Tập 2

Chương 481: Bảy Tòa Tháp Của Vua (1)

Chương 481: Bảy Tòa Tháp Của Vua (1)

Chương 481: Bảy Tòa Tháp Của Vua (1)

"Potion thì sao?"

"Mang đủ rồi. Vấn đề là… có quay về được giữa chừng không, và mất bao lâu thôi."

Byeol vừa ăn một miếng đậu phụ Tứ Xuyên ngon lành vừa gõ cái thìa nói.

Đội công lược Tháp Thời Gian gồm Se-young, Byeol và 'Thợ Săn'.

Tất nhiên không chỉ có ba người đi.

Họ dự định sẽ dùng sức mạnh để đột phá, đồng thời nhận sự trợ giúp từ một số đoàn thám hiểm đã công lược được một phần.

"Công lược tháp thì tốt thôi. Ừm…. Vấn đề là thế giới này khi không có tôi và cô."

Quạ và Chủ tịch Hiệp hội Hunter.

Hai người này là những nhân vật trọng yếu không thể thiếu trong lịch sử hiện đại.

Dù có đánh giá thấp đến đâu, ai cũng phải thừa nhận rằng Se-young và Byeol đang nắm giữ một trụ cột của giới tài chính và chính trị.

Nếu hai người có quyền hạn tối cao điều động thế lực bị cuốn vào tháp và vắng mặt, chắc chắn sẽ gây ra hỗn loạn lớn.

-Cạch.

Byeol gõ xuống bàn và nói.

"Tôi thì không sao. Tôi vắng mặt cũng có người đại diện mà."

"Quốc Mộc… con bé đó hả?"

"Ừ. Con bé toát ra cái khí chất hướng ngoại đáng sợ."

Nhớ đến khuôn mặt của Kim Su-yeon, Byeol rùng mình xoa bóp cánh tay.

Cô ghét mấy đứa hướng ngoại (insider).

Hiệp hội Hunter Hàn Quốc về nguyên tắc sẽ chọn ra một người đại diện khi Chủ tịch vắng mặt.

Đương nhiên Kim Su-yeon, cháu gái của Mugung, đã thừa kế vị trí đó.

Người đại diện tiếp theo chính là Phó chủ tịch.

"Phó chủ tịch là. Ai ấy nhỉ. Goroshi?"

"Ừ. Thông minh lanh lợi nên tôi thích lắm. Cũng xuất thân từ Đào Viên cũ…. Biết dùng sơ sơ sức mạnh của Thiên Ma. Tuy không bằng cấp độ của Si-heon."

"Chắc chỉ ở mức bắt chước thôi chứ gì."

"Hứ. Đúng rồi. Dù sao thì quay lại chuyện chính. Cô định thế nào?"

Hiệp hội Hunter dù Byeol có sụp đổ thì vẫn có chỗ dựa.

Có Kim Su-yeon, có cả Goroshi.

Cùng lắm thì Tổng hội trưởng Hiệp hội cũng có thể ra mặt.

Nhưng Quạ, thế lực mới nổi của Lee Se-young thì khác.

Dù đã đi vào ổn định nhưng không thể lơ là. Nếu những kẻ có quyền lực ra tay, khi Se-young trở về, mọi thứ có thể tan thành mây khói.

Se-young nghe chuyện của Byeol một lúc rồi cười khẩy.

"Ha."

"Ha?"

"Byeol nhà ta biết lo lắng cho chị từ bao giờ thế nhỉ. Hử?"

"Hô hô chị Se-young. Lo lắng thì biết làm sao được."

"Cứ ngồi yên đi."

"Không yên được đâu. Trừ khi định túm tóc đánh nhau nhếch nhác ở cái tuổi hạn này thì nghe lời tôi đi."

Cởi chiếc áo khoác trông giống con quạ ra, lộ ra vùng bụng.

Cơ bụng số 11 rõ nét khiến Byeol nheo mắt giật mình.

'Se-young… con nhỏ này cơ bắp săn chắc thế này sao?'

Cấp bậc Hunter cũng cao, cũng mạnh đấy. Nhưng Se-young còn kém xa cấp S.

Nhưng giờ đã hoàn toàn khác so với lúc đó.

Nếu hỏi đã đạt đến cấp S chưa thì không phải, nhưng….

'Con nhỏ này được đấy. Có tiền nên toàn ăn đồ tốt nhỉ.'

Dùng linh dược như cơm bữa, tăng cường huấn luyện. Mức độ đó thì cũng hiểu được.

-Lườm.

Byeol và Se-young trừng mắt nhìn nhau. Hai ánh nhìn chạm nhau như tóe lửa.

Và ngồi giữa hai người là 'Thợ Săn' đang ăn đậu phụ Tứ Xuyên.

"Um măm… um."

'Thợ Săn' dùng cái thìa cong múc đậu phụ ăn, liếm lớp dầu ớt dính trên miệng.

"Vị cay! Thêm một bát nữa."

Trông có vẻ hoàn toàn không quan tâm đến cuộc chiến giữa Se-young và Byeol.

Lại là Se-young và Byeol.

"Đã bảo là xử lý hết mấy phần tử nguy hiểm rồi mà?"

"Không, theo lẽ thường thì chuyện đó vô lý nên tôi mới nói chứ. Tôi biết thừa thời điểm cô lập ra Quạ và mức độ vốn liếng… Hay là cô là Mộc Linh Vương? Cứ dạng háng ra là bọn nó theo phe cô hết à? Ồ hô~ Dạo này xinh ra là có lý do cả nhỉ?"

"Con ranh này đi quá giới hạn rồi đấy."

"Oong íc!?"

Chí chóe. Trán Se-young nổi gân xanh khi véo chặt tai Byeol.

"A, đau! A! Biết rồi mà…. Nghe lời là được chứ gì…."

"Lẽ ra phải thế từ sớm."

"Tại lo lắng nên mới thế mà."

Se-young khoanh tay thở dài. Bộ ngực được đẩy lên trên cánh tay trông thật quyến rũ.

"Thật sự không sao đâu. Dọn dẹp hết rồi."

"Thật á…?"

"Chuyện cô lo lắng chưa từng xảy ra lần nào, giải quyết hết rồi."

Sự tự tin kỳ lạ. Dáng vẻ chắc chắn đó là thái độ của Lee Se-young đã thay đổi từ khá lâu.

Biết là sau khi Lee Si-heon chết, tính cách và thái độ cũng thay đổi nhưng….

Thỉnh thoảng không biết cô ấy tin vào cái gì mà lại như vậy. Lo là cô ấy bị làm chuyện bậy bạ gì đó.

Nhưng thấy cô ấy hét lên như vậy thì cũng khó nói gì thêm.

Byeol bĩu môi trả lời.

"Lần này… tin cô vậy."

"Tốt lắm. Thế mới là Byeol chứ."

"Hứ. Cô có xu hướng coi thường tôi đấy! Dù sao tôi cũng là Chủ tịch Hiệp hội mà."

Béeee! Byeol hét lên. Nhưng dù thế nào thì cách đối xử vẫn không đổi.

Người khác có thể nghĩ Byeol là một Chủ tịch có uy quyền, nhưng những người biết rõ nội tình thì ai cũng cười nhạo cô.

Một con wibu thích anime, mê game. Nổi tiếng với việc dùng tiền mặt đập vào game gacha mới ra để leo top 1 server.

Cũng có tin đồn cô ta tán tỉnh Quốc Mộc Nhật Bản rồi bị đối xử kỳ quặc.

Tất nhiên đó chỉ là chuyện người trong cuộc mới biết.

"Hôm nay đến đây thôi. Sắp đến lúc vào tháp rồi, nghỉ ngơi cho đủ đi."

Bốp. Se-young vỗ tay ra lệnh giải tán.

'Thợ Săn' no bụng rời đi với vẻ mặt thỏa mãn.

Byeol cũng làm bộ dỗi hờn đủ kiểu rồi ra khỏi quán.

-Cạch.

Sau khi mọi người rời khỏi quán.

-Soạt.

Se-young ngồi xuống ghế, vắt chéo chân rồi thở dài.

"Haizz."

Một giọng nói nhỏ vang lên trong đầu cô.

“ Thế này là được rồi sao? ”

'Ừ. Chuẩn bị xong hết rồi. Giờ chỉ còn việc cứu sống Lee Si-heon thôi.'

Giọng nói non nớt như trẻ con và dễ thương.

Se-young lấy một điếu thuốc trong người ra ngậm vào miệng.

'Bạch Dương.'

Vài năm trước, tình cờ gặp gỡ, lập khế ước và duy trì mối quan hệ đến giờ.

Là tinh linh mới sinh nhưng lạ thay lại nói rất giỏi, năng lực cũng xuất chúng.

Việc Se-young có thể xây dựng thế lực hoàn toàn là nhờ sự hỗ trợ của tinh linh này.

“ ……Cô thực sự nghĩ ngài ấy đã chết sao? ”

'Ai biết. Dù chết hay chưa. Tôi chỉ làm những việc mình có thể làm thôi.'

“ Vậy sao. A, tôi đã tích trữ được nhiều sức mạnh rồi. Việc bẻ cong thời gian… giờ chắc cũng đủ sức làm được rồi. ”

'Cảm ơn. Lúc nào cũng nhờ vả cô.'

“ Không có gì đâu. Là người mà ngài ấy trân trọng đến thế mà. Tôi đã nghĩ cô là người tốt. ”

'Cô nói gì thế?'

“ Hư hư. Tôi tự nói một mình thôi. ”

Se-young nghiêng đầu thấy lạ trước lời của Bạch Dương.

Rồi cô bật bật lửa châm thuốc.

Nhắc mới nhớ, Lee Si-heon hắn thỉnh thoảng cũng hút thuốc kiểu này nhỉ.

Nhớ lại hình ảnh ngày xưa, cô cười khẩy.

-Phù.

Những suy nghĩ tan biến cùng làn khói.

'Nếu như nhé….'

“ Dạ? ”

'Nếu tôi… chấp nhận lời tỏ tình của hắn. Thì giờ này, tôi có đang sống hạnh phúc không?'

Câu chuyện quá khứ từng chia sẻ thoáng qua.

Qua vài năm giao tiếp, Bạch Dương giờ đã hiểu rất rõ về Lee Se-young.

Và những ký ức về Lee Si-heon và Lee Se-young cũng tự nhiên được chia sẻ.

“ Bây giờ, cô không hạnh phúc sao? ”

'Hạnh phúc chứ. Có Shiva, có Dal-rae và Byeol nữa. Chỉ là không có Lee Si-heon hắn thôi.'

“ Ra là vậy. ”

'…Cô còn nhớ lời tôi từng nói trước đây không?'

Lời Se-young nói với Bạch Dương trước khi thành lập Quạ.

Giống hệt quyết tâm mà Lee Si-heon từng có.

'Vì không có hắn, nên tôi cảm thấy mình phải làm thay vai trò của hắn.'

“ Người ta bảo yêu nhau thì sẽ giống nhau mà. ”

'Chà, không biết có đúng thật không. Nhưng cái cậu trai trẻ đó…. Giờ nghĩ lại, thấy cậu ta vô cùng…. Ừ. Có vẻ rất đáng tin cậy.'

“ Nếu gặp lại, cô muốn làm gì? ”

'Trước tiên là tát cho một cái. Khà khà.'

Cùng với tiếng cười, Se-young nở nụ cười chua chát. Ngay cả vẻ đó cũng thật xinh đẹp.

'Ừ. Đánh một cái thôi… còn lại, muốn ôm lấy một chút rồi khóc.'

“ Tôi sẽ giúp cô. ”

'Cảm ơn.'

Vài ngày trước khi xuất quân.

Se-young nhả điếu thuốc khỏi miệng, phả khói ra.

Ánh trăng tuyệt đẹp đang treo trên bầu trời.

* * * * * * * * * *

"Có đồng đội mới rồi."

Giờ ăn, tại nơi phân bón và cơm chung một nồi, tôi nhấc bổng Dongbaek lên.

Nhấc bổng lên như sư tử trong phim.

Tiếng vỗ tay rào rào xung quanh.

"Nya a a ác~!"

Mary, người làm bánh kem chúc mừng, vỗ tay hết sức nhiệt tình.

Gu-seul đứng sau thở dài nhìn cảnh đó.

Heukdan không biết gì cũng vỗ tay bằng ngón tay, Mok-hwa và Chi-yu thì nhìn sắc mặt tôi mà vỗ tay lẹt đẹt.

"Haizz~ Lại thêm một người nữa. Sao tay chân lại bị cắt thế kia?"

In-nae (Nhẫn Nại) mỉa mai hết mức.

"Nói lời khó nghe với cô ấy là chết với ta đấy. Liệu hồn."

"Xì."

Thế Giới Thụ Nhẫn Nại tặc lưỡi. Dù sao thì có muốn nói lời khó nghe cũng không được.

Bởi vì Dongbaek là quan tài chính, sẽ thuộc vị trí cao hơn cả Tứ Linh Mộc ở đây.

Tôi ôm Dongbaek ngồi vào bàn ăn.

"Ừm… ờm. Không rõ lắm nhưng, mong mọi người giúp đỡ…."

"Giúp đỡ nhé~!"

"Là Mary, phải không ạ?"

"Ừ ừ!"

Có thêm một người bạn mới, Mary cười tươi rói.

In-nae nhìn Mary với vẻ mặt 'Sao con bé này lại thế?', tôi lờ đi.

Chi-yu thì quan tâm đến tôi, Mok-hwa thì quan tâm đến Dongbaek.

"…Sao cơ thể lại ra nông nỗi đó vậy?"

"Do chiến tranh…."

"A."

Lời nói khiến không khí tự nhiên trầm xuống.

"Nhưng mà, Đức Vua bảo sẽ chữa cho tôi."

"Người này á? Lạ thật. Đâu phải người như thế."

"……Dạ? Thật sao ạ?"

Dongbaek đột nhiên hỏi với giọng đầy bất an.

Tôi xoa đầu Dongbaek và nói tiếp.

"In-nae."

"…Sao ạ."

"Biết chứ?"

"Xì. Đùa thôi mà. Với lại…. Mang tiếng là Vua thì cũng biết giữ lời hứa đấy. Nên đừng lo quá. Tên là… Dongbaek nhỉ?"

Từng bị ăn hành vài lần nên In-nae đổi giọng ngay.

Sắc mặt Dongbaek thoải mái hơn hẳn. Điểm dễ thương là cảm xúc lộ hết ra mặt.

Dù là buổi giới thiệu Dongbaek nhưng cũng phải lấp đầy cái bụng đã.

Tôi xúc một thìa cơm đút cho Dongbaek.

"A ưm."

Ăn một miếng cơm, một miếng thức ăn.

Dongbaek nhai kỹ nhưng vẫn đứng ngồi không yên.

Có vẻ cảm nhận được ánh mắt xung quanh. Cô ấy lắc đầu qua lại, rồi nhìn về phía tôi với vẻ mặt sắp khóc.

"…Phải ăn cùng nhau sao ạ?"

"Chỉ hôm nay thôi."

Chắc là cạn lời trước sự tận tình đó. Gu-seul và In-nae lè lưỡi, Mary và Chi-yu mở miệng bất mãn.

"Em nữa, em nữa!"

"Chồng ơi…."

Mary và Chi-yu ra tín hiệu em tủi thân lắm rồi đây.

Tôi không bị lay chuyển bởi sự nũng nịu của hai người họ, đút nước mát cho Dongbaek uống.

Vẫn chưa thuyết phục được Camellia, nên ít nhất hôm nay tôi phải phục vụ cô ấy.

Mang tiếng là Vua mà phải thế đấy.

"A."

"Ư ưt…. A~"

"Đúng rồi."

Biểu cảm của Heukdan nhìn tôi cũng khá đáng xem.

Cũng phải thôi, cơ thể Dongbaek gây sốc quá mà.

Nhắc lại lần nữa, cơ thể này không phải do tôi gây ra. Dù danh tiếng của Vua có chạm đáy nhưng không thể để bị hiểu lầm được.

-Chóp chép.

Dongbaek đang nhai thức ăn bỗng không nhịn được nữa, run người gọi tôi.

"Sao thế?"

"Em, đi vệ sinh một chút."

Không biết là không chịu nổi sự xấu hổ hay thực sự buồn vệ sinh.

Tôi vội vàng ôm Dongbaek ra khỏi nhà ăn.

"Sao vậy?"

"…Phù, để… bớt căng thẳng chút ạ."

"Có gì đâu mà."

"Sao lại không có gì chứ…. Trước mặt người khác, bị đối xử thế này… không dễ đâu ạ."

"Lúc ở lãnh địa cũng thế à?"

"…Lúc ăn cơm em luôn ăn một mình. Trừ Camellia ra."

Vậy đây là lần đầu tiên.

Tôi đợi một lúc cho Dongbaek bình tĩnh lại.

"…Phù."

Chẳng bao lâu sau, cô ấy lấy lại hơi thở và hỏi.

"Trong số những người đó, có người mà ngài thích không?"

"Hả? Mấy đứa đó á?"

Ừm.

Khoảng cách xa lắm.

Với mấy đứa đó thì khoảng cách xa, còn với những người đó thì khoảng cách vật lý xa.

Tôi quay sang nhìn về hướng Hàn Quốc.

Vừa hay ánh trăng lên thật đẹp.

"Vậy, người ngài thích đang ở đâu?"

"Xa lắm."

"A… Chẳng lẽ. Chuyện đó, xin lỗi ạ."

Không biết là hiểu lầm gì nhưng chắc chắn không phải cái đó đâu.

Thôi, đi ăn nốt nào.

Tôi quay bước, khẽ nhắm mắt lại.

Rạng sáng, cơn gió hâm hẩm vừa hay thổi tới mang lại cảm giác thật quen thuộc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!