Tập 2

Chương 784: Charlotte (1)

Chương 784: Charlotte (1)

Có lẽ, sàn nhà này là nơi biết bao đứa trẻ còn đang bú mẹ đã nằm xuống sau đủ loại thí nghiệm.

Heukdan vô cớ dùng chân di di lên viên gạch đó. Những dấu chân vội vã của các nhà nghiên cứu bỏ trốn dính nhớp nháp trên đó một cách ảm đạm.

- Thịch.

Cơn đau ngực nhói lên. Đau quá. Chỉ đứng ở đây thôi cũng cảm thấy trọc khí đang hút hết sinh lực cơ thể.

"Tại sao."

Có hai người đang đợi Heukdan.

Một là người bạn sinh ly tử biệt. Người còn lại là kẻ vô lại mà dù có suy đi tính lại bao nhiêu lần cũng không hiểu sao lại ở cùng bạn mình.

Là Mars, nhà nghiên cứu trưởng đã dồn cô bé và Yeonhwa vào chỗ chết.

"... Tại sao, hai người lại ở cùng nhau?"

Kẻ mà cô bé đã căm hận và nung nấu ý định trả thù bao nhiêu lần, đang nở nụ cười gian xảo trên mặt và đứng cạnh bạn mình.

Hùa theo Flower là chuyện thứ hai, tại sao lại có ý định ở cùng người đàn ông đó chứ.

Heukdan cắn môi vẻ không thể hiểu nổi.

Thời gian trôi chậm như ngừng lại.

Đầu óc bị chi phối bởi tạp niệm đau nhức, và khuôn mặt Heukdan vốn không giấu giếm sự quyết tâm lần lượt sụp đổ.

Quả nhiên... Chịu đựng là quá sức.

Thứ nghiền nát tạp niệm của cô bé là tiếng cười sảng khoái của người đàn ông.

"Khục khục, nó nói cái gì thế? Con kia?"

"..."

So với Yeonhwa trầm lặng, Mars che miệng với khuôn mặt đáng ghét và dùng lời lẽ trêu chọc Heukdan.

"Tức là, con kia là con đó chứ gì. Lớn phết rồi nhỉ? Vừa vặn để chơi đùa đấy."

Yeonhwa đeo găng tay khổng lồ chống tay lên hông, nghe câu chuyện của Mars với vẻ hờ hững.

Hai người là phó cán bộ của Liên Hoa có sự chênh lệch nhiệt độ quá lớn.

Yeonhwa chỉ nhìn chằm chằm Heukdan với vẻ mặt phức tạp. Vẫn không giấu giếm sự thù địch. Và khuôn mặt Heukdan càng trở nên cứng đờ đau khổ.

"Yeonhwa à."

Giọng nói trong trẻo của Heukdan xuyên thủng tiếng cười khanh khách của Mars.

"Trả lời đi. Làm ơn."

Tại sao cậu lại ở đây.

Nếu có hoàn cảnh nào đó thì hãy nói cho tớ biết.

Ánh mắt kiên định của Heukdan dao động thảm thương, lúc đó Yeonhwa mới muộn màng mở lời với giọng điệu cứng rắn.

"Nhìn không biết à?"

"Thế tại sao-"

"Tại sao? Này. Heukdan. Thế tớ phải ở đâu? Ngược lại tớ mới là người muốn hỏi đấy."

Lời đáp yếu ớt của Heukdan bị phớt lờ.

"Tại sao, tại sao...! Tại sao lại là Vương? Biết tớ bị bắt với tâm trạng thế nào mà cậu lại...!"

Lại đi theo dưới trướng loại cặn bã loài người đó hả.

Yeonhwa kích động cau mày vì cảm giác tội lỗi. Heukdan sốc đến mức không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Mars đứng nhìn hai người với vẻ mặt hờ hững.

Heukdan khó khăn lắm mới thốt ra câu hỏi nghẹn ở cổ họng.

"... Nói thế là sao?"

"Ít nhất tớ đã mong cậu không dính vào cuộc chiến này. Tìm một nơi nhỏ bé nào đó định cư... Cả đời không xuất hiện trước mắt tớ thì tốt biết mấy. Chứ không phải bị người đàn ông đó bắt giữ."

"Cái đó... K, không. Không phải. Cậu hiểu lầm rồi. Sư phụ không phải người xấu."

"Phải rồi con khốn này. Mày sẽ nói thế chứ gì. Dù có thế đi nữa. Việc hắn đưa mày đến tận nơi này-"

"Không phải. Đã bảo không phải mà. Làm ơn nghe tớ nói đi. Là tớ nhờ đấy. Sư phụ muốn tớ tìm thấy cậu nên..."

Lời khẳng định của hai bên không khớp nhau.

Cuộc đối thoại giữa hai thế lực đã đến mức không thể giải tỏa hiểu lầm, nên việc thuyết phục nhau vốn dĩ là điều bất khả thi.

"Sư phụ... Sư phụ. Đừng có xàm ngôn. Vì cậu á? Thế việc sư phụ cậu lục lọi phá nát vật nghiên cứu của bọn này, cố gắng giữ lại mẫu vật gửi về đất của hắn cũng là vì cậu à?"

Yeonhwa bộc lộ nội tâm, nổi gân cổ hét lên. Dù biết rõ lời nói đó sẽ không lọt tai Heukdan.

"Cậu thấy con người đó là người sẽ hành động chỉ vì một mình cậu sao? Này. Heukdan. Trước đây tớ cũng nói rồi mà. Tỉnh mộng đi làm ơn. Có thể cậu đang bị lợi dụng đấy. Không biết à?"

"... Không phải."

"Cái gì không phải."

"Sư phụ không phải người như thế."

Chỉ một câu nói đó, khuôn mặt đang nóng lên của Yeonhwa lạnh toát.

Trong khi đôi môi khô khốc nứt nẻ chảy máu, biểu cảm của Yeonhwa sau cú sốc liên tiếp như bị đánh, méo xệch đi một cách đau đớn.

"... Thôi."

Đồng tử Heukdan co lại trước giọng nói buông xuôi.

Ánh mắt ướt át của Heukdan nghiêng xuống thảm thương như chú cún bị bỏ rơi trước giọng điệu chỉ toàn thù địch.

Tiếp đó giọng nói trong trẻo của thiếu nữ không chút oán hận đánh thức tai Yeonhwa.

"Khó tin... tớ biết. Tất cả là hiểu lầm thôi."

Lee Si-heon.

Người sư phụ mà Heukdan biết có thể không phải là người tốt như cô bé nghĩ.

Người yêu của sư phụ cũng nói đến khô cả miệng về khuyết điểm của sư phụ và rùng mình. Cô bé nghĩ chắc phải có chuyện gì đó.

Nhưng cô bé không muốn coi sự nhân từ và dịu dàng mà người đó dành cho mình là đạo đức giả.

Nếu có ai trách móc điều đó... Heukdan có thể tự tin hét lên là không phải.

Ít nhất sư phụ.

Đối với cô bé nhỏ nhắn, người đàn ông được gọi là Vương.

"... Giống hệt cậu."

Là người đã đưa tay ra với cô bé không có gì trong tay và cổ vũ ý chí sống.

Dù là người đã phạm phải những việc méo mó và sai trái thì cũng mang ân oán.

Người cô bé tin tưởng và biết ơn.

Trong lời nói thảm thương của Heukdan cũng chứa đựng cả tấm lòng dành cho bạn mình.

"Thế thì sao?"

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Yeonhwa đáp lại, cảm xúc sống động lại hiện về.

Giọng điệu lạnh lùng của Yeonhwa đồng hóa với cảm xúc của Heukdan.

"Tức là, cậu muốn tớ đi theo dưới trướng Vương à?"

Nhưng mà...

Đã quá muộn rồi.

Yeonhwa đập tan kỳ vọng của Heukdan ngay trước mặt, nhếch mép cười đau khổ.

Trên bề mặt nắm đấm nắm chặt, ma lực đồng hóa với cảm xúc biểu hiện sắc nhọn.

Xẹt, xẹt xẹt.

Ma lực đầy cảm xúc của Yeonhwa vang lên như tia điện.

Heukdan nhắm tịt mắt với khuôn mặt như sắp khóc.

"Phải. Bỏ qua hết đi. Cứ cho là cậu may mắn gặp người đó và sống sót. Và người đó cũng đối xử tốt với cậu đi."

"..."

"Thì, chúng ta cũng hết cách rồi."

"... Tại sao."

"Tớ nói cho nghe."

Cỗ máy ở phần vai hoạt động phun ra hơi nước.

Sát khí khổng lồ hướng về người bạn thân khiến cơ thể Heukdan co rúm lại. Chiếc vòng tay Heukdan đeo phản ứng với sự thù địch, phá vỡ hình dạng của chính nó và tạo thành hình thanh kiếm.

"Tớ, đã kết nối sinh mệnh với cán bộ của Flower."

"..."

"Nếu hai người không chết cùng lúc. Thì tớ hay ngài Padme dù có gặp tai ương gì cũng không chết."

Lý do Yeonhwa không thể rời khỏi Flower.

Heukdan nhận ra trọng tâm của câu nói đã quá muộn, đầu gối suýt chút nữa thì khuỵu xuống.

Heukdan há hốc mồm thốt ra tiếng 'A' yếu ớt.

"Đã bảo giống tớ mà."

"... Cách nào-"

"Không có. Sư phụ hay cái gì đó, tớ giờ không biết nữa."

Lẽ nào không biết lòng Heukdan.

Dù Yeonhwa có dùng lời lẽ áp bức cô bé thế nào, Heukdan cũng không hề có ý định hạ thấp giá trị của Yeonhwa dù chỉ một chút.

Chi tiết cho thấy bình thường Heukdan coi trọng mình thế nào.

Nếu bị Vương chi phối thì trái tim nhỏ bé và yếu đuối này sẽ không đến với mình đâu.

"Dan à. Để cứu người đàn ông đó."

"..."

"Dù cậu có cố gắng thế nào, cuối cùng cũng phải giết tớ thôi."

* * *

Charlotte thích những câu chuyện đời người.

Việc vui vẻ thực hiện chức vị thánh nữ cũng là vì có thể quan sát hành trình của người khác ngay bên cạnh.

Đối với thánh nữ trẻ bị nhốt trong nhà thờ, chuyện bên ngoài kích thích như cơn gió lạnh thấm vào da thịt đầu xuân.

Lấy danh nghĩa sám hối làm cái cớ, nghe những bí mật thầm kín của người khác.

Dù mục đích khác nhau nhưng sở thích và công việc hoàn toàn khớp nhau.

Ví dụ như người có ham muốn tình dục với bàn chân đi làm thêm ở cửa hàng giày dép?

-... Thánh nữ. Tôi đến để sám hối tội lỗi.

Trong số đó. Câu chuyện mà Charlotte đặc biệt yêu thích là giai thoại võ hiệp của một vị khách đến từ phương Đông.

Ngũ Đại Thế Gia. Cửu Phái Nhất Bang. Ma Giáo!

Nghe đâu không thể giải quyết đám mây đen bao trùm giang hồ nên bỏ trốn hay gì đó.

Có thể là tiểu thuyết bịa đặt, nhưng cuộc đời của người đàn ông đó đã trở thành nền tảng thay đổi lớn đối với thánh nữ nhàm chán và lười biếng Charlotte.

'Nội công là gì ạ? Công lực?'

Sức mạnh cương trực khác xa với vẻ đẹp.

'Hya~ Thú vị thật. A, không. Hừm. Ta sẽ tha thứ tội lỗi cho con.'

Nhiều võ nhân từ phương Đông đã kể cho Charlotte nghe nhiều câu chuyện, và Charlotte quan tâm đến điều đó đã tự mình suy ngẫm và trăn trở. Kết quả là tự mình giác ngộ một phần cảnh giới mà võ nhân đạt được.

Thánh nữ Charlotte nực cười thay lại thực sự có tài năng về võ nghệ phương Đông.

Kết quả là.

Trong trật tự giáo đoàn có vai trò đàng hoàng và được sắp xếp gọn gàng, thánh nữ Charlotte nhanh chóng trở thành tồn tại như góc nhọn nhô ra.

Cũng từng có nguy cơ bị tước bỏ vị trí thánh nữ nhưng sự việc không diễn ra như thế.

Đúng lúc thánh chiến nổ ra và hoạt động tích cực. Thánh nữ dị biệt đã thu hút lòng dân như dùng cào gom lại.

Từ lúc nào đó cảm xúc chiếm giữ trong lòng Charlotte là...

- Thích chiến đấu.

Không phải chiến tranh giết chóc lẫn nhau.

Mà là trận đấu tay đôi được giải thích như thi đấu hay giải trí.

Mỗi khi tung ra nắm đấm đã được tôi luyện và mài giũa lâu ngày. Charlotte có thể cảm nhận được mình đang sống.

Đáng tiếc là sau khi chết đi sống lại không tìm được đối thủ xứng tầm nên lòng cũng nguội lạnh...

─ Thiên Ma Thần Công

Quả nhiên.

Người ta bảo sự lãng mạn có hồi nhỏ thì lớn lên cũng không bỏ được.

Padme, không.

Charlotte đang nở nụ cười như thể quay về thời thơ ấu mà chính mình cũng không hay biết.

- Rào rào!

Bụi đất bay mù mịt, bị cuốn vào hư chiêu của Lee Si-heon, toàn thân bị xé toạc.

Là cơ thể vô cùng xinh đẹp và nảy nở để chịu đựng bộ dạng thảm hại, nhưng Charlotte đâu phải người coi trọng thân thể như thế.

─ Khác với lời hứa mà. Padme. Cô...

Hợp tác để giết Lee Si-heon.

Đã cố gắng câu giờ vì hắn nhưng quả nhiên không thể giấu được bản tính.

Trong mắt Charlotte, người cố tình dập tắt giọng nói của Anemone, ánh sáng tò mò bùng lên.

Chân khí trong cơ thể - Điều chỉnh hình thái của ma lực. Sức mạnh nối liền một dải tùy thuộc vào cách rút ra sử dụng mà kết luận sẽ khác nhau, khác với ma pháp phương Tây hèn nhát, võ tu phương Đông vô cùng quyến rũ.

- Xoẹt!

Công lực đốt cháy huyệt đạo bao quanh toàn thân.

Đan điền của Charlotte kêu cọt kẹt và toàn thân bắt đầu gào thét.

"Khư hự."

Dù làm thế này cũng không chạm tới sức mạnh đó. Dù có đột phá giới hạn bao nhiêu lần cũng nghi ngờ liệu có đạt được hay không.

Charlotte nhìn Lee Si-heon đang đứng thong dong ngay trước mũi mình.

Không phải Vương mà là Thiên Ma.

Thân hình đồ sộ, dao động ma khí không thể hình dung còn hơn thế nữa xuyên qua tứ chi đè nén xuống.

Quang áp phi thực tế khiến sức lực cơ quan bài tiết cũng buông lỏng đến mức xấu hổ. Về trình độ võ công thì chênh lệch vời vợi.

Cảm giác bất lực không thể kháng cự.

Nếu người đàn ông kia đứng ở trung tâm võ lâm... Thì có vẻ cũng hiểu được tâm trạng của những võ nhân bỏ trốn sang phương Tây.

"... Hư."

Thế nên càng thú vị.

Charlotte với bộ dạng thảm hại, nhưng trái tim lại bùng cháy hơn bao giờ hết.

Đến mức vô thức nghi ngờ đây chẳng phải là tình yêu sao.

Đến mức phát hiện ra bản thân bị mê hoặc bởi sức mạnh của người đàn ông đó.

- Bộp.

Muốn chiến đấu hết sức mình.

Charlotte nghĩ đã đến lúc thực hiện điều mà cô ấy chỉ tận hưởng qua câu chuyện.

'Là hình dáng con người sao? Rõ ràng là con người mà.'

Tại sao sự rùng mình lại cắt vào xương thịt thế này.

Không sao.

Bất kỳ ma lực nào cũng có thể dùng sức mạnh của hoa sen đưa về hư vô.

Đã xác nhận trước đó rằng đây là sức mạnh hiệu quả khi đối đầu với ma khí của Lee Si-heon.

- Phập.

Lúc đó. Tay người đàn ông hạ xuống nối tiếp tư thế của chiêu thức.

Vương Quan cũng biến mất, dáng vẻ như giao phó hoàn toàn cơ thể cho võ công.

'...!'

Charlotte đã hiểu.

Người đàn ông kia cũng có cùng tâm trạng.

Loại người độc đáo tận hưởng việc đối đầu thuần túy với đối thủ.

"Anh... ưng ý đấy."

So với trận chiến có thể chết, thì lãng mạn như trong mơ.

Tốt.

Khóe miệng hai người đồng thời vẽ lên đường cong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!