Cái đó thì từ lần đầu gặp đã biết rồi. Mà này, nếu định tiếp cận thì tưởng phải lén lút hơn chút chứ….”

Lee Si-heon chống cằm suy nghĩ một lúc.

Engajero suy nghĩ như con rắn độc, là nhân vật có thủ đoạn xuất sắc.

Bất cứ ai từng gặp hắn đều biết hắn không phải là kẻ loại trừ nguy cơ bị ai đó phát hiện.

“Hừm.”

“Ngươi đang nghĩ gì thế?”

Thế lực và quân đội Engajero sở hữu không hề nhỏ.

Nếu Lee Si-heon loại bỏ hắn vì lý do không công chính thì tương lai của thế lực này sẽ chìm trong bóng tối, và nếu suy nghĩ kỹ thì đây cũng là một trong những cơ hội.

Nhưng.

“Việc liên lạc lộ liễu đến mức bị phát hiện thế này, ngược lại chứng tỏ là đường đường chính chính đấy.”

“Đường đường chính chính là sao?”

Cũng có khả năng đơn giản là Aori không nghe theo lời khuyên của hắn, liên lạc trong môi trường dễ bị lộ.

Nhưng Engajero không ngu ngốc đến thế.

“Đúng lúc lắm. Yeon à.”

Hongyeon nhìn mặt Lee Si-heon và rùng mình.

Đôi mắt như đang nhìn về một nơi rất xa.

“Trong lúc ta vắng mặt đi tìm Vương Quan. Có việc nhờ em đây.”

Trước dáng vẻ bình thản của Lee Si-heon khi nói vậy, Hongyeon bất giác cảm thấy an tâm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!