Tập 2

Chương 627: Chợ Tình Nhân Ồn Ào (6)

Chương 627: Chợ Tình Nhân Ồn Ào (6)

Chương 627: Chợ Tình Nhân Ồn Ào (6)

30 phút ngắn ngủi nhưng dài đằng đẵng, cảm giác thật sự quý giá.

- Cạch.

Jin Dal-rae vừa đi ra thì người bước vào ngay sau đó là Tae-yang.

“Ou! Đại ca.”

“Sao lại là mày.”

“Aii~ Đại ca sao lại nói thế, em tổn thương đấy, thật sự.”

Tae-yang giơ tay chào với vẻ mặt cợt nhả đặc trưng, chẳng thấy vui vẻ chút nào.

“Phải rồi, tao cũng có nhiều chuyện cần nói với mày.”

“Khà khà khà. Lại nói lời không thật lòng rồi.”

Là một tên bề tôi trung thành không hợp với vẻ ngoài, biết hy sinh và đầu óc cũng khá nhanh nhạy.

Tae-yang nhón lấy quả táo còn thừa trên bàn tủ đầu giường ăn, rồi nhìn Shiva đang ngủ say mà cười khúc khích.

“Con gái anh lúc nào nhìn cũng dễ thương nhỉ.”

“Thế con gái ai chứ… Không, mà sao mày lại đến đây?”

“Đơn giản thôi. Bọn em đã oẳn tù tì để quyết định xem ai là người tiếp theo.”

Sao mày lại tham gia vào đó. Và làm thế nào mà thắng được.

Tae-yang giơ một tay lên, xòe ngón trỏ và ngón giữa ra.

“Cướp được đại ca từ tay các cô người yêu, cảm giác như siêu may mắn ấy~. Vận may của em cũng phải tốt chứ.”

“Thằng điên.”

“Với lại em cũng định đi đây. Phụ nữ chơi với nhau, em ở lại một mình cũng hơi kỳ. Nghe bảo mụ vợ Sage làm việc tốt hơn em nghĩ đấy.”

Alba sao?

Tae-yang gật đầu, kể lại chuyện đã xảy ra trong khi tôi và Dal-rae ở trong phòng.

“Đại khái là em kể cho họ nghe đại ca đã hoạt động thế nào trong 3 năm qua, giảm bớt mấy cái kích thích và thêm chút gia vị vào. Thế là chuyển sang chuyện của đại ca… Nói về ưu điểm nhược điểm, rồi cùng nhau nói xấu đại ca nên thân thiết hơn rồi.”

Bầu không khí ngượng ngùng ban đầu dường như đã được giải tỏa phần nào nhờ sự đồng cảm.

Tae-yang dựa vào cửa, dùng ngón cái chỉ ra bên ngoài.

Tiếng ồn ào náo nhiệt vang lên từ bên kia cánh cửa.

─Mecha~~~! Aori~! Thoát hiểm khẩn cấp!

─Cái, cái gì! Shanks…. Tay, tay của tôi!

Rầm rầm!

─Không phải bảo cho xem cái gì thú vị là cái này đấy chứ?

Bộ đôi tấu hài Aori và Byeol. Tiếng cười cạn lời của Se-young vang lên phía sau.

Tiếng cười khúc khích của các cô gái nghe thật bình yên.

“Thân rồi chứ?”

“…Con bé Aori vẫn cứ như thế à?”

“Đừng nói nữa.”

Đến mức này thì có khi Aori thích tự hủy hoại bản thân cũng nên.

Tôi nhớ lại lời Aori từng nói với tôi trước đây.

-Vua ơi Vua ơi. Aori Onahole~!

Một câu nói mà tứ chi rụng rời!

Hễ có cơ hội là lại trình diễn màn tháo lắp tay chân, nhìn vừa thấy tội nghiệp nhưng nhìn mãi cũng chẳng biết có phải nhỏ đó thích thế hay không.

Thỉnh thoảng trông cũng có vẻ tận hưởng.

Dù sao thì cũng đỡ hơn là bi quan.

Tuy đôi khi hơi quá đà… Nhưng với tính cách đó thì dù có rơi xuống đảo hoang cũng sống tốt thôi.

Tae-yang lắc đầu tặc lưỡi như thể đã chán ngấy.

“Aori mà không phải tính cách đó thì… Thôi. Không nói chuyện này nữa.”

Cần gì phải nói về sự bất hạnh của người ta khi không có mặt đương sự.

Hơn nữa nhìn nhỏ đó đùa giỡn như vậy… Chắc cũng không cần lo lắng đâu.

“Đại ca định thế nào trong tương lai?”

“Gì.”

“Đã gặp các người yêu rồi… Có định thay đổi kế hoạch không?”

Kế hoạch.

Tôi tạo ra một màng cách âm mỏng vừa đủ che cho Shiva, rồi trả lời chỉ đủ cho Tae-yang nghe.

“Trước tiên phải lấy lại Vương Quan đã.”

Thông qua đỉnh Tháp Thời Gian, phải đưa các bề tôi trở về bản thổ.

Việc họ sẽ trở thành phe ta hay kẻ thù vẫn là ẩn số. Nhưng nếu không sử dụng hệ thống mà Vua đã chuẩn bị thì con đường phía trước cũng mịt mù không kém.

“…Đại ca định làm thế nào với sư phụ?”

Trước câu hỏi trầm lắng của Tae-yang, tôi trả lời nhẹ nhàng.

“Vẫn chưa. Khó mà giết được Justice lúc này.”

“……Khác với trước đây, anh có vẻ chắc chắn nhỉ?”

Nó nhận ra giọng điệu của tôi thay đổi sao.

Trước sự chỉ trích sắc bén của Tae-yang, tôi bật cười khan.

Cảm giác của thằng này tốt quá mức. Thế nên tôi mới sống được đến giờ.

Tôi đã dựa dẫm vào Tae-yang rất nhiều.

“Nếu không nắm bắt được cơ hội chắc chắn, thì lúc đó sẽ mất cả ba người.”

“Em không rõ sức mạnh của con ả đó… nhưng thuộc loại nguy hiểm đến thế sao?”

Không chỉ nguy hiểm mà còn kinh khủng.

Ngay trước khi tiếng thở dài bật ra, tôi nuốt nó xuống.

“Năng lực khiến cho một thông tin nào đó tuyệt đối không thể tiếp cận được trong đầu ai đó… Mày nghĩ có nguy hiểm không?”

“Đại ca, nhưng mà. Em tò mò chút.”

“Ừ.”

“Sức mạnh của Justice chính xác là gì? Thao túng thông tin à?”

Trước hết là không chỉ một hai cái.

Mạng dự phòng thì cấy khắp nơi, thậm chí còn điều khiển được cả hệ thống khế ước.

“Không, chính xác thì… không phải sức mạnh của Justice. Cái ở trên đó… Thứ mà Mộc Linh Vương muốn sử dụng.”

“…….”

Tae-yang nhíu mày trước lời lẩm bẩm của tôi.

“Đại ca. Anh biết gì đó đúng không.”

“Không phải ký ức.”

“Dạ?”

Tôi không tìm được cách diễn đạt nào khác. Nhưng thứ chúng thao túng không chỉ là ký ức.

Ngay từ đầu nếu chỉ có thế thì chỉ cần đối chiếu sự thật đơn giản là nhận ra điểm kỳ lạ rồi.

Khiến cho không thể tiếp cận một cách xa xăm.

Chặn đứng mọi nguồn gốc bên ngoài.

“Thứ Justice sử dụng là…… đấy.”

Ngay sau khi thốt ra câu đó, tôi ngước nhìn Tae-yang.

Tae-yang như thể không nghe thấy lời tôi, hiện lên dấu chấm hỏi trên mặt.

Không, như thể chưa từng có câu hỏi nào như vậy với tôi. Hắn nghiêng đầu cau mày.

Biểu cảm như không hiểu nổi vẻ mặt và cử chỉ của tôi.

“……?”

“Đấy thấy chưa. Thằng ranh.”

“Dạ?”

“Thôi được rồi, đi đi. Mày cứ tin ở tao là được.”

“Tự nhiên nói gì thế không biết.”

“Trước khi lo cho tao, thì lo mà nghĩ xem tối nay mua bánh kẹo gì cho Haneul đi.”

Tae-yang gãi đầu cười ngượng nghịu.

Có vẻ đã hết thắc mắc, hắn nhún vai rồi vỗ nhẹ vai tôi đi qua.

“Vâng em biết rồi. Em sẽ gọi người tiếp theo vào.”

Mới nói chuyện này thôi mà đã 20 phút.

Tae-yang đi ra, tôi chống cằm nhắm mắt một lúc.

- Cạch!

“Do, Dowon à?”

“Ồ… Lần này em thắng bằng cái gì?”

“…Sao chàng biết?! Thiếp thắng bằng kéo!”

Tư thế này là, V chiến thắng!

Hongyeon giơ tay hình cái kéo, lảo đảo bước tới, bộ ngực đung đưa.

Cuối cùng cô ấy đến bên cạnh tôi, ngồi lên giường rồi ôm chầm lấy, mùi rượu thoang thoảng xộc vào mũi tôi.

“Em uống rượu à?”

“Uống một xíu thôi… Thật sự là một xíu đó!”

Nhìn cái vẻ nũng nịu tràn trề thế kia thì không phải một chút đâu.

- Chụt.

Ái chà, còn hôn lên má nữa.

“Sao tự nhiên lại mở tiệc rượu thế?”

“Mọi người nói chuyện về Dowon, không khí sôi nổi lên~ nên thiếp lén mời thử. Ai cũng thích cả!”

“Thế à.”

Yeon cười rạng rỡ, thả lỏng cơ mặt.

Tôi dùng hai tay nắn bóp má Hongyeon rồi hỏi.

“Mọi người bên trong đều uống hết à.”

“Ưm. Nhưng mà có chút… thấy có lỗi.”

“Lỗi gì,”

“Chỗ này là để Dowon… dành cho những người phụ nữ lâu ngày không gặp mà?”

Không phải cuộc gặp do tôi tổ chức nên tôi đâu biết.

Tôi là người ngất xỉu suốt bấy lâu nay giờ mới tỉnh dậy mà.

“A đúng òi, đúng là thế! Thế à…? Thế đấy. Chắc chắn là thế!”

“Sao say thế này? Em uống bao nhiêu rồi.”

“Sage… đưa cho rượu Hàn Quốc, thiếp uống đúng nửa chai!”

Tôi đoán ra rồi.

Tửu lượng của Hongyeon mà tôi biết, tính theo tiêu chuẩn không dùng ma lực thì khoảng hai chai rượu tây 40 độ.

Hồi: Tôi Mới Ôm Hongyeon Lần Đầu, Cô Ấy Cũng Uống Hơn Hai Chai

Vốn dĩ Yeon cũng thích uống rượu một mình.

Trước khi gặp tôi thì có cảm giác như uống ép buộc. Dù sao thì.

‘Trường hợp không hợp với Soju.’

Đã biết quá nhiều loại rượu ngon, nên cơ thể từ chối loại Soju không có vị gì.

Se-young hay Byeol thì quen với văn hóa rượu Hàn Quốc rồi. Nhưng người này thì khác.

“…Haizz.”

“Sao lại thở dài…? Dù sao thì, đến lượt thiếp rồi.”

“Ừ. Em muốn làm gì.”

“Thiếp sẽ ôm chặt lấy Dowon!”

Dang hai tay ra và ôm chầm!

Hongyeon ôm lấy tôi trong lòng, cọ cọ đôi má nồng nặc mùi rượu.

Mùi cồn thoang thoảng cùng với sắc dục mê hoặc mơn trớn mũi và miệng.

“Đủ chưa?”

“Ưm. Thế này là được rồi.”

Không biết đã tháo băng ép ngực từ lúc nào, bộ ngực to lớn với xúc cảm mềm mại ấn chặt vào người tôi.

“Dowon à….”

“Ừ.”

“Ngực thiếp thế nào?”

Tự nhiên lại hỏi ngực.

Tôi cúi đầu xuống, Hongyeon đang ngước nhìn với đôi mắt ướt át.

Nhờ màng cách âm dựng lúc nãy mà Shiva vẫn đang ngủ ngon lành.

Có vẻ trong mắt Hongyeon lúc này chẳng thấy Shiva đâu.

“Hạng hai… rồi.”

Hạng 2.

Tức là trong số những người kia, kích cỡ ngực đứng thứ 2 sao.

Hạng 1 thì khỏi phải nói cũng biết là San Su-yu. Hạng 3 thì… không biết là Se-young hay Chi-yu nữa.

Tất nhiên chỉ là thứ hạng trong số các cô ấy thôi. Nếu cộng thêm những người tôi biết thì thứ hạng sẽ thay đổi một chút.

Hwang-do hạng 2.

Cheon-do và Hongyeon hạng 3.

Hạng 4 chắc là Se-young, Chi-yu, Baek-do theo thứ tự chăng.

Xếp hạng thế này có ý nghĩa gì chứ.

“……Không phải hạng nhất thì chàng ghét sao?”

Tưởng là vậy nhưng suy nghĩ của Hongyeon có vẻ hơi khác.

“Sao thế?”

“Chỉ là. Chỉ là nói thế thôi.”

“Chỉ là?”

“A, không. Không phải chỉ là.”

Lời nói thay đổi liên tục nhưng má thì đỏ bừng.

Hongyeon cảm nhận hơi ấm trong lòng tôi, rồi dùng sức ở hai tay ôm chặt lấy cơ thể tôi.

“Hôm nay, thiếp đã gặp nhiều người yêu của chàng. Cũng đã hứa sẽ sống hòa thuận với nhau.”

“Ừ.”

“Nhưng mà… có gì đó, hơi…. Thiếp cảm thấy mình bị tụt hậu.”

“Tụt hậu là sao?”

“Sức hấp dẫn… hay gì đó. Ưư, dù sao thì cũng có cái đó! Bổn nữ, chẳng phải chỉ là con ngốc ngực to thôi sao.”

Ngốc gì chứ.

Đầu óc Hongyeon cực kỳ tốt, đặc biệt nổi bật khi làm chiến lược gia.

Tôi định giải thích ưu điểm theo hướng đó thì Hongyeon lắc đầu nguầy nguậy và hét lên.

“Không phải thế! Tức là, cái đó.”

“Ờ, ờ ờ.”

“…Thiếp cũng muốn nghe lời yêu thương.”

Vắt óc ra để nói mà chỉ có thế.

Cũng không phải lời không nói được.

“Anh yêu em.”

Chỉ một câu đó thôi mà Hongyeon nhắm tịt mắt lại và hét lên một mình.

“…Hư, hư ưt, hừ hừ hừ.”

Sau tiếng cười hơi rùng rợn là niềm hạnh phúc lan tỏa.

“Dowon cứ lấy hết đi…. Cả ngực này… cả cơ thể này!”

“Không. Yeon à.”

“Vì thiếp chỉ có mình Dowon chàng thôi!”

“Rõ ràng là còn người khác mà.”

Có mà….

A. Lời này không thông rồi.

“Ư hừ hừ.”

Biết làm sao được.

Thứ tôi có thể làm chỉ là thế này thôi.

Vươn tay vuốt ve lưng, hôn lên trán cô ấy.

Và xoa má, cố gắng hết sức chấp nhận cơn say của Hongyeon.

Hongyeon ôm trong lòng tôi một lúc lâu. Chợt như có điều gì thắc mắc, cô ấy chỉ ngẩng đầu lên khỏi ngực tôi và chớp mắt.

Thú thật là hơi dễ thương.

“Nhưng mà, Dowon à…. Liên Minh Thiếp Thất… là cái gì vậy?”

“Thiếp thất, cái gì?”

Cái đó là gì.

Tôi đâu có biết.

“Byeol bảo mời. Nói là hội bảo vệ bát cơm của mình, thiếp cũng bảo sẽ tham gia.”

“……Quên đi.”

“Nếu Dowon bảo thế, thì thiếp sẽ làm thế!”

Cô ấy say khướt vì cồn như một đứa trẻ, cười tươi như mầm non.

Hongyeon nhắm mắt lại thì thầm khe khẽ.

“…Ừm.”

Giọng nói trầm thấp lẩm bẩm ngắn gọn.

Một câu nói nghiêm túc không pha chút nũng nịu nào.

“Thật sự yêu chàng.”

Giọng nói nghiêm nghị bình thường mà chỉ có thể thấy trong thoáng chốc.

Tôi lại được thấy dáng vẻ của người đồng nghiệp công sở ngày trước.

“Bổn nữ, sẽ không bao giờ buông chàng ra nữa đâu.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!