Tập 2

Chương 524: Oán Hận (4)

Chương 524: Oán Hận (4)

Chương 524: Oán Hận (4)

Lạc viên méo mó này, quê hương của Thế Giới Thụ, định kỳ có những cơn mưa chứa ma lực rơi xuống.

Từ cơn mưa rào đỏ như máu,

Đến cơn mưa bóng mây xanh ngát thanh tao.

Cơn mưa này chứa lượng ma lực phong phú đến mức dễ dàng lấp đầy đan điền của cây cối bình thường,

Nhưng ngay cả thế vẫn chưa đủ để lấp đầy đan điền thủng lỗ chỗ của vị Vua vĩ đại.

- Rào rào rào rào!

Nước mưa đọng trên đường đất thấm vào chân người đàn ông.

Lòng bàn chân ướt sũng trương lên, động vật tụ tập xung quanh hoảng sợ vì mưa chạy tán loạn,

"……."

Vua nắm chặt hai tay phản ứng chậm chạp, liên tục chớp đôi mắt sắp mù lòa.

Thế Giới Thụ vô danh nhường chỗ cho Vua hỏi hắn với giọng sợ hãi.

“ Ngài……. Khi nào thì rời đi? ”

Hôm nay đã là tròn một tháng.

Vua ngồi trên tảng đá không làm bất cứ hành động nào.

Hắn không cảm thấy thèm ăn nên không đụng đến bất kỳ thức ăn nào, cũng không cần ngủ nên ý thức chưa từng đứt đoạn.

"Vẫn chưa."

Vua trả lời bằng giọng khô khốc.

“ Ngài, định hồi phục sức mạnh đó sao? ”

"Phải."

Để hồi phục sức mạnh cần thời gian.

Đó là một ngày, hay một năm thì không ai biết được.

Vua buông thõng nắm tay một cách trống rỗng, để mặc cơn mưa rơi ướt đẫm đầu.

Nước mưa đọng lại chảy dọc theo đường xương hàm thon gọn của hắn rơi tí tách.

Sát khí tuôn trào như con rồng bị chạm vào vảy ngược, nhưng nếu nói về ngoại hình của hắn, dù tính cả cơ thể tàn tạ thì tuyệt đối không thể gọi là xấu xí.

Dù là cơ thể ác ma xa rời con người nhưng vẫn là người đàn ông khiến người ta không thể không nhìn.

“ Ngài, tôi biết ngài đến thế giới này do thử thách của Mộc Linh Vương. ”

"……."

“ Nhưng, ở ngài tôi thấy mục đích. Không đáng coi là thử thách, mà còn nguy hiểm hơn cả Vua bản thể- ”

Thế Giới Thụ dù sợ hãi vẫn hỏi hắn.

“ Ngài, rốt cuộc vì cái gì mà… tích tụ sức mạnh đến mức này? ”

Ngay cả Vua đang chìm trong vô niệm cũng không thể dễ dàng bỏ qua câu hỏi đó.

"Vì cái gì…."

Vua nhắm mắt lại.

Hình ảnh con búp bê của một đứa trẻ hiện lên trước mắt hắn, nhưng hắn thản nhiên bỏ lửng câu nói.

"Ngươi không cần biết đâu."

“ ……. ”

Vua vuốt ve cẩn thận chiếc vòng cổ bằng giấy màu to tướng quàng trên vai.

Đứa trẻ quý giá chập chờn trước mắt, là đứa con duy nhất của hắn.

- Bíp?

'Shiva….'

Thói quen nói chuyện của con tôi vang lên.

Mái tóc màu xanh lá cây bồng bềnh tỏa hương thơm ngát, luôn cười tươi rói, đứa con đáng yêu luôn cố gắng không rời khỏi vòng tay tôi.

Dù hay khóc nhè, và thường xuyên nhõng nhẽo.

Nhưng nhận ra thì đó là đứa trẻ chững chạc và đường hoàng hơn bất cứ ai.

Shiva,

Là bảo vật luôn ôm ấp hắn, và cũng là mục đích của chuyến hành trình dài đằng đẵng này.

'Tất cả, nếu có thể quay lại.'

Vỏ cây rơi ra từ cằm Vua. Lớp vỏ khô khốc màu xám đen thấm xuống đất làm phân bón cho đất đai.

Hào quang rùng rợn bốc lên quanh vai Vua.

Là do nhớ đến đứa con gái đã chết của mình sao?

Chỉ riêng sự rung động của cảm xúc đã làm ma lực chấn động gây ra tiếng ồn, lan ra tận đằng xa.

“ Ngài thực sự… định phá hủy thế giới này sao? ”

Thế Giới Thụ nhen nhóm sự thù địch ngầm, nhưng cô ta không thể làm gì được.

Ngay bây giờ cô ta cũng đang ở trong tình cảnh phải chữa trị cho Vua với mạng sống làm vật đảm bảo.

- Tách.

Vua búng tay một cách cáu kỉnh, Thế Giới Thụ sợ hãi co rúm lại.

Thế Giới Thụ nhục nhã ngậm miệng, còn Vua lại nhắm mắt.

'…….'

Shiva.

Thế giới này liệu có không?

Những chiều không gian đã phá hủy cho đến nay, đều là thế giới mà Shiva đã chết.

Ở nơi có vẻ lành lặn này có khả năng con bé còn sống.

'Chỉ một lần thôi….'

Nếu có thể nhìn thấy khuôn mặt đó thì tốt biết bao.

Vua chưa từng một lần buông tay Shiva.

Kể cả khi Shiva suýt chết do trò đùa của Thế Giới Thụ Oán Hận.

Kể cả khi quyết đấu với Thế Giới Thụ Chính Nghĩa.

Hắn đã không buông Shiva,

Và cuối cùng Shiva đã chết trong vòng tay hắn.

- Bba-a! Bíp hi hi hi.

- Bố?

- Đau ở đâu à?

- Bố đừng đau nhé…. Bíp e e….

Sự luyến tiếc về quá khứ đã trót mang theo, đủ để khiến hắn nhìn lại trái tim đã quyết tâm.

- Phắt.

Vua không cử động suốt một tháng lần đầu tiên trở mình.

“ Ngài đi đâu vậy? ”

Vua không trả lời.

Tà áo choàng xám ướt nặng nề lay động theo bước chân hắn.

- Vút!

Cơ thể nhanh nhẹn của Shiva vẽ một hình bán nguyệt lao thẳng về phía trước.

Thanh trường kiếm vung lên xoay vòng lớn đập mạnh vào bộ giáp của Su-yu.

- Keng!

Lee Si-ba. Đang phát triển thần tốc.

Có phải do giống bố không, cô bé đang hòa tan kiếm thuật Cornus mà Su-yu sử dụng vào cơ thể mình một cách nguyên vẹn.

Đạt đến mức độ thong dong nhất định trước San Su-yu, dạo này còn đùa giỡn với Su-yu không dùng ma lực.

"Không tệ."

Su-yu đội mũ giáp đối ứng với chuyển động của Shiva và nói vậy.

"…Bíp!"

Dù vậy chênh lệch vẫn còn đó.

Không phải mức không gây ra sát thương hiệu quả, nhưng chưa thể gây chí mạng.

Shiva cay cú lùi lại phía sau. Tăng tốc đột ngột.

Hạ trọng tâm thấp đến mức cằm chạm đất, Shiva tăng tốc độ trong nháy mắt đến trong lòng San Su-yu.

- Bùm!

Tốc độ tạo ra tiếng nổ siêu thanh.

Ma lực xám quấn quanh cánh tay cô bé, tốc độ kiếm vượt qua điểm đặc dị cắt xẻ không gian.

Hiện tượng rất thường thấy ở kiếm sĩ có chứng chỉ Hunter cấp S.

Cơ thể Shiva đạt đến cảnh giới vật ngã nhất thể lao vút đi nhắm vào mạng sống của cô ấy.

"!"

Sự ngạc nhiên lướt qua đồng tử San Su-yu.

- Giật mình!

Vù vù vù-! Kiếm khí đổ xuống.

Đấu khí của Shiva tiếp nối bao trùm hoàn toàn San Su-yu, kiếm của cô bé đâm vào ngực San Su-yu.

- Bụp!

Khoảnh khắc chênh lệch một khắc đe dọa tính mạng.

Xét là đang tập luyện, đấu khí của Shiva ở mức vi phạm lễ nghĩa.

San Su-yu bùng nổ ma lực trong khoảnh khắc áp đảo Shiva.

"Bíp?!"

Vào bụng Shiva chắc mẩm đã thắng, một đấm.

- Bốp!

"Bíp a a ác!?"

Shiva phát ra tiếng kêu kỳ lạ dễ thương ngã sấp mặt xuống đất một cách thảm hại.

"Bíp! Dùng ma lực là chơi xấu!"

"Lỡ tay…."

"Bíp i i ít!"

Dù sao cũng là sự phát triển vượt bậc.

Sau khi tập luyện xong, San Su-yu đưa cho Shiva một cái khăn.

Một ngày lau mồ hôi cho nhau và trao đổi ánh mắt ngượng ngùng.

Giờ đã trở thành thói quen quá đỗi bình thường của họ.

"……."

"……."

Trong lúc tập luyện, nhiệt huyết sôi sục nên nói chuyện không vấn đề gì, nhưng.

Khi làm mát cơ thể đang nóng bừng thế này thì không một lời nào được trao đổi.

Shiva đang lau mồ hôi ở gáy chợt nhớ đến một trong những nhiệm vụ mình đang có.

Con đường của kẻ hướng ngoại,

Nhiệm vụ rất đơn giản là kết bạn với ba người.

Tiêu chuẩn là hai người coi nhau là bạn thì được tính, hiện tại bạn bè Shiva có chỉ duy nhất một người.

Người đó cũng là người bạn bị bắt cóc….

Dongbaek là người bạn duy nhất của cô bé.

'Nói… thử bắt chuyện xem sao.'

Shiva hỏi Thợ Săn đã cởi giáp và cho tay vào trong ngực áo.

"Tháp, công lược thế nào rồi ạ?"

"Không tốt lắm."

Câu trả lời ngắn gọn ngay lập tức.

Thế này thì khó nói câu tiếp theo.

Phải có câu tiếp nối thì mới đối đáp được chứ.

Dù sao cũng nghĩ là đã thân thiết hơn khi tập luyện rồi mà. Chỉ mình nghĩ thế thôi sao?

"Cẩn thận."

"…!"

Trước lời nói tiếp theo của San Su-yu, Shiva sợ hãi lắc đầu nguầy nguậy.

"A, cái đó, hỏi chuyện nhạy cảm ạ?"

"? Không phải cái đó."

"Dạ?"

"Cẩn thận sau lưng ấy."

"……!"

Vì Thợ Săn bình thường lạnh lùng và vô cảm, nên lời đó đáng sợ gấp đôi.

Shiva lập tức trở thành mầm non co rúm.

'Thợ Săn' nhìn Shiva như vậy rồi nghiêng đầu một cái, bước một bước về phía Shiva.

"Có chuyện gì muốn nói à?"

"Ơ, a, không có gì ạ."

"Nói dối."

San Su-yu đặt khăn và kiếm xuống, tiến đến ngay trước mặt Shiva.

"Nhưng mà, lời vừa nãy là thật lòng đấy."

"Shiva em, có người nhắm đến."

Có người nhắm đến.

Có khi nào 'Thợ Săn' định truyền đạt sự thật khác không?

Shiva nuốt nước bọt cái ực.

"Người nhắm đến ạ…?"

"Ừ. Nhiều đứa nhắm đến em lắm."

"Tại sao ạ?"

"Để xem…."

San Su-yu bỏ lửng câu nói chống cằm làm bộ suy tư.

Rồi nở nụ cười khá dễ thương,

"Vì Shiva của chúng ta cực kỳ dễ thương?"

"?"

Ở lập trường của Shiva thì nói những lời hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Vì dễ thương nên nhắm đến mình.

Làm gì có lời nào đáng sợ thế chứ. Sự bất an càng tăng thêm.

"Không phải cái đó, có vẻ cũng có lo lắng nhỉ."

"A…."

"Kể cho chị nghe được không?"

Trước lời của San Su-yu, Shiva ngậm chặt miệng.

Lo lắng.

Đương nhiên là về nhiệm vụ mình đang làm.

Sau câu hỏi pha chút ám ảnh của San Su-yu, cô ấy từ từ dí mặt vào Shiva. Shiva không chịu nổi đành thổ lộ nỗi lo của mình.

"Bạn bè?"

"…Vâng."

"Em không có bạn à?"

"Bíp ít, không phải không có nhưng mà…! Hơi, cái đó… chị biết đấy. Bạn bè chân thành. Bíp! So với bạn bè kiểu Bíp!, thì muốn bạn bè kiểu Bíp i~ hơn."

"Ưm…. Bíp i?"

Lần này đến lượt San Su-yu hiện dấu hỏi chấm.

Bạn bè kiểu Bíp! là gì, và bạn bè kiểu Bíp i~ là cái gì nữa.

"Tóm lại là muốn kết bạn thân thiết đúng không?"

"Vâng. Liệu… có lời khuyên nào không ạ?"

San Su-yu cười toe toét gật đầu.

"Đọ sức một lần, là thân nhau lắm."

"Đọ sức…?"

"Đấu kiếm một trận. Và, bắt chước hoàn hảo kỹ thuật của đối phương."

Bắt chước hoàn hảo kỹ thuật của đối phương?

"Thế thì đối phương sẽ thấy hứng thú."

"…A a?"

Không hiểu lắm, nhưng lời của 'Thợ Săn' người thường xuyên có người bám dính chắc là đúng.

Hiện tại trong giới Hunter làm gì có mấy ai nổi tiếng hơn cô ấy chứ?

'Thợ Săn' trên TV rất thân thiện với mọi người và thấy có diện mạo rất hướng ngoại (insider).

"Bíp. Em sẽ, thử một lần."

"Ừ, người tóc vàng đó cũng thân thiết như vậy đấy."

"Thân thiết ạ…? Như thế?"

'Thợ Săn' có từng thân với dì Byeol không nhỉ?

Sau khi đi tháp về, gần đây Byeol uống rượu rất nhiều.

Dạo này bận rộn quá nên ký ức gặp mặt cũng mờ nhạt.

Shiva vô thức gật đầu, nhớ lại San Su-yu và Byeol cùng lúc rồi mở to mắt.

Có một thắc mắc ấp ủ từ lâu.

"Nhưng mà, dì và Thợ Săn-nim ai mạnh hơn ạ?"

"…Ưm, chắc là chị?"

Câu trả lời có vẻ không chắc chắn.

"Chắc là? Nghĩa là dì Byeol yếu hơn ạ?"

Trước câu nói tiếp theo của Shiva, San Su-yu lắc đầu.

"Chưa từng đánh nhau đàng hoàng nên không biết nhưng…."

San Su-yu bĩu môi.

"Nhỏ đó mạnh lắm."

Thử thách đang di chuyển.

'Ác ma thử thách' lần đầu lộ diện ở chiều không gian đang di chuyển về một hướng từ địa điểm rất dễ xác định.

Rút ra vô số dữ liệu,

Và kết quả ước tính chuyển động của Vua, vài điểm đến được chọn lọc.

Trong số đó nơi gần nhà của Jin Dal-rae.

Byeol đang xoay dao găm trên hai tay thốt ra câu chửi thề thô tục.

"Đụ má, lũ khốn."

Từ cơ thể cô tỏa ra đủ loại đấu khí hung hãn.

Con quái vật áo choàng đen bước vào con hẻm nhuộm đen, đến trước mặt Byeol.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!